Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019

Thần minh báo mộng: Làm tham quan không thoát khỏi báo ứng


Nhiều người vẫn thường tưởng rằng bốn bề vắng lặng thì việc mình gây nên Thần sẽ không biết quỷ không hay. Tuy nhiên, “mắt Thần như điện”, không gì là không nhìn thấu.
Đọc sách thánh hiền, lấy đạo đức làm trọng
Văn hóa truyền thống mấy ngàn năm xưa là lễ nghi chi bang, giảng đạo đức, giảng nhân nghĩa, giảng luân thường đạo lý… Người xưa đọc sách thánh hiền, là học điều gì? Chẳng phải lấy phẩm cách làm đầu sao? Một người học thức uyên bác, tài giỏi, nếu như không lấy đạo đức trọng, thì tựa như nền móng một ngôi nhà lầu, xây được càng cao, nguy cơ sụp đổ càng lớn; làm quan càng lớn, hại nước hại dân càng nhiều.
Bạn có tin tưởng Thần Phật là thực sự tồn tại không? Có người nói lấy điều “mắt thấy làm bằng chứng”,mắt nhìn thấy thì mới tin; cũng có người nói “tâm thành thì linh”, thành kính trời đất, tín Thần Phật, tự nhiên sẽ linh nghiệm. Trong sách cổ về “nhân quả báo ứng”, những ví dụ thực tế có không ít, đều là muốn nói với mọi người rằng “trên đầu ba thước có thần linh”. Đừng tưởng rằng bốn bề vắng lặng, thì việc gây nên Thần không biết quỷ không hay, mà thật tình không biết rằng ông trời không gì là không nhìn thấu.
Dưới đây là ví dụ ly kỳ, “cảnh trong mơ” diễn ra đúng như nhân quả. Nhân sinh trên đời, nhất tư nhất niệm, mỗi lời nói cử động cũng không thể bỏ qua!
Quý nhân được chúng tăng nghênh đón
Triều Minh ở tỉnh Quảng Đông có một thư sinh họ Ngụy, dốc lòng siêng năng học tâp, sau khi thi đỗ tiến sĩ được đề bạt làm quan ở Giang Lăng thành, phủ Hồ Quảng. Ngày Ngụy mỗ lên đường đi nhậm chức, có đi qua một ngôi chùa thiêng, ông bèn đi vào trước cửa chùa, bỗng thấy một lão hòa thượng tóc trắng dẫn theo hơn 10 vị tăng nhân tiến đến nghênh đón.
Ngụy mỗ được sủng ái mà lòng cảm thấy lo sợ, không khỏi hỏi: “Được các vị chư tăng nghênh đón, thật sự không dám, không biết vì sao lại ưu đãi tại hạ như vậy?”.
Có một vị tiểu hòa thượng trả lời: “Sư phụ chúng tôi ngày thường không dễ dàng đi ra gặp người khác. Ba ngày trước được báo mộng có quý nhân tới, nên sư phụ đã sớm dặn bảo chúng tôi cung kính chào đón tại đây”.
Ngụy mỗ vô cùng kinh ngạc, hỏi lão hòa thượng: “Có thật là ngài đã biết trước không?”. Lão hòa thượng mỉm cười, khiêm tốn đáp lễ. Tối hôm đó, Ngụy mỗ liền ngủ lại trong tự miếu, được tiếp đón rất chu đáo.
Nhận hối lộ 600 lạng bạc, hại chết một mạng người
Sau khi nhậm chức, Ngụy mỗ dần dần lây nhiễm các thói xấu ở quan trường, trong một lần xử án đã nhận hối lộ 600 lạng bạc, lạm dụng chức quyền làm điều mờ ám, lại khiến một người dân vô tội chết oan uổng. Hắn tuy biết việc mình làm là thương thiên hại lý, lại may mắn không có ai phát hiện, nhưng mà luôn bị ám ảnh trong lòng, sợ một ngày nào đó bị vạch trần, luôn cảm thấy lo sợ bất an.
Đến một ngày, Ngụy mỗ phải đi ra ngoài có công chuyện, lại đi qua ngôi chùa ngày nọ. Ông tới trước cửa chùa, nhưng không thấy có người nào chào đón, trong lòng cảm thấy hụt hẫng. Vừa hay nhìn thấy tiểu hòa thượng ngày trước, liền vội hỏi: “Sư phụ ngươi lần này không biết trước có ta đến sao?”. Tiểu hòa thượng nói: “Quả thật không thấy sư phụ dặn dò chúng tôi”.
Lão hòa thượng nghe thấy có tiếng quan khách nói chuyện, vội vàng đi ra, vừa nhìn thấy Ngụy mỗ, nhanh chóng giải thích: “Ngày trước, chuyện có quý nhân ghé qua, vốn là thần minh ba ngày trước báo mộng nói cho ta biết. Những lần trước, hễ có các lão đại quý ghé qua, thần minh cũng đều báo cho ta biết trước. Duy chỉ có lần này là không, không biết là duyên cớ gì!”.
sushi-19-02
Chuyện xảy ra hàng ngày, mắt Thần đều nhìn thấu
Ngụy mỗ bán tín bán nghi: “Có việc này thật sao? Ta hôm nay muốn đi Võ Xương, phải ở lại đó hơn 10 ngày. Xin ngài thay ta hỏi thần minh một câu rốt cuộc là nguyên nhân gì, có được không?”.
Lão hòa thượng nhận lời, hướng thần minh cầu nguyện hỏi, quả nhiên đêm đó có một giấc chiêm bao, thần minh đem nguyên nhân toàn bộ nói ra. Lão hòa thượng vô cùng kinh ngạc, cảm thán nói: “Mọi chuyện hàng ngày, mắt thần đều thấu rõ”.
Nửa tháng sau, Ngụy mỗ đã trở về, lại đi đến trước cửa chùa, nhưng vẫn là như lần trước, không có ai ra nghênh đón. Ngụy mỗ đi vào trong chùa nói: “E rằng thần minh không còn linh nghiệm”. Lão hòa thượng trả lời: “Rất là linh nghiệm, thưa ngài”.
Ngụy mỗ hỏi: “Nói là linh nghiệm, mà lần này ta về cũng không thấy báo sao? Việc hôm kia nhờ ngài hỏi không biết thế nào rồi?”.
Lão hòa thượng lắc đầu: “Chuyện này… Thật khó nói”. Ngụy mỗ nói: “Ngài cứ nói đừng ngại, không cần phải băn khoăn”.
Lão hòa thượng thấy thật khó xử, nếu không theo sự thật mà nói ra, lại e rằng bị hiểu lầm, bởi vậy bèn đem từ đầu đến cuối nói: “Thần minh nói ngài vốn lẽ tương lai phải làm đến chức Thái Tể, nhưng lại vì một chuyện này mà… Cũng vì vậy mà thần minh không báo như trước nữa”. Ngụy mỗ không tin, cười nói: “Làm sao có chuyện này?”. Lão hòa thượng định nói tiếp nhưng lại thôi, không ngớt lời: “Thật khó nói, thật khó nói!”.
Nhưng Ngụy mỗ đâu có chịu dừng lại như vậy, vẫn cố hỏi cho ra nhẽ. Bị hỏi dồn, lão hòa thượng đành phải lấy làm tiếc nói: “Thần minh nói cho ta biết, gần đây Ngụy công nhận của một người 600 lạng bạc, lại làm chết oan một mạng người. Bởi vậy đường công danh coi như bị dừng lại, cũng không còn được bảo hộ, cho nên không còn được báo trước nữa”.
Ngụy mỗ nghe vậy, kinh sợ không thôi, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh nói: “Chắc ngài hiểu lầm rồi, hạ quan sao lại dám tham tài phạm pháp như vậy chứ?”. Nói xong không dám ở lâu, vội vội vàng vàng cáo từ, lại không yên lòng, dặn dò lão hòa thượng không được tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai. Không lâu sau, Ngụy mỗ lâm bệnh, đành phải cáo bệnh về quê, vài năm sau thì qua đời.
Làm quan vì tham 600 lạng bạc, lại hại chết một sinh mệnh quý giá, hủy hại một gia đình vô tội. Nhận hối lộ giết người hại mệnh, trời cao lẽ nào không biết sao? Làm quan nhất định phải nghiêm minh công bình, không thể làm trái với thiên lý, nếu không sẽ tạo nên sai lầm lớn, đến lúc hối hận thì cũng đã muộn rồi.
(Theo “lịch sử cảm ứng thống kỷ”)

Nghệ thuật Thần Vận – Vẻ đẹp thuần chính khiến người xem rơi lệ

Với sứ mệnh hồi sinh Nghệ thuật truyền thống Trung Hoa vốn đã bị phá hoại kể từ sau Đại cách mạng văn hóa, Đoàn nghệ thuật Thần Vận đã khiến khán giả trên toàn thế giới phải xúc động bởi vẻ đẹp thuần thiện, thuần mỹ từ văn hóa ngàn xưa.
Văn hóa, Tinh hoa, Thần Vận, bieu dien, Bài chọn lọc,
Thần Vận (Shen Yun) là chương trình lưu diễn về âm nhạc và múa cổ truyền Trung Hoa được rất nhiều người trên thế giới quan tâm và ủng hộ. Đoàn nghệ thuật có trụ sở chính ở New York gồm bốn nhóm múa với 100 nghệ sĩ đã lưu diễn ở hơn 100 thành phố trên thế giới.
Khác với một Trung Quốc hiện đại luôn tìm cách hủy đi văn hóa truyền thống, Shen Yun lại mang những câu chuyện thần thoại, những truyền thuyết cổ xưa của tinh hoa văn hóa 5.000 đến cho khán giả toàn thế giới. Cái tên “Shen Yun” có thể được hiểu đại khái như “vẻ đẹp, sự kỳ diệu, hay những vũ công thần thánh”.
Múa cổ truyền Trung Quốc gồm có ba phần chính:
1. Hình thể: Tư thế và sự di chuyển.
2. Kỹ thuật: Những màn nhào, lộn tương tự như võ thuật.
3. Thân vận: Đây là phần quan trọng nhất, linh hồn của điệu nhảy. Bản chất và nội hàm bên trong được thể hiện ra bên ngoài qua các động tác của vũ công.
Văn hóa, Tinh hoa, Thần Vận, bieu dien, Bài chọn lọc,
Shen Yun bao gồm một dàn nhạc sống với sự pha trộn độc đáo giữa nhạc cụ Tây phương và Đông phương. Nhạc cụ truyền thống Trung Hoa gồm có đàn nhị, đàn tỳ bà, sáo Tàu, và cồng chiêng. Dàn nhạc giao hưởng Shen Yun đã trình diễn ở những nơi như Carnegie Hall, Trung tâm Kennedy, và các địa điểm nổi tiếng khác trên khắp thế giới.
Để có thể mang tới cho người xem những tiết mục đặc sắc, mang tính chuyên nghiệp nhất thế giới, những vũ công và ca sĩ phải có quá trình tập luyện rất gian khổ, quá trình đào tạo bài bản ngay từ khi còn rất nhỏ.
Văn hóa, Tinh hoa, Thần Vận, bieu dien, Bài chọn lọc, (Ảnh: Shenyun)
Chia sẻ về phương pháp hát opera đích thực, giọng nữ cao Cảnh Hạo Lan cho biết: “Chúng tôi dùng cách hát truyền thống nhất, nó giống một vở opera cổ điển của Ý được hát trước đây. Nó khác với Bel canto mà bạn nghe ngày nay – một thể loại nhạc tách ra từ hình thức sơ khai của opera Ý”.
“Giám đốc nghệ thuật của chúng tôi là một bậc thầy về kỹ thuật Bel canto truyền thống mà trước đó đã bị thất truyền. Ông huấn luyện chúng tôi theo phương pháp hát opera đích thực, vì vậy chúng tôi có thể mang nó trở lại sân khấu, và chia sẻ nghệ thuật đã mất này với tất cả mọi người”.
Văn hóa, Tinh hoa, Thần Vận, bieu dien, Bài chọn lọc,
Nghệ sĩ chơi đàn nhị của Shen Yun Thích Hiểu Xuân.
Khi xem biểu diễn của Shen Yun, ấn tượng đầu tiên chính là phông nền cực lớn ở phía sau, với những cảnh tượng thiên nhiên như núi tuyết Himalaya, bờ biển làng Đại, đồng cỏ xanh nơi Mông Cổ, cùng với những lâu đài tráng lệ và những ngôi chùa cổ kính.
Ấn tượng tiếp theo là những bộ trang phục của các vũ công trông thật tuyệt mỹ. Tất cả đều được làm bằng tay, và được tái sử dụng cho những lần lưu diễn sau.
Người Trung Quốc xưa tin vào sự kết nối giữa tự nhiên và thiên đường, bởi vậy họ luôn nhấn mạnh về sự hài hòa và tôn trọng đối với thế giới tự nhiên. Trong những cảnh diễn luôn gắn với thiên nhiên, đem lại một cảm giác thư thái, thoát tục cho cả hội trường biểu diễn.
Tuy nhiên, điều trân quý thực sự nằm trong những câu chuyện được đưa ra. Cho dù đó là một điệu nhảy về đóa hoa quý 3.000 năm mới nở một lần, một cái nhìn thoáng qua về thời nhà Hán, một chuyến đi đến Tây phương, một câu chuyện kinh điển của văn học Trung Quốc, một bài thơ về người phụ nữ huyền thoại Hoa Mộc Lan… tất cả sẽ mang đến cho bạn những cảm thụ sâu sắc về cuộc sống, về lịch sử đã qua.
Văn hóa, Tinh hoa, Thần Vận, bieu dien, Bài chọn lọc,
(Ảnh: Shenyun)
Buổi biểu diễn kéo dài hơn 2 tiếng đồng hồ này sẽ mang đến cho khán giả những trải nghiệm không thể nào quên. Rất nhiều người sau khi xem xong đều cảm thấy tràn đầy năng lượng, phiêu diêu, có người lại cảm động rơi nước mắt một cách kỳ lạ.
Trong xã hội ngày nay, người người bị cuốn vào trong vòng danh, lợi, tình, hầu như không có được một phút giây được thanh thản. Thêm vào đó, những thứ phù phiếm, biến dị của văn hóa hiện đại đang khiến đạo đức con người ta trượt dốc không phanh. Bởi vậy, khi xem những tiết mục biểu diễn thuần thiện, thuần chính như vậy, các loại tư tưởng bất hảo của người ta đều được “thanh lọc”, chỉ còn lại phần lương thiện vốn có của sinh mệnh, chính nó khiến người xem phải rơi lệ.
Có khán giả từng nói rằng, nếu phải lựa chọn hoặc là đi xem chương trình biểu diễn Shen Yun, hoặc là thưởng thức một ngày cuối tuần tu thiền tại suối nước khoáng, họ chắc chắn sẽ chọn xem chương trình này. Tu thiền tại suối nước khoáng có thể thanh lọc cơ thể của bạn, nhưng Shen Yun sẽ nuôi dưỡng tâm hồn bạn.
Thanh Sơn, nguồn Vision Times

Gương soi 9 đời – Những thống khổ kiếp nhân sinh đều là có nguyên do

Trong cuộc hành trình dài đằng đẵng của sinh mệnh, chúng ta không biết đã trải qua bao đời bao kiếp, mà mỗi kiếp lại tạo ra biết bao nghiệp lực. Cho nên, những thống khổ hiện tại mà chúng ta đang chịu đựng, đều có quan hệ tới những sự tình trong quá khứ.
Một tối nọ, có một ông lão thần bí mang cốt cách Thần tiên, đi vào cổng phủ nhà họ Trương. Chủ nhân nhà họ Trương là một Hiếu liêm (một chức quan địa phương), gần đây do có biến cố bất ngờ trong gia đình, nên tâm trạng của ông trở nên bi thương đau buồn.
Trương Hiếu liêm luôn cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa, sau này trở thành một kẻ điên, tinh thần lúc mê lúc tỉnh, khi nổi điên lên thì tinh thần bấn loạn, chỉ trời chỉ đất. Người nhà của ông đã mời rất nhiều danh y đến thăm khám, cũng cho ông uống rất nhiều thuốc rồi mà vẫn không thấy cải thiện.
Ông lão thần bí này bỗng nhiên đến và đi thẳng vào phòng của Trương Hiếu liêm. Trong lúc Trương Hiếu liêm đang cơn điên loạn, ông lão liền đến trước mặt Trương Hiếu liêm, giơ tay lên vẫy một cái thì thoáng chốc Hiếu liêm đã tỉnh lại.
Ông lão nói: “Ngươi muốn sống điên điên khùng khùng như thế này suốt đời sao?”. Nói rồi ông lão bày lên bàn của Trương Hiếu liêm 9 chiếc hộp kính và bảo rằng trong những chiếc hộp này có bảo bối có thể giải trừ phiền muộn. Có vẻ như ông lão này có một sức mạnh thần kỳ nào đó, có thể khiến cho Trương Hiếu liêm ngoan ngoãn làm theo những lời ông nói.
Trương Hiếu liêm thấp thỏm suy nghĩ: “Trong mấy cái hộp này rốt cuộc có chứa gì? Tại sao có thể giải trừ được muộn phiền của mình?”, rồi run rẩy đưa tay ra, chầm chậm đặt tay lên hộp. Trong chiếc hộp kính đã tiết lộ kiếp trước và kiếp này của Trương Hiếu liêm.
Chiếc hộp thứ nhất – Kỷ Hiểu Lam
Trương Hiếu liêm mở chiếc hộp kính thứ nhất, trong hộp xuất hiện một chiếc gương đồng tinh xảo đẹp đẽ, vừa để ý nhìn ngắm, trên gương hiện lên hình ảnh một thư sinh có khí chất phi phàm. Ông ngạc nhiên ngẩng lên nhìn ông lão.
Ông lão nói: “Người đó chính là tiền kiếp của ngươi – Kỷ Hiểu Lam”. Khi Trương Hiếu liêm cúi xuống nhìn lại, thì trên gương như lồng đèn quay vậy, phút chốc đã chiếu lên hình ảnh đặc sắc về cả cuộc đời 81 năm của Kỷ Hiểu Lam.
Kỷ Hiểu Lam được gọi là Đệ nhất đại tài tử thời nhà Thanh, một bậc thầy bác học một thời. (Ảnh: Epoch Times)Kỷ Hiểu Lam được gọi là Đệ nhất đại tài tử thời nhà Thanh, một bậc thầy bác học một thời. (Ảnh: Epoch Times)
Vào năm thứ 2 Ung Chính (năm 1724), thời Càn Long, Kỷ Hiểu Lam từng đảm nhận chức Ngự sử suốt 2 nhiệm kỳ, Lễ bộ Thượng thư 3 nhiệm kỳ, đồng thời còn làm Binh bộ Thượng thư trong một thời gian ngắn.
Tuy làm quan to, nhưng Kỷ Hiểu Lam không quên việc sáng tác văn chương, ông đã để lại rất nhiều tác phẩm văn học, và còn từng đảm đương chức quan Tổng biên soạn “Tứ khố toàn thư”. Kỷ Hiểu Lam được gọi là “Đệ nhất đại tài tử” thời nhà Thanh, một bậc thầy bác học một thời, cuối cùng vào năm 1805 ông qua đời khi đang đảm nhận vị trí Đại học sĩ văn phòng Nội các.
Trương Hiếu liêm càng xem càng thấy vui, trong lòng thầm nghĩ: “Thật không ngờ kiếp trước mình lại có thể là nhân vật lớn quan trọng như vậy!”.
Ông lão nói: “Xem xong rồi, thì đóng hộp lại, mở tiếp chiếc thứ hai đi”. Bị ông lão hối thúc, Trương Hiếu liêm luyến tiếc đóng chiếc hộp thứ nhất lại.
Chiếc hộp thứ hai – Tri huyện Lư Khê
Gương đồng chiếu lên hình ảnh một vị quan Tri huyện của huyện Lư Khê tỉnh Hồ Nam. Ông lão nói: “Đây là kiếp tiếp theo của ngươi”.
Xem ra thì kiếp này không đặc sắc như kiếp vừa rồi, chỉ lướt qua vài cảnh đơn giản mà thôi. Trương Hiếu Liêm đóng chiếc hộp thứ hai lại mà không chút bận lòng.
Chiếc hộp thứ ba – Danh kỹ ở kinh đô
Danh kỹ ở kinh đô được chiếu trong gương hiện lên sinh độngDanh kỹ ở kinh đô được chiếu trong gương hiện lên sinh động. (Ảnh: Epoch Times)
Chiếc gương đồng này chiếu ra hình ảnh một cô gái xinh đẹp. Trương Hiếu liêm tỏ vẻ nghi ngờ, ngẩng đầu lên nhìn ông lão tóc trắng.
Ông lão nói: “Đừng nghi ngờ gì cả, đây thật sự là một kiếp tiếp theo của ngươi, cô ta là một danh kỹ ở kinh đô”. Trong lòng Trương Hiếu liêm trộm nghĩ: “Tại sao càng về sau thì cuộc đời lại càng đi xuống vậy chứ?”
Tại sao từ Tri huyện lại trở thành danh kỹ? Chắc hẳn là trong lòng của Trương Hiếu liêm cũng hiểu được phần nào. Người xưa nói “thân làm quan hành việc thiện đức”, nếu như là một vị quan thanh liêm, làm được rất nhiều việc tốt, tạo được phúc cho bá tính, giúp ích cho nhiều người, làm việc thiện như vậy sẽ tích được đức, thì sẽ tích được nhiều phúc phần cho kiếp sau của mình.
Nhưng ngược lại nếu như bị cuốn theo chốn quan trường phức tạp mà trở thành một tên quan tham, rồi làm một số chuyện sai trái, từ đó gây hại cho nhiều người thì sẽ tạo ra nghiệp ác, kiếp sau ắt sẽ phải trả tất cả các nghiệp, không sót một chút nào. Trương Hiếu liêm đoán rằng ở kiếp làm Tri huyện Lư Khê có thể mình đã tạo ra nghiệp ác, thế nên mới có kết cục ở kiếp sau như vậy.
Danh kỹ ở kinh đô được chiếu trong gương hiện lên sinh động với cuộc sống ca múa, phù phiếm tiền bạc hàng đêm ở kỹ viện. Xem đến đây, Trương Hiếu liêm gần như không thể xem tiếp được nữa, lần này không cần ông lão tóc trắng hối thúc, ông cũng đóng chiếc hộp lại một cách thất vọng buồn bã.
Chiếc hộp thứ tư – Kẻ ăn mày
Mở chiếc hộp thứ tư ra xong, Trương Hiếu liêm kinh ngạc đến nỗi trợn mắt há mồm, trên chiếc gương đồng xuất hiện hình ảnh một kẻ ăn mày trong bộ quần áo rách rưới, đang xin ăn.
Trương Hiếu liêm nói: “Chao ôi! Sao lại thảm như vậy! Đến nỗi làm ăn mày cơ à!”. Ông ta rất muốn đóng ngay chiếc hộp lại, không muốn xem tiếp nữa. Nhưng ông lão tóc trắng nói: “Không được! Ngươi nhất định phải xem hết tất cả các cảnh trong đó, không được bỏ sót cảnh nào cả!”
Trương Hiếu liêm đành phải cố chịu đựng xem tiếp, trong lòng thầm nghĩ: “Tuy nói là cuộc đời như vở kịch, nhưng chuyện này thật là kịch tính quá rồi, vừa nãy còn bận rộn với các cuộc yến tiệc chiêu đãi nhộn nhịp cao sang mỗi ngày, sao thoáng một cái lại biến thành một tên ăn mày lang thang đầu đường xó chợ, không một xu dính túi, còn phải dang tay ra ăn xin thì mới có cơm mà ăn. Xem ra thì ả danh kỹ kia đã lừa tiền của không ít đàn ông rồi, nên mới ra nông nỗi như thế này!”
Chiếc hộp thứ năm – Tăng nhân khổ hạnh
Trong một kiếp Trương Hiếu liêm làm một hòa thượng khổ hạnh tu luyện, nên đã tiêu trừ được khá nhiều nghiệp nợ mà ông ta đã tạo ra ở các kiếp trước đó. Trong một kiếp Trương Hiếu liêm làm một hòa thượng khổ hạnh tu luyện, nên đã tiêu trừ được khá nhiều nghiệp nợ mà ông ta đã tạo ra ở các kiếp trước đó. (Ảnh: Epoch Times)
Trương Hiếu liêm lúc này quả thực không muốn xem tiếp nữa, nghĩ bụng: “Đã đến nỗi làm ăn mày rồi, vậy thì tiếp theo, sẽ còn thảm đến mức độ nào đây?”. Nhưng không kháng cự lại được sự giục giã liên tục của ông lão tóc trắng, không thể nào không mở tiếp chiếc hộp thứ năm. Sau khi mở ra, Trương Hiếu Liêm thở phào: “Thật may mắn, lần này là làm hòa thượng”.
Ông lão nói: “Không sai, may là kiếp này ngươi làm một hòa thượng khổ hạnh tu luyện, nên đã tiêu trừ được khá nhiều nghiệp nợ mà ngươi đã tạo ra ở các kiếp trước đó. Nếu không thì kiếp này của ngươi có thể sẽ không có được ngày tháng tốt rồi”.
Chiếc hộp thứ sáu – Hiếu liêm của huyện Thiệp tỉnh An Huy
Trương Hiếu liêm mở chiếc hộp thứ 6 ra, hình ảnh được chiếu trong chiếc gương cũng là một Hiếu liêm giống với ông ta bây giờ. Tuy nhiên khi chưa kịp đạt được thành tựu gì thì đã qua đời sớm rồi.
Chiếc hộp thứ bảy, tám – Chết yểu
Mở liên tục chiếc hộp thứ bảy và tám, cảnh tượng xuất hiện trong đó là hai kiếp đứa trẻ chết yểu.
Chiếc hộp thứ 9 – Kiếp sống hiện tại
Cuối cùng thì chỉ còn sót lại một chiếc hộp cuối cùng mà thôi, Trương Hiếu liêm mở hộp ra thì thấy chính mình ở kiếp hiện tại.
Từng cảnh trong quá khứ lần lượt hiện ra trước mắt, nhìn thấy người vợ thân yêu của mình không may qua đời vào 3 năm trước, cảm thấy đau buồn tột độ, thương tâm đến độ đã viết ra bài điếu dày mấy thốn tay.
Lại nhìn thấy thời gian gần đây, do cha mẹ thúc ép mình kết hôn để sinh con nối dõi, để rồi không ngờ rằng đã rước phải một cô vợ dữ dằn ngạo mạn vào nhà, làm cho các thê thiếp trong nhà không dung hòa được, cả nhà cứ thế loạn lên, vì vậy mà bản thân cũng rơi vào trạng thái tinh thần điên loạn.
Cảnh chiếu trong gương không chỉ là những việc xảy ra trong quá khứ của Trương Hiếu liêm, mà còn cho ông ta nhìn thấy tương lai của mình nữa.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, cảm thấy như đã trải qua một kiếp người
Trương Hiếu liêm mở mắt ra, thì phát hiện trời đã sáng, vội vàng bước xuống giường, cảm thấy chuyện tối qua kỳ ảo như một giấc mộng, rốt cuộc là ông lão và 9 chiếc gương kia có phải thật không, hay đó chỉ là một giấc mộng kỳ lạ mà thôi? Nhưng nếu là mơ, vậy tại sao lại rõ ràng như thế, cảm giác chạm vào rất thật như thế?
Cho dù là mơ hay thật, Trương Hiếu liêm đã tận mắt nhìn thấy mấy kiếp luân hồi của mình, mỗi một tình tiết đều ly kỳ, hồi hộp. Trương Hiếu liêm cuối cùng cũng hiểu được rằng tất cả những gian truân khó khăn đều là nhân quả thiện ác do tiền kiếp gieo nên.
Ông còn phát hiện những chuyện phiền não đau đớn đến nỗi suy nghĩ không muốn sống tiếp mà mình đã chịu trước đây, trong dòng chảy luân hồi sinh tử, hóa ra đều chỉ là những chuyện vặt vãnh, thế nên ông bỗng chốc thấy phấn chấn vui vẻ cả người.
Một năm sau, Trương Hiếu liêm tham gia kỳ thi Khoa cử, được đề tên vào bảng vàng, và trở thành Tri huyện. Những chuyện sau này về cuộc đời của ông đều trùng khớp hoàn toàn với mọi cảnh chiếu đã được dự báo trong gương.
(Trích từ: “Thanh bại loại sao”)

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

Cha mẹ trong thiên hạ đều yêu thương con cái. Nhưng những bậc cha mẹ có tầm nhìn xa trông rộng sẽ biết cách dạy con chịu khổ, bởi có những phong ba nhất định cần để con học cách chịu đựng, có những khổ nạn nhất định cần để con tự mình trải nghiệm.
Ba nỗi khổ cha mẹ cần dạy con
Có câu rằng: “Yêu con mà không dạy, cũng như không yêu; dạy con mà không hướng thiện, cũng như không dạy.” Nuông chiều không phải là yêu. Hoàng đế Khang Hy cho rằng, dẫu yêu con hơn nữa, cũng cần đành lòng để chúng nếm trải ba nỗi khổ này.

Dạy con tự mình trải qua lao động

Yêu thương con cái, trước tiên cần phải đành lòng sai bảo con cái, bắt đầu từ việc nhà. Một số bậc phụ huynh trong tâm xót xa, sợ con chịu khổ vất vả, không đành lòng để chúng phải động chân động tay. Một số bậc phụ huynh lại cho rằng con cái học tập vất vả, bài vở chồng chất, nên không muốn việc nhà chiếm dụng thêm thời gian của chúng. Lâu dần con cái sẽ dưỡng thành thói quen xấu “ăn trên nằm chốc”, “há miệng chờ sung”, kém hiểu biết về những thường thức trong cuộc sống và năng lực tự chăm sóc bản thân rất thấp.
Khang Hy viết: “Thánh nhân coi lao động là phúc phận, coi hưởng thụ, lười biếng là mầm mống của tai hoạ. Con người sống trên đời đều tham thú hưởng lạc mà chán ghét lao động, trong tâm trẫm lại cho rằng, một người chỉ khi kiên trì lao động mới có thể cảm thụ được sự nhàn hạ chân chính. Nếu chỉ nhất mực truy cầu nhàn hạ mà không có chí tiến thủ, hễ lao động thì sẽ cảm thấy không thể nhẫn chịu, tự nhiên cũng không xứng đáng được hưởng thụ.”
Phải để con cái ý thức được rằng cuộc sống an nhàn hưởng thụ của chúng bây giờ được đánh đổi bằng sức lao động, mồ hôi nước mắt cha mẹ. Như vậy mới có thể chịu khó chịu khổ, rèn luyện năng lực đối mặt và vượt qua trắc trở.

Dạy con khổ luyện đọc sách

Khi còn nhỏ vô tri, nếu không được cha mẹ dạy dỗ, con trẻ sẽ cho rằng đọc sách là chuyện khổ nhọc. Không phải đứa trẻ nào cũng có thể ngay lập tức hình thành thói quen ngồi một chỗ đọc sách, giới trẻ ngày nay thường chỉ giới hạn mình trong những trang sách giáo khoa và trang sách giải trí ngôn tình vô vị.
Kỳ thực, đọc những cuốn sách giúp mở rộng sự hiểu biết và tiếp nhận tri thức là con đường hành tẩu giữa thế gian. Đọc sách một ngày thì có lợi một ngày. Lợi ích của việc đọc sách chỉ những người tự mình bỏ công phu khó nhọc mới hiểu được.
Khang Hy nói: “Con người khi còn nhỏ, tinh thần chuyên nhất, không có tư tâm tạp niệm, tư duy học tập thông suốt. Sau khi trưởng thành tư tưởng khó tập trung, dễ bị phân tán tinh thần. Khi nhỏ bắt đầu học như những tia nắng khi mặt trời ló rạng. Lúc tráng niên mới học như ánh sáng của ngọn nến. Do vậy đọc sách cần tranh thủ sớm, không nên lãng phí khoảng thời gian vô cùng tốt đẹp này.”
Dẫu cha mẹ yêu thương con bao nhiêu đi chăng nữa, cũng phải đành lòng để chúng chịu nỗi khổ đọc sách. Khi trẻ nản chí muốn bỏ cuộc hãy khích lệ chúng, khi trẻ còn ham chơi hãy giáo dục chúng đừng nên “đánh trống bỏ dùi”. Cuối cùng cũng sẽ có một ngày con bạn minh bạch ra rằng nỗi khổ đọc sách hôm nay, là đang trải thảm cho con đường thênh thang ngày sau, có thể giúp chúng sống cuộc đời mình mong ước.

Để cuộc sống bồi dưỡng phẩm đức

Rất nhiều bậc cha mẹ thà mình chịu khổ cũng không nỡ để con cái chịu khổ, mà cung phụng chúng như những tiểu hoàng thượng, tiểu công chúa trong nhà. Nhưng trong những gia đình quý tộc chân chính thì người làm cha làm mẹ lại không nuôi dưỡng con mình thành những bông hoa trong lồng kính, mà chọn cách buông tay, để chúng trải nghiệm cuộc đời, từ đó nuôi dưỡng phẩm đức.
Khang Hy viết: “Phẩm đức tiết kiệm được bồi dưỡng từ trong cuộc sống hàng ngày. Như chiếc thảm trải trong cung điện nơi trẫm ở đã dùng ba bốn mươi năm mà chưa từng thay mới. Đây là vì trẫm tôn sùng sự tiết kiệm, không dám hoang phí vô độ về phương diện ăn mặc, đồ dùng.”
Chúng ta thường oán trách rằng con cái không hiểu chuyện, kỳ thực là do cha mẹ nuông chiều mà thành. Trẻ nhỏ thời nay sinh ra trong thời no đủ, từ nhỏ chưa từng biết tới cảm giác đói cơm khát nước, do vậy lại càng cần học cách trân quý, học cách giữ gìn phúc báo.
Đành lòng để trẻ trải nghiệm những nỗi khổ trong cuộc sống mới có thể dạy chúng biết cách trân quý trái ngọt trong tay. Chịu được khổ, khổ một chập; sợ chịu khổ, khổ cả đời.
Là cha là mẹ, nhất quyết không được dạy con an nhàn trong những năm tháng con trẻ cần chịu khổ. Buông tay đành lòng để trẻ chịu khổ mới có thể tôi rèn khả năng thích ứng với mọi hoàn cảnh trong tương lai. Như vậy mới thực sự là có trách nhiệm với con trẻ.
Thiên Cầm

Trải nghiệm tu luyện của một kỹ sư cao cấp


Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tỉnh Hà Nam, Trung Quốc
[MINH HUỆ 21-07-2019] Tôi được công nhận là một kỹ sư chi phí cao cấp. Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ tháng 9 năm 1997 và tính đến nay tôi đã tu luyện được hơn 20 năm. Tôi muốn chia sẻ với các bạn một số trải nghiệm của bản thân, cũng là để chứng thực Đại Pháp.
Tổng giám đốc: Tôi hy vọng tất cả nhân viên của tôi đều hành xử giống như các học viên Pháp Luân Đại Pháp
Tôi tìm được việc tại một công ty xây dựng và lắp đặt nhà nước. Công việc của tôi là làm dự trù kinh phí và thanh quyết toán. Điều này đòi hỏi tôi phải tỉ mỉ đến từng chi tiết, và khối lượng công việc cũng rất lớn. Tôi phải thường xuyên làm việc ngoài giờ nhưng lương của tôi vẫn thấp. Tôi thường xuyên than phiền và cảm thấy bực bội trong tâm. Có lần tôi đã từng tranh cãi với người quản lý của mình về chuyện tiền lương.
Sau khi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi bắt đầu hành xử theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn và cố gắng để làm người tốt.
Sư phụ Lý Hồng Chí đã giảng:
”Những công nhân sau khi học Pháp Luân Đại Pháp của các ông, đến sớm về muộn, làm việc hết sức cẩn thận, lãnh đạo phân công việc gì cũng [thực hiện] không nề hà; [họ] cũng không tranh [giành] lợi ích.” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)
Tôi đã làm theo những lời chỉ dạy của Sư phụ và không còn than phiền hay tranh đấu vì lợi ích cá nhân nữa. Tôi thường xuyên làm việc đến tận nửa đêm. Đồng nghiệp biết tôi làm thêm giờ khi họ thấy trong văn phòng tôi vẫn còn sáng đèn. Vào những thời điểm phải làm thầu, tôi thường thức trắng hai tới ba đêm để làm dự trù kinh phí, phân tích, kiểm tra sổ sách, in tài liệu và các công việc chuẩn bị khác cho việc đấu thầu cuối cùng. Sau đó, tôi trực tiếp tới nơi nộp thầu và ngủ gà ngủ gật trên xe.
Trong công ty tôi cũng có một học viên Pháp Luân Đại Pháp khác. Ông ấy chịu trách nhiệm mua sắm vật liệu xây dựng, một công việc nhiều “màu” theo cách nói của người thường. Mọi người ai cũng mong muốn có được công việc này. Nhưng người học viên này không bao giờ nhận ‘tiền lại quả’, một thực tế vốn được xem là bình thường ở xã hội Trung Quốc hiện nay. Ban lãnh đạo của công ty rất tin tưởng ông bởi vì vật tư ông mua không những có chất lượng tốt mà giá cả lại hợp lý, và ông lại rất am hiểu về công việc của mình. Đến khi nghỉ hưu, ông đã làm ở vị trí này được hơn 20 năm. Giám đốc công ty không muốn bàn giao công việc này cho người khác nên đã mời ông quay lại công ty làm đúng công việc này.
Qua biểu hiện của chúng tôi trong công việc, các đồng nghiệp trong công ty đều nói các học viên Pháp Luân Đại Pháp thật tuyệt vời. Tổng giám đốc rất cảm động và đã khen ngợi chúng tôi tại một cuộc họp cán bộ công nhân viên. Tổng giám đốc nói: “Nếu tất cả nhân viên trong công ty chúng ta đều giống như các học viên Pháp Luân Đại Pháp, thì việc quản lý công ty đối với tôi sẽ dễ dàng hơn nhiều và công ty của chúng ta cũng sẽ hoạt động tốt hơn nhiều.”
“Tôi muốn ký hợp đồng với các học viên Pháp Luân Đại Pháp”
Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã làm việc tận tụy và hoàn thành rất tốt công việc của mình. Tôi được thăng chức làm giám đốc dự án tại công trường. Nhiều người nghĩ đây là một công việc “béo bở” vì tôi có thể có ‘tiền lại quả’. Nhưng vì tôi hành xử theo các nguyên lý của Pháp Luân Đại Pháp nên tôi đã không nhận bất kỳ một khoản tiền nào. Đồng nghiệp đã nghĩ tôi thật ngốc.
Nhưng Pháp của Sư phụ luôn hiện hữu trong tâm trí tôi:
”Điều mà nhân loại chúng ta thường cho là tốt, thì từ cao tầng mà xét lại thường thấy là xấu. Vậy nên điều mà người ta cho là tốt ấy, ở nơi người thường thì lợi ích cá nhân càng nhiều thì cho là càng sống tốt, [nhưng] các Đại Giác Giả lại thấy rằng cá nhân ấy là càng xấu. Xấu chỗ nào? Vị ấy được càng nhiều, thì vị ấy càng làm tổn hại người khác; [để] đạt được những thứ lẽ ra không được, vị ấy sẽ [coi] trọng danh lợi, như thế vị ấy mất đức.” (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân)
Là “ngốc nghếch” hay là “khôn ngoan”, người thường sao có thể phân biệt? Người thường dùng tiểu xảo để có được lợi ích cá nhân, và như vậy là đi ngược với đặc tính của vũ trụ. Những người tu luyện Đại Pháp chúng ta chỉ cần đức.
Sư phụ cũng giảng:
”Tôi còn muốn bảo chư vị, bản tính thực chất từ trước của chư vị được kiến lập trên cơ sở vị ngã vị tư, từ nay trở đi chư vị làm các việc thì trước hết phải nghĩ đến người khác, tu thành bậc Chính Giác vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã, thế nên từ nay trở đi chư vị làm gì nói gì đều phải vì người khác, và nghĩ đến cả vì người đời sau nữa!” (“Phật tính vô lậu”, Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Khi tôi trở thành giám đốc dự án, tôi luôn luôn cân nhắc tới người khác trước. Trưởng nhóm tại công trường xây dựng muốn thỏa thuận chi phí nhân công. Tôi đã cân nhắc đến công việc vất vả của anh cũng như những khó khăn trong việc quản lý công trường nên đã đưa cho anh một khoản kinh phí hợp lý và không để anh ấy phải chịu những khoản chi phí khác như chi phí chiêu đãi khách chẳng hạn. Cuối cùng, anh ấy đã nhận được nhiều tiền hơn tôi. Anh ấy cảm thấy không thoải mái và muốn chuyển cho tôi khoản tiền lại quả, nhưng tôi đã từ chối. Anh ấy nói rằng các học viên Pháp Luân Đại Pháp là những người tốt. Tôi cũng quan tâm tới những nhân viên khác tại công trường. Mọi người đều muốn làm việc cùng tôi.
Với cương vị giám đốc dự án, tôi cũng phải chịu trách nhiệm mua sắm vật liệu và phải liên lạc thường xuyên với các nhà cung cấp. Mặc dù tôi đã thương lượng với họ về giá của sản phẩm, nhưng tôi không nhận bất kỳ khoản tiền lại quả nào cũng như những bữa ăn họ mời miễn phí. Tôi cam đoan sẽ tất toán các hóa đơn cho họ ngay khi hoàn thành việc xây dựng. Vì vậy họ tạo lập mối quan hệ bạn bè với tôi và giữ liên lạc. Họ nể phục các học viên Pháp Luân Đại Pháp.
Một lần, công ty tôi phải mua một khối lượng cáp rất lớn cho một dự án xây dựng mới. Tôi đã đặt vấn đề với một nhà cung cấp trước đây đã làm việc với chúng tôi một vài lần. Tôi đã hạ mức báo giá, nhưng vẫn không thể thanh toán cho tới khi chúng tôi có tiền. Cùng lúc đó, công ty xây dựng cũng nhận được báo giá cho dự án này và cũng đã liên hệ với nhà cung cấp đó. Họ đã đề xuất cho nhà cung cấp đó mức giá và các điều khoản tốt hơn. Nhưng nhà cung cấp này vẫn quyết định cộng tác với chúng tôi bởi vì ông ấy “muốn ký hợp đồng với một học viên Pháp Luân Đại Pháp hơn.”
“Chỉ có các học viên Pháp Luân Đại Pháp mới từ chối tiền lại quả trong nghành xây dựng này”
Tôi cùng những người bạn của mình thành lập một công ty tư vấn chi phí xây dựng, chuyên về dự toán kinh phí, thanh quyết toán, kiểm toán và thẩm định giá.
Bởi vì nghành xây dựng liên quan đến nguồn kinh phí rất lớn nên tham nhũng xuất hiện tràn lan. Tuy nhiên, tôi luôn ghi nhớ Pháp trong tâm nên tôi không nhận bất kỳ quà cáp hay tiền bạc mà khách hàng đã cố gắng đưa cho tôi. Tôi cũng luôn cố gắng công tâm trong việc thanh toán chi phí và giữ mối quan hệ tốt với khách hàng.
Tôi có một khách hàng đến từ phía nam tỉnh của tôi, có tên Dương. Anh đã ký hợp đồng một dự án ở thành phố chúng tôi. Công ty chúng tôi chịu trách nhiệm dự toán kinh phí cho dự án của anh, lập ra các điều khoản, thanh toán và kiểm toán chi phí. Anh đã nhiều lần cố gắng tiếp cận tôi nhưng không thành công. Cuối cùng, anh đã cố gắng tìm cách có được địa chỉ nhà tôi và tới gặp tôi. Anh chúc mừng con trai tôi đỗ đại học và tặng 10.000 nhân dân tệ làm quà cho cháu. Tôi đã nói với anh rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và tôi sẽ không nhận bất cứ món quà nào. Anh ta cứ khăng khăng nhất định đưa quà cho tôi và cuối cùng anh ta đã để lại túi quà rồi bỏ chạy. Tôi không thể tìm được anh ta nên đành tạm thời giữ số tiền này.
Trong dịp tết Trung Thu năm sau, anh ta tới gặp tôi và cố gắng tặng tôi nhiều thẻ tiền mặt. Tôi đã trả lại anh ta số thẻ đó cùng với 10.000 nhân dân tệ tiền mặt. Anh ta rất cảm động nói: “Tôi đã làm trong nghành xây dựng nhiều năm nay nhưng chưa từng gặp một người tốt nào giống như các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Anh công minh, chính trực và không vị tư.”
Một lần, tôi kiểm toán một dự án đường đô thị. Công ty xây dựng đã đệ trình dự trù kinh phí ở mức hơn 200 triệu nhân dân tệ. Ông Lý là người chịu trách nhiệm. Ông ấy phải chịu áp lực rất lớn bởi tiến độ dự án rất gấp cũng như việc đấu thầu của họ mắc một số lỗi. Thỏa thuận dự án không thuận lợi cho họ và công ty của họ có nguy cơ thua lỗ. Ông Lý tỏ ra lo lắng. Nếu là một kiểm toán viên thông thường thì sẽ lợi dụng tình huống này để tống tiền ông Lý một khoản lớn. Nhưng là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã không làm như vậy.
Trong quá trình rà soát chi phí, ông Lý đã nhiều lần cố mời tôi ăn tối nhưng tôi đã từ chối. Ông ấy nhiều lần than phiền với tôi về dự án này. Tôi nói với ông ấy rằng, tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, nên tôi sẽ công tâm giải quyết vấn đề này. Có nhiều vấn đề lớn trong sổ sách thanh toán và hợp đồng có thể khiến họ thua lỗ lớn. Ông ấy đã xin tôi giúp đỡ và hứa sẽ cho tôi nhiều lợi lộc. Tôi nói với ông ấy rằng tôi sẽ hành xử theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn và sẽ không nhận bất kỳ khoản lợi lộc nào cũng như không gây bất kỳ áp lực nào cho ông ấy.
Tôi đã tham khảo ý kiến của các chuyên gia, luật sư và viết báo cáo gửi các lãnh đạo cấp trên của tôi, thật may mắn là những vấn đề này đã được giải quyết. Công ty của ông Lý không phải gánh chịu bất kỳ khoản thua lỗ nào. Ông ấy rất biết ơn và tặng tôi 10.000 nhân dân tệ, nhưng tôi đã từ chối. Ông ấy cứ nhất quyết phải tặng tôi khoản tiền này. Chúng tôi cứ đẩy tiền qua lại cho nhau. Ông ấy gần như khóc và nói rằng: “Tôi đã làm việc trong ngành xây dựng đã vài thập kỷ rồi. Đâu đâu cũng có tham nhũng. Nhưng tôi chưa từng gặp một người nào như anh cả. Chỉ có anh và các học viên Pháp Luân Đại Pháp là không nhận tiền. Tôi thật sự muốn làm bạn với anh.”
Truyền rộng Chân-Thiện-Nhẫn
Dưới ảnh hưởng của tôi nên các nhân viên của tôi cũng làm việc chăm chỉ và không ai nhận quà cáp hay tiền lại quả từ khách hàng. Công ty của chúng tôi đã gây dựng được hình ảnh tốt đẹp tại địa phương chúng tôi.
Bởi vì tôi hành xử theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, công bằng và ngay chính nên đã để lại ấn tượng tốt với khách hàng. Một khách hàng có dự định xây trường quốc tế. Anh ấy đã nhờ tôi lập dự toán xây dựng, thanh toán, kiểm soát chi phí và đầu tư. Một khách hàng khác đánh giá cao sự trung thực và nhân cách tốt của tôi. Ông ấy đã nhờ tôi kiểm tra chi phí xây dựng của tất cả các dự án đầu tư của họ sau khi ông ấy trở thành thành viên hội đồng quản trị của một công ty đầu tư.
Pháp Luân Đại Pháp cũng giúp tôi khai mở trí huệ. Tôi đã trở thành một chuyên gia trong ngành và tạo lập được danh tiếng tốt. Các đồng nghiệp trong ngành đều tôn trọng tôi và các phòng kiểm toán của thành phố và quận huyện, sở tài chính đã mời tôi với tư cách chuyên gia để giúp họ kiểm toán các dự án lớn lên đến hàng trăm triệu nhân dân tệ. Trưởng một bộ phận nói rằng họ vui khi giao các dự án của mình cho các học viên Pháp Luân Đại Pháp.
Pháp Luân Đại Pháp giúp tôi khỏe mạnh cả thể về chất lẫn tinh thần. Sư phụ đã ban cho tôi một cuộc đời mới. Tôi đã thành công trong sự nghiệp của mình, bảo trì được một tâm thái an hòa, và tâm tính được đề cao. Con cảm tạ Sư phụ vì ân cứu độ của Ngài!

Đăng ngày 05-09-2019; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.