Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

 
 
Ngày 13/10/2011 tại thành phố Phật Sơn, tỉnh Quảng Đông đã xảy ra một vụ tai nạn gây chấn động cả nước Trung Quốc. Bé Duyệt Duyệt, 2 tuổi, vì mải chơi gần cửa hàng của cha mẹ mình đã vô tình chạy xuống phố và bị một chiếc xe ô tô cán qua người.
Người lái xe dừng lại một lúc, dường như cảm thấy mình vừa đâm phải một đứa trẻ nhưng rồi sau đó lại nhích lên, tiếp tục chèn lên bé một lần nữa bằng bánh xe phía sau. Sau đó không chỉ 18 người qua đường sau đó đã chẳng có bất cứ hành động gì cứu giúp em mà một chiếc xe tải nữa đi qua tiếp tục cán vào bé Duyệt Duyệt. Mãi cho đến khi một phụ nữ nhặt rác tốt bụng nhìn thấy và cứu bé.
Sự việc này lan khắp các mạng xã hội Trung Quốc, sau đó lan khắp cả thế giới, trong đó có Việt Nam. Những người có lương tri đều sững sờ, họ không thể tượng tượng nổi tại sao trên trái đất này lại có một dân tộc như thế.
Hãy lắng nghe vì sao 18 người qua đường đều thờ ơ không cứu một đứa bé
Người tài xế của chiếc xe ô tô thứ hai đã cán qua người bé Duyệt Duyệt , trước khi ra đầu thú đã giải thích với báo chí lý do tại sao anh ta bỏ chạy: “Nếu nó chết, tôi có thể chỉ phải bồi thường 20.000 nhân dân tệ (2.000 USD). Nhưng nếu nó bị thương có khi tôi phải mất hàng trăm nghìn tệ”.
Còn người đàn ông lái chiếc xe tay ga qua đường lúc đó nói với phóng viên với nụ cười khó chịu trên mặt rằng: “Nó không phải cháu tôi. Sao tôi phải quan tâm?”.
Sau đó truyền thông khai thác rất nhiều câu chuyện đạo đức ở Trung Quốc
Trước câu chuyện bé Duyệt Duyệt 1 tháng, một công cụ 88 tuổi bị ngã giữa chợ, người qua lại đông đúc, nhưng không một ai giúp đỡ cụ. Đến khi người nhà tìm thấy thì cụ đã tắt thở vì đường hô hấp bị tắc do chảy máu cam. “Nếu ai đó giúp ông một tay, để máu chảy ra ngoài thì có lẽ bố tôi đã không chết” con gái của cụ nói.
Năm 2011 chiếc dầm từ một công trường xây dựng ở thành phố Lâm Nghi, tỉnh Sơn Đông bất ngờ lao xuống đất và rơi trúng vào một cậu bé 5 tuổi. Người mẹ của cậu bé đã van nài những người lái ô tô và xe máy qua đường giúp chở cậu tới bệnh viện nhưng tất cả đều từ chối, kể cả viên công an xã. Khi xe cứu thương được gọi đến thì đã quá muộn. Cậu bé đã chết trên đường tới bệnh viện.
Vì đâu người Trung Quốc trở nên vô cảm
Tại sao người Trung Quốc lại vô cảm đến vậy, nick name 60sunsetred nói trên mạng xã hội: “Người Trung Quốc đã đạt tới ngưỡng vô đạo đức nhất của mình”.
Rất nhiều cư dân mạng khác bình luận rằng nếu là họ thì họ cũng làm như vậy, không thể ra tay giúp đỡ, vì rất có thể đó chỉ là dàn cảnh, nếu giúp có khi bị mắc bẫy.
Những cư dân mạng này nhắc lại vào năm 2006 tại Nam Kinh một thanh niên là Peng Yu  giúp một cụ bà bị ngã trên phố và đưa cụ tới bệnh viện rồi ở đó chờ đợi xem cụ có sao không. Tuy nhiên, sau đó, thật ngược đời, các thành viên gia đình cụ đã cáo buộc Peng chính là người làm cho cụ bị ngã.
yu
Chỉ vì có lòng tốt giúp đỡ một cụ bà bị ngã, Peng Yu đã bị cáo buộc là thủ phạm với lập luận “Nếu không có lỗi thì sao lại giúp?”
Thậm chí vụ án này khi đưa ra tòa án, thẩm phán đã đưa ra lập luận: “Peng phải có lỗi. Nếu không tại sao anh ta lại giúp đỡ bà cụ?”. Vị quan tòa này còn cho rằng Peng đã hành động trái với “quy luật thông thường”.
Sau khi tòa tuyên án Peng Yu có tội đã gây ra làm sóng phản ứng khắp Trung Quốc, cộng với việc rất nhiều kẻ dàn cảnh đã khiến người Trung Quốc cảnh giác, họ suy nghĩ rằng tốt nhất không làm gì hết không lại rước họa vào thân.
Ngay cả pháp luật cũng công nhiên tuyên án người đã ra tay giúp đỡ, còn cho rằng hành động giúp đỡ ấy là trái với quy luật thông thường. Vậy chẳng phải cũng ngang nhiên thừa nhận rằng vô cảm với người khác mới là điều bình thường.
Có thể nói rằng ở Trung Quốc ngày nay điều tốt và xấu đã bị đổi chỗ mất rồi, vậy nguyên nhân vì đâu mà ngày nay người Trung Quốc trở nên như vậy.
Nguyên nhân sâu xa
Người Trung Quốc xưa kia vốn có tín ngưỡng rất cao, có chuẩn mực đạo đức nhất định, đó là do Văn hóa truyền thống còn in đậm trong tư tưởng người Trung Quốc như ‘’nhân, nghĩa, lễ, trí, tín” của Nho Gia. Người Trung Quốc kính ngưỡng thiên địa quân thân sư (tức trời đất, vua, cha mẹ và thầy). Nền văn hóa cổ truyền Trung Quốc tin rằng làm điều thiện có thiện báo, làm điều ác gặp ác báo
Thế nhưng vào thời kỳ cách mạng văn hóa do Mao Trạch Đông khởi xướng đã chủ trương phá tan văn hóa truyền thống của Trung Quốc với ‘phá tứ cựu’ gồm: ‘cựu tư tưởng, cựu văn hóa, cựu phong tục, cựu tập quán’. Từ đó Trung Quốc đã quay lưng với văn hóa truyền thống dân tộc, cắt đứt liên hệ với trời và đất; từ đó mà người đấu với người, người đấu với trời, người đấu với đất.
Mao Trạch Đông đã từng nói là ông ta không theo Đạo cũng không theo Trời. Mà văn hóa truyền thống Trung Quốc kính trời  và gần với Đạo
Bắt đầu từ tháng 8 năm 1966, ngọn lửa điên cuồng của “Phá Tứ Cựu” đã đốt cháy toàn bộ di sản tinh hoa của đất nước. Những di sản này bị khép vào tội là những vật thể của “chế độ phong kiến, chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xét lại” nên phải tiêu hủy. Các đền chùa của Phật giáo, Đạo giáo, các bức tượng Phật, các danh thắng cổ tích, các bức thư pháp, các tác phẩm mỹ thuật hội họa và đồ cổ đã trở thành những mục tiêu phá hoại của Hồng Vệ binh. 1000 pho tượng Phật được chạm khắc ngọc lưu ly trên đỉnh Núi Vạn thọ trong Di Hòa Viên ở Bắc Kinh bị đập phá tan tành.
Chùa Bạch Mã là ngôi chùa đầu tiên ở Trung Quốc, được xây dựng từ thời Đông Hán ở thành phố Lạc Dương. Trong chiến dịch ‘phá tứ cựu’ ngôi chùa này bị đập phá tan tành. Những bức tượng Mười tám vị La Hán bằng đất sét hơn 1000 năm tuổi được làm trong triều đại nhà Liêu đã bị phá hủy. Kinh Bối Diệp do một vị cao tăng người Ấn Độ mang đến Trung Quốc 2000 năm trước đã bị đốt.
chua bach ma
Chùa Bạch Mã. Ảnh carviet
Ở gần Thổ Lỗ Phiên, Tân Cương có một động Thiên Phật; các bức bích họa trong động đều là những tác phẩm nghệ thuật quý giá, cuối cùng bị phá hoại toàn bộ. Điện chính của Viêm Đế Lăng và các kiến trúc phụ thuộc gặp phải phá hoại nghiêm trọng, ngoại trừ lăng mộ thì tất cả đều biến thành bình địa. Mộ Khổng Tử bị san phẳng, bia lớn “Đại Thành Chí Thánh Tiên Sư Văn Tuyên Vương” bị hủy. Thân tượng Phật Thích Ca Mâu Ni trong đền Jokhang ở Tây Tạng bị hủy mất khuôn mặt; thánh địa Đạo giáo lớn nhất toàn quốc, nơi Lão Tử từng giảng kinh và gần 100 đạo quán ở xung quanh bị phá hủy….
thanh hoa vien
Đề tự “Thanh Hoa Viên” trong miếu thờ Đại học Thanh Hoa bị đập nát. Ảnh chanhkien
co cung
Cố cung bị hồng vệ binh sửa thành “huyết lệ cung”. Ảnh chanhkien
mieu khong tu
Miếu Khổng Tử bị thiêu rụi. Ảnh chanhkien
hong ve binh
Hồng vệ binh tại nơi giảng kinh ở đền Jokhang, Tây Tạng.
Văn hóa là linh hồn của dân tộc, sự phát triển văn hóa định ra nền văn minh của một đất nước. Sự phá hủy hoàn toàn văn hóa của một dân tộc dẫn tới sự tiêu vong của dân tộc đó.
Chính vì thế mà sau khi ‘cách mạng văn hóa’ tại Trung Quốc đã phá hủy văn hóa dân tộc, cắt liên hệ với rời đất, thì đạo đức người Trung Quốc càng ngày cùng tụt trên dốc lớn, khiến người với người trở thành vô cảm.
Chủ trương ‘phá tứ cựu’ gồm: ‘cựu tư tưởng, cựu văn hóa, cựu phong tục, cựu tập quán’ đã phá vỡ tan trái tim của người Trung Quốc khiến con người với nhau trở nên vô cảm.
Không chỉ quan hệ giữa con người với nhau là vô cảm, mà toàn bộ xã hội cũng đều trở thành giả tạo.
Một xã hội coi tiền bạc là tối thượng, mọi người đều chạy theo lợi, chỉ vì tiền mà bất chấp cả nhân cách và nhân tính; đây cũng chính là hiện tượng phổ biến tại Trung Quốc ngày nay. Dưới sự thống trị của ĐCS Trung Quốc những thứ giả lan tràn khắp nơi, nào là thương hiệu giả, thuốc lá giả, rượu giả, văn bằng giả, sữa giả, trứng gà cũng giả, thậm chí cả nghiên cứu khoa học cũng toàn là giả, rốt cuộc danh xưng “Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” cũng là giả nốt
Toàn bộ Trung Quốc biến thành một xã hội lừa đảo chạy theo tiền, chỉ để có tiền mà bất chấp lương tâm. Trước đây thuốc lá giả, rượu giả thì cũng chỉ là chất lượng sản phẩm không tốt, mạo nhận nhãn hiệu nổi tiếng, còn hiện tại thì nào là thuốc lá nhiễm độc, rượu nhiễm độc, thực phẩm nhiễm độc, thịt heo nhiễm thạch tín, sữa nhiễm melamine v.v. tất cả chỉ là vì cầu tài mà hại mệnh. Đạo đức xã hội xuống dốc chính là kết quả tất yếu của việc ĐCS Trung Quốc phá hủy văn hóa truyền thống dân tộc.
Ngọn Hải Đăng

Sau nửa cuộc đời sống đời sống thực vật, tôi đã có được cuộc sống mới



Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 28-06-2015] Tôi lớn lên trong một gia đình rất nghèo. Cha tôi qua đời khi tôi được bảy tuổi, bỏ lại mẹ tôi, hai anh trai, hai chị gái và tôi. Vì cuộc sống chúng tôi rất khó khăn nên tôi đã phải nghỉ học khi mới học đến lớp ba.
Khi được 18 tuổi, tôi đột nhiên mắc một căn bệnh kì quái.Ý thức tôi không thanh tỉnh và đầu tôi bị sưng lên. Tôi mắc chứng đau nửa đầu và không thể ngủ vào ban đêm. Tôi đã đi khắp nơi tìm cách chữa bệnh nhưng đều không có hiệu quả.
Tôi đã kết hôn vào năm 19 tuổi và chuyển đến sống ở làng lân cận. Tôi nghĩ rằng cuộc sống của tôi sẽ được cải thiện vì chồng tôi có thể chăm sóc tôi. Tuy nhiên thực tế lại hoàn toàn trái ngược, cuộc sống của tôi đã bị rét vì tuyết lại thêm lạnh vì sương. Chồng tôi uống rượu, hút thuốc, và anh đã ngược đãi tôi bằng cách liên tục đánh đập và chửi mắng tôi.
Trong hoàn cảnh như thế, sức khỏe tôi trở nên tồi tệ hơn. Tôi đã ở trên bờ vực suy sụp tinh thần.
Sau khi sinh con gái đầu tiên, tôi nghĩ rằng chồng tôi sẽ bắt đầu đối xử với tôi tốt hơn. Tuy nhiên, anh ấy lại ngược đãi tôi nhiều hơn. Do hoàn cảnh khắc nghiệt của gia đình tôi, hai con gái của tôi đã qua đời khi còn rất nhỏ. Sau này tôi nhận một bé gái làm con nuôi, và sau đó sinh được một đứa con trai.
Sức khỏe của tôi xấu đi và tôi vô cùng khổ sở. Tôi đã ba lần suýt chết. Tôi không thể ăn hay uống, mạch tôi rất yếu và hầu như không đập. Vì chồng tôi không ngó ngàng gì đến tôi, tôi đã xoay sở để sống qua những lần khổ nạn.
Ốm đau tra tấn, nỗi đau mất con, chồng đánh đập, mẹ mất, còn bị người khác khinh bỉ, tôi thực sự sống không bằng chết. Lúc đó tôi thực sự là điên điên khùng khùng, bác sĩ nói tôi giống như người sống đời sống thực vật, không có ý thức, không có tư duy. Chồng tôi thậm chí còn trở nên bực bội nhiều hơn và đuổi tôi ra khỏi nhà.
Vào thời điểm đó, tôi bị rất nhiều bệnh tật và sống qua ngày bằng cách nhặt ve chai. Tôi lang thang khắp nơi.
Cơ hội có một không hai
Khi lang thang đến Bắc Kinh, tôi gặp một người cũng làm nghề nhặt ve chai. Ông hỏi tôi: “Cô bệnh tật như vậy sao có thể nhặt ve chai?” Xuất phát từ sự cảm thông, ông dẫn tôi đến gặp một người thân của mình đang cần người giúp việc nhà. Kể từ ngày đó, tôi không phải đi lang thang trên đường phố nữa.
Người chủ nhà mà tôi giúp việc là một người tốt. Thực vậy, ông là một học viên Pháp Luân Đại Pháp. Ông nói với tôi về vẻ đẹp của Đại Pháp, và hỏi: “Tại sao cô không thử tu luyện? Cô sẽ được hưởng lợi ích rất nhiều từ Đại Pháp.” Ông hướng dẫn tôi luyện công và học Pháp với tôi.
Như vậy, tôi đã bắt đầu đi trên con đường tu luyện vào tháng 8 năm 1997. Sư phụ đã nhiều lần thanh lý thân thể cho tôi. Những thứ dơ bẩn chảy ra từ mũi tôi khá thường xuyên, và có lần tôi đã nhổ ra một thứ gì đó tròn và bẩn từ bên trong cơ thể mình.
Trong vòng 15 ngày tất cả các bệnh tật của tôi đã biến mất. Tôi bắt đầu ngủ ngon và có thể đi bộ nhanh hơn. Những người biết tôi trước kia khó có thể nhận ra tôi.
Học Pháp, luyện công, phát chính niệm, và nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp là cuộc sống hằng ngày của tôi. Bất kể trời mưa hay tuyết, lạnh hay nóng, tôi đều làm ba việc mà chúng tôi được yêu cầu, và tôi đã làm trong hơn 10 năm qua. Tôi vô cùng cảm tạ Sư phụ và Đại Pháp vì tất cả những điều tốt đẹp đã đến với tôi kể từ khi tôi bắt đầu tu luyện.

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2015/6/28/311424.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2015/8/1/151829.html
Đăng ngày 05-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Đại Pháp đã giúp cải thiện sức khỏe gia đình của tôi



[MINH HUỆ 25-08-2015] Tôi đã từng là một người vô thần, nhưng đã có thể buông bỏ suy nghĩ này khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998. Tôi được hưởng lợi ích to lớn từ môn tập và những người bạn tôi vốn tin tưởng Pháp Luân Đại Pháp là tốt cũng có được lợi ích.
Ấn tượng bởi cuốn Chuyển Pháp Luân
Tôi đã từng bị một số bệnh, gồm bệnh chóng mặt, tức ngực và khó thở. Sau khi tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, tôi không còn cảm thấy bất cứ triệu chứng nào của những bệnh này. Tuy nhiên, phải mất một thời gian khá lâu trước khi tôi quyết định trở thành một học viên.
Trước đó mẹ tôi đã nói với tôi rằng Đại Pháp là tốt, nhưng tôi không tin bà bởi vì tôi bị mê hoặc bởi những lời dối trá và tuyên truyền của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) về môn tập. Lớn lên dưới hệ thống giáo dục của ĐCSTQ, tôi không tin vào thần phật.
Thậm chí bà còn mở sách Chuyển Pháp Luân cho tôi xem, nhưng tôi gạt bà đi. Mặc dù vậy tôi đã nhìn thấy ảnh của Sư phụ Lý, nhà sáng lập Pháp Luân Đại Pháp, trên trang đầu tiên.
Hình ảnh của Sư phụ đã vụt qua tâm trí tôi ba lần khoảng một năm sau đó. Tôi cầm cuốn sách lên vì tò mò và đọc sách. Tuy nhiên, tôi ngủ gật vài lần trong lúc đang đọc.
Có quá nhiều điều trong cuốn sách rất quen thuộc với tôi, như vấn đề về thiên mục và phụ thể. Tôi nghĩ cuốn sách thật vĩ đại và tôi thấy may mắn khi gặp được nó .
Thế giới quan của tôi thay đổi
Mẹ tôi rất vui mừng khi thấy tôi đọc Chuyển Pháp Luân và thuyết phục tôi luyện công và ngồi đả tọa. Tuy nhiên, tôi đã không thể ngồi trong tư thế song bàn.
Tôi nhớ Sư phụ đã giảng:
“Mọi người nghĩ xem, đã tới thời mạt kiếp rồi, có những người hoàn toàn không còn tốt nữa, không trong [phạm vi] hoá độ nữa, mà là trong [phạm vi] tiêu huỷ. Khi [tôi] mở các lớp học tập, có thể có những người như thế cũng vào, có thể là do lôi kéo vào. Khi chư vị bảo họ làm như [trong câu hỏi], có thể sẽ gãy xương, cho nên chúng ta không có quy định…” (“Giảng Pháp cho các phụ đạo viên Pháp Luân Đại Pháp Trường Xuân” trong Pháp Luân Đại Pháp Nghĩa Giải)
Tôi muốn là một trong số những người có thể được cứu. Sau khi suy nghĩ này vụt qua tâm trí của tôi, tôi có thể bắt chéo hai chân trong tư thế song bàn. Dù rất đau đớn, nhưng trong tâm tôi rất mừng vì có thể làm điều này.
Thế giới quan của tôi đã thay đổi kể từ khi tôi đọc Chuyển Pháp Luân. Tôi đã nhận ra rằng gặp phải khổ nạn đều là hảo sự và không nên tranh đấu vì quyền lợi hay lợi ích cá nhân. Tôi trở nên lạc quan và tích cực, buông bỏ những tư tưởng xấu và không còn làm các điều xấu. Tôi đo lường mọi thứ mà tôi làm theo các nguyên lý của Đại Pháp.
Hai người khỏi bệnh nặng
Bố chồng tôi phải nhập viện cách đây 11 năm vì bị xuất huyết não. Mẹ chồng tôi không muốn ông ấy làm phẫu thuật vì ông đã có tuổi. Do đó, tôi tin tưởng rằng ông ấy sẽ ổn chỉ cần ông ấy đọc các sách Đại Pháp tại nhà.
Tôi đọc Pháp với ông sau khi ông được xuất viện. Sức khỏe của ông dần dần cải thiện và ông đã có thể đi bộ và có cảm giác ngon miệng. Giờ đây, các thành viên gia đình tôi đều giữ thái độ tích cực đối với Đại Pháp. Khi ủy viên trong chi bộ đến thu phí Đảng viên, mẹ chồng tôi đã từ chối đóng phí.
Một người đàn ông 35 tuổi ở cùng phòng với bố chồng tôi ở bệnh viện, và bị xuất huyết não. Anh ấy đã từng tu luyện Đại Pháp, nhưng ngừng tập vì cuộc bức hại. Tôi đã cố gắng thuyết phục anh này trở lại với Đại Pháp. Anh ấy được xuất viện sớm và sức khỏe của anh đã được cải thiện.
Khỏi chứng mất ngủ
Bà Vương đến thăm bố chồng tôi một lần nữa. Tôi đã sốc khi nhìn thấy bà ấy. Trông bà ấy thật tiều tụy, như thể bà ấy rất đau đớn. Bà ấy nói rằng bà ấy bị chứng mất ngủ và phải uống nhiều loại thuốc.
Tôi đã nói với bà về Đại Pháp, phát chính niệm cho bà và cầu xin Sư phụ giúp đỡ. Đôi mắt của bà bắt đầu ngấn lệ và bà không thể tin rằng bà đã ở chơi với chúng tôi hai giờ đồng hồ. Thường lệ bà cảm thấy sốt ruột và muốn về sau khoảng 30 phút.
Mẹ chồng tôi sợ các nhà chức trách và đã bảo tôi đừng nói về Đại Pháp. Nhưng, tôi tin tưởng rằng bà ấy sẽ không cố gắng làm tổn hại đến tôi bởi vì bà ấy biết [rằng] tôi đang làm điều này vì lợi ích của bà.
Sư phụ đã giảng:
“Tà ác không dám phản đối việc giảng rõ chân tướng và cứu độ chúng sinh, điểm then chốt là ở chỗ tâm thái khi làm công tác không có sơ hở cho chúng dùi vào.” (“Giảng Pháp tại Pháp hội Boston năm 2002”từGiảng pháp tại Pháp hội II)
Tôi bảo bà ấy niệm thầm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” và “Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Bà ấy nhờ tôi viết các chữ đó cho bà.
Bà Vương đã ngủ được ba tiếng vào đêm đó. Đã một thời gian dài bà không ngủ lâu được đến thế.
Khỏi bệnh sau khi xem đĩa DVD Thần Vận và đọc các sách Đại Pháp
Anh rể tôi sức khỏe kém đã nhiều năm nay. Anh ấy đã đi khám bác sỹ vài lần và tiêu tốn cả gia tài cho việc chữa trị. Nhưng anh ấy không khỏe hơn chút nào, và vợ của anh còn muốn ly dị.
Con gái tôi và tôi mang máy tính xách tay và đĩa DVD biểu diễn Thần Vận tới nhà của anh rể tôi vào dịp Tết Nguyên Đán năm 2011. Sau khi anh ấy xem biểu diễn, quan điểm về Đại Pháp của anh ấy đã thay đổi.
Mẹ chồng tôi đã chia sẻ với tôi vài ngày sau đó rằng bây giờ anh ấy đi lái taxi và vợ của anh ấy không còn nói đến việc ly hôn.
Một trong số các bạn học cùng lớp với con gái của tôi sống ở gần nhà chúng tôi. Mẹ của cháu bị bệnh nặng và nằm liệt giường đã nhiều năm. Bà ấy đi khám nhiều bác sỹ và cúng tiền lên chùa với hy vọng sức khỏe được cải thiện, nhưng bà ấy không khỏe hơn chút nào. Các bác sỹ dự đoán bà chỉ sống thêm được không đầy hai tháng.
Tôi phân vân có đi gặp bà ấy hay không, vì tôi lo lắng rằng bà ấy có thể phá hoại Đại Pháp nếu bà không khỏe hơn chút nào sau khi bắt đầu tu luyện. Nhưng tôi đã quyết định thế nào cũng phải đến thăm bà.
Tôi chia sẻ với bà về Đại Pháp và rằng Đại Pháp dạy mọi người tuân theo các nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi đưa cho bà bản sao các bài giảng của Sư phụ và một vài sách Đại Pháp khác. Bà ấy đọc sách một cách cẩn thận.
Mỗi lần đi gặp bà ấy, tôi đều nhận ra rằng bà đã cải biến nhiều. 5 năm đã trôi qua và bây giờ bà ấy rất khỏe mạnh.
Gia đình tôi thoát khỏi bệnh tật
Chồng của chị gái tôi bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu vào tháng 1 năm 2013. Tôi tin rằng Sư phụ có thể giúp anh ấy. Anh ấy đã nghe các bài giảng của Sư phụ trong lúc tôi phát chính niệm để thanh lý bất cứ sự can nhiễu nào đang cố gắng ngăn trở anh ấy.
Vài ngày sau, một đợt kiểm tra cho thấy rằng anh ấy đã trở nên khỏe hơn. Sau đó anh xuất viện, và đã khỏe mạnh kể từ đó.
Chị gái tôi cảm thấy áp lực lớn trong khi chồng của chị nằm trong bệnh viện. Chị bị sa sút vì chứng mất ngủ và bị trầm cảm.
Con gái tôi ở cùng với chị ấy trong lúc chị đang nghỉ hè. Họ đã cùng nhau tập các bài công pháp Đại Pháp và con gái tôi đọc Chuyển Pháp Luân với chị. Chị đã có thể ngủ được và trở nên khỏe hơn.
Mẹ tôi, là học viên, đột nhiên bị xuất huyết não vào tháng 7 năm 2001 và được đưa đến bệnh viện. Tôi nói với bà ấy rằng Sư phụ sẽ chăm sóc cho bà.
Bà ấy nghe các bài giảng của Sư phụ và tôi chia sẻ với bà dựa trên Pháp lý. Dần dần bà bắt đầu ăn được và đã sớm xuất viện.
Bà ấy bị nằm liệt giường ở nhà khoảng 4 tháng. Ngay sau khi bà có thể đứng lên được, bà bắt đầu luyện các bài công pháp. Bây giờ bà đã hồi phục và đi ra ngoài phát các tài liệu thông tin Đại Pháp.

Bản tiếng Hán http://www.minghui.org/mh/articles/2015/8/25/修炼路上见证大法的奇迹-314295.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2015/10/7/153118.html
Đăng ngày 28-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Các bác sĩ kinh ngạc vì không phát hiện thấy chấn thương



Bài viết của một học viên ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 15-7- 2015]
Chứng thực Pháp ở nơi làm việc
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào cuối năm 1996. 10 năm tu luyện đã ban cho tôi một cơ thể khỏe mạnh, tâm trí hạnh phúc, và một cuộc sống trọn vẹn.
Sau khi nghỉ hưu, tôi tìm được một công việc bán thời gian là kiểm tra các đường dây điện. Nhiệm vụ của tôi là đạp xe đạp dọc theo các tuyến đường để kiểm tra lỗi cho những dây điện ở phía trên.
Công việc này đem lại cho tôi sự tự do để giảng chân tướng, phân phát đĩa DVD, gửi những tin nhắn thoại qua điện thoại, và phân phát tờ rơi trong lúc làm công việc được giao. Vì mục đích chính của tôi là trợ Sư Chính Pháp và cứu độ chúng sinh, tôi không e ngại về chuyện lương thấp.
Tai nạn khi đang đạp xe đạp
Vào ngày 2 tháng 9 năm 2012, như thường lệ, tôi đạp xe đạp đi kiểm tra. Tới một đoạn đường dài và dốc, tôi để xe đạp dần dần tăng tốc trong khi trượt xuống. Ở giữa con dốc, một chiếc xe đạp khác xuất hiện ở bên phải của tôi và có nguy cơ đụng phải tôi. Cảnh giác với nguy hiểm sắp xảy ra, tôi lên tiếng để báo động cho người lái xe đạp đó. Cùng lúc, một xe máy xuất hiện ở bên trái của tôi và bất ngờ đổi hướng ngoặt vào bánh trước của tôi, va chạm với xe đạp của tôi.
Tôi tỉnh lại sau một khoảng thời gian. Khi mở mắt ra, tôi thấy mình ở giữa một nhóm người lạ, xung quanh là các tòa nhà trông khá quen thuộc. Tôi nhận ra đây là khu vực nằm trên lộ trình kiểm tra hàng ngày của tôi và tuyên bố: “Tôi vẫn ổn, không sao cả.” Người đang đỡ tôi thở phào nhẹ nhõm và nói: “Bác đã tỉnh rồi.”
Tôi sờ lên mặt của mình và nhận ra tay tôi đầy máu. Nhìn quanh, tôi phát hiện ra chiếc mũ trắng của tôi loang lổ máu nằm ngay bên cạnh một vũng máu lớn trên đường. Tới lúc đó tôi mới nhận ra mình đã bị tai nạn.
Tôi đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại khi xe cấp cứu đến. Người lái xe máy đã va vào xe của tôi muốn đưa tôi đến bệnh viện để điều trị. Tuy nhiên, tôi đã từ chối. Sau đó anh bảo tôi gọi điện cho gia đình của tôi. Tôi gọi cho con trai của mình và giải thích ngắn gọn sự việc. Anh ta cầm điện thoại của tôi và báo cho con trai tôi địa chỉ của bệnh viện. Mặc cho tôi phản đối, họ nhanh chóng khênh tôi vào xe cấp cứu và chuyển tôi đến bệnh viện.
Phép màu ở bệnh viện
Con trai tôi và tôi đến bệnh viện cùng lúc. Sau đó tôi được đặt vào một chiếc ghế. Mặc dù mặt tôi đầy máu và tôi cần có người giúp để ngồi thẳng dậy, tôi kiên quyết nói với con trai rằng tôi ổn và tôi muốn về nhà. Con trai tôi đáp: “Để con sắp xếp mọi việc. Cha chỉ cần yên lặng nghỉ ngơi. Con biết rằng cha muốn trở về nhà.”
Con trai tôi trao đổi với nhân viên của bệnh viện, và họ quyết định tiến hành quét CT để kiểm tra tình trạng của tôi.
Bệnh viện tiến hành quét phần đầu và thân trên của tôi. Đột nhiên bác sĩ giám sát quá trình ngạc nhiên thốt lên: “Có vẻ như chẳng có vấn đề gì cả. Tôi chưa bao giờ chứng kiến trường hợp nào như vậy.” Người lái xe máy vội chạy đến chỗ tôi hỏi: “Ông ấy có cần phải nhập viện không?” Bác sĩ trả lời: “Ông ấy hoàn toàn khỏe mạnh. Tại sao phải nằm viện chứ? Ông không cần thuốc men hay điều trị gì cả. Chỉ có sáu bảy vết trầy nhỏ ở đầu của ông, mà chắn chắn sẽ biến mất sau một thời gian nghỉ ngơi ở nhà!”
Lúc này, người lái xe máy cầm tay tôi và lặp đi lặp lại với tôi về tình hình tài chính khó khăn của gia đình anh. Tôi biết rằng, là học viên, chúng ta có nhiệm vụ chứng thực Pháp. Vì vậy tôi nói với anh: “Đừng lo. Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, tôi không trách anh vì vụ tai nạn này.”
Sau đó tôi được chuyển đến một bệnh viện chuyên về tai, mũi, họng để được tư vấn. Mặc dù tôi chỉ bị chấn thương nhẹ ở đầu nhưng mũi tôi chảy máu nhiều sau vụ tai nạn. Sau khi kiểm tra, bác sĩ chẩn đoán rằng có một vết nứt ở sụn mũi đã làm đứt các mạch máu bên ngoài dẫn đến việc chảy nhiều máu. Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn có thể hít thở bình thường nên không cần điều trị gì thêm.
Hồi phục nhanh chóng
Sau cùng, con trai tôi đưa tôi về nhà. Về đến nhà, tôi bận rộn làm tốt ba việc, và các chấn thương của tôi cũng nhanh chóng phục hồi. Vào buổi sáng ngày thứ ba, trong khi luyện động công, tôi cảm thấy một luồng lực đột ngột giữ lấy đầu của tôi và kéo nó qua một bên. Lực kéo này duy trì cho đến khi có cái gì đó căng bên trong vỡ ra. Sau đó, tâm trí tôi cảm thấy nhẹ nhõm đặc biệt. Hiện tượng như vậy xảy ra thêm hai lần nữa trong vài ngày sau đó. Tôi biết đó là dấu hiệu rằng Sư phụ đang điều chỉnh cơ thể tôi.
Sau khi nghỉ ngơi ở nhà trong tám ngày, tôi trở lại làm việc bình thường. Con xin cảm tạ Sư phụ!

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2015/7/15/312453.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2015/8/25/152237.html
Đăng ngày 28-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

 Ác mộng địa ngục của Giang Trạch Dân



[MINH HUỆ 6-9-2015] Từ sớm năm 2004, giới truyền thông Hoa ngữ ở hải ngoại đã từng ồ ạt đưa tin, rằng kẻ đầu sỏ bức hại Pháp Luân Công Giang Trạch Dân đã đặc biệt đến chùa Chiên Đàn Lâm trên núi Cửu Hoa nằm trong biên giới huyện Thành Dương, tỉnh An Huy, “thành kính” dâng hương, khẩn cầu Địa Tạng Vương Bồ tát phù hộ, ngoài ra trên trang tạp chí “Giải Phóng” của Hồng Kông vào tháng 1 năm 2002 tiết lộ, bản thân Giang đã chép “Địa Tạng Kinh” ngay tại nhà, còn bỏ một số tiền lớn mời Lạt Ma đến nhà để cầu thọ cầu phúc cho ông ta. Nghe nói, họ Giang làm như vậy là vì đã gặp ác mộng, trong giấc mơ thấy mình đang chịu cực hình thảm khốc tại địa ngục Vô Gián, thế là trong lúc sợ hãi đã khẩn cầu Địa Tạng Vương Bồ tát.
Giang Trạch Dân vì sao lại đặc biệt khẩn cầu Địa Tạng Vương Bồ tát? Bởi vì dựa theo những gì được giảng trong kinh sách Phật giáo, Địa Tạng Vương Bồ tát đã từng phát đại thệ nguyện rằng: “Địa ngục chưa [để] trống, thề không thành Phật”, cũng chính là nói Địa Tạng Bồ tát phát thệ muốn giải cứu hết thảy ác quỷ trong địa ngục. “Lấy lòng” và “hối lộ” Địa Tạng Vương Bồ tát, vị Thần muốn giải cứu tất cả ác quỷ trong địa ngục, đã trở thành “sự lựa chọn” tất nhiên của Giang Trạch Dân sau khi gặp cơn ác mộng địa ngục kinh hoàng trên. Lúc đầu khi bức hại Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân đã luôn mồm nói vô thần luận phải “chiến thắng” hữu thần luận, làm đủ chuyện xấu rồi cuối cùng thú nhận: vô thần luận không thể chiến thắng hữu thần luận, quyền lực trong tay ai đó dẫu có lớn cũng không ngăn nổi báo ứng cho việc làm ác.
Kẻ cầm đầu Trung Cộng trước đây từng theo học thuyết vô thần luận “vẻ vang” mà nay cũng làm cái gọi là “phong kiến mê tín”, đây quả thật là sự chế nhạo tài tình đối với thuyết “vô thần luận” được Trung Cộng bề mặt tín phụng tuyên dương, cũng là một đòn cảnh tỉnh có tính chấn động đối với toàn bộ đám tay sai Trung Cộng vốn dùng “vô thần luận” gây u mê chính bản thân nhằm làm việc xấu: Thiện ác sau cùng đều có báo ứng, làm những chuyện xấu xa bức hại Phật Pháp sớm muộn đều phải hoàn trả.
Thần Phật có tồn tại hay không? Thiện ác báo ứng là có hay không? Địa ngục có thật hay không?… Những điều này có phải là “phong kiến mê tín” trong miệng lưỡi tuyên truyền của những kẻ “vô thần luận” kia hay không? Giang Trạch Dân, kẻ đầu sỏ trong cuộc bức hại thảm khốc đối với Pháp Luân Phật Pháp giờ đây khi ở trong tuyệt vọng và hoảng sợ trước khi báo ứng đổ xuống đầu có thể cũng sẽ không cho là như vậy nữa. “Thành kính” dâng hương, chép “Địa Tạng Kinh”, bỏ tiền mời Lạt Ma cầu thọ cầu phúc… Họ Giang trong ác mộng sẽ bị hành hạ nơi địa ngục Vô Gián cho rằng làm vậy có thể thoát được, nhưng Địa Tạng Bồ tát sẽ nhận “hối lộ” của họ Giang sao? Thần Phật lại có thể bị kẻ ác đồ hoang dâm vô sỉ, phạm phải tội ác tày trời trong cuộc bức hại Phật Pháp này mua chuộc hay sao? Mấy năm nay Giang Trạch Dân thắp hương bái miếu khắp nơi, hoảng sợ cầu nguyện, chẳng qua chỉ là một chút cam chịu, lừa mình dối người mà thôi, một mặt thì cầu xin Thần Phật phù hộ, mặt khác vẫn không ngừng làm những tội ác thương thiên hại lý, đây cũng chính là khắc họa chân thật của rất nhiều quan chức cấp cao trong cái chính quyền Trung Cộng kia vậy.
Giang Trạch Dân vì sự đố kỵ của bản thân, tháng 7 năm 1999 đã lợi dụng bộ máy chính quyền Trung Cộng để thực hiện cuộc bức hại đối với những người tu luyện Pháp Luân Phật Pháp chỉ muốn tu tâm hướng thiện, cuộc bức hại tàn khốc này đã kéo dài hơn 16 năm, trong bức hại đã khiến cho vô số người tu luyện nhà tan cửa nát, đã sử dụng trên hàng trăm phương thức cực hình, những nỗi đau về thể xác và hành hạ về tinh thần có chặt hết cả rừng tre để viết thành sách cũng không viết hết được, độc ác hơn nữa chính là việc mổ cướp nội tạng các học viên để bán kiếm lời, thật là “tội ác chưa từng có trên hành tinh này”; những lời dối trá phỉ báng Phật Pháp trong cuộc bức hại đã đầu độc tâm linh vô số người, Giang Trạch Dân sử dụng áp bức, xét tội liên đới, dụ dỗ lừa gạt, đã hủy hoại ranh giới đạo đức và lương tri của những người tham gia bức hại, khiến họ phạm phải vô số tội ác và phải đối mặt với đường cùng, muôn kiếp không trở lại được… Ngày nay, uy thế to lớn của tập đoàn họ Giang đã mất, hiện nay phải đối mặt với thanh toán của luật pháp cõi người và sự nghiêm trị của thiên lý, nhưng bè lũ Giang Trạch Dân trong bước đường cùng vì để ngăn chặn ngày này đến, trong lúc tuyệt vọng vẫn bày ra đủ trò xấu xa. Tội ác tày trời mà họ Giang phạm phải ngay cả 18 tầng địa ngục cũng không chứa hết. Địa ngục Vô Gián với những hình phạt đau đớn không bao giờ ngừng nghỉ có lẽ thật sự sẽ là nơi Giang Trạch Dân cần phải đến.
Giang Trạch Dân vốn mang theo toan tính ác độc mà đến, đó chính là trong cuộc bức hại này mà lừa dối và hủy diệt chúng sinh, ác mộng của Giang Trạch Dân cũng chính là ác mộng của những kẻ hùa theo họ Giang bức hại Phật Pháp.
Tuy vậy sự từ bi và uy nghiêm của Phật Pháp đồng thời tồn tại, ngoại trừ Giang Trạch Dân vốn là tên hung thủ bức hại và là kẻ đầu sỏ phạm phải những tội ác tày trời kia ra (ngay đến cả bản thân họ Giang, từ tháng 7 năm 1999 đến tháng 7 năm 2000, Pháp Luân Đại Pháp đã cấp cho ông ta một năm cơ hội, bảo ông ta chấm dứt bức hại, nhưng sau cùng ông ta đã vứt bỏ cơ hội, đoạn tuyệt với lịch sử và tương lai), những người tu luyện Pháp Luân Phật Pháp cũng xem những người tham gia bức hại thuộc các ngành các cấp của Trung Cộng đều là những người bị hại trong cuộc bức hại này, cho nên suốt 16 năm qua luôn khuyến thiện và giảng chân tướng cho họ, hy vọng họ có thể minh bạch chân tướng, phân rõ thiện ác, chấm dứt hành vi phạm tội, thoái xuất tà đảng Trung Cộng vốn phạm tội ác không thể xá do bị Giang Trạch Dân lợi dụng, dùng những hành động thực tế để chuộc tội, tránh rơi vào kết cục bi thảm, hy vọng họ có thể có một tương lai tốt đẹp.
Thật ra, làn sóng khởi kiện Giang Trạch Dân hiện nay cũng chính là cấp cho những người thuộc các ngành các cấp của Trung Cộng vốn đã từng tham gia bức hại một cơ hội chuộc tội và cắt đứt với Giang Trạch Dân, khởi tố, xét xử Giang Trạch Dân, chấm dứt bức hại, cũng là mở lối thoát đối với các cấp tham gia bức hại. Từ nửa cuối tháng 5 năm nay cho đến tận bây giờ, học viên Pháp Luân Công các nơi trên toàn quốc nhất loạt khởi kiện Giang Trạch Dân lên Viện kiểm sát tối cao và Tòa án tối cao, rất nhiều học viên Pháp Luân Công đã nói rất rõ ràng trong đơn kiện rằng, chính là khởi kiện Giang Trạch Dân, tên hung thủ cầm đầu cuộc bức hại và xem những người tham dự thuộc các cấp các ngành cũng là những người bị hại, hy vọng họ có thể ở trong sự việc này mà nắm lấy cơ hội xếp đặt một vị trí tốt cho mình, nói cách khác, những người thuộc các ngành các cấp tham dự bức hại, không nói họ cũng phải khởi kiện Giang Trạch Dân vốn là kẻ đã ép bản thân họ phạm tội, mà chỉ cần đối với vấn đề khởi kiện Giang Trạch Dân, họ không ngăn cản, không phá hoại, thì bản thân họ chính là khởi tác dụng chính diện, chính là đã bắt đầu chuộc tội rồi. Người ở rất nhiều địa phương đã nhìn rõ hình thế, đã minh bạch, một mực không quấy rối và phá hoại việc các học viên Pháp Luân Công khởi tố Giang Trạch Dân, thành ra chính họ đã sắp đặt một vị trí tốt cho mình.
Tuy nhiên, vẫn có không ít người “không hiểu biết”, dẫn đến việc những nhân viên Phòng 610, cảnh sát, bảo vệ, nhân viên công an ở một số địa phương không được lý trí đã thông qua đủ loại phương thức nhằm phá rối việc khởi kiện Giang Trạch Dân, thậm chí vì điều này mà quấy phá và bắt bớ các học viên Pháp Luân Công khởi kiện Giang Trạch Dân, không ít tòa án, viện kiểm sát của các địa phương vẫn đang xét xử phi pháp các học viên Pháp Luân Công.
Phải chăng những nhân viên của Phòng 610, cảnh sát, bảo vệ, công an, viện kiểm sát, tòa án này một lòng một dạ sẵn sàng bỏ mạng theo Giang Trạch Dân? Họ thật sự coi mình là “tay sai ngoan cố” của Giang Trạch Dân, vốn là kẻ hại nước hại dân, tham lam hủ bại, hoang dâm vô sỉ, tự tư tự lợi, không có đầu não kia sao? Tôi thấy không hẳn là vậy, nói trắng ra, họ chính là có tật giật mình, xuất phát từ sự lo lắng và sợ hãi đối với tương lai bản thân mình, xuất phát từ sự duy hộ lợi ích của bản thân, lo sợ bản thân cùng với Giang Trạch Dân cuối cùng đều bị thanh toán, đầu óc cảm thấy vô cùng căng thẳng và nhạy cảm, vậy nên mới có những hành động không lý trí như vậy, sai lầm cho rằng những hành động thiếu lý trí như vậy có thể khiến chính sách bức hại tiếp tục kéo dài, có thể duy trì “tình trạng hiện nay”, nhưng nếu suy nghĩ thật kỹ, những hành vi tái phạm tội này có thể ngăn cản làn sóng khởi kiện Giang Trạch Dân không? Có thể ngăn cản cái ngày tập đoàn Giang Trạch Dân đi đến diệt vong, và triệt để bị thanh toán hay không? Thật sự là không thể! Quả là sai lầm khi đem cơ hội chuộc tội mà Thiên thượng cấp cho họ coi như là một cơ hội đánh cuộc sau cùng, kể từ khi Vương Lập Quân (vốn thuộc tập đoàn Giang Trạch Dân) chạy trốn đến lãnh sứ quán Mỹ, đem các loại tội ác, kế hoạch đảo chính của họ đưa ra ánh sáng, “người kế tục” Giang Trạch Dân là Bạc Hy Lai bị tống vào tù vốn đã không còn cơ hội để xoay chuyển tình thế nữa, chính là đã chặt đứt “huyết mạch” nối nghiệp của họ Giang, mấy năm nay việc ám sát người lãnh đạo chính quyền của tập đoàn Giang Trạch Dân tàn ác diễn ra không phải chỉ mới một hai lần, tại sao vẫn luôn thất bại? Thật ra đó chính là thiên ý, thiên thượng chính là muốn mượn chính quyền trong tay người nắm quyền hiện nay để mà “trừng phạt” phe cánh Giang Trạch Dân. Tập đoàn họ Giang mỗi một lần điên cuồng quấy phá chỉ càng làm cho chính quyền hiện nay mau chóng xuống tay đối với bọn chúng hơn, đây cũng là thiên ý, chính là câu nói: “Khi trời muốn diệt ai, sẽ khiến kẻ đó điên cuồng trước”.
Còn có những người cứ mãi đang quan sát chiều hướng, cứ mãi đang vướng mắc ở chỗ: chính quyền hiện nay đối với “chính sách bức hại cũng chưa dừng lại”, đây chính là chỗ mê muội nhất đối với công an, kiểm sát viên, và công tố viên thuộc các ngành các cấp vẫn còn đang bị động làm việc xấu, vấn đề này chúng ta có thể nói rõ nó từ hai phương diện:
Đầu tiên, từ “thực tế” xã hội mà nói, ngày nay những ai sáng suốt đều có thể nhìn thấy được, chính quyền đương thời và phe cánh Giang Trạch Dân đã là mối quan hệ một mất một còn, đã không còn khả năng cùng nhau thỏa hiệp bất kỳ điều gì nữa, có ai thật sự nghĩ rằng những người đứng đầu trong phe cánh họ Giang như: Bạc Hy Lai, Lý Đông Sinh, Chu Vĩnh Khang, Chu Bản Thuận… là vì “tham nhũng” mà bị bắt, nếu mà như vậy thì người đó thật sự quá ngây thơ, những người không hủ bại trong giới quan chức Trung Cộng thử hỏi có được mấy người? Trong lòng của quan viên Trung Cộng thuộc các ngành các cấp là rõ nhất. Chống tham nhũng chỉ là cái cớ, là một thủ đoạn của chính quyền hiện nay nhằm trừng trị tập đoàn Giang Trạch Dân, mấy năm nay những con hổ lớn hổ nhỏ của phe cánh Giang Trạch Dân lần lượt bị bắt, trên thực tế cũng là đang nhắc nhở những ai đang tham gia bức hại rằng: nên dừng tay lại rồi.
Bức hại Pháp Luân Công vốn chính là một loại vận động bức hại người, thiên cổ kỳ oan, hại nước hại dân, do một tay Giang Trạch Dân khởi xướng, ngay cả rất nhiều người trong nội bộ Trung Cộng đều một mực không tán thành, những người thuộc chính quyền hiện nay không hùa theo phe cánh họ Giang bức hại Pháp Luân Công, trên tay không có nợ máu, dưới áp lực lớn của việc chân tướng được truyền rộng khắp trong nước và quốc tế, họ không muốn, cũng không dám thay thế phe cánh họ Giang gánh vác “tội ác phản nhân loại” rợn người mà bọn chúng phạm phải, những món “nợ máu” to lớn do Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công mang đến đã trở thành cái hố lớn mà họ không có cách nào vượt qua được. Tập đoàn Giang Trạch Dân trong cuộc bức hại Pháp Luân Công vì lo sợ bị thanh toán nên đã tính toán mọi cách để đẩy người đứng đầu chính quyền [Trung Quốc] hiện nay vào chỗ chết, về điểm này, người đứng đầu chính quyền đó trong lòng biết rõ, đương nhiên cuối cùng thì họ cần phải dùng đến đủ loại phương kế để loại bỏ phe cánh Giang Trạch Dân, không trừ bỏ những kẻ gây náo loạn này, thì đất nước sẽ không có ngày nào yên. Bằng không thì đừng nói đến chuyện quản lý đất nước thuận lợi, ngay cả sống yên thân cũng khó. Chính sách bức hại Pháp Luân Công là ai đặt ra? Không phải là Giang Trạch Dân sao? “Chính sách bức hại chưa dừng lại” không phải là chính ngay trong tình huống này mà xem ai còn đang chấp hành chính sách của họ Giang sao? Những người đó chẳng phải là đồng bọn của Giang Trạch Dân sao? Như vậy không lâu nữa, những người này không phải chính là những mục tiêu bị thanh toán hay sao? Những kẻ bây giờ đang tích cực tham gia bức hại, họ thật sự “không hiểu” điều này sao?
Ngoài ra, từ cái lý cao tầng mà nói, điều những người tham gia bức hại phải đối mặt không chỉ là chế tài luật pháp của thế gian con người, mà còn có sự trừng phạt của thiên lý, chính là báo ứng, đương nhiên chế tài luật pháp nơi cõi người cũng là một loại hình thức thể hiện của báo ứng, sự trừng phạt của thiên lý không phải là trừu tượng, sự sợ hãi của Giang Trạch Dân đối với địa ngục Vô Gián được nói đến ở trên có thể còn vượt xa hơn cả nỗi sợ hãi đối với chế tài luật pháp nơi thế gian con người. Những người tu luyện Pháp Luân Công nhiều năm nay trong việc khuyến thiện đối với những kẻ tham gia bức hại, nhiều lần nhắc tới vấn đề “chuộc tội” chính là chỉ phương diện này, bất kể các vị có tin hay không, rất nhiều cảnh sát, công tố viên, kiểm sát viên hành ác quá nhiều, sau khi bị bệnh nan y dày vò hành hạ, trước khi chết, đã lớn tiếng xin tha thứ, đây chẳng phải là nỗi lo sợ cực độ bắt nguồn từ những ác mộng sắp thành hiện thực sao? Ở đây có một ví dụ điển hình: Châu Lập Ba, đồn trưởng đồn công an thuộc thị trấn Cổ Tự, khu Giang Tân, thành phố Trùng Khánh nhiều lần tham gia bức hại Pháp Luân Công, đối diện với những học viên Pháp Luân Công đã nhiều lần khuyến thiện nhưng không hối cải, sau vì bị ung thư da, ngày 16 tháng 12 năm 2010, ông ta chỉ mới hơn 40 tuổi mà đã chết một cách đau đớn trên giường bệnh. Theo lời kể của bác sĩ, trước khi Châu chết đã thảm thiết kêu lên: “Tôi không bức hại Pháp Luân Công nữa, làm ơn hãy tha cho tôi…tha cho tôi!…”
Châu Lập Ba chính bản thân mình đã diễn một bi kịch “sau lưng có thừa [của cải] rồi mà không dừng tay, trước mắt hết đường muốn quay đầu [thì đã muộn]”, tiếc thay rất nhiều người đến nay không biết trân quý sự từ bi của Phật Pháp, vẫn còn nói những lời ngông cuồng: Sao tôi lại không bị báo ứng? Tuy nhiên một khi báo ứng đến, có người ngay cả cơ hội hối hận cũng không còn nữa, những người không tin và trân quý sự từ bi của Phật Pháp, thì về sau nhất định sẽ nhận thức được sự uy nghiêm của Phật Pháp.
“Chính sách bức hại chưa dừng lại”, không phải là ông trời trong loại tình huống này muốn xem các vị có can đảm dùng lương tri để lựa chọn tương lai cho mình hay không sao? Trong vấn đề lựa chọn có liên quan đến tương lai của sinh mệnh luôn sẽ có những đáp án mang tính mê hoặc, nếu không thì nói gì đến lựa chọn nữa? Đúng vậy không? Ngay trong lúc này bạn mới có cơ hội tốt nhất để chuộc tội, trong tình huống chính sách bức hại vẫn còn chưa dừng lại, bản thân các vị không tham gia bức hại chính là đang chuộc tội rồi, bởi đây chính là sự lựa chọn sau khi các vị hiểu rõ chân tướng hoặc giữ vững lương tri, có lẽ các vị trong chính sự lựa chọn này là đã vượt qua áp lực, bởi vì những tàn dư Phòng 610 của phe cánh Giang Trạch Dân không cam tâm thất bại, còn đang không ngừng đưa ra các chỉ lệnh bức hại, khiến cho các vị cơ bản không phân rõ những chỉ lệnh “bên trên” này là đến từ ai, thậm chí còn tưởng lầm rằng là chính quyền đương nhiệm ban hành. Ngay tại tình huống như vậy mà các vị có thể lựa chọn từ bỏ bức hại hoặc “nòng súng giơ cao một tấc”, đó chẳng phải là rất trân quý hay sao? Như vậy thật sự có thể chuộc lại lỗi lầm. Các vị hãy nghĩ thử xem, nếu như chính quyền hiện nay thật sự đưa ra chính sách chấm dứt bức hại, đến lúc đó hết thảy những người đã từng phạm phải tội ác trong khi tham dự bức hại, còn có cơ hội tốt nhất để chuộc lại lỗi lầm như vậy hay không?
Hãy vì sinh mệnh vĩnh hằng của bản thân mà suy nghĩ đi! Đừng có đợi đến lúc không có cơ hội để hối hận mới ân hận, đừng có tạo nên một ác mộng giống Giang Trạch Dân, chúng tôi hy vọng những nhân viên của Phòng 610, những nhân viên thuộc công an, kiểm sát, tư pháp thuộc các ngành các cấp hãy nắm bắt thời gian, chấm dứt bức hại, thiện đãi học viên Pháp Luân Công, chuộc lại lỗi lầm, cắt đứt với mọi tội ác của Giang Trạch Dân, đừng có tuẫn táng theo ông ta, tốt nhất là có thể cùng với các học viên Pháp Luân Công khởi tố ông ta, đưa ông ta ra tòa, sau cùng để bản thân ông ta đi đến nơi ông ta cần phải đến, Giang Trạch Dân sống trong ác mộng nhiều năm, lay lắt đến hôm nay, chẳng qua chỉ là ông trời muốn để “tên hề xấu xa” trong vở diễn lớn của lịch sử này diễn hết màn diễn sau cùng của tội ác ông ta: bị khởi tố, xét xử, bị trừng phạt, từ đó để lại lời cảnh tỉnh và giáo huấn sâu sắc vĩnh viễn cho tương lai.
Ác mộng của Giang Trạch Dân không chỉ là mộng, khi ác mộng của Giang Trạch Dân trở thành sự thật, đó cũng chính là lúc vô số sinh mệnh nghênh đón ánh sáng và dân tộc Trung Hoa hồi sinh trở lại.

Bản tiếng Hán: http://big5.minghui.org/mh/articles/2015/9/6/315230.html
Đăng ngày 28-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

  Bệnh lao biến mất sau một chính niệm



Bài viết của một học viên Pháp Luân Công từ Trung Quốc
[MINH HUỆ 20-08-2015] Mẹ tôi tập Pháp Luân Công đã hơn 10 năm, và bà thường xuyên nói chuyện với tôi về môn pháp đó, nhưng tôi không quan tâm.
Do có quá nhiều lo lắng, tôi đã mắc chứng ho nặng. Lo lắng về các tiêu chuẩn chăm sóc y tế ở địa phương, tôi đã đến bệnh viện ngoài thị trấn. Tôi được xuất viện sau hai tuần và trở về nhà.
Sau đó tôi được truyền thuốc, nhưng tôi ho suốt cả đêm. Tôi đỡ hơn vào ban ngày, nhưng khổ sở hàng đêm. Tôi không thèm ăn và không còn sức lực.
Mẹ tôi đề nghị tôi nghe các bài giảng của Sư phụ Lý và bà nói rằng các bài giảng sẽ giúp tôi. Tôi tuyệt vọng và quyết định nghe thử. Tôi cảm thấy khỏe hơn sau khi nghe các bài giảng và đã trở lại làm việc. Tuy nhiên, chẳng bao lâu chứng ho của tôi tái phát.
Bị chẩn đoán bị bệnh lao
Bác sỹ nói với tôi [rằng] tôi đã nhiễm bệnh lao và được khuyên nhập viện ngay lập tức. Tôi được nhập viện và được truyền vào mỗi sáng và [uống] nhiều loại thuốc ba lần một ngày. Mặc dù vậy, tình hình không hề tiến triển.
Các chuyên gia đã bối rối và cuối cùng nói với chúng tôi rằng họ sẽ không phật ý nếu tôi chuyển đến bệnh viện khác. Tôi được xuất viện và trở về nhà.
Chúng tôi có nhiều cuốn sách Pháp Luân Đại Pháp nhỏ ở nhà bởi vì mẹ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đã đọc sách và nhận thấy rằng nhiều người bệnh đã liên tục niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” và trở nên khỏe mạnh.
Đột nhiên tôi nhận ra rằng Pháp Luân Đại Pháp ở đây là để cứu người. Lúc đó, đột ngột xuất hiện hơi nóng đi từ đỉnh đầu xuống khắp thân thể tôi, và chứng bệnh của tôi đã biến mất.
Tôi ngộ ra rằng Đại Pháp đã cứu tôi. Kể từ đó, tôi bước vào con đường tu luyện Đại Pháp, và bây giờ tôi rất khỏe mạnh.

Bản tiếng hán http://www.minghui.org/mh/articles/2015/8/20/肺结核在一念中消失了-314394.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2015/9/24/152667.html
Đăng ngày 28-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Chính Sư phụ Lý Hồng Chí đã cứu tôi


Bài viết của một học viên ở huyện Đại Khánh, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 7-8-2015] Tôi là một học viên mới đắc Pháp. Nhưng theo một phương diện thì tôi cũng là một học viên lâu năm. Vào tháng 5 năm 1998, dì tôi đã nói với tôi về Pháp Luân Đại Pháp, và tôi đã tu luyện cho đến khi cuộc bức hại bắt đầu vào tháng 7 năm 1999.
Tôi thật sự rất sợ hãi, vì vậy tôi đã dừng tu luyện và cất giấu các cuốn sách [Đại Pháp]. Mặc dù tôi biết Pháp Luân Đại Pháp đã mang lại nhiều lợi ích, nhưng tôi đã không có đủ can đảm để tiếp tục tu luyện.
Mười lăm năm đã trôi qua.
Vào tháng 4 năm 2014, một bi kịch đã xảy ra. Tôi bị đau dữ dội ở tử cung và không ngừng chảy máu. Ba lần xét nghiệm đều xác nhận tôi bị ung thư cổ tử cung.
Thế giới trong tôi dường như sụp đổ. Tôi có hai người con: con trai đang học trung học, và con gái mới chỉ có 6 tuổi. Tôi không thể để chúng không có mẹ. Chồng tôi đã rất lo lắng.
Trong tuyệt vọng, tôi đã nhớ tới Sư phụ Lý Hồng Chí và Pháp Luân Đại Pháp. Tôi bắt đầu liên tục niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân – Thiện – Nhẫn hảo!” Chị dâu tôi cũng khuyến khích tôi niệm những từ này hàng ngày. Chị ấy nói rằng chỉ có Sư phụ Lý Hồng Chí mới có thể cứu được tôi.
Ngày 8 tháng 4 năm 2014, tôi phẫu thuật cắt bỏ tử cung. Sau một tháng ở bệnh viện, tôi quyết định về nhà và quay lại tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không hoàn toàn bình phục sau ca phẫu thuật và vẫn phải thông tiểu. Hai đợt hóa trị đã làm tôi rụng hết tóc.
Khi về nhà, dì tôi đã đến thăm. Dì ấy đã bị đàn áp tàn bạo vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và bị bắt vào tù hai lần. Dì nói: “Cháu phải quay lại với Đại Pháp. Đó là một pháp môn trân quý, không phải ai cũng có đủ may mắn để tu luyện.”
Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện dài, và tôi quyết tâm rằng mình sẽ trở lại với Đại Pháp và trở thành một học viên Pháp Luân Đại Pháp tinh tấn.
Ngày 17 tháng 8 năm 2014, tôi bắt đầu luyện các bài công pháp. Tôi cũng tìm thấy cuốn sáchChuyển Pháp Luân mà mình đã giấu sau khi cuộc đàn áp bắt đầu. Tôi đọc cuốn sách nhiều lần và luyện các bài công pháp mỗi ngày. Dì tôi đã giúp tôi chỉnh lại các động tác. Tôi cũng tìm được các bài giảng gần đây của Sư phụ Lý Hồng Chí và đọc tất cả chúng.
Những thay đổi lớn xảy ra khi tôi bắt đầu tu luyện trở lại. Trước đây, tôi không thể ăn; sau này tôi đã có cảm giác ngon miệng. Tóc của tôi dần mọc trở lại. So với ba bệnh nhân ung thư cổ tử cung khác cùng phòng bệnh, tôi đã hồi phục rất nhanh chóng.
Chồng tôi muốn xác nhận rằng tôi đã khỏe, vì vậy, anh ấy đưa tôi đến một bệnh viện lớn ở tỉnh. Các bác sĩ nói với chúng tôi rằng tôi đã khỏi bệnh ung thư.
Đó là Sư phụ Lý Hồng Chí đã cứu mạng tôi và cho tôi một cuộc đời mới. Tôi bắt đầu nói với tất cả bạn bè và người thân của mình rằng Pháp Luân Đại Pháp đã cứu tôi thế nào. Tôi muốn mọi người biết Pháp Luân Đại Pháp thực sự là gì, và tôi muốn giúp để khôi phục thanh danh của Đại Pháp.
Tôi cũng phát các tài liệu Đại Pháp và giúp đỡ một số người bạn của mình, mà trước đây đã từng bỏ tu luyện một thời gian do cuộc đàn áp, quay trở lại với Đại Pháp.
Trong cuộc sống hàng ngày, tôi chiểu theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn. Khi gặp phải mâu thuẫn, tôi luôn cố gắng hướng nội tìm các vấn đề của mình.
Trong quá khứ, tôi không có mối quan hệ tốt với mẹ chồng, vì bà không muốn chăm sóc các con chúng tôi. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã thay đổi thái độ của mình với bà. Bây giờ chúng tôi đã có mối quan hệ rất tốt.
Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi tôi trở nên tốt hơn, và điều đó ảnh hưởng tích cực tới toàn bộ gia đình tôi. Mọi người trong gia đình, bao gồm bố chồng tôi, cũng bắt đầu luyện công với tôi mỗi ngày. Họ cũng cố gắng chiểu theo Chân–Thiện–Nhẫn trong bất cứ điều gì họ nói và làm.
Con trai tôi là một cậu bé nghịch ngợm ở trường. Thầy giáo cháu gọi cháu là “cứng đầu”, vì thấy rất khó dạy bảo cháu. Cháu thường làm tôi tức giận và khiến tôi khóc, nhưng tôi không biết làm thế nào để thay đổi được cháu.
Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cháu đã trở thành một con người khác. Bây giờ cháu đã đối xử với mọi người tốt hơn và hòa đồng với các bạn của mình. Giáo viên của cháu rất ngạc nhiên. Một trong số họ nói với tôi rằng cậu bé “cứng đầu” đã không còn khó dạy dỗ nữa.
Tôi xin chân thành cảm ơn Sư phụ Lý Hồng Chí và Pháp Luân Đại Pháp. Tôi sẽ tu luyện tinh tấn và giúp nhiều người hơn nữa biết về sự tốt đẹp của Đại Pháp. Đây là cách duy nhất để tôi có thể báo đáp Sư phụ Lý Hồng Chí và Đại Pháp.

Đăng ngày 21-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Sự phục hồi kỳ diệu sau khi bị xuất huyết não nghiêm trọng


Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp từ tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc
[MINH HUỆ 21-6-2015] Người vợ 70 tuổi của tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được hơn 10 năm. Sự tinh tấn của vợ tôi trong tu luyện cuối cùng cũng đã dẫn dắt tôi trở thành một học viên Đại Pháp.
Ngày 26 tháng 12 năm 2014, tôi cùng con gái đi thăm người thân, lúc đó vợ tôi ở nhà. Chúng tôi định ở lại ăn trưa, nhưng hôm đó tôi có một cảm giác kỳ lạ, vậy nên chúng tôi đã ra về trước bữa trưa. Khi chúng tôi về nhà, tôi thấy vợ mình nôn mửa nằm bất tỉnh trên sàn nhà.
Tôi cùng con gái đã đỡ bà lên giường và cố gắng đánh thức bà. Tuy nhiên, ngoài việc lấy tay đập vào đầu từng cơn và rên rỉ ra thì bà vẫn bất tỉnh. Tôi và con gái đã gọi Sư phụ Lý Hồng Chí và xin Sư phụ bảo hộ cho bà.
Chúng tôi đã gọi một xe cứu thương để đưa vợ tôi tới bệnh viện khu vực, ở đó các bác sĩ nói rằng bà bị xuất huyết não do vỡ động mạch. Hộp sọ của bà đầy máu và có lẽ bà sẽ chết nếu không được phẫu thuật ngay lập tức.
Hôm sau, người thân của chúng tôi và một vài học viên Đại Pháp vội vàng vào bệnh viện. Em trai vợ tôi cho con gái tôi tiền phẫu thuật và cố gắng thuyết phục vợ tôi đồng ý việc phẫu thuật. Em vợ tôi đã nhờ các học viên khuyên vợ tôi phẫu thuật.
Tuy nhiên, các học viên đã liên tục khuyên chúng tôi hãy buông bỏ mọi thứ và tin vào Sư phụ Lý Hồng Chí. Vợ tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, và miễn chúng tôi chính niệm chính hành, Sư phụ có thể quản mọi việc. Chúng tôi nên giao phó hết cho Sư phụ, và tùy kỳ tự nhiên.
Trong khi vợ tôi nằm bất tỉnh, tôi liên tục niệm đoạn Pháp Sư phụ giảng về “Thiện giải” cho bà. Con gái tôi không phải là một học viên Đại Pháp, nhưng cháu tin vào huyền năng của Đại Pháp, vì vậy cháu đã niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, bật các bài giảng của Sư phụ Lý Hồng Chí và các bài hát Đại Pháp cho vợ tôi nghe.
Khi vợ tôi nằm bất tỉnh, mọi người gây áp lực bắt chúng tôi phải để bà được phẫu thuật. Bác sĩ chính của bà nói với chúng tôi rằng tình trạng của bà là nghiêm trọng nhất trong số hơn 30 loại xuất huyết não khác. Bà không chỉ xuất huyết ở một hay hai điểm, mà xuất huyết khắp toàn bộ não. Anh ấy không thể đảm bảo rằng bà sẽ tỉnh lại, bà chắc chắn sẽ chết nếu không được phẫu thuật.
Bác sĩ của bà nói với chúng tôi không dưới mười lần về tình trạng nghiêm trọng của vợ tôi và liên tục thuyết phục chúng tôi đồng ý phẫu thuật ngay lập tức. Anh ấy thậm chí còn đến bệnh viện để nói chuyện với chúng tôi vào ngày nghỉ của mình, và nói rằng bệnh viện sẽ không chịu trách nhiệm về hậu quả. Em vợ tôi hàng ngày đều gọi điện cho chúng tôi hỏi xem vợ tôi đã tỉnh lại chưa và tại sao bà vẫn chưa được phẫu thuật.
Con gái tôi không thể chịu được áp lực nữa và lo lắng rằng người thân của chúng tôi sẽ đổ lỗi cho cháu vì không để mẹ mình được phẫu thuật, vì vậy cháu đã quyết định đồng ý để các bác sĩ phẫu thuật cho bà.
Tuy nhiên, tôi đã không dao động. Tôi biết rằng bệnh của vợ tôi là khảo nghiệm cho bản thân tôi và các đồng tu của chúng tôi.
Bốn ngày sau khi vợ tôi được nhập viện, các bác sĩ chuẩn bị phẫu thuật cho bà. Tuy nhiên, một trong các thiết bị họ cần cho ca phẫu thuật bị hỏng, và họ buộc phải hủy bỏ thủ tục. Sau đó, họ được biết rằng, để sửa máy, họ phải nhập khẩu phụ tùng từ Đức. Theo các bác sĩ, chuyện như thế này chưa từng xảy ra trước đó.
Sau vài ngày, vợ tôi dần tỉnh lại. Bà nói với tôi rằng: “Mặc dù không thể cảm thấy gì, tôi vẫn có thể nghe các bài giảng của Sư phụ và nhạc Đại Pháp. Tôi đã liên tục xin Sư phụ cứu mình và xin Ngài để tôi được xuất viện.”
Do đó, chúng tôi đã quyết định để vợ tôi được xuất viện. Các bác sĩ nói rằng họ cần thời gian để làm các quy trình cần thiết để loại bỏ tất cả các ống được gắn vào bà – đặc biệt là ống ở trong động mạch bụng của bà vốn để truyền thuốc và dịch truyền vào cơ thể. Ống đó được chèn vào vị trí đó vì trong lúc bà bất tỉnh, huyết áp của bà không ổn định, và họ không thể tìm được mạch máu để đưa thuốc và truyền dịch vào trong cơ thể. Họ đã khâu ống vào da bụng và phủ nó bằng băng gạc để giữ cho ống không bị tuột ra.
Ba ngày trước khi vợ tôi xuất viện, ống gắn ở bụng của vợ tôi tự rơi ra. Không có vết máu trên ống và cũng không có máu chảy ở vị trí chèn. Điều này đã khẳng định lại cho chúng tôi rằng quyết định đưa bà về nhà là đúng.
Tại nhà, vợ tôi tiếp tục học Pháp và luyện các bài công pháp. Không lâu sau, bà có thể ăn và đi lại, và bây giờ bà thậm chí có thể giúp tôi trồng rau.
Sự việc này đã gây ảnh hưởng rất lớn tới người thân và bạn bè của chúng tôi. Mặc dù họ biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, nhưng họ đã bị sốc vì bà phục hồi quá nhanh.
Mọi người một lần nữa lại bị thuyết phục bởi huyền năng của Pháp Luân Đại Pháp. Ngay cả hàng xóm của chúng tôi cũng ngạc nhiên khi thấy vợ tôi làm vườn, mặc dù chỉ mới cách đấy một khoảng thời gian ngắn mạng sống của bà đang bị đe dọa.

Đăng ngày 21-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Hai kỷ niệm đáng nhớ


Bài viết của Tĩnh Liên một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 03-07-2015] Nhiều học viên có những kỷ niệm đáng nhớ khi họ nói với mọi người sự thật về Pháp Luân Công, tôi muốn kể lại hai trong số những câu chuyện đó.
Kẻ trộm trả lại ví tiền
Khi đi chợ, tôi nói chuyện về cuộc bức hại Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc với một người bán rau, người đó nói rằng việc đó không liên quan gì tới anh ấy, và anh muốn giữ thái độ trung lập với cuộc bức hại.
Tôi nói rằng không ai có thể đứng ngoài cuộc đối với những chuyện thiện ác thị phi trước mắt, và không làm gì cũng đồng nghĩa với việc trợ Trụ vi ngược, dung túng những kẻ ác tiếp tục hành ác bức hại người vô tội.
Trong khi mải tập trung nói chuyện với người bán rau, ai đó đã lấy trộm ví tiền của tôi. Tôi không phát hiện ra việc này cho tới khi lấy ví ra để trả tiền mua rau.
Một người đứng sau tôi đột nhiên lên tiếng. Anh ta nói rằng chính mình là người đã lấy trộm ví tiền của tôi, vẫn đang cầm nó trên tay và chưa mất đi một xu nào cả. Người ăn trộm đó đã trả lại tôi ví tiền và nhanh chóng bỏ đi.
Người bán rau hỏi tôi có quen biết với tên trộm đó không, và tôi nói rằng tôi không biết anh ta.
Người bán hàng nói: “Anh ta đã lấy trộm ví tiền của anh\chị từ lúc nãy, nhưng anh ta không bỏ đi ngay như cách mà những kẻ ăn trộm vẫn thường làm. Anh ta đã nán lại nghe anh\chị nói và trả lại anh\chị ví tiền. Thật không thể hiểu nổi.”
Tôi nói: “Pháp Luân Công là siêu thường. Vì tôi là một đệ tử Đại Pháp, tôi mang theo trường năng lượng tích cực.”
“Tôi sẽ không tin những điều này nếu như không được tận mắt chứng kiến,” anh ấy nói.
Sau đó, anh ấy nhờ tôi giúp anh thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó.
Thần Phật đã tới độ nhân
Hàng năm vào mỗi dịp Tết Nguyên Đán, tôi thường đi tới nhiều vùng nông thôn khác nhau để phân phát tài liệu Pháp Luân Công, như đĩa DVD Thần Vận và câu đối chúc phúc năm mới. Thỉnh thoảng mọi người sau khi lắng nghe tôi giải thích về cuộc bức hại tàn bạo Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc, họ đã mời tôi về nhà ăn tối, uống trà.
Vào một ngày Tết tuyết rơi lạnh giá, tôi đã phải đi bộ một quãng đường dài mới tới được một ngôi làng hẻo lánh.
Một người phụ nữ lớn tuổi đang đứng trước cửa nhà. Tôi nói chuyện với bà về Pháp Luân Công và tặng bà một đĩa DVD Thần Vận, nhưng bà nói rằng mình bị mù và không thể xem được. Tôi nói với bà rằng bà có thể nhận được lợi ích bằng việc nghe các bài hát và các bản nhạc trong đó.
Sau này khi gặp lại bà, bà đã vui mừng cảm ơn tôi và nói rằng sau khi nghe nhạc ở đĩa DVD, thị lực của bà đã tự hồi phục mà không cần phải làm các thủ thuật gì cả, thật quá đỗi thần kỳ.
Bà nói: “Thật không thể tin nổi. Tôi đợi anh\chị ở đây đã lâu rồi. Thần Phật đã tới độ nhân thật rồi. Hãy dạy tôi luyện Pháp Luân Công nhé.”

Đăng ngày 21-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.