Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

Người khai sinh ra dầu gội X-Men: 'Muốn làm chủ tốt, hãy đi làm thuê 10 năm đã'

Khi lập công ty, có ba lĩnh vực phải trải qua. Đó là thương mại, sản xuất và quản lý. Tôi đã bỏ ra 10 năm làm việc cho các công ty đa quốc gia để tích lũy những điều ấy

Người khai sinh ra dầu gội X-Men: 'Muốn làm chủ tốt, hãy đi làm thuê 10 năm đã'
Nội dung nổi bật:

- TS. Phan Quốc Công là người khai sinh ra thương hiệu ICP và nhãn hiệu X-Men hiện vẫn được Marico (công ty mua lại ICP) tín nhiệm và điều hành công ty cho tới thời điểm này.

Mục tiêu của nghiệp doanh nhân: xây dựng 1 mô hình công ty nhỏ và vừa có thể hoạt động chuyên nghiệp và áp dụng được cho số đông doanh nghiệp (DN) Việt Nam. "Minh bạch, không giấu doanh số, không né cái này, cái kia." 

Về việc bán lại DN:  Một thương hiệu khi sinh ra quan trọng nhất là tạo tiếp cho nó con đường đi để nó phát triển. Mười năm qua, ICP đã đi đúng lộ trình như vậy. Nếu cứ coi DN mình sáng lập ra là đứa con tinh thần và giữ con bên mình hoài thì nó sẽ mãi là một đứa bé.

Có nên trở thành chủ DN: "Quy luật 10.000 giờ". Nếu muốn xuất sắc trong một lĩnh vực nào đó thì bạn phải trải qua 10.000 giờ (10 năm) rèn luyện.

Khi lập công ty, có ba lĩnh vực phải trải qua. Đó là thương mại, sản xuất và quản lý. Tôi đã bỏ ra 10 năm làm việc cho các công ty đa quốc gia để tích lũy những điều ấy

TS. Phan Quốc Công là người khai sinh ra thương hiệu ICP và nhãn hiệu X-Men một thời là điển hình của sự thành công được nói đến trên nhiều diễn đàn về marketing, thương hiệu. Năm 2010, khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, ông Công bất ngờ bán đến 85% cổ phần trong Công ty cho Marico, một đối tác đến từ Ấn Độ. Và sau thương vụ này, dường như ông "im hơi lặng tiếng" trước báo giới, trong khi dư luận tỏ ra tiếc nuối cho một thương hiệu Việt Nam còn dang dở...

* Nghe nói ông vừa nhận thêm nhiệm vụ mới tại Marico?

- Đúng vậy. Bắt đầu từ tháng 3/2014, tôi được Marico giao thêm nhiệm vụ phụ trách kinh doanh cho Tập đoàn tại khu vực Đông Nam Á.

Sau 3 năm điều hành ICP khi có sự tham gia của Marico, doanh thu của Công ty tăng trưởng đều với tốc độ bình quân 30%/năm. Trong điều kiện kinh tế khó khăn mà đạt được kết quả như vậy không phải dễ và điều này đã tạo nên sự tin tưởng của Marico đối với đội ngũ nhân sự của ICP.

* Nhưng đa phần doanh nhân sau khi bán cổ phần thì rời khỏi công ty và chọn hướng đi khác, ông lại không làm thế?

- Theo thỏa thuận giữa hai bên thì tôi sẽ điều hành ICP trong thời hạn 3 năm (từ 2011 - 2013). Sau 3 năm làm việc cùng Marico, tôi thấy Công ty phát triển tốt và bản thân mình cũng có thêm nhiều kinh nghiệm làm việc với đối tác nên khi họ yêu cầu tiếp tục điều hành, tôi đã nhận lời. Hơn nữa, việc này không chỉ mở ra cơ hội cho bản thân tôi mà cho cả đội ngũ của ICP.

Từ đây, nhân viên marketing bắt đầu được đưa qua các nước để làm việc, cọ xát thực tế. Việc mở rộng thị trường ra các nước Đông Nam Á cũng tạo điều kiện mở rộng sản xuất tại Việt Nam và như vậy sẽ tạo thêm nhiều công ăn việc làm hơn cho người lao động trong nước. Một việc mang nhiều ý nghĩa tích cực như vậy thì lý do gì mình từ chối?

* Dường như đó chỉ là "bề nổi", là công việc hiện tại, sâu xa hơn, việc ở lại của ông còn có một ý nghĩa khác?

- Mỗi người có một mục đích khác nhau. Nói có vẻ hơi lý tưởng nhưng với tôi, kinh doanh bên cạnh kiếm tiền còn để thực hiện một ước mơ rất cụ thể. Đó là làm sao xây dựng được mô hình công ty nhỏ và vừa có thể hoạt động chuyên nghiệp và áp dụng được cho số đông doanh nghiệp (DN) Việt Nam.

Với mong muốn đó nên ngay từ ngày đầu thành lập, tôi xây dựng ICP thành một mô hình quản lý tập thể, dựa vào sức mạnh tập thể chứ không dựa vào một cá nhân nào. Quy tụ những anh em vốn dĩ đã làm việc ở những môi trường khác nhau, có tính cách khác nhau và làm sao để họ "cùng ngồi lại" với nhau là điều quan trọng.

Muốn vậy, phải xây dựng được chế độ làm việc, sự tưởng thưởng phù hợp với công lao mọi người đóng góp và quan trọng nhất là phải có sự minh bạch, tuân thủ những nguyên tắc đạo đức kinh doanh và luật pháp.

Khi tôi xây dựng mô hình này, nhiều người tỏ ra hoài nghi vì làm kinh doanh mà không giấu doanh số, không né cái này, cái kia là điều không bình thường. Thực ra, chúng tôi cũng phải trả giá cho điều này nhưng nếu mình làm tốt, làm một cách minh bạch, đàng hoàng thì phải làm đúng ngay từ đầu để tạo nếp cho công ty.

Tôi không phải là người mạnh mẽ, tài năng, mà chỉ có thế mạnh là có thể gắn kết mọi người cùng làm việc với nhau, và tôi nghĩ các DN Việt Nam cần mô hình đó.

Mười năm qua, chúng tôi đã tạo ra mô hình phù hợp với DN nhỏ và vừa của Việt Nam, tạo môi trường để các bạn trẻ được đào tạo từ những công ty khác nhau có thể cùng làm việc với nhau, và có sự cải tiến, đổi mới liên tục để đưa công ty đi lên.

Hiện nay tôi đang tìm kiếm mô hình một DN từ trong nước đi ra nước ngoài như thế nào. Đây là trải nghiệm mới nên cần thời gian để hiểu và học.

* Và ông đã chuẩn bị rất kỹ cho mô hình DN trong nước ra nước ngoài?

- Nếu nói chuẩn bị thì cũng không biết chuẩn bị như thế nào. Chỉ thấy rằng nó phù hợp với ước mơ của mình là đã hoàn thành quá trình 10 năm xây dựng mô hình DN nhỏ và vừa, và giờ đã đến lúc mình muốn thử nghiệm mô hình lớn hơn là đi ra thế giới.

Khi nhận nhiệm vụ mới, tôi bắt tay vào làm ngay chứ không tìm hiểu xem chính xác là phải làm như thế nào. Tôi quan niệm, cứ làm hết mình, đi đến đâu đường sẽ mở ra đến đó và đừng ngần ngại sống hết mình.

Trong những điều mình làm bao giờ cũng có một số điều thành công và một số điều thất bại. Hãy coi những điều chưa thành công hoặc thất bại như bài học để rút kinh nghiệm.

* Được biết, sau khi bán cho Marico, cổ phần của ông tại ICP còn khá ít và thu nhập của ông chủ yếu đến từ lương. Vậy có thể hiểu vai trò của ông hiện nay là một người làm thuê hay làm chủ?

- Người Việt Nam mình hay coi trọng việc làm chủ hay làm thuê. Riêng bản thân tôi không để ý nhiều đến điều này, tôi chỉ quan tâm đến khía cạnh là một nhà đầu tư tài chính hay một người quản trị công ty.

Theo tôi, trong công ty có hai nhóm người. Một là những người đầu tư tài chính, nắm cổ phần và những người này chưa chắc tham gia vào hoạt động của công ty. Còn nhóm người quản trị công ty thì nằm trong ban điều hành và họ cũng có thể mua hoặc không mua cổ phần.

Có thể với một số người, phân biệt làm thuê - làm chủ vì thấy vai trò của mình thay đổi trong công việc hằng ngày. Trước kia, họ quyết định mọi việc nhưng sau khi bán cổ phần, họ không còn quyền hành nên thấy hai vai trò đó trở nên đối lập. Còn với tôi và nhiều anh em khác, điều này đã không xảy ra nên không có gì thay đổi.

Tôi vẫn ở trong ban quản trị, vẫn điều hành Công ty cùng nên công việc cũng giống như trước kia. Chẳng qua là trước đây tôi để tiền trong Công ty, còn bây giờ tôi đa dạng hóa đầu tư của mình bằng cách đầu tư chỗ này một ít, chỗ kia một ít để tránh "bỏ trứng vào một rổ”.

Tuy nhiên, từ khi gia nhập Marico - một công ty niêm yết thì đòi hỏi mình phải nâng cấp lên, cách quản lý cũng minh bạch hơn, chuyên nghiệp hơn và hiệu quả hơn.

* Tạo dựng một công ty là cả một quá trình và nhiều người còn xem đó như đứa con tinh thần của mình. Bởi thế, khi chuyển giao cho người khác, nhiều doanh nhân đều tỏ ra tiếc nuối, thế nhưng ở ông dường như không có biểu hiện nào cho thấy điều này?

- Quả đúng là nhiều doanh nhân đều coi DN mình tạo dựng như đứa con tinh thần và những người thương con lúc nào cũng muốn con mình khỏe mạnh và trưởng thành.Nếu cứ giữ con bên mình hoài thì nó sẽ mãi là một đứa bé.

Một thương hiệu khi sinh ra quan trọng nhất là tạo tiếp cho nó con đường đi để nó phát triển. Mười năm qua, ICP đã đi đúng lộ trình như vậy.

Từ một DN nhỏ, ICP trở thành thương hiệu được toàn quốc biết đến và đi tiếp một hành trình mới là cho quốc tế biết. Làm như vậy đứa con của mình sẽ đi xa hơn, mạnh hơn và đó là điều làm tôi cảm thấy mãn nguyện hơn là cứ giữ khư khư nó trong nhà, bắt nó thuộc về mình, không cho nó cơ hội phát triển.

Trên thế giới, rất hiếm những thương hiệu có thể lớn mạnh được khi ở trong tay một người. Gần như ở các công ty đa quốc gia hiện nay, quyền sở hữu công ty thuộc về hàng triệu người. Nhờ có nguồn tài chính, nhân lực khổng lồ mà các thương hiệu đó mới lớn mạnh và đi xa được.

Thương hiệu X-Men cũng vậy thôi, nếu tôi tiếp tục giữ nó cho cá nhân mình thì khó có được sự phát triển như hôm nay. Nói nôm na thì thương con, cha mẹ nào cũng muốn tìm người tốt để dựng vợ gả chồng cho con, và nếu có thể thì đồng hành với nó trên hành trình xây dựng hạnh phúc gia đình.

Ai cũng có giới hạn về thời gian, sức khỏe, trí tuệ, vì thế, nếu muốn một thương hiệu trường tồn thì không nên để nó bị giới hạn bởi bản thân mình. Thực tế đã chứng minh, có rất nhiều người sáng lập ra các thương hiệu nổi tiếng thế giới và dù họ không còn nhưng khi nhắc đến các thương hiệu đó người ta vẫn nhớ đến họ.

* Vậy có khi nào ông nghĩ sau này khi nói đến ICP, X-Men, người ta sẽ nhắc đến cái tên Phan Quốc Công?

- Tôi nghĩ, điều đầu tiên người ta nhớ sẽ là ICP, X-Men là thương hiệu của Việt Nam. Đây là niềm tự hào của người Việt, trong đó có tôi. Tôi có thể được người trong nước biết đến, nhưng với nước ngoài thì người ta chỉ biết ICP, X-Men là thương hiệu của Việt Nam. Người sở hữu có thể thay đổi nhưng nguồn gốc là lịch sử rồi.

Nếu coi cuộc đời là một hành trình thì thương hiệu giống như một cái áo đẹp trong cuộc đời mình. Mỗi khi thành công, người ta lại được khoác một chiếc áo mới, nhưng nếu khoác quá nhiều áo sẽ trở nên nặng nề. Khi đi qua một chặng đường khác cũng nên mạnh dạn cởi bỏ cái áo cũ để mặc một chiếc áo mới.

ICP, X-Men là những chiếc áo khoác trên hành trình cuộc đời tôi và đến một lúc nào đó tôi phải bỏ áo cũ để mặc một chiếc mới hơn. Nếu cứ giữ làm của riêng mình, cho đó là một phần không thể tách rời của mình thì có thể sẽ bị giới hạn, hoặc bị chính chiếc áo cũ làm mình bị gò bó, và trong một số trường hợp còn làm mất đi sự tự do, hạnh phúc của mình.

Tôi nghĩ không gì có thể trường tồn mãi mãi với mình. Mình chỉ đóng một vai trò nào đó, trên một chặng đường nào đó mà thôi.

* Và ông cảm thấy hài lòng với những chặng đường mình đã trải qua?

- Tôi luôn hài lòng với cả thành công và thất bại. Một người chỉ vui khi thành công và rất buồn khi thất bại không phải là hình mẫu mà tôi hướng tới. Người như vậy khi thất bại có thể gục ngã và không bao giờ đứng dậy được nên đối với tôi, sự bình tâm là quan trọng nhất.

Sự bình tâm giữ mình khi quá vui hay quá hăng hái cũng không làm chuyện vượt quá sự cần thiết, và khi buồn cũng có thể đứng dậy đi tiếp. Sự bình tâm cho tôi sự ổn định trong công việc và cuộc sống.

ICP rất thành công trong các năm 2006, 2007 nhưng chưa từng đầu tư ra bên ngoài ngành hàng tiêu dùng. Thời điểm đó kinh tế phát triển, mọi người đang hứng khởi đầu tư vào tài chính, chứng khoán, bất động sản nhưng chúng tôi không quá phấn khích đầu tư vào những ngành không quen thuộc.

Cũng chính nhờ sự bình tâm mà vào những năm khó khăn, trong khi nhiều DN nản chí, phải dừng lại thì công ty chúng tôi vẫn ổn định để đi tiếp. Và điều quan trọng là chúng tôi đã xây dựng được một cộng đồng mà mọi người cùng làm với nhau, cùng chia sẻ và cùng lớn lên.

Nhân viên trưởng thành hơn, tiến bộ hơn, thu nhập tăng lên và gia đình họ cũng phát triển. Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi.

Có doanh nhân đã từng nói với tôi: "Anh sẽ không bao giờ trở thành người quá giàu". Tôi cũng không mong muốn thật giàu có, mà chỉ muốn trở thành người có ích cho xã hội.

* Là một trong những doanh nhân có tiếng tăm và đã ít nhiều đóng góp cho xã hội, theo ông, so với thế hệ trước, lớp doanh nhân hiện nay thế nào? Họ khởi nghiệp có khác với thời của ông ngày trước?

- Các bạn bây giờ được học nhiều hơn, có những người còn học ở nước ngoài về. Mỗi một giai đoạn có những yêu cầu, thách thức khác nhau nên yêu cầu đối với người lãnh đạo cũng khác nhau.

Có thể với giai đoạn trước, làm việc chăm chỉ, một mình gánh vác là tố chất quan trọng nhưng ở giai đoạn này, đối diện với xu hướng toàn cầu hóa thì thách thức đặt ra đã khác. Các DN đều thu nhận những nhân viên đến từ nhiều nơi khác nhau, nhiều quốc tịch khác nhau nên kỹ năng của người lãnh đạo cũng đòi hỏi khác.

Trước khi khởi nghiệp, tôi có 10 năm đi làm. Nhiều bạn trẻ cho rằng như vậy là quá lâu, dễ mất cơ hội. Đó cũng là một lựa chọn.

Quyển sách Những kẻ xuất chúng đã tổng kết những trường hợp thành công và đưa ra "quy luật 10.000 giờ". Nếu muốn xuất sắc trong một lĩnh vực nào đó thì bạn phải trải qua 10.000 giờ (10 năm) rèn luyện.

Tuy nhiên, có thể có nhiều người khác nhau. Chẳng hạn như Bill Gates bỏ học đại học giữa chừng để khởi nghiệp, nhưng rất nhiều người không biết ông ấy đã lập trình từ năm 12 tuổi nên tính ra, trước khi khởi nghiệp ông ấy cũng đã có quá trình 10 năm làm việc. Còn rất nhiều những tấm gương khác nữa.

Tóm lại, có thể là 10.000 giờ, hoặc 8.000 giờ và cũng có thể là 7.000 giờ tùy theo khả năng của mỗi người, nhưng phải có sự chuẩn bị trước thì khi cơ hội đến mới có thể nắm bắt được. Còn nếu chưa chuẩn bị mà nôn nóng bắt đầu thì sẽ phải trả giá, hoặc công ty sẽ cứ nhỏ hoài mà không lớn lên được.

Các bạn trẻ có sự nhanh nhạy, nhưng nếu vừa có sự nhanh nhạy của thời đại mới, vừa có sự kiên nhẫn để tích lũy cho mình thì mới thành công.

Sự tích lũy và chuẩn bị sẽ giúp cho một cá nhân trở nên xuất sắc khi cạnh tranh với chính những người trong thế hệ của mình. Việc có sự chuẩn bị cần thiết rồi hãy khởi nghiệp là bài học luôn đúng muôn đời.

Học ở trường thì mọi người đều giống nhau, nhưng hơn nhau là sau khi rời khỏi trường họ tiếp tục chuẩn bị hành trình như thế nào. Điều này tạo cho họ sự khác biệt và nếu có sự chuẩn bị đủ lâu thì sự khác biệt đó càng lớn.

Với tôi, khi đã làm là làm hết mình. Khi lập công ty, có ba lĩnh vực phải trải qua. Đó là thương mại, sản xuất và quản lý. Làm kinh doanh nên phải biết sale, marketing là như thế nào, sản xuất ra làm sao và quản lý, sắp xếp nhân sự cho phù hợp.

Đó là những yếu tố căn bản cần phải học trước khi mở DN và tôi đã bỏ ra 10 năm làm việc cho các công ty đa quốc gia để tích lũy những điều ấy. Các bạn trẻ có thể rút ngắn thời gian hơn nếu họ đã trưởng thành từ môi trường công ty gia đình, hoặc được gia đình tạo điều kiện rèn luyện từ lúc còn rất trẻ.

* Nghe nói ông đã đầu tư vào Công ty PhinDeli, cùng với Phạm Đình Nguyên đưa cà phê PhinDeli vào đất Mỹ?

- Nếu không có dự án tiếp theo của Marico có thể tôi sẽ về làm với Phạm Đình Nguyên, nhưng quyết định ở lại nên tôi không tham gia trực tiếp được. Đối với tôi, những gì mình trực tiếp làm được thì sẽ mua cổ phần, còn không thì thôi. Tôi chưa bao giờ mua chứng khoán là vì vậy.

Đã bỏ tiền vào đâu thì phải cam kết dùng công sức của mình hỗ trợ cho công ty chứ không bỏ tiền vào rồi để đó. Với tôi, mỗi công ty là một đứa con, mà đã là con thì mình phải dành thời gian để chăm sóc nó, làm cho nó lớn mạnh hơn.

* Cùng lúc điều hành ba công ty tại Việt Nam (ICP, Thuận Phát và LOvité) và bây giờ là cả khu vực Đông Nam Á cho Marico, công việc có áp lực lắm không và ông có khuyến khích các con mình theo nghiệp cha?

- Phải nói là quá vất vả nên tôi sẽ không khuyến khích các con đi theo con đường kinh doanh. Ngay cả các anh em trong nhà tôi cũng khuyên họ như vậy.

Có những người phù hợp làm doanh nhân và những người sẽ hạnh phúc hơn khi làm ngành khác. Tôi không khuyến khích và cũng không thích số đông làm doanh nhân vì như vậy sẽ tạo ra ảo tưởng.

Không nên tạo ra phong trào mà tập trung vào chất lượng, tạo dựng những DN lớn để có nhiều cơ hội thành công hơn. Nếu khuyến khích lập DN thì cũng nên khuyến khích sự hợp tác. Những người không có động cơ, mục tiêu rõ ràng mà nếu chạy theo ảo tưởng sẽ rất dễ thất bại.

Có người nói làm thuê cực quá, muốn mở công ty để làm chủ nhưng làm chủ còn cực hơn và nhiều khi thu nhập ít hơn làm thuê. Về lâu dài, có thể có nhiều tiền hơn nhưng trước mắt phải hy sinh nhiều thứ. Chỉ những người nào ý thức được điều này mới có thể vượt qua, còn những người làm theo phong trào chắc chắn sẽ thất bại.

* Xin cảm ơn ông về những chia sẻ thú vị này!


Theo Hồng Nga
Doanh nhân sài gòn

Tổng Giám đốc Viettel: “Phải sáng tạo chứ đừng bắt chước đối thủ như Bphone”

Tổng Giám đốc Viettel, ông Nguyễn Mạnh Hùng đã có đôi lời chia sẻ với nhân viên về sáng tạo trong cuộc sống, công việc và Bphone được ông lấy làm ví dụ cho quan điểm của mình.

Tổng Giám đốc Viettel: “Phải sáng tạo chứ đừng bắt chước đối thủ như Bphone”
Trong bài diễn văn "Ngày sáng tạo Viettel", ông Nguyễn Mạnh Hùng, Tổng Giám đốc Viettel đã dùng Bphone để lấy ví dụ cho “bài học sáng tạo dạy lính”.
Theo ông Hùng, nhân viên Viettel không nên học theo Bkav ở khoản “bắt chước đối thủ” mà họ xác định là Apple: Từ kiểu dáng, hình thức, từ cách đặt giá cao, từ cách CEO thuyết trình, từ cách thông tin rò rỉ, từ những tuyên bố bất ngờ... Tất cả đều giống cách mà Steve Jobs đã từng sử dụng.
"Đây thực sự là điều mà Viettel nên tránh. Thế giới này rộng lớn nhưng nó khắc nghiệt tới mức, với mỗi công thức thành công thì chỉ có một người thành công.Nếu chúng ta muốn thành công thì phải có công thức mới của riêng mình, phải có một ý tưởng độc đáo và xuất sắc. Đó là lý do vì sao Viettel phải đặt sự sáng tạo lên trên hết. Sẽ không còn chỗ cho sự trung bình, thậm chí khá hay tốt cũng chết. Chỉ có sự xuất sắc là tồn tại. Mà muốn xuất sắc thì phải sáng tạo, khác biệt", ông Hùng nói.
"Sẽ không còn chỗ cho sự trung bình, thậm chí khá hay tốt cũng chết. Chỉ có sự xuất sắc là tồn tại. Mà muốn xuất sắc thì phải sáng tạo, khác biệt" - Tổng Giám đốc Viettel, ông Nguyễn Mạnh Hùng
Quan niệm của ông Hùng về sáng tạo rất rõ ràng: "Hãy để việc sáng tạo trở thành điều bình thường, giản dị đến mức đương nhiên trong cuộc sống, trong công việc hàng ngày của chúng ta. Và nếu chúng ta làm được điều đó thì Viettel sẽ trẻ mãi không già, sẽ mãi mãi là một công ty trẻ trung tràn đầy sức sống".
Tuy vậy, ông cũng đánh giá cao Bkav ở khoản “dám nói và dám nghĩ tới việc vượt qua cả iPhone”. Không chỉ vậy, họ còn “dám nói trước hàng chục triệu người Việt Nam”. Theo ông, đó là một điều vô cùng quan trọng với Bkav. Tuyên bố ấy sẽ quyết định cách họ đi, điều họ cần tìm kiếm.
Bkav tính chuyện "xuất khẩu" Bphone sang Mỹ
Ngày 19/8, Tập đoàn công nghệ Bkav mời giới truyền thông và cư dân mạng tham quan nhà máy sản xuất Bphone. Bkav cũng tiết lộ một số kế hoạch sản xuất, phân phối sản phẩm Bphone.
Suốt 4 giờ đồng hồ, đoàn khách mời của Bkav đã tìm hiểu quy trình, quá trình sản xuất chiếc Bphone qua 6 công đoạn từ lúc thiết kế đến sản phẩm cuối cùng. Để hoàn thành chiếc Bphone, đã có hơn 350 kỹ sư, công nhân làm việc suốt 5 năm, tiêu tốn hàng chục triệu USD.
Nhìn một cách tổng quan, Bkav đã đầu tư khá lớn và dồn tâm sức cho sản phẩm này. Các nhà máy của Bkav tuy không lớn, nhiều công nhân như nhà máy của Samsung, Nokia nhưng "hơn đứt" các "nhà sản xuất Smartphone Việt" khác. Đặc biệt, khi tỷ lệ nội địa và tự sản xuất chiếc Bphone lên đến 70% đã cho thấy nỗ lực của Bkav.
Phía trong Nhà máy sản xuất Bphone của Bkav.
Phía trong Phòng sạch Nhà máy sản xuất Bphone của Bkav.

Trả lời câu hỏi của Phóng viên Báo Đầu tư Online - Baodautu.vn về kế hoạch quốc tế hóa Bphone, mang sản phẩm Bphone bán ra nước ngoài, ông Bạch Thành Lê, Phó chủ tịch Bkav cho biết, Bkav đã làm việc đối tác Qualcomm để xúc tiến các kênh kết nối bán sản phẩm cho đối tác của Qualcomm là các nhà mạng tại Mỹ, Singapore, Ấn Độ. Có thể, sẽ là hợp tác bằng cách phối hợp nhà mạng bán Bphone kèm gói cước như họ vẫn làm. Trước mắt, tới đây Bkav  sẽ tham gia một triển lãm tại Mỹ để có cơ hội tiếp xúc với các nhà mạng và tìm ra các phương án phân phối sản phẩm tại thị trường này.
Phía Bkav cũng cho biết thêm rằng, mẫu Bphone mở bán vào đợt 2 ngày 25/08/2015 sẽ được tối ưu và có những điều chỉnh và nâng cấp nhỏ, hứa hẹn sẽ mang lại trải nghiệm tốt hơn cho người dùng so với phiên bản Bphone bán ra trong đợt đầu.
Trả lời về vấn đề điều chỉnh giá bán Bphone, đại diện nhà sản xuất cho biết "định hướng của Bkav là sản xuất sản phẩm chất lượng cao, có tính đẳng cấp, nhắm đến thị trường quốc tế và không nhằm vào phân khúc giá rẻ", nên Bkav sẽ không hạ giá thành Bphone trong đợt mở bán tới đây.
"Chúng tôi có thể điều chỉnh giá version 1 khi các version tiếp theo ra đời", ông Lê cho biết thêm.
Trong quá trình tham quan, ngoài việc giải thích tỷ mỉ, chi tiết quá trình sáng tạo, sản xuất từng linh kiện của chiếc Bphone, đại diện Bkav còn trực tiếp giải thích các "vấn đề nóng" gây tranh cãi của cư dân mạng trong suốt thời gian qua.
Ông Lâm Hồng Quang, Giám đốc sản phẩm Mobile của Bkav chia sẻ với khách mời về "linh hồn của Bphone" (BOS) đã được tạo ra như thế nào. Lãnh đạo Bkav yêu cầu BOS phải "tốt hơn iOS, nhưng phải mở như Android", chính vì thế đội ngũ thiết kế Bkav đã tối ưu Android và xây dựng BOS dựa trên kiến trúc Android. Cấu trúc hệ điều hành Bphone dựa trên nền tảng Android (dựa trên Linux Kernel
"Trên Internet đã từng nổ ra tranh cãi liệu BOS có khác gì một launcher khác của Android. Khác với các launcher hay hệ điều hành gốc Android, đội ngũ thiết kế BOS của Bphone đã dựa trên nền tảng kernel Linux để phát triển và thiết kế lại firmware cho phần cứng như driver cho camera, âm thanh… Tiếp tới, phần lõi của hệ điều hành là framework ứng dụng, để tạo ra sự khác biệt và tối ưu cho Bphone, đội ngũ thiết kế Bkav đã xây dựng lại framework cho Bphone như phần quản lý chế độ không làm phiền, quản lý các cửa sổ thông báo...", ông Quang cho biết.
Một điều thú vị mà Bkav tiết lộ trong đợt tham quan này là bộ giao diện launcher của Bphone đã được trau chuốt kỹ lưỡng và khối lượng công việc khổng lồ, với hơn 5.000 bản thiết kế và hàng ngàn icon, bộ icon launcher của BOS được thiết kế và duyệt trong vòng... 3 năm với hàng chục phiên bản khác nhau.
Nhà máy cơ khí sản xuất Bphone.
Nhà máy cơ khí sản xuất Bphone.

Tại nhà máy cơ khí của Bphone, Bkav đã trực tiếp chia sẻ chi tiết với khách mời về quy trình gia công và chế tác cơ khí Bphone. Theo đó, quy trình chế tác cơ khí này trải qua 12 giai đoạn, ví dụ: ép nhựa tạo kết nối cho khuôn, phay CNC, bo viền ngoài, gia công nút nguồn, nút volmume, vị trí đặt loa... chuyển qua công đoạn xử lý bề mặt, tạo ra bề mặt nhám bên ngoài và tiếp đó là công đoạn phay CNC cắt đứt các chi tiết bên trong để hoàn thiện. Sau đó, cắt laser các lỗ bắt vít để tăng độ dẫn điện...
 Sai số gia công tổng hợp tới giai đoạn cuối sẽ đạt mức 0.02mm, tức 2%mm, rất tinh xảo và trước đó không có công ty nào ở Việt Nam đạt được cho tới khi Bkav chinh phục cột mốc này để tạo ra thiết kế tinh xảo với đường phay kim cương, chất lượng xử lý bề mặt rất trau chuốt.... 
Đại diện, Bkav chia sẻ, hãng đã phải tự thiết kế từ những chi tiết "thô sơ" nhất như khuôn ép nhựa, đồ gá keo hộp loa... nhờ vậy quy trình cơ khí cũng được khép kín và làm chủ hoàn toàn.
Tại nhà máy điện tử của Bphone, ông Vũ Thanh Thắng, Phó chủ tịch Bkav chia sẻ, một phần do chi phí đầu tư nhà máy in bảng mạch quá cao, lên tới hàng trăm triệu USD và để đảm bảo chất lượng, Bkav đã phải thuê đối tác hàng đầu để in bảng mạch chất lượng cao cho Bphone, đây cũng là đối tác đảm nhận in bảng mạch cho Apple, Samsung, HTC... và những hãng smartphone hàng đầu thế giới khác.
Lý giải  thắc mắc trên các diễn đàn rằng tại sao mỗi công nhân của Bkav lại chỉ đảm nhận 1 công đoạn trong dây chuyền sản xuất Bphone, trong khi ở Samsung và các hãng khác công nhân của họ đảm nhận cùng lúc nhiều khâu, ông Thắng cho biết tiêu chuẩn của Bphone cao cấp, nên sai số chỉ ở mức 0,05mm, trong khi nhiều công ty họ cho phép sai số này tới mức 0,2mm. Do vậy, đội ngũ công nhân Bphone đòi hỏi phải tập trung và chuyên môn hóa cao hơn, nên thường chỉ đảm nhận một công đoạn trong dây chuyền.
Hữu Tuấn

Từ một đứa trẻ liệt thành một thiếu niên khỏe mạnh


Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Cam Túc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 26-5-2015] Mẹ tôi bị chuẩn đoán mắc bệnh lao xương vào năm 1995 và sức khỏe của bà tiếp tục yếu dần đi. May mắn thay, mẹ tôi đã thu được lợi ích từ việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và ở tuổi 48, mẹ tôi vô cùng khỏe mạnh.
Bà nói với tôi rằng nếu không nhờ tu luyện Đại Pháp và người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp (các học viên gọi là Sư phụ), tôi đã bị liệt hoặc có thể đã chết từ lúc còn rất nhỏ rồi.
Tôi bị lạnh và đau họng lúc 10 tháng tuổi, tình trạng đó kéo dài hơn một tháng. Bác sĩ chuẩn đoán tôi bị viêm amidan và kê rất nhiều thuốc uống, tiêm thuốc và truyền dịch.
Một buổi sáng khi mẹ tôi đang mặc quần áo cho tôi, tôi đã ngã ngửa ra giường, mắt hơi hé và cơ thể mềm rũ ra. Tôi tức tốc được đưa tới bệnh viện cấp cứu. Một tuần sau đó họ nói với mẹ tôi rằng tôi bị liệt.
Tình trạng của tôi xấu đi và tôi không thể di chuyển được nữa. Mặc dù tôi được chuyển đến một bệnh viện có danh tiếng, tình trạng của tôi vẫn không cải thiện. Bác sĩ nói rằng cuộc sống của tôi đang gặp nguy hiểm và thậm chí dù có chút cải thiện thì tôi cũng sẽ bị liệt suốt đời.
Cha tôi đã đệ đơn ly dị để trốn tránh trách nhiệm chăm sóc tôi. Nhưng vì mẹ tôi mất việc, tòa án đã trao quyền giám hộ cho cha tôi. Ông đồng ý để mẹ tôi chăm sóc tôi nhưng từ chối trợ cấp tài chính cho bà.
Tìm thấy ánh sáng trong bóng tối
Trong cơn tuyệt vọng, mẹ tôi nhớ rằng bà đã từng ốm yếu trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Bà cho rằng tôi cũng sẽ thu được lợi ích từ việc lắng nghe các bài giảng của Sư Phụ.
Bà bật băng thâu âm, và tôi nghe các bài giảng của Sư Phụ. Khi mới bắt đầu nghe, tôi không thể ngồi dậy. Nhưng theo thời gian, tôi có thể ngồi và nắm các thứ trong tay. Tôi học cách đi bộ khi lên ba tuổi, mặc dù tôi thường xuyên bị ngã. Cuối cùng khi lên sáu tuổi, tôi đã đi được và có thể đến trường học.
Sau này mẹ nói với tôi, nếu bà không có niềm tin vững chắc vào Sư phụ và Đại Pháp, thì bà có thể đã suy sụp tinh thần.
Lan truyền sự tốt đẹp của Đại Pháp
Bây giờ tôi đã là một thiếu nữ 16 tuổi và học tập rất tốt ở trường. Điều này chỉ có thể đạt được là nhờ Pháp Luân Đại Pháp.
Tôi tận dụng mọi cơ hội để giảng chân tướng về Đại Pháp với mọi người và nói với mọi người Đại Pháp trân quý như thế nào. Tôi đã tặng bùa hộ mệnh Đại Pháp cho một vài người bạn cùng lớp. Tất cả họ đều trân trọng nó.
Do những tuyên truyền lừa dối của Đảng Cộng sản Trung Quốc về môn tu luyện, một người bạn trong lớp tôi đã từng không tin tôi khi tôi nói với bạn ấy về sự tốt đẹp của Đại Pháp. Sau đó, hai năm trước bạn ấy đến Hồng Kông du lịch cùng gia đình và thấy có rất nhiều học viên Đại Pháp. Khi quay trở về, bạn ấy nói bạn ấy tin Đại Pháp là tốt.
Tôi nói chuyện với bạn ấy về cuộc bức hại, vụ dàn dựng tự thiêu, mổ cướp nội tạng sống từ các học viên còn sống và giải thích các Pháp ý cho bạn ấy. Tôi nói với bạn ấy rằng Đại Pháp đang truyền rộng khắp thế giới và bạn ấy tin điều đó. Bạn ấy đã thoái Đảng và các tổ chức liên đới.
Sách giáo khoa chúng tôi sử dụng trong môn tư tưởng và đạo đức chứa đựng những thông tin phỉ báng Đại Pháp. Một bạn cùng lớp nói: “Bạn nói Đại Pháp là tốt. Tại sao cuốn sách này không nói thế?” Tôi nói với cậu ấy rằng các thông tin trong sách giáo khoa là bịa đặt và vu khống.
Tôi cũng nói với cậu ấy rằng nguyên lý cốt lõi của Đại Pháp là Chân – Thiện – Nhẫn và nhắc lại những lời giảng của Sư phụ: “chống lại Thiện chính là tà ác.” (Lý tính, Tinh Tấn Yếu Chỉ II). Cậu ấy bảo là qua những gì tôi nói, cậu đã hiểu Pháp Luân Đại Pháp là tốt.

Đăng ngày 18-08-2015; Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Tôi đã trở nên khỏe mạnh sau khi tinh tấn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp


Bài viết của học viên Thanh Tâm từ Trung Quốc
[MINH HUỆ 11-06-2015] Em họ tôi đã đưa cho tôi Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và nói với tôi [rằng] cuốn sách còn giá trị hơn cả tất cả vàng bạc trên thế giới này. Tôi không quá coi trọng điều này và nghĩ rằng thực hành tâm linh là dành cho người giàu có để giữ gìn sức khỏe chứ không phải dành cho tầng lớp lao động.
Sự việc đã thay đổi thái độ của tôi
Một sự việc xảy ra đã thay đổi quan điểm của tôi về Pháp Luân Đại Pháp. Mẹ tôi giúp gia đình tôi xây nhà và bà đã lâm bệnh vì công việc vất vả. Tôi đưa bà ấy đến bệnh viện thành phố và tôi tình cờ đã gặp em họ của tôi tại bến xe buýt. Cô ấy đã mời mẹ tôi về nhà mình và hứa chăm sóc cho mẹ tôi. Tôi đã đưa cho cô ấy 1.000 Nhân dân tệ và sau đó trở về nhà.
Mẹ tôi trở về nhà sau một tháng và trông rất khỏe mạnh. Bà đã trả lại 1.000 Nhân dân tệ và nói với tôi rằng nhà của em họ là điểm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Trong lúc ở với em họ tôi, bà đã nghe các bài giảng Đại Pháp và tập các bài công pháp Đại Pháp. Trong một thời gian ngắn bà đã quên hết mọi bệnh tật của mình.
Tôi rất sốc, nhưng đã ủng hộ ước muốn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp của bà.
Mẹ tôi không còn giữ được sức khỏe tốt sau khi cuộc bức hại bắt đầu
Mẹ tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp chập chờn. Bà rất khỏe mạnh cho đến tháng 07 năm 1999, khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP) bắt đầu đàn áp Pháp Luân Đại Pháp trên toàn quốc. Mẹ tôi đã dừng tu luyện Đại Pháp bởi vì bà sợ rằng con cái của bà sẽ bị liên lụy vì chính sách liên đới của chế độ Cộng sản. Bà bị chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối một năm sau đó và đã chết trong vòng hai tháng. Tôi biết rằng mẹ tôi hẳn sẽ vẫn còn sống nếu không vì cuộc bức hại Đại Pháp này.
Không có sự giúp đỡ của mẹ tôi, cuộc đời tôi trở nên khốn khó. Tôi không giỏi công việc đồng áng và thậm chí chồng tôi không vui vẻ với tôi.
Tận dụng thời gian tu luyện chân chính
Bài viết “Kim Phật” với lời bình chú của nhà sáng lập Đại Pháp, người mà các học viên [thường] gọi Sư phụ Lý, đã thay đổi cuộc sống của tôi. Tôi nghĩ rằng tôi nên tu luyện theo Đại Pháp và đọc Chuyển Pháp Luân.
Không có học viên nào trong khu vực của tôi và thật khó để lấy được các tài liệu Pháp Luân Đại Pháp mới. Tôi đã suýt từ bỏ Pháp Luân Đại Pháp do các cuộc xung đột với chồng tôi.
Gia đình tôi đã chuyển sang nhà mới vào năm 2007 và tôi đã không nghĩ đến tu luyện, mà truy cầu danh và lợi. Tôi đọc sách Pháp Luân Đại Pháp, nhưng không thực sự tu luyện. Tình trạng này đã kéo dài khoảng vài năm.
Sức khỏe của tôi bắt đầu xấu đi. Bất cứ khi nào ra khỏi nhà, tôi lại mất hết cảm giác ở bàn tay và các ngón tay và máu không lưu thông. Ngay cả khi trong mùa hè nóng nhất, tôi phải mặc quần áo nặng trĩu.
Tôi được chẩn đoán bị hội chứng Raynaud, đó là kết quả của việc lưu lượng máu bị giảm để phản ứng với cái lạnh hoặc căng thẳng về tình cảm. Bác sỹ đã khuyên rằng tôi nên ở lại bệnh viện để họ có thể kiểm soát được bệnh tình của tôi, nhưng không có cách nào chữa khỏi bệnh. Điều đó thậm chí có nghĩa rằng tôi cần được cắt bỏ hai chân hoặc tôi sẽ chết. Bác sỹ phỏng đoán tôi chỉ sống thêm nhiều nhất được 5 năm nếu tôi rời bệnh viện.
Tôi rất chán nản, trở về nhà và uống 92 thang thuốc Đông Y. Tuy nhiên, tình trạng của tôi càng xấu đi và ai nhìn cũng thấy là tôi đang bị bệnh. Thậm chí tóc của tôi đã ngả bạc.
Tôi mất hy vọng và đi thăm một đồng tu. Cô ấy chia sẻ với tôi cách cô ấy vượt qua quan bệnh tật. Tôi nhận ra rằng mặc dù tôi nghĩ tôi tu luyện Đại Pháp,[nhưng] thực tế tôi đã không làm vậy, bởi vì tôi không tuân theo các nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn.
Tôi quyết định loại bỏ các chấp trước người thường và bắt đầu tu luyện chăm chỉ. Hàng ngày tôi dậy lúc 3 giờ 40 phút sáng để luyện công. Tôi học các sách Đại Pháp bất cứ khi nào tôi không làm việc. Khi tôi luyện công, tôi đổ mồ hôi đầm đìa khoảng một tháng. Kể từ đó tôi không còn triệu chứng bệnh tật nào nữa, kể cả cảm giác tê bàn tay. Tôi đã khỏe mạnh trở lại.
Xin cảm tạ Pháp Luân Đại Pháp và đặc biệt là Sư phụ của Pháp Luân Đại Pháp.

Đăng ngày 19-08-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.