Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Báo Nga ca ngợi phi công Việt huyền thoại

theo Tiền Phong | 18/07/2013 12:12

Anh hùng không quân Nguyễn Văn Cốc sinh năm 1942 là một trong những phi công Việt Nam được chính các phi công đối thủ Mỹ kính trọng và suy tôn lên hàng 'Ace Pilot'.

Phi công huyền thoại Nguyễn Văn Cốc phục vụ trong Lực lượng Không quân Quân đội nhân dân Việt Nam, thực hiện nhiêm vụ trên máy bay tiêm kích MiG – 21 thuộc trung đoàn không quân số 921 Sao Đỏ.
Báo Nga ca ngợi phi công Việt huyền thoại
Anh hùng, phi công 'ách' Nguyễn Văn Cốc.
Chuyến bay đầu tiên trên bầu trời Miền Bắc vào tháng 12.1966. Chiến thắng đầu tiên trong trận không chiến 30.4.1967. Thành tích chiến đấu, bắn rơi 9 máy bay địch trong đó có 2 F4, 5 F 105 và 2 máy bay không người lái. Trở thành phi công hàng đầu của quân chủng Không quân Việt Nam (ace filot). Chiến thắng cuối cùng được thực hiện vào ngày 20.12.1969. Trong năm 1979 ở Việt Nam có chương trình tuyển chọn ứng viên - phi công cho chuyến bay vũ trụ quốc tế Việt Nam – Liên xô theo chương trình "Intercosmos" ông là một trong ba ứng viên được cử đến Moscow.
Sau khi rời khỏi đội bay chiến đấu, ông công tác trong Binh chủng Không quân. Tháng 8.1970, ông là Đại đội phó Đại đội 1, Trung đoàn Không quân 921. Tháng 9 năm 1972, ông được cử đi học sĩ quan chỉ huy không quân tại Học viện Không quân Gagarin (Liên Xô). Mãi sau 1976, ông mới về nước và tiếp tục công tác trong Quân chủng Không quân vừa được thành lập. Tháng 10.1977, ông được cử làm Trung đoàn phó Trung đoàn Không quân 921, Sư đoàn 371, Quân chủng Không quân. Tháng 3.1978, ông được thăng làm Trung đoàn trưởng Trung đoàn Không quân 921. Tháng 8.1979, ông là Phó Sư đoàn trưởng Sư đoàn Không quân 371.
Tháng 8.1981, ông được chuyển làm Sư đoàn trưởng Sư đoàn Không quân 370. Một năm sau, tháng 8.1982, ông được chuyển về lại Sư đoàn Không quân 371 với chức vụ Sư đoàn trưởng. Tháng 5 năm 1988, ông được thăng làm Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Không quân, đến tháng 8.1990, là Phó tư lệnh Quân chủng Không quân, hàm Thiếu tướng.
Tháng 6.1996, ông giữ chức quyền Tư lệnh Quân chủng Không quân. Tháng 12.1997, ông được điều sang làm Phó Tổng Thanh tra Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ tháng 10.1998 đến năm 2002, Chánh Thanh tra Bộ Quốc phòng, hàm Trung tướng (từ 1999). Báo Nghệ thuật Quân sự của Nga trước đây từng có dịp phỏng vấn và ghi lại câu chuyện về ông, một ace Pilot huyền thoại của Việt Nam (Ách là thuật ngữ thông dụng trong hàng không quân sự dùng để chỉ các phi công đã bắn hạ từ 5 máy bay đối phương trở lên). Tiền Phong trân trọng giới thiệu lại bài báo này.
Phóng viên: Thưa ông, ông hãy kể về gia đình, về cha và mẹ ông, họ đã sống thế nào?
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân ở tỉnh Bắc Giang, cách Hà Nội 50 km về phía Đông, trong khu vực vựa lúa của Đồng bằng Bắc bộ. Thời điểm đó tỉnh nổi tiếng về đói nghèo. Cha tôi là một trong những người lãnh đạo của Việt Minh (Tổ chức cách mạng do chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lâp vào năm 1941) ở xã Yên Viên quê tôi. Trong một trận đánh tại quê hương năm 1947, ông bị giặc Pháp bắt và hành hình tại thành phố Bắc Giang. Mẹ tôi cũng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, làm dân công gánh gạo cho chiến trường.
Phóng viên: Ông hãy kể lại, làm sao ông vào quân đội. Ông đã trở thành đảng viên như thế nào? Sự hình thành lực lượng không quân Việt Nam?
Vào năm 1959. Đảng Cộng sản Việt Nam, lúc đó mang tên là Đảng Lao động Việt Nam theo nghị quyết số 15 của Ban chấp hành Trung Ương đã quyết định một con đường đấu tranh cách mạng mới. Do không còn hy vọng về một giải pháp hòa bình thống nhất hai miền Nam Bắc theo Hiệp định Gionevo vào giữa những năm 1950-x, Nhân dân Việt Nam không còn con đường nào khác ngoài con đường đấu tranh vũ trang giải phóng miền Nam Việt Nam. Chúng tôi hiểu rằng, cuộc chiến tranh sẽ kéo dài và vô cùng gian khổ.
Vào năm 1960, phong trào yêu nước ở Miền Nam đã chuyển từ đấu tranh chính trị sang đấu tranh vũ trang, đánh dấu bằng phong trào Đồng Khởi trên khắp miền Nam Việt Nam. Các đơn vị du kích vũ trang, được sự giúp đỡ về vũ khí trang bị và con người từ miền Bắc qua con đường “Hồ Chí Minh” huyền thoại, ngày càng tấn công mạnh mẽ trên tất cả các chiến trường. Ở miền Bắc nhà nước Việt Nam đã xây dựng Lực lượng Vũ trang Nhân dân với các quân binh chủng để bảo vệ Tổ quốc, trong đó có binh chủng Không quân. Ngay từ cuối năm 1954 đã đặt ra yêu cầu nhiệm vụ bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Ngày 24.01.1959 đã thành lập Cục không quân trực thuộc Bộ tổng tham mưu.
Sau chuyến bay của Gagarin vào vũ trụ, ước mơ trở thành phi công là của mỗi thanh niên Việt Nam lúc đó. Hai tháng sau sự kiện đó, ngày 09.6.1961 tôi ra nhập lực lượng không quân, và sau một thời gian, tôi cùng một đoàn 120 thanh niên Việt Nam sang Liên xô học tập. Hai tuần liền chúng tôi đi trên chuyến tàu liên vận quốc tế đến Moscow qua Bắc Kinh và Zabaykalsk. Đại diện tùy viên quân sự đại sứ quán Việt Nam và đại diện đối ngoại Quân đội Xô viết đã đón chúng tôi ở ga Yaroslavl. Ba tháng chúng tôi được học tiếng Nga.
Sau đợt kiểm tra sức khỏe của quân y quân đội Liên Xô, chúng tôi được chia thành 3 đội. Hai đội đến thành phố Crasnodar, một đội học kỹ thuật sửa chữa và bảo dưỡng máy bay, học viên đội thứ hai học lái máy bay ném bom IL 28. Đội của chúng tôi là đội thứ 3, được đưa về Học viện hàng không đào tạo phi công ở làng Bataiysk trên ngoại vi Rostova- sông Don, ở đây, sau khi học lý thuyết, chúng tôi tập bay trên những chiếc máy bay cánh quạt Yak - 18A. Huấn luyện viên bay của tôi là các sĩ quan Xô viết Totskiy, Kukuruz và Rezinov. Trong ký ức tôi nhớ mãi tên của các sĩ quan chỉ huy trung đoàn Trung tá Tyrsin, đại úy Dosychev – những người đã tham gia chiến tranh Triều Tiên, Trung tá Saklakova và các sĩ quan chỉ huy khác ..
Vào năm 1962, tôi cùng với 30 học viên quân sự khác chuyển đến thành phố Kuschevku khu vực Krasnodar, đây là khu vực huấn luyện bay MiG 17. Nhờ trình độ kinh nghiệm và nhiệt tình cũng như sự nỗ lực của các giảng viên Xô viết, đó là Phó trưởng khoa đào tạo Trung tá Saburov, Thiếu tá Malezhin (huấn luyện viên của tôi), đại úy Sarkisov (học viên là ông Phạm Thanh Ngân, sau này là - Anh hùng lực lượng vũ trang, Trung tướng không quân, đã bắn rơi đến tám máy bay Mỹ), tôi được gặp lại vào năm 1976, khi ông sang Việt Nam với tư cách chuyên gia không quân, Đại úy Tsertsev đội trưởng, đại úy George (học viên của ông là Đặng Ngọc Ngự, bắn hạ 7 máy bay Mỹ - anh hùng Lực lượng vũ trang, đã hy sinh trong một trận không chiến vào năm 1972), đại úy Koltsurov ( huấn luyện viên của học viên Hà Văn Chúc - Anh hùng lực lượng vũ trang), đại úy Mikhalkov… — trên trường huấn luyện bay MiG 17 này đã huấn luyện một thế hệ phi công tiếp theo của máy bay MiG 17 cho đến ngày Mỹ dựng lên sự kiện Vịnh Bắc Bộ 08.1964, lấy cớ để ném bom bắn phá miền Bắc Việt Nam.
Sau 3 năm học tập ở Liên bang Xô viết, tháng 10 năm 1964, chúng tôi quay về Tổ quốc. Không quân Mỹ thời điểm này đã bắt đầu chiến dịch Mũi lao lửa (Flaming Dart) – chiến dịch đánh phá miền Bắc đầu tiên chống nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Những trận không chiến với lực lượng nhỏ máy bay MiG 17 của lực lượng không quân Việt Nam non trẻ chống lại một cường quốc không quân đã mang lại những kết quả tốt.
Trước cường độ tập kích đường không ngày một tăng của Mỹ, yêu cầu cấp thiết phải hiện đại hóa lực lượng không quân với những máy bay chiến đấu hiện đại hơn. Từ tháng 7.1965 đến tháng 4.1966, các học viên quân sự tốt nghiệp ở Liên xô, lại được gửi sang học viện hàng không ở Crasnodar học chuyển loại sang MiG 21. Thời gian học là từ năm 1965 đến đầu năm 1966, số lượng học viên là 30 người. Khi chúng tôi đang học ở CCCP, Nguyễn Hồng Nhị (sau này là thiếu tướng không quân, anh hùng lực lượng vũ trang) từ khóa chuyển loại trước đã bắn rơi một máy bay Mỹ trên bầu trời Việt Nam.
Ước mơ thứ 2 của tôi, là trở thành đảng viên Đảng Lao động Việt Nam sau những tháng ngày phấn đấu miệt mài đã trở thành hiện thực vào năm 1966, khi các trận không chiến trên bầu trời Việt Nam ngày càng trở nên nóng bỏng.
Phi công Nguyễn Văn Cốc báo công với Bác Hồ
Phi công Nguyễn Văn Cốc báo công với Bác Hồ.
Phóng viên: Ông hãy kể về những chuyến bay đầu tiên.
Từ năm 1965, tôi là phi công của tiểu đoàn không quân số 1 thuộc trung đoàn không quân 921 Sao Đỏ (thời điểm này binh chủng Không quân Việt Nam chỉ có 2 trung đoàn không quân, 1 trong số đó là không quân vận tải). Trung đoàn không quân tiêm kích thứ hai mang số hiệu 923, được thành lập vào giữa năm 1965). Tiểu đoàn của tôi đã đánh thắng trận đầu tiên chống lại Không quân Mỹ trên bầu trời Hàm Rồng.
Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ bầu trời Hà Nội và các khu vực ngoại vi, trong thời gian đầu tiên, các phi công trẻ chúng tôi thường bay ở vị trí số 2 trong biên đội cho các phi công có kinh nghiệm hơn – đó là đại úy phi công Trần Hanh (sau này là Trung tướng không quân, Anh hùng lực lượng vũ trang) tiểu đoàn trưởng Phạm Ngọc Lan (thiếu tướng không quân), Nguyễn Ngọc Độ (thiếu tướng không quân – Anh hùng lực lượng vũ trang), tiểu đoàn trưởng Nguyễn Nhật Chiêu (đại tá – Anh hùng lực lượng vũ trang).
Trong khuôn khổ của chương trình học chuyển loại máy bay MiG-21 tại Crasnodar. Giám đốc trường huấn luyện bay là Thiếu tướng Romanhenco. Chương trình kéo dài 11 tháng, chúng tôi vô cùng hạnh phúc được gặp lại những thầy giáo – giảng viên (Sarkisov, Tsertsev, Koltsurov) và những người bạn cũ. Huấn luyện viên chuyển loại của tôi trên máy bay siêu âm MiG - 21 là Moiseyev.
Vào tháng 4.1966, khi quay trở về Việt Nam, chúng tôi lập tức tham gia vào các trận chiến đấu và thực hiện nhiệm vụ. Chúng tôi, những phi công trẻ thế hệ sau, tiếp tục bay số 2 cho các phi công đàn anh như Đồng Văn Đệ (hy sinh năm 1967) Nguyễn Nhật Chiêu, Nguyễn Ngọc Đỗ.. các anh đã kết thúc chương trình bay chuyển loại trên máy bay MiG 21 với các huấn luyện viên Xô viết tại Việt Nam như các đồng chí Chaban và Chetyulin, đồng thời vẫn tham gia chiến đấu.
Ngày 14/12/1966 Biên đội gồm có Nguyễn Nhật Chiêu, Đặng Ngọc Ngự, Đồng Văn Đệ và tôi theo sát một tốp máy bay Mỹ khoảng 20 chiếc đến Tam Đảo, anh Chiêu khai hỏa, bắn hạ một chiếc F-105, Tôi bay số 2 bảo vệ cho Đồng Văn Đệ, số một của tôi đã bắn hạ 2 chiếc máy bay địch. Bản thân tôi nhìn thấy những chếc dù màu xanh và màu đỏ của địch trước mặt. Các máy bay cường kích còn lại của không quân Mỹ trút bom bừa bãi và hỗn loạn rút lui khỏi cuộc chiến. Cuộc không kích của đối phương vào Hà Nội ngày hôm đó tan vỡ hoàn toàn. Trong trận đầu tiên tôi không có điều kiện tiêu diệt địch do thiếu kinh nghiệm và không có được thời điểm tấn công.
Phóng viên: Những nhiệm vụ gì ông thường xuyên được giao?
Nhiệm vụ chủ yếu của đơn vị là bảo vệ Hà Nội và các khu vực ngoại vi, vì vậy thời gian đầu tiên chúng tôi chưa được giao nhiệm vụ đánh địch tầm xa so với thủ đô. Quân đội Mỹ muốn dành quyền chủ động trên chiến trường Miền Nam, chính vì vậy cuối tháng 7.1966, Không quân Mỹ đẩy mạnh các hoạt động không kích ngoài Miền Bắc. Thông thường mỗi đợt không kích, đối phương sử dụng tần suất cất cánh lên đến 200 lần trong ngày vào đầu năm 1966, nhưng đến giữa năm, tần suất cất cánh của Mỹ lên đến 400 lần trong ngày.
Đồng thời Mỹ cũng sử dụng máy bay ném bom chiến lược B-52 không kích Vĩnh Linh và các tỉnh khu vực miền Trung. Cũng trong thời gian này, lực lượng không quân tiêm kích Việt Nam, trong đó có Trung đoàn Sao đỏ đã lớn mạnh và có nhiều kinh nghiệm không chiến. Đồng thời cũng có nhiều sân bay ở các tỉnh phía nam Miền Bắc được củng cố và tăng cường nhằm tạo điều kiện cho các hoạt động chiến đấu của máy bay MiG 21. Chúng tôi cũng được giao nhiệm vụ đánh chặn lũ cướp trời bay sang từ hướng Lào, bao gồm cả máy bay B-52, các máy bay địch xuất kích từ hướng các sân bay miền Nam Việt Nam. Một lực lượng không quân đã được biên chế để thực hiện nhiệm vụ tác chiến ban đêm.
Phóng viên: Ông đánh giá thế nào về năng lực tác chiến của các phi công Mỹ, tính năng kỹ chiến thuật của các máy bay Mỹ. Những tính năng kỹ chiến thuật của MiG có vượt trội hay không?
Các phi công Mỹ được huấn luyện kỹ lưỡng (đặc biệt là lực lượng phi công hải quân, có truyền thống và kinh nghiệm tác chiến trong chiến tranh thế giới thứ II và chiến tranh Triều Tiên. Các phi công Mỹ điều khiển máy bay và bay chuyên nghiệp, họ rất thuần thục điều khiển các máy bay đa nhiệm hiện đại, trang bị vũ khí tối tân, trong đó có các khí tài tác chiến điện tử. Các phi công tiêm kích thường có số giờ bay rất cao, đến hàng nghìn giờ (trong khi đó phi công tiêm kích Việt nam có số giờ bay rất ít, những trận đánh đầu tiên hầu như là bay mới). Được trả một mức lương cao đồng thời được coi là một nghề cao quý, có danh dự, các phi công Mỹ cũng rất nỗ lực thực hiện nhiệm vụ chiến đấu.
Các đợt không kích của Không quân Mỹ thường có số lượng bay rất đông, được hỗ trở bởi một hệ thống trinh sát, dẫn đường, đảm bảo hậu cần, kỹ thuật rất mạnh và hiện đại, bao gồm cả hệ thống lực lượng tìm kiếm cứu hộ khẩn cấp hiện đại (МеdEvac). Dọc theo bờ biển và với chiều rộng không lớn của Việt Nam, có rất nhiều các căn cứ không quân, bao gồm cả trên tàu sân bay. Đây là những điều kiện rất có lợi cho không quân Mỹ.
Máy bay MiG 21 được đánh giá có tính năng kỹ chiến thuật tương đương, một vài tính năng chiến thuật còn tốt hơn cả F-4 và F-8 như tính cơ động rất cao ( trên cả hai mặt phẳng đứng và mặt phẳng ngang ở độ cao lớn và độ cao trung binh), khả năng tăng tốc nhanh ở độ cao trung bình trở lên rất nhanh, ngoại trừ trường hợp máy bay bay ở tầm bay thấp. Radar trên máy bay của F-4 có công suất lớn hơn, tầm phát hiện mục tiêu là 60 – 70 km, hơn hẳn của MiG 21 là 15 – 16 km và hiện đại hơn. Radar của MiG 21 là radar sử dụng các bóng điện tử, hoạt động không ổn định trong điều kiện thời tiết, khí hậu nhiệt đới.
Báo Nga ca ngợi phi công Việt huyền thoại
Máy bay F-4 là loại chiến đấu cơ hộ tống Mỹ sử dụng trong chiến tranh Việt Nam.
Các máy bay MiG 21 đời cũ của Việt Nam đến cuối những năm 1960-x chỉ có trang bị 2 tên lửa không đối không thế hệ R-3S (tương tự như tên lửa Mỹ Side – winder, có hiệu quả tác chiến từ 1,5 – 2km so với tên lửa Mỹ là 4 – 6 km) và máy bay Mỹ F-4 được trang bị từ 8 – 12 tên lửa các tầm bắn khác nhau. Điều kiện phóng tên lửa của MiG – 21 đòi hỏi phải ổn định đường bay hơn. Ngoài ra, góc mở theo dõi và bám mục tiêu của đầu tự dẫn tên lửa Mỹ cũng như bán kính sát thương của vụ nổ tên lửa Mỹ cũng lớn hơn so với MiG-21. Ở độ cao thấp, máy bay F-105 có khả năng tăng tốc đến tốc độ siêu âm nhanh hơn của MiG.
Ngược lại, những thông số về thời gian tăng tốc và chiếm độ cao của MiG-21 tốt hơn so với máy bay tiêm kích Mỹ, do đó các phi công Việt Nam đã triệt để tận dụng ưu thế cơ động này nhằm bí mật cơ động chuẩn bị chiếm vị trí có lợi và đột ngột chuyển hướng vào công kích, cũng như nhanh chóng thoát khỏi vòng chiến, tránh bị đeo bám bởi các máy bay tiêm kích Mỹ. Hầu như các trận chiến đấu, số lượng máy bay tiêm kích của Mỹ thường đông hơn gấp nhiều lần.
Xem thêm:

Người Nga và kịch bản Trung Quốc tấn công Nga

theo Theo ĐVO | 21/03/2013 22:00

“Nếu xảy ra một cuộc chiến tranh chống Nga thì kẻ xâm lược với xác suất 95% sẽ là Trung Quốc”, Phó giám đốc Trung tâm phân tích chính trị - quân sự Viện Hàn lâm khoa học Nga cho biết.

Ông A.A. Khramchilin thậm chí còn đưa ra kịch bản cụ thể của cuộc tấn công này. Đây là một bài viết không mới (từ năm 2009) nhưng đáng được bạn đọc tham khảo.  
1. Thời điểm tấn công
Cuộc tấn công sẽ được tiến hành vào mùa đông, chắc chắn hơn cả là vào kỳ nghỉ năm mới khi mà tất cả người Nga, kể cả giới lãnh đạo chính trị - quân sự hầu như không còn khả năng làm việc. Không những thế, vào mùa đông thì sông Amur và hồ Baikal đóng băng và như vậy việc vượt sông và hồ không trở thành vấn đề.
Điểm cuối cùng, vào mùa đông thì các biển phía Bắc (ở Bắc Băng Dương) cũng bị đóng băng và như vậy thì Nga không thể vận tải hàng hóa để cung cấp cho khu vực lãnh thổ phía đông sông (phiên âm theo như bản đồ để bạn đọc dễ theo dõi) Yenisey theo tuyến đường biển phía bắc được nữa.
Để có thể vận chuyển hàng hóa chỉ còn duy nhất tuyến vận tải xuyên Xiberi, nhưng tuyến đường này chắc chắn sẽ bị cắt đứt ngay từ những giờ đầu tiên của cuộc chiến bởi các nhóm biệt kích Trung Quốc (là những người Trung Quốc nhập cư từ trước vào Nga).
Để cho chắc chắn hơn, tuyến đường này sẽ bị cắt đứt tại nhiều khu vực ở phía tây sông Yenisey. (Số dân Trung Quốc di cư vào Nga hiện không ai biết chắc chắn là bao nhiêu. Các số liệu đưa ra đều chỉ là các đánh giá ước đoán cá nhân của các tác giả.
Và vấn đề thực ra không phải ở con số. Chỉ biết chắc chắn một điều trên lãnh thổ Nga những dân di cư Trung Quốc đã thành lập các cộng đồng rất ổn định và có khả năng tiếp nhận và bố trí công việc cho bất kỳ một khối lượng người Trung Quốc nào và các cộng đồng này rải khắp trên lãnh thổ Nga, không chỉ ở Đông Xiberi và Viễn Đông mà cả ở Matxcova và Xanh Petersburg).
 
2. Cớ để phát động cuộc tấn công  
Rất đơn giản. Đó là sự vi phạm “các quyền và lợi ích của người Trung Quốc sống ở nước ngoài” (xin được nói thêm một chút về vấn đề này: Điều 50 của Hiến pháp Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ghi: "Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa bảo vệ các quyền và lợi ích chính đáng của người Trung Quốc sống ở nước ngoài, các quyền và lợi ích của người Trung Quốc đã trở về nước và các thành viên gia đình đang sống tại Trung Quốc của những người Trung Quốc hoặc đang sống ở nước ngoài hoặc đã quay trở về nước".
Xin bạn đọc lưu ý: thuật ngữ được dùng ở đây không phải là “công dân Trung Quốc” mà là “người Trung Quốc” và xin nhớ lại vấn đề “người Việt gốc Hoa” hay là “nạn kiều” những năm cuối năm 70 của thế kỷ trước tại Việt Nam và sau đó là cuộc chiến biên giới năm 1979 bắt đầu vào ngày 17/02/1979.
Ngoài những điều được ghi trong Hiến pháp, giới lãnh đạo Trung Quốc cũng nhiều lần tuyên bố là sẽ bảo vệ “lợi ích” của tất cả người Trung Quốc dù họ sống ở bất cứ đâu (lại lưu ý- “người Trung Quốc” chứ không phải “công dân Trung Quốc” – khái niệm “người Trung Quốc” rất rộng - ngay Thành Cát Tư Hãn cũng được coi là anh hùng dân tộc Trung Quốc).
Xin tiếp tục về cớ để tấn công. Một ví dụ, trong những buổi đi chơi nhân dịp đón năm mới, một người Nga nào đấy (hay là người Iarkut, người Buriat, người Tacta- miễn là công dân Nga) đấm vào mặt một người Trung Quốc nhập cư. Đấy không phải là sự vi phạm các quyền và lợi ích chính đáng của “người Trung Quốc” hay sao?
3. Các hướng tấn công và lực lượng tấn công  
Các binh đoàn (sư đoàn) tăng và cơ giới của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA theo cách viết tắt tiếng Anh- sau đây xin được sử dụng từ viết tắt này để bạn đọc đỡ mất thời gian) sẽ xuất phát tấn công từ khu Khailar về phía tây theo hướng Chita- Ulan-Ude- Irkutsk. PLA có tấn công Nga qua lãnh thổ Mông Cổ hay không, hiện khó xác định.
Rõ ràng là người Tàu sẽ không bảo vệ chủ quyền của Mông Cổ (họ coi nước này là phần không thể tách rời của Trung Quốc), và cũng không có ai bảo vệ Mông Cổ nhưng vấn đề ở đây là nếu tấn công qua đường này thì cự ly quá xa,cơ sở hạ tầng giao thông kém và địa hình phức tạp. Tuy nhiên, cũng không thể loại trừ phương án này.
Sau khi chiếm được Irkutsk thì mục tiêu tiếp theo của PLA sẽ là tuyến sông Yenisey. Lực lượng Nga đóng ở khu vực giữa Chita và Krasnoiarsk quá mỏng và không thể chống đỡ được các cuộc tấn công ồ ạt của đối phương, còn việc giới lãnh đạo Nga hiện nay đến thời điểm đó có quyết định sử dụng vũ khí hạt nhân để chống lại một cường quốc hạt nhân khác hay không thì vẫn đang là một câu hỏi chưa có lời giải.
Toàn bộ lãnh thổ phía Bắc và phía Đông Chita của Nga sau khi Trung Quốc phát động tấn công sẽ hoàn toàn bị bao vây và cô lập đối với phần còn lại của nước Nga. Để chiếm vùng Amur, các khu Primorski và Kabarovsk thì Bộ tư lệnh PLA sẽ sử dụng các các sư đoàn bộ binh gồm các nam thanh niên nông dân động viên và các nam thanh niên thất nghiệp tại thành phố.
Các sư đoàn này thừa đủ quân để đè bẹp bất cứ sự kháng cự nào bằng chiến thuật “biển người”. Như đã từng nói là tổn thất sinh lực lớn đối với giới lãnh đạo Trung Quốc không phải là tai họa mà thậm chí chính là điều mà họ mong muốn. Nga sẽ không có bất kỳ khả năng nào để bảo vệ Iakutia, Xakhalin và Camchatka.
Do vị trí địa lý nên Camchatka và Xakhalin có thể giữ được một thời gian, nhưng sẽ không lâu vì không có ai tiếp tế cho hai khu vực này. Đấy là chưa nói tới việc Hải quân Trung Quốc phát triển rất nhanh trong khi Hạm đội Thái Bình Dương của Nga từ lâu đã không nhận được một chiếc tàu chiến mới nào.
Vì những lý do nêu trên nên vị trị địa lý cũng không cứu nổi Camchatka và Xakhalin, chưa nói tới Iakutia. Chính vì thế mà Mỹ và Nhật Bản sẽ đề nghị bảo vệ hai khu này để đổi lấy sự độc lập của chúng đối với Matxcova.
Rất nhiều khả năng là một đề nghị như vậy sẽ được Nga chấp nhận, vì để chúng nằm dưới sự bảo hộ của Mỹ và Nhật Bản dù sao cũng còn tốt hơn là bị Trung Quốc chiếm đóng. Trung Quốc có tiến quân tiếp về phía Tây sông Yenisey hay không còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố.
Nhưng sau khi chiếm được phía nam Viễn Đông và Đông Xibiri Trung Quốc đã có một khu vực lãnh thổ rộng lớn để di dân (chắc Trung Quốc sẽ bỏ quy định hạn chế sinh đẻ đối với những cư dân này), rất nhiều các mỏ quý, trong đó có cả mỏ dầu và đặc biệt là một kho báu cực kỳ quan trọng và duy nhất mà vì nó có thể hy sinh một vài triệu lính- đó chính là nước hồ Baikal.
Nga sẽ không có một khả năng nào thu hồi lại vùng lãnh thổ bị mất trong một cuộc chiến tranh thông thường. Việc sử dụng vũ khí hạt nhân, như đã nói ở trên là rất ít khả năng xảy ra. Nếu sử dụng vũ khí hạt nhân chiến thuật (hay còn gọi là vũ khí hạt nhân phi chiến lược - là các bom hạt nhân, mìn hạt nhân, mìn hạt nhân biển, đầu đạn pháo, thủy lôi hạt nhân các loại và tên lửa phóng từ biển, từ mặt đất , từ trên không có tầm bắn dưới 5.000 km và có công suất không lớn, khoảng vài kiloton) thì buộc phải sử dụng chúng trên lãnh thổ của chính Nga (và cũng phải chịu các đòn trả đũa ngay trên lãnh thổ Nga).
Nếu nói về các phương tiện vũ khí chiến lược thì trong trường hợp Nga sử dụng loại vũ khí này tấn công các thành phố của Trung Quốc thì Trung Quốc cũng sẽ tấn công trả đũa vào các thành phố của Nga (tại phần Châu Âu của Nga, những nơi mà Trung Quốc hoàn toàn không cần đến, trong đó có cả Matxcova mà Điện Kremlin sẽ là mục tiêu trước tiên).
Có thể nói một cách chắc chắn rằng, khi buộc phải lựa chọn giữa cái chết của chính mình và việc mất một khu vực lãnh thổ phía đông sông Yenhisey thì các ông chủ của Điện Kremli chắc chắn sẽ chọn phương án hai. Như tác giả đã có lần từng nói, bành trướng ra bên ngoài đối với Trung Quốc là phương pháp để tồn tại.
Vấn đề là hình thức và nhịp độ. Biện pháp quân sự không phải là duy nhất nhưng tuyệt đối không thể loại trừ. Sự suy sụp của Lực lượng vũ trang Liên Bang Nga và…. tâm lý của giới lãnh đạo Nga cũng góp phần làm cho Trung Quốc lựa chọn biện pháp quân sự.
Và cuối cùng, thời gian gần đây có một yếu tố rất có lợi cho Trung Quốc xuất hiện. Sau khi Quốc Dân Đảng thắng trong các cuộc bầu cử nghị viện và tổng thổng, thì việc Đài Bắc sẽ đầu hàng trên thực thế là đã được đảm bảo.
Chính vì thế mà Trung Quốc không phải chi một nguồn lực không nhỏ để chuẩn bị tiến hành chiến tranh chiếm Đài Loan, ngược lại Trung Quốc còn có thể sử dụng một nguồn lực lớn về công nghệ và tài chính của vùng lãnh thổ này .
Và Trung Quốc hướng cái nhìn của mình về phía Bắc.

Trung Quốc 'sống trong sợ hãi' vì chiến lược 'thòng lọng UAV' của Mỹ

theo An ninh Thủ đô | 27/07/2013 08:15

Một bài viết trên website của tờ “Nhân dân” - Trung Quốc ngày 25-7 cho biết, hiện nay, các loại máy bay không người lái của Mỹ từ bốn phương tám hướng đang tập trung hình thành vòng vây xung quanh Trung Quốc, tạo thành một cái “thòng lọng vô hình”.

Bài viết cho biết, thuận theo đường lối chuyển dịch trọng tâm chiến lược về châu Á - Thái Bình Dương, các loại máy bay không người lái (UAV) này được Mỹ điều chuyển về khu vực này sau khi các điểm nóng khác trên thế giới đang dần “nguội đi” và bố trí dày đặc, hình thành một vòng vây khép kín xung quanh Trung Quốc.
Phân tích về vấn đề này trong một chương trình truyền hình, chuyên gia quân sự Trung Quốc Đỗ Văn Long cho biết, máy bay không người lái Mỹ đã tiến hành trinh sát tình hình Trung Quốc từ “bốn phương, tám hướng”, hình thành một cái “thòng lọng UAV”, ở bất cứ phương hướng nào, Trung Quốc cũng bị những cặp “mắt thần” ngày đêm theo dõi.
Máy bay tấn công không người lái MQ-9 “Reaper”
Tờ Bưu điện Washington (Washington Post) cho biết, sau khi kết thúc các cuộc chiến chống khủng bố, Mỹ đã điều chuyển một số lượng lớn các loại UAV về chiến trường châu Á - Thái Bình Dương. Có nhiều dấu hiệu cho thấy, sau khi tình hình ở biển Đông và biển Hoa Đông ngày càng thêm căng thẳng, Trung Quốc chính là trọng tâm của sự chuyển dịch này.
Hiện nay, Mỹ đang triển khai máy bay trinh sát chiến lược tầm cao, tầm xa RQ-4 Global Hawk ở đảo Guam và Australia, chúng thường xuyên được điều phái đến khu vực phụ cận Trung Quốc. Dường như không ngày nào không có 1 vài chiếc UAV lượn lờ trinh sát ngang dọc ở khu vực phụ cận bán đảo Triều Tiên.
Ông Đỗ Văn Long cho rằng, công tác trinh sát thông tin tình báo của Mỹ đối với Trung Quốc ngày càng trở nên đa dạng. Hoạt động trinh sát bằng máy bay trinh sát không người lái mang 3 đặc điểm cơ bản như sau: Thứ nhất là từ độ cao 4000m, UAV có thể quan sát rõ các vật thể có kích thước chỉ 0,3m, có khả năng trinh sát mọi địa điểm trong phạm vi khống chế của nó và tiến hành theo dõi trong thời gian rất dài.
Máy bay trinh sát chiến lược RQ-4 Global Hawk
Ngoài ra, các tín hiệu trinh sát hồng ngoại có thể vạch trần các mục tiêu được ngụy trang kỹ lưỡng, các mục tiêu ẩn giấu dưới lòng đất, dưới nước; các radar tìm kiếm hình ảnh có thể xuyên qua lòng đất và các dãy núi, “bóc trần” các mục tiêu ẩn giấu trong địa hình sơn địa hoặc các mục tiêu được che chắn kỹ lưỡng.
Đối với các mục tiêu cố định, nó có thể trinh sát nhiều lần dưới nhiều góc độ khác nhau, cung cấp các thông tin đa chiều và vô cùng chính xác cho người sử dụng. Còn đối với các mục tiêu di động, nó có thể cung cấp các dữ liệu về kích thước, vận tốc và đưa ra phán đoán về phương hướng di chuyển của mục tiêu.
Ông Đỗ Văn Long chỉ ra, Mỹ thường sử dụng máy bay không người lái để trinh sát, thu thập thông tin tình báo ở các điểm nóng của thế giới, hoặc các khu vực tiềm ẩn nguy cơ xung đột. Mỹ đánh giá Trung Quốc thuộc loại điểm nóng và tiềm tàng nguy cơ xung đột, nên ngày càng gia tăng các hoạt động này. Trinh sát, giám sát chặt chẽ bằng UAV để làm căn cứ đưa ra các phán đoán tình huống đã trở thành một biện pháp quan trọng cấp chiến lược của Mỹ.
Bản đồ minh họa các căn cứ UAV Mỹ của Đài truyền hình Trung Quốc
Ông Đỗ Văn Long cho rằng, hiện Mỹ đang theo dõi Trung Quốc từ nhiều hướng khác nhau. Các UAV triển khai ở các căn cứ quân sự Mỹ ở đảo Guam và Nhật Bản thường xuyên tiến hành trinh sát khu vực đông nam; máy bay không người lái từ Australia lên giám sát khu vực biển Đông. Ở hướng Ấn Độ Dương, các UAV từ căn cứ quân sự Mỹ ở tây nam Diego Garcia tiến hành trinh sát khu vực tây nam Trung Quốc.
Điểm đặc biệt là, dù ở tận Afghanistan, Mỹ cũng có thể tiến hành trinh sát theo hướng tây bắc vào Trung Quốc. Ngoài hướng bắc giáp với Nga là Mỹ “vô kế khả thi”, còn lại từ bất cứ phương hướng nào, mọi động thái của Trung Quốc đều bị các cặp “mắt thần” soi xét, tất cả các hoạt động quân sự của Trung Quốc dường như đều bị Mỹ nắm bắt ngay từ giai đoạn đầu. Chiến lược “thòng lọng UAV” của Mỹ đang ngày càng trở lên nguy hiểm.

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Nga và Trung Quốc: Giữa niềm tin và nghi ngờ là… muôn trùng vũ khí

pháo phản lực
Hà Dũng - theo Trí Thức Trẻ | 01/08/2013 06:47

(Soha.vn) - Trong các vấn đề quốc tế, để chống lại ảnh hưởng của Mỹ và đồng minh, Nga và Trung Quốc thường xuyên có tiếng nói chung. Tuy nhiên khi không có Mỹ, Nga và Trung Quốc luôn luôn nghi ngờ và đề phòng.

Xô - Trung từng đứng trước nguy cơ chiến tranh hạt nhân
Trung Quốc trong quá trình hiện thực hóa giấc mộng siêu cường của mình đã gây ra nỗi lo ngại và đề phòng cho cả thế giới. Hàng loạt các quốc gia láng giềng với Trung Quốc đều ít nhiều xảy ra những xung đột biên giới với Trung Quốc. Từ tranh chấp biển đảo với Hàn Quốc, Nhật Bản và các nước Đông Nam Á hiện nay cho đến những cuộc xung đột biên giới trên bộ với Liên Xô, Ấn Độ, Việt Nam.. trước đây. Trong đó mối quan hệ giữa Nga và Trung Quốc hiện nay khó có thể định nghĩa rõ ràng là đối tác hay đối thủ của nhau.
Trở về cuối những năm 1960, căng thẳng gia tăng dọc theo biên giới dài 4.380 km, nơi mà 658.000 quân Xô Viết đối đầu 814.000 quân Trung Quốc. Năm 1961, Liên Xô có khoảng 12 sư đoàn, 200 máy bay trên vùng biên giới với Trung Quốc; vào cuối năm 1968 họ có 25 sư đoàn, 1.200 máy bay, và 120 tên lửa tầm trung.
Đỉnh cao của mâu thuẫn là cuộc xung đột biên giới năm 1969, lực lượng Xô Viết tuyên bố rằng Trung Quốc thiệt mất 800 người trong khi Xô Viết chỉ có 60 chết hoặc bị thương. Trung Quốc tuyên bố chỉ mất vài mạng người, ít hơn nhiều so với thiệt hại của Liên Xô. Cuộc xung đột này đã dẫn đến Liên Xô có ý định sử dụng vũ khí hạt nhân để xóa sổ Trung Quốc. Tuy nhiên sau đó vì nhận thức chung là cần phải bỏ qua mâu thuẫn vì kẻ thù chung là Mỹ nên ngòi nổ của cuộc chiến tranh với quy mô lớn đã được tháo bỏ.
Trung Quốc "nuôi quân 3 năm, dụng 1 giờ"?
Nhưng không vì thế mà hai bên thôi đề phòng lẫn nhau. Hiện nay trên biên giới Nga – Trung cả hai đều bố trí một lục lượng quân sự lớn và ưu tiên những vũ khí hiện đại nhất.
Không chỉ vậy mọi động tĩnh về mặt quân sự của Trung Quốc đều được giới phân tích Nga mổ xẻ xem đó có thực sự là mối đe dọa với Nga hay không? Chính những điều này phần nào phản ánh thái độ nghi kỵ của Nga đối với Trung Quốc.
Ông Hramchihin Alexander- Phó Giám đốc Viện Phân tích chính trị và quân sự LB Nga đăng tải bài viết trên VPK phân tích toàn cảnh bức tranh về quy mô quân đội Trung Quốc cũng như các ý nghĩa đằng sau của nó. Bài viết cho rằng mặc dù mối quan hệ quân sự giữa hai nước đang nồng ấm khi Nga quyết định bán các vũ khí tiên tiến nhất của mình cho Trung Quốc, trong đó có máy bay thế hệ 4++ Su-35K, tên lửa phòng không hiện đại S-400 Triumphf… nhưng Nga vẫn xem Trung Quốc là mối đe dọa. Bởi lẽ, những yêu sách lãnh thổ lớn của Trung Quốc đối với Nga vẫn còn đó.
Bài viết phân tích rằng nếu như xảy ra một cuộc xung đột quân sự giữa Trung Quốc và Mỹ, nó sẽ diễn ra trên biển và trên không. Do vậy không có gì đáng ngờ nếu Trung Quốc gia tăng sức mạnh không quân và hải quân, tuy nhiên điều đáng ngờ nhất chính là việc mở rộng quy mô và hiện đại hóa không ngừng của lục quân Trung Quốc.
Trung Quốc đang xây dựng lực lượng xe tăng khổng lồ nhất thế giới. Theo giải mã sâu xa của chuyên gia này, có lẽ nó không dành cho Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc hay các nước Đông Nam Á bởi hình thái chiến trường không cho phép. Vậy thì nó dành cho ai khác, ngoài Nga với địa hình rộng mênh mông và biên giới hàng ngàn km với Trung Quốc?
Lục quân Trung Quốc đã nhận được không dưới 4.000 xe tăng hiện đại Туре-96 và Туре-99, hơn nữa việc thay thế xe tăng cũ bằng xe tăng mới đang thực hiện theo nguyên tắc một đổi một. Tức là sự đổi mới triệt để về chất không dẫn đến sự cắt giảm về số lượng. Các xe tăng Туре-96/96А đã được biên chế cho tất cả 7 đại quân khu của quân đội Trung Quốc, Туре-99 hiện mới trang bị cho 3 đại quân khu Thẩm Dương, Bắc Kinh và Lan Châu (chính là những đại quân khu tiếp giáp biên giới với Nga). Động thái của việc ưu tiên này là gì?
 Xe tăng hạng nặng hiện đại nhất của Trung Quốc Туре-99
Xe tăng hạng nặng hiện đại nhất của Trung Quốc Туре-99
Trung Quốc đã chế tạo được cả một họ xe chiến đấu lội nước mà đi đầu là xe chiến đấu bộ binh WZ-502 (còn có tên là ZBD-04) lắp tháp của xe chiến đấu bộ binh Nga BMP-3. Lính thủy đánh bộ Trung Quốc đã được trang bị đến 300 xe này, việc sản xuất đang tiếp tục. Dĩ nhiên là đặc tính bơi nước bị tất cả các chuyên gia trên thế giới đánh giá dưới góc độ sự chuẩn bị cho cuộc đổ bộ lên Đài Loan, mặc dù các xe này có thể bơi qua sông Amur hay Ussuri trên biên giới với Nga chẳng hạn.
Tuy nhiên, sau đó, quân đội Trung Quốc nhận ra là khả năng bơi nước dẫn tới khả năng bảo vệ bị suy yếu. Sau đó, họ đã chế tọ biến thể mới của xe chiến đấu bộ binh này là WZ-502G. Nhờ tăng cường vỏ giáp bảo vệ, xe WZ-502G không còn khả năng bơi nữa. Đổi lại, theo các nguồn tin Trung Quốc, tháp xe WZ-502G, cũng như phần trước thân xe chống chịu được đạn xuyên giáp 30 mm bắn từ cự ly 1 km, còn hai bên thân xe chịu được đạn 14,5 mm bắn từ cự ly 200 m.
Một sự trùng hợp thú vị là 30 mm là cỡ đạn của pháo 2А42, vũ khí chính của xe chiến đấu bộ binh BMP-2 của Nga. Trong khi đó, xe chiến đấu bộ binh Bradley của Mỹ lắp pháo M242 cỡ 25 mm. Còn 14,5 mm là cỡ đạn rất ít có. Chỉ có duy nhất một súng máy có cỡ đạn này là KPVT, vũ khí chính của tất cả các xe bọc thép chở quân cũng của Nga. Cỡ đạn lớn nhất của các súng máy phương Tây là 12,7 mm. Liệu có phải xe tăng này chỉ được dùng để chống lại Nga?
 Xe chiến đấu bộ binh này là WZ-502G
Xe chiến đấu bộ binh này là WZ-502G
Không chỉ lực lượng thiết giáp, lực lượng pháo binh cũng đang được hiện đại hóa hết sức nhanh chóng. Pháo nòng dài đang phát triển nhanh, chẳng hạn đang đưa vào trang bị pháo tự hành 155 mm PLZ-05 (đã đưa vào trang bị hơn 250 khẩu).
 Pháo tự hành 155 mm PLZ-05
Pháo tự hành 155 mm PLZ-05
 Diễn tập pháo binh của Trung Quốc
Diễn tập pháo binh của Trung Quốc
Đáng lưu ý nhất là lực lượng mạnh nhất của pháo binh Trung Quốc chính là pháo phản lực. Nước này đã chế tạo nhiều mẫu hệ thống rocket phóng loạt trên cơ sở các mẫu của Liên Xô, cũng như các mẫu hoàn toàn tự phát triển. Trung Quốc đã phát triển được hệ thống rocket phóng loạt uy lực nhất và tầm bắn xa nhất thế giới là WS-2 (6х400 mm) mà các biến thể đầu của nó có tầm bắn 200 km, còn các biến thể cuối (WS-2D) có tầm bắn 350-400 km. Cả MRLS và HIMARS của Mỹ lẫn Smerch của Nga thua xa so với WS-2.
Với tầm xa này từ sâu bên trong khu vực Mãn Châu, WS-2D có khả năng tiêu diệt chớp nhoáng tất cả các đơn vị quân đội Nga tại các khu vực Vladivostok-Ussuryisk, Khabarovsk và Blagoveshchensk-Belogorsk.
Còn nếu cơ động ra sát biên giới Nga, hệ thống rocket phóng loạt này sẽ tiêu diệt quân đội và các căn cứ không quân của Nga ở khu vực Chita và các xí nghiệp chiến lược ở Komsomolsk trên sông Amur. Hơn nữa, các quả đạn cỡ nhỏ của WS-2D lại có tốc độ siêu vượt âm, thời gian chúng bay hết tầm tối đa cũng không quá 5 phút. Phòng không Nga không chỉ không thể tiêu diệt, mà ngay cả phát hiện chúng cũng không thể.
Đồng thời, sẽ hoàn toàn không thể phát hiện việc triển khai các hệ thống rocket phóng loạt trên lãnh thổ Trung Quốc bởi lẽ các bệ phóng của chúng trông giống các xe tải bình thường, thậm chí các ống dẫn hướng cũng có hình hộp rất dễ ngụy trang thành thùng xe tải. Và đây không phải là hệ thống vũ khí phòng thủ mà là hệ thống thuần túy tấn công, đột kích.
 Hệ thống pháo phản lực uy lực nhất và tầm bắn xa nhất thế giới WS-2 (6х400 mm) của Trung Quốc
Hệ thống pháo phản lực uy lực nhất và tầm bắn xa nhất thế giới WS-2 (6х400 mm) của Trung Quốc
 Pháo phản lực của Trung Quốc là lực lượng có sức mạnh lớn nhất của Lục quân Trung Quốc
Pháo phản lực của Trung Quốc là lực lượng có sức mạnh lớn nhất của Lục quân Trung Quốc
Trước đây điểm yếu của lục quân Trung Quốc là không có một trực thăng tấn công thực thụ. Nhưng vấn đề này đã được giải quyết với WZ-10, lục quân Trung Quốc hiện đã có 60 trực thăng này và việc sản xuất đang được tiếp tục.
Với những vũ khí kiểu này, Mỹ, Nhật Bản, Đài Loan...có thực sự là đối tượng mà Trung Quốc hướng đến. Phải chăng Nga không nhận ra âm mưu đằng sau đó.
Kremlin chưa bao giờ thôi cảnh giác với "giấc mộng siêu cường Trung Quốc"
Để đề phòng người bạn lớn Trung Quốc bất ngờ xâm chiếm biên giới, tất nhiên Nga cũng phải bố trí ở đây một lực lượng quân sự lớn.
Đảm nhận phòng thủ ở khu vực này trước đây là quân khu Viễn Đông và quân khu Siberia cùng Hạm đội Thái Bình Dương. Trong đó chủ lực là quân khu Viễn Đông, riêng hạm đội Thái Bình Dương bao gồm cả nhiệm vụ chống phong tỏa của Mỹ và các đồng minh ở Đông Bắc Á.
Hiện nay Nga đã cơ cấu lại tổ chức lực lượng theo tình hình mới, do vậy đảm nhận khu vực phía Đông sẽ là Bộ Tư lệnh chiến dịch-chiến lược Miền Đông (OSK Vostok) với sở chỉ huy đặt tại Khabarovsk trên cơ sở tổ chức lại quân khu Viễn Đông và bộ phận phía Đông quân khu Siberia (quân khu này bị chia cắt theo hồ Baikal) và Hạm đội Thái Bình Dương. Với cơ cấu tổ chức OSK, chu trình ban hành/thực hiện mệnh  lệnh giảm từ 16 xuống còn 3 cấp, việc ban hành và nhận mệnh lệnh chiến đấu bảo đảm tính kịp thời.
 Bộ Tư lệnh chiến dịch-chiến lược Miền Đông (OSK Vostok) trên cơ sở tổ chức lại quân khu Viễn Đông và bộ phận phía Đông quân khu Siberia và Hạm đội Thái Bình Dương
Bộ Tư lệnh chiến dịch-chiến lược Miền Đông (OSK Vostok) trên cơ sở tổ chức lại quân khu Viễn Đông và bộ phận phía Đông quân khu Siberia và Hạm đội Thái Bình Dương
Lục quân Nga ở Viễn Đông khoảng 90.000 quân (15 sư đoàn/lữ đoàn), trong đó 1 sư đoàn ở quần đảo Nam Kuril, 1 sư đoàn ở đảo Sakhalin, 1 sư đoàn ở bán đảo Kamchatka để đề phòng nguy cơ từ Nhật Bản, 12 sư đoàn còn lại đều được bố trí ở khu vực giáp biên giới với Trung Quốc. Không quân tại khu vực Viễn Đông có 1.944 máy bay chiến đấu, 50 máy bay ném bom chiến lược trong đó có máy bay ném bom Tu-22M, Tu-95MS có khả năng tấn công hạt nhân.
Nga ưu tiên dành rất nhiều vũ khí trang bị hiện dại nhất cho các lực lượng tại đây. Ngoài hệ thống phòng không dày đặc các tổ hợp tên lửa S-300, miền Viễn Đông giáp Trung Quốc là nơi đầu tiên được trang bị S-400 Triumph. Sau đó đến trung đoàn S-400 Triumf thứ tư cũng được ưu tiên triển khai gần thành phố cảng Nakhodka ở vùng Primorye, thuộc khu vực Viễn Đông của Nga giáp với Trung Quốc.
 Miền Viễn Đông giáp Trung Quốc là nơi đầu tiên được trang bị S-400 Triumph.
Miền Viễn Đông giáp Trung Quốc là nơi đầu tiên được trang bị S-400 Triumph.
Tiếp theo hai tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân đầu tiên thuộc lớp Borey cũng sẽ được điều động tới khu vực này. Trong khuôn khổ chương trình vũ khí quốc gia 2020 và Hợp đồng quốc phòng 2013, đến cuối năm 2013 quân khu miền Đông sẽ được ưu tiên trang bị thêm 20 tiêm kích đa năng thế hệ thứ 4 Su-30; 30 trực thăng Ka-52 Alligator và Mi-8 AMTSH Terminator; 5 máy bay vận tải quân sự An-26. Trong năm 2011 quân khu miền Đông đã tiếp nhận tổng cộng 40 chiếc trực thăng Ka-52, Mi-8 Terminator và Mi-26. Ngoài ra, các máy bay chiến đấu thế hệ 4++ Su-35 cũng sẽ có mặt lần đầu tiên ở Viễn Đông.
 Tàu ngầm hạt nhân thuộc lớp Borey
Tàu ngầm hạt nhân thuộc lớp Borey
Bên cạnh đó, từ lâu trong các khu rừng ở Viễn Đông  Nga đã bố trí các tổ hợp tên lửa đạn đạo, là sức mạnh răn đe mà không đối thủ nào được phép coi thường. Ở đây được biên chế 2 sư đoàn tên lửa chiến lược bao gồm Sư đoàn tên lửa Tagil thuộc tỉnh Sverdlovsk và Sư đoàn tên lửa Yasnenskaya thuộc tỉnh Orenburg. Theo các nguồn tin công khai, Sư đoàn tên lửa Tagil được trang bị các tên lửa đạn đạo liên lục địa Topol (SS-25 Sickle), trong khi Sư đoàn tên lửa Yasnenskaya được trang bị các hệ thống tên lửa đạn đạo RS-20V Voyevoda (SS-18 Satan).
 Tên lửa đạn đạo liên lục địa Topol (SS-25 Sickle)
Tên lửa đạn đạo liên lục địa Topol (SS-25 Sickle)
Chỉ một phần ưu tiên trong trang bị cho vùng Viễn Đông của Nga cũng thấy Nga hết sức đề phòng với Trung Quốc như thế nào.
Năng lượng, công nghệ quốc phòng và đồng minh
Không chỉ tăng cường tiềm lực quân sự, Nga còn dùng chiêu bài cao tay hơn là năng lượng, công nghệ quốc phòng và đồng minh.
Về năng lượng, Trung Quốc dưới một góc độ nào đó đã phụ thuộc vào nền kinh tế năng lượng của nước Nga trong ít nhất 2 thập kỷ sắp tới. Nga đã tăng cường hợp tác kinh tế bằng các hợp đồng cung cấp nhiên nhiệu cho Trung Quốc trong 25 năm với tổng giá trị lên đến 270 tỷ USD. Lượng dầu cung cấp hàng năm là 46 triệu tấn – bằng 1/9 sản lượng mà Nga khai thác được hàng năm. Nga được hưởng 70 tỷ USD trả trước. Điều kiện này được đặt ra do Trung Quốc đang cố gắng bằng mọi giá đảm bảo cho mình nguồn nhiên liệu do phải đối mặt với nguy cơ không hề che giấu của Mỹ là sẽ cắt con đường thương mại vận tải nhiên liệu trên biển Đông và biển Hoa Đông trong khi thực hiện ý đồ “xoay trục trọng tâm chiến lược” của tổng thống Mỹ Obama. Như vậy Nga đã hoàn toàn không chế được dòng máu nuôi sống nền kinh tế của Trung Quốc.
Về công nghiệp quốc phòng, một mặt Nga bán cho Trung Quốc những vũ khí hiện đại như S-300, Su-27, Su-30, tàu ngầm Kilo... tới đây là cả Su-35, S-400... để Trung Quốc đủ sức đương đầu với Mỹ và đồng minh. Mặt khác Nga luôn giữ lại những phần công nghệ khó khăn phức tạp nhất mà không chia sẻ cho Trung Quốc. Chính sách này khiến Trung Quốc luôn luôn phụ thuộc vào Nga đồng thời Nga luôn luôn kiểm soát được sức mạnh đích thực của Trung Quốc.
Về đồng minh, Mông Cổ là một đồng minh của Nga trong cuộc chiến với Trung Quốc. Mông Cổ có thể có tiềm lực quân sự nhỏ nhưng có vị trí hết sức quan trọng. Lực lượng không quân Trung Quốc muốn oanh kích Nga đều phải bay qua vùng trời Mông Cổ. Do vậy không khó giải thích vì sao Nga luôn tiến hành viện trợ và huấn luyện thường xuyên cho quân đội Mông Cổ đặc biệt là phòng không và chống tăng.
 Mông Cổ có vai trò hết sức quan trọng trong chiến lược đề phòng Trung Quốc của Nga
Mông Cổ có vai trò hết sức quan trọng trong chiến lược đề phòng Trung Quốc của Nga
Bên cạnh Mông Cổ, Ấn Độ thực sự là một thách thức với Trung Quốc. Tại sao Nga hợp tác với Ấn Độ để chế tạo siêu tên lửa BrahMos, bán tàu sân bay cho Ấn Độ. Không quân Ấn Độ luôn được ưu tiên cung cấp những máy bay, tên lửa trước Trung Quốc. Đặc biệt để lách luật không mua bán vũ khí hạt nhân, Nga đã cho Ấn Độ thuê tàu ngầm hạt nhân. Ấn Độ có quan hệ đối tác với Mỹ và coi Trung Quốc là đối thủ nên chắc hẳn không phải Nga muốn dùng Ấn Độ chống lại Mỹ mà chắc hẳn đó là Trung Quốc.
 Tàu ngầm hạt nhân tấn công đa năng Project 971 được Nga chuyển giao cho Ấn Độ vào tháng 4.2012 và đặt lại tên là INS Chakra.
Tàu ngầm hạt nhân tấn công đa năng Project 971 được Nga chuyển giao cho Ấn Độ vào tháng 4.2012 và đặt lại tên là INS Chakra.
Với những động thái như trên, Nga và Trung Quốc là bạn hay thù, điều này thật khó trả lời một cách rạch ròi.