Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Câu chuyện có thật về luân hồi: Tôn Trung Sơn trong đời này là người như thế nào?


Đời người luân hồi như vòng xoáy, ân ân oán oán chẳng bao giờ dứt. Câu chuyện xúc động và xót xa dưới đây được một kí giả kể lại, nó liên quan đến sự luân hồi chuyển thế của vĩ nhân thời cận đại là Tôn Trung Sơn.

Trương Tứ Mục, Trung Quốc, Trung Hoa Dân Quốc, Thần tích, Pháp Luân Đại Pháp, Bài chọn lọc,
Đã bao giờ bạn nghe thấy chuyện có người chỉ vừa mới biết bò đã có thể viết chữ thành thạo không?
Nghe có vẻ khó tin nhưng đây lại là câu chuyện có thật, cũng bởi tính chân thật của nó mà chỉ cần bước đến vùng đất ấy, nhắc đến cái tên ấy thì không ai không biết.
Nam Dương là vùng đất địa linh nhân kiệt, sản sinh ra những hào kiệt lưu danh muôn thuở như Võ hầu Gia Cát Lượng, thần y Trương Trọng Cảnh. Trong thời đại khủng bố đỏ, dưới sự thống trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), cũng đã xuất ra một nhân vật khiến chính quyền đương thời phải né sợ, bởi nó phủ nhận hoàn toàn thuyết Vô thần mà Đảng ra sức tuyên truyền.
Nhân vật này, nguyên là nhân vật chính, kiếp trước tiếng tăm lừng lẫy ở Nam Dương, quốc phụ của Trung Hoa Dân Quốc, đời này là một kỳ nhân có thể biết trước mọi việc, nhưng thân lại bị hãm trong tật nguyền câm điếc, họ tên là Trương Tứ Mục.
Khoảng mười mấy năm về trước, vị kí giả vì có việc từ núi Võ Đang đến Đông Bắc, đi qua Hán Thủy, Lão Hà Khẩu, chợt nhớ đến Long Trung ở gần đó, thế nên đã hoãn lại một ngày thăm viếng nơi ẩn cư của tiền hiền Võ hầu Gia Cát Lượng. Nhân đó lại vào Nam Dương, thị trấn quan trọng ở biên giới Tây Nam, Hà Nam, chiêm ngưỡng nơi ngụ của Thần y Trương Trọng Cảnh. Đang lúc cảm khái đạo đức và phong thái của các thần y thời cổ, chợt nhớ đến trước khi đi một vị tiền bối học Đạo đã bấm đốt ngón tay cho ông, bảo rằng hãy thay ông đến thăm một người quen cũ hiện đang mắc nạn, tên là Trương Tứ Mục, thế nên vị kí giả liền theo địa chỉ ông nói hướng đến thị trấn tìm hỏi người chưa bao giờ biết đến này.
Sau khi ngồi xe hơi đến thị trấn, trong lúc nghỉ ngơi ở nhà ga, kí giả bèn hỏi một ông lão bán trứng gà trà về Trương Tứ Mục ở thôn Vương Điếm, trong lòng không nghĩ đến vị Trương Tứ Mục này lại nổi danh đến thế; ông lão thao thao bất tuyệt về hàng tá chuyện kỳ dị về Trương Tứ Mục.
  1. Học vấn không thầy cũng tự thông tỏ
Trương Tứ Mục khi còn bé, đến hơn 2 tuổi mới biết bò, trước đó cha mẹ cả ngày sầu khổ, khi con biết bò mới có chút vui mừng. Có một ngày, người kế toán bên đại đội đang chờ người đến nhà nói chuyện, tiểu Tứ Mục giãy giụa khỏi người cha, lúc đó đang ngồi chồm hổm trên mặt đất, nhặt một miếng ngói bên cạnh, bò đến đến trước cửa viết chữ “môn (cửa)”, bò đến cái chậu ghi chữ “cang (chậu)”, bò đến cái cây viết chữ “thụ (cây)”, trái một nét, phải một hình, trái phải thuần thục hai bên, thật là không có thầy mà tự thông tỏ. Những người khách trong sân đang tán chuyện, nhìn thấy sự việc thì mắt trợn, mồm há hốc, cha mẹ Trương Tứ Mục không biết chữ vội hỏi chuyện gì đang xảy ra?
Nhà ông xuất hiện kỳ nhân rồi!”, người khách sau một hồi mới lấy lại được bình tĩnh, không ngớt lời bảo đây là chuyện kì lạ, “Đích thị là cha Tứ Mục, ông chắc hẳn là người biết tôn kính Thần Phật từ lâu rồi”.
Nghe xong, trong lòng cha Tứ Mục có chút vui rạo rực, “Gì mà tôn kính Thần Phật, … chỉ là gần đây hay thấy Tứ Mục lúc bò xuống đất hay dùng miếng vôi vẽ bừa lên một số thứ giống như chữ trên báo chí, chẳng lẽ lại thật sự là chữ ư?”
“Chữ còn có giả sao?”, kế toán đại đội vỗ ngực đùng đùng bảo, “Tôi nửa đời viết chữ, xem nét viết này, so với một học sinh trung học trông ra còn có lực hơn. Thật là kỳ diệu, đi, đi báo cho làng xóm thân thích biết, năm đó lão gia Gia Cát Lượng làng ta còn vùi đầu đọc sách vài chục năm, lần này nhà ông Trương làng ta xuất sinh một bậc học giả từ trong bụng mẹ rồi!”
Một truyền mười, mười truyền trăm, tin tức mau chóng lan truyền khắp xóm làng. Từ mấy tuổi đầu, nhà Trương Tứ Mục mỗi năm đều phải tiếp đón từng lượt từng lượt người đến thăm hỏi với mục đích khác nhau. Đại bộ phận đến là vì hiếu kì, cũng là để xem trường hợp kỳ lạ hiếm thấy này. Rất nhiều phóng viên cũng đến phỏng vấn, năng lực siêu thường của Trương Tứ Mục đều được chọn đăng trên báo chí. Trước mắt, đối với hiện tượng kì lạ này đều không cách nào giải thích được…
Đến lúc 4, 5 tuổi, Trương Tứ Mục mới đến tuổi học đi, nhưng lúc này mẹ Tứ Mục và người trong làng mới phát hiện, “quý nhân ngữ trì” Trương Tứ Mục này không những không biết nói, mà còn không nghe được tiếng sấm, tiếng pháo! Cậu bé hoàn toàn bị câm và điếc.
Nông thôn nghèo, không có tiền đi học, cậu bé Tứ Mục lại còn bị câm, đương nhiên càng không nói đến chuyện đi học được. Vậy cậu làm thế nào để nhận biết được nhiều chữ như vậy? Lại làm thế nào mà biết được hàm nghĩa của những chữ đó?
Có một lần, một nhóm phóng viên do quan chức đảng chỉ thị đến phỏng vấn, Trương Tứ Mục từ sớm đã chờ đón ở nơi đó, trong lòng có vẻ cao hứng, tiện tay cầm phấn viết xuống mặt đất hai chữ “đồng nhân”, đằng sau lại viết 4 dấu chấm, ý là hỏi em trai Tứ Phúc đi cùng ai. Tứ Phúc bảo những người này dùng ngón tay vẽ lên không trung tên của mình. Quả nhiên, khi Trương Tứ Mục chỉ cần nhìn thấy chữ họ vẽ, trong nháy mắt liền rất nhanh viết ra tên họ của những người đó.
Chữ viết của Trương Tứ Mục cực kỳ ngay hàng thẳng lối, cân đối, từng nét từng nét, cẩn thận tỉ mỉ, so với chữ người thường thì đẹp hơn nhiều. Bất kể là nét vẽ xấu vô cùng, cậu chỉ cần liếc mắt qua là có thể vẽ theo. Khả năng nhận ra chữ trong không trung của Trương Tứ Mục nhanh chóng truyền đi, mọi người khắp nơi đều biết.
Mặt khác, về phương diện số học, thiên văn, ngoại ngữ, sự tinh thông của cậu quả thực là ngoài dự đoán của mọi người. Từng có một người hỏi một chữ tiếng Anh “read” (đọc), Trương Tứ Mục lập tức bảo anh ta, từ này xuất hiện trong sách Anh ngữ cấp hai và thương vụ trang 177, 231, 145, 198, 216. Điều này không thể không khiến người ta thán phục và lấy làm kỳ lạ!
  1. Thân mang thuật dự toán thần kỳ
Trương Tứ Mục là con trai trưởng của nhà họ Trương, lại là người biết chữ, tuy rằng tàn tật nhưng cha mẹ và người trong làng khác đều coi trọng cậu, không ít người còn thường đến thỉnh giáo Tứ Mục về năm tháng nhuận (tính theo nông lịch của người Hoa). Bởi vì Tứ Mục có thể tính ra chính xác năm tháng nhuận trong vòng 100 năm và nhuận tại mấy tháng.
Thế nhưng, Trương Tứ Mục giúp người ta việc tốt, nhưng chuyện không tốt cũng có, hậu quả là bị cha gọi đến giận dữ đánh cho mấy trận. Đương nhiên, mỗi một lần bị đánh, đều là do thuật dự toán làm người ta kinh ngạc. Một lần, Tứ Mục bỗng nhiên vào làng viết xuống mặt đất mấy chữ “xxx ngày mấy tháng mấy chết”. Ngày đó người kia quả nhiên chết thật, rồi chẳng biết người nào đó mách rằng do Tứ Mục nguyền rủa mà chết, vì thế cha của cậu nổi trận lôi đình đánh cho cậu một trận.
Còn có một năm, trước kỳ thi tiểu học vào cấp hai, bài thi vẫn còn nguyên trong huyện, Trương Tứ Mục đem đề làm văn là “Mẹ của em” chính xác viết ra cho mấy học sinh trong làng, kết quả là những học sinh này đều làm bài rất tốt. Năm thứ hai, Trương Tứ Mục một lần nữa lại viết ra trước đề thi văn “Tuổi thơ ta so với những trẻ em Tây đen” cho những đứa trẻ trong làng biết, làm cho Sở Giáo dục huyện náo động một phen, phái người đi khắp nơi truy ra ai là người tiết lộ bí mật. Cuối cùng vị này đến nơi của Trương Tứ Mục nhưng thấy cậu ta vừa câm vừa điếc, ngây ngơ ngu ngốc, cũng thấy không giải quyết được gì, thế nhưng cha Tứ Mục vẫn lôi ra đánh cho cậu một trận.
Sau hai lần bị đánh, Tứ Mục không còn trả lời cho người khác về đề thi hay các loại sự tình tai nạn gì khác, nhưng chỉ cần là chuyện tốt, Tứ Mục đều sẵn lòng giúp đỡ.
Có đôi khi, Tứ Mục có thể biết trước mọi chuyện nhưng cậu lại tỏ ra khờ khạo ngu ngốc một cách đáng yêu. Năm 60, Mao Trạch Đông phát động phong trào cộng sản, từ đó dẫn đến nạn đói khủng khiếp trên cả nước, quê nhà của Trương Tứ Mục cũng không ngoại lệ. Trương Tứ Mục đói đến xót cả ruột, cậu ta thấy người khác lén lút lấy đồ ăn trong nhà ăn, thì cũng học theo trộm lấy một cách “quân tử”, bất kể nhà ăn có người hay không, cậu cứ đường hoàng mà tới lấy. Năm đó lương thực quý như vàng, kết quả là người khác lén lút thì không bị gì, còn Tứ Mục thì bị níu lại đánh cho một trận. Sau đó, có người hỏi về chuyện này, Tứ Mục dí dỏm trả lời “dạ quân tử thẳng thắn, cái bụng đói phong lưu!”, biểu hiện nhân sinh quan rằng Tứ Mục không bị thế sự làm dơ bẩn, dù khổ vẫn vui cười!
  1. Ẩn đố “di chúc của thủ tướng”
Trương Tứ Mục, Trung Quốc, Trung Hoa Dân Quốc, Thần tích, Pháp Luân Đại Pháp, Bài chọn lọc,
Trong cuộc đời của Trương Tứ Mục, khi không có ai cùng nói chuyện, cậu thường ngẩng đầu nhìn bầu trời hay ngồi ngẩn người một chỗ, chẳng ai biết cậu đang suy nghĩ điều chi? Thế nhưng, điều khiến người ta kỳ lạ nhất là việc Tứ Mục cam tâm tình nguyện viết lại toàn văn di chúc Tôn Trung Sơn cho người đến thăm hỏi. Khi đó, Tứ Mục như biến thành một người khác, thay đổi từ trạng khái khù khờ, ngốc ngếch sang một thần thái sáng sủa hẳn lên. Đầu tiên Tứ Mục dùng phấn viết dùng cỡ chữ lớn hơn viết tiêu đề phía trên, sau đó viết chính văn bên dưới: “Tôi dốc hết sức mình cho cuộc cách mạng của quốc dân trên 40 năm, mục đích là cầu mong cho Trung Quốc được tự do bình đẳng…”, sau khi viết chính văn còn ký tên lạc khoản (phần đề chữ, ghi tên bức vẽ) Tống Khánh Linh, ngày 21 tháng 3 Tôn văn.
Toàn thể chữ viết văn bản được sắp đặt chỉnh tề, chữ viết tinh tế, giản thể phồn thể sử dụng giao nhau, không sai một chữ, viết xong lạc khoản, Trương Tứ Mục thường sẽ viết hai câu đối hai bên văn bản “Cách mạng chưa thành công, đồng chí cần nỗ lực”, khiến người ta cảm giác kỳ diệu không thể tả, có một cái gì đó nặng trịch không nói nên lời rơi trong lòng của Tứ Mục.
Đảng cộng sản dùng danh nghĩa cách mạng, hy sinh tính mệnh mấy chục triệu đồng bào, chiếm đoạt nền văn mình Trung Hoa cổ xưa, vứt bỏ gốc rễ dân tộc, vận động nối tiếp vận động không ngừng nghỉ, như bão táp tàn sát người vô tội, theo đảng thì nay đúng mai sai, người dân bị quay như chong chóng.
Trương Tứ Mục mấy chục năm làm người viết chữ trong thôn, ông đối với chính trị đặc biệt quan tâm. Tuy nhiên, ông cũng không nói cho mọi người biết, vậy mà báo chí từ nhỏ đến lớn, cho đến báo Tin tức tham khảo… ông đều đọc tường tận. Năm 76, khi báo đăng tin tin tức xác thực việc Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông chết, ông len lén từ trong nhà cầm một dây 50 miếng pháo nhỏ, ở trong phòng đại đội không người châm ngòi, cũng dùng tấm gạch viết xuống mặt đất:
“Cự nghiệt nhất tiêu vạn chúng hân, tam thiên giang hà tận thích kim! Trường dạ tuy mạn kim kê hiểu, vi ngã trung hoa chiếu càn khôn” (Tạm dịch: Tội ác cự đại vừa tiêu mất, muôn người hớn hở, 3000 Trường Giang – Hoàng Hà thích tận nay! Đêm dài mặc dù khắp nơi gà vàng {cất tiếng gáy} hừng sáng, vì Trung Hoa chúng ta chiếu càn khôn).
Tuy rằng sau khi viết, ông đã dùng chân kịp thời lau đi, thế nhưng vẫn bị một người thanh niên sau này nhìn thấy và nhớ kỹ.
  1. Thời điểm lâm vào cảnh khốn cùng, tiết lộ thiên cơ
Một ngày năm 1992, Trương Tứ Mục mất tích, lúc đó vị ký giả cũng đang trên đường đến làng huyện tìm Tứ Mục, lúc vị này trên đường núi Võ Đang, vị tiền bối học Đạo từng nói: Trung Hoa Dân Quốc nguyên là một con thanh long trông coi linh giới trên trời, còn ĐCS hiện hình trên trời là một con ác long màu đỏ. Bởi vì không tuân thủ thiên quy, thỉnh thoảng xích long cùng thanh long hiền lành đánh nhau; thường thì xích long là kẻ thua cuộc, thanh long thường tha chết cho nó. Tuy nhiên, mấy chục năm gần đây, ác long màu đỏ đắc thế, bởi nó ăn trộm một viên châu ngũ tinh (năm sao) trên linh giới, nên có thể ra sức hoành hành trong một trăm năm. Sau một trăm năm thì linh khí suy giảm, cũng là thời khắc bị trừng phạt. Sự tình triển hiện ra ở nhân gian chính là khi Liên bang Xô Viết giải thể.
Trương Tứ Mục, Trung Quốc, Trung Hoa Dân Quốc, Thần tích, Pháp Luân Đại Pháp, Bài chọn lọc,
Ác long màu đỏ đắc thế, bởi nó ăn trộm một viên châu ngũ tinh (năm sao) trên linh giới, nên có thể ra sức hoành hành trong một trăm năm.
Lại nói, tình cảnh của ĐCS Trung Quốc hiện tại cùng thể chế tham dâm mục nát bên trong và sự phồn vinh giả tạo trước mắt, thì chính là hồi quang phản chiếu bệnh trạng của con rồng đỏ trước khi tắt thở, “Cửu Bình đảng cộng sản” ứng với 9 thanh kiếm mà trời dùng để giết nó, nhưng cái này là để sau này hãy bàn, sách viết tiếp tương lai sắp đến.
Đến làng Vương Điếm, thôn Tứ Trương, nhà Trương Tứ Mục, người nhà ông cho biết Trương Tứ Mục đã mất tích nhiều ngày, và họ đã phái người đi tìm. Tuy rằng hai bên không quen biết nhau, nhưng do tìm người sốt ruột, lúc vị kí giả cáo từ, người nhà của Tứ Mục lại nắm tay nhờ giúp tìm hộ người. Vị kí giả cũng chẳng từ chối. Trên đường trở về thị trấn, ông mở ra một bản giấy trúc của vị tiền bối nhờ kiếm người, trên giấy có một đồ hình bát quái, bên trên đông nam quẻ tốn có ứng với dấu hiệu ngày giờ vận động; vị kí giả như bừng tỉnh ra, vì thế liền bỏ xe đi bộ, một ngày một đêm sau đến thành phố Đặng Châu, làng Hậu Pha, một thôn trang ở ngã ba đường thì thấy bóng dáng người lất la lất phất như say rượu, quần áo luộm thuộm, khuôn mặt tím bầm, toàn bộ thảm hại như vừa bị đánh một trận tơi bời.
Hỏi ra mới biết chính là Trương Tứ Mục, nguyên là hôm trước ông lang thang xin ăn đến một nhà ở làng Hậu Pha, vị nữ chủ nhà tốt bụng thấy ông thật đáng thương, bèn để ổng ở nhà ăn mấy bữa cơm no, thật sự là phòng bị dột, lại gặp trời mưa ướt cả đêm, không nghĩ là người nam chủ nhà sau khi trở về nhà lại bộc phát ghen tuông, đánh cho ông một trận tơi bời, ném ra ngoài cửa.
Trương Tứ Mục quá là đáng thương, sau khi bị đánh bầm mắt, thật sự bước vào cảnh anh hùng gặp nạn, không có lối thoát, thì ông trời cũng không thể làm gì hơn.
Vì thế, vị kí giả liền dẫn ông đến ven đường nghỉ ngơi, từ trong hành lý tùy thân mang theo lấy ra một ít thức ăn, vừa nhìn ông chật vật nhai nuốt liên tục, vừa khua tay múa chân lên không trung hỏi han, còn ông cũng dùng bùn trên mặt đất đáp trả, thật là một cuộc đối thoại kỳ lạ.
Người ta thường nói: Uống rượu gặp người tri kỷ, thì nghìn chén vẫn ít. Vị kí giả cùng với Trương Tứ Mục chỉ mới lần đầu gặp mặt qua loa, càng chưa nói đến chuyện rượu chén nhỏ giao bôi, mà khi ông đem phiến giấy bày ra đằng trước mặt, Tứ Mục bỗng nhiên như bị cái gì đó đánh mạnh, đôi mắt có chút sưng bỗng nhiên chảy nước, chủ đề từ xa đến gần, khi nói đến ông toàn thân là chỗ mê về thân thế, ông đột nhiên dùng một bài vè để trả lời:
“Sứ quân hiệp đảm vấn túc nhân,
Thương mang đại địa khởi phong vân,
Trung Hoa bất tử quy hàn mộng,
Bách niên nhất thán tội tôn văn”.
Tạm dịch:
“Sứ quân hiệp gan hỏi túc nhân,
Bao la mờ mịt đại địa gió mây bắt đầu thổi,
Trung Hoa bất tử quy hàn mộng,
Trăm năm thở dài tội Tôn văn”.
“Các hạ kiếp trước chẳng lẽ là Dật Tiên Quân sao?”, tuy rằng lúc trước vị kí giả đã được đạo nhân chỉ điểm nhưng cũng có chút nghi hoặc, hay là nên chứng thực một chút!
“Đúng vậy, chuyện cũ đã thành dưới suối vàng, chỉ lưu lại danh tịch tại thế nhân!”
“Ông vì dân tộc Trung Hoa mà lên tiếng, thiên địa có thể chứng giám, nhưng nay sao lại rơi xuống đến nông nỗi này?” Người viết nhìn thấy ông một thân tàn tật, thật sự có chút vì ông mà cảm thấy bất bình.
“Thiên lý sáng tỏ, đều có nguyên do, Tứ Mục đời này bị tội lớn, đều là có nhân quả kiếp trước mà thành!”.
“Chuyện này xin chỉ giáo cho!”
“Ai! Nói ra thì dài dòng, anh có biết Tôn Trung Sơn cả đời, sai lầm lớn nhất là gì không?”
“Là vì không sớm tổ chức kiến thiết quân đội nước Cộng hòa, thế nên để cho quân phiệt cậy mạnh, gian nghịch cướp nước, khiến cho người dân không được thanh bình đúng không?”
“Không, sai lầm lớn nhất đời Tôn Văn, để lại hậu quả khôn lường của “Liên Nga Liên Cộng”, một câu dẫn đến tai hại khôn cùng, nguyên ban đầu tôi muốn nhờ cậy vào lực lượng và sự ủng hộ của Liên Xô, nhưng lại không nghĩ đến kết quả là dẫn sói vào nhà, hủy hoại Hoa Hạ (Hoa Hạ chỉ Trung Hoa – BBT), đoạn đứt huyết mạch, cứ thế tạo thành sai lầm lớn, đây chính là sự trừng phạt công bình nhất mà thiên thượng dành cho tôi!”
“Ài, ông cũng chỉ một lòng muốn tốt cho dân tộc mà! Thôi thôi thôi, chúng ta không nói đến chuyện cũ thống hận này nữa”.
Vị kí giả thấy ông có chút kích động, nghĩ thầm: đích thị đúng là vì Liên Cộng trước đây của ông, mới dẫn đến việc ông Tưởng cho Quốc Cộng hợp tác, kết quả là người ta được thế, đánh đuổi các ông đến hải đảo xa tít mù khơi, vì cái gọi là “gieo gió gặt bão mà ra”.
Trương Tứ Mục trước mắt dường như tựa hồ biết vị kí giả đang suy nghĩ gì, ông lộ vẻ sầu thảm cười khổ: “Đúng vậy, hưng cũng thế, vong cũng thế, thế nhưng đại nạn đứt đoạn tôi mang đến cho dân tộc, thực sự là tôi đảm đương không nổi nữa rồi! Dẫn trộm vào nhà, thực sự là kiếp nạn thiên cổ!”
“Chẳng lẽ không có cách nào cứu vãn sao?”
Trên đầu kim kê một bánh xe xoay chuyển, rửa sạch tâm nhơ nhuốc Mặt trời lan tỏa… anh sẽ thấy được, sẽ thấy được… haha!” ( bản đồ vẽ đất nước Trung Hoa như một con gà, trên đầu con gà này sẽ có một bánh xe xoay chuyển)
Tứ Mục xem vị kí giả chừng không hiểu được lời ông nói, vì vậy vẽ trên mặt đất một vòng tròn lớn, ở giữa vẽ một chữ ”卐” vạn lớn, trên dưới trái phải chữ vạn là hình lưỡng thái cực và chữ vạn nhỏ, bên cạnh ghi lên “Bánh xe này mà chuyển, nhân tâm quy thiên; Trung Hoa trầm oan, gạt mây thấy trời!”, ghi xong, ông liền dùng tay trong không trung hướng đến người đối diện làm một kiểu chuyển động, sau đó lại chỉ chỉ vào vị kí giả, ý nói rằng người này nhất định sẽ thấy được, trong lòng ông rất lấy làm cao hứng.
Ngày đó, hai người họ còn nói về rất nhiều chủ đề, nhưng vì có việc cần làm nên người viết bài đã đưa Tứ Mục gửi gắm cho một vị nông dân nhiệt tâm ở đó chăm sóc, lại nhờ người đưa tin báo người nhà ông ấy, xong rồi tạm biệt để tiếp tục chuyến hành trình.
Thoáng một cái đã 10 năm qua đi, có lẽ là do nguyên nhân không muốn gây phiền toái cho người trong nhà, hay có lẽ do không muốn người thế nhân chú ý đến thân tàn ý lạnh của chính mình, trước khi chia tay, Trương Tứ Mục không hy vọng chính mình còn sống đến lúc kí giả viết ra nội dung câu chuyện và thân thế của ông. Mấy năm trước, một người bạn gọi báo rằng, Trương Tứ Mục đã lẳng lặng tạ thế. Sau khoảng thời gian dài bận rộn, vị kí giả mới có cơ hội viết lại bài này, âu cũng là dành tặng độc giả bài viết về vị vĩ nhân của thời đại này.
Lời cuối
Theo bản đồ Trung Hoa, trên đầu con gà ý là chỉ vùng đất Cát Lâm, Trường Xuân, từ đây nếu có thể xuất ra một bánh xe xoay chuyển, tức là “Chuyển Luân” thì sẽ khiến nhân tâm quy thiên, tức lòng người hướng về trời. Trong kinh thư Phật giáo, “Chuyển Luân” này lại ứng với tích Đức “Chuyển Luân Thánh Vương” vào thời mạt Pháp sẽ xuống thế độ nhân.
Năm 1992, khi Trương Tứ Mục bị lạc đường cũng là lúc Pháp Luân Phật Pháp khai truyền, người sáng lập Pháp Môn này là ông Lý Hồng Chí, sinh ra tại Trường Xuân. Đồ hình mà Tứ Mục miêu tả rất giống với Đồ Hình Pháp Luân của Pháp Luân Công.
Mọi chuyện lẽ nào có thể trùng hợp kì lạ đến vậy. Bản thân tôi tin đây là ý chỉ của Thần, bởi sự tồn tại của Trương Tứ Mục đã là một Thần tích, tin hay không là chuyện của thế nhân, quan trọng nhất là đừng tin theo lời của tà đảng mà làm chuyện trái lương tâm.
Pháp Luân Đại Pháp từ khi khai truyền thì đến năm 1999 lại gặp phải nạn lớn là cuộc bức hại của ĐCSTQ, như đã nói trên nguyên đây là một con ác long màu đỏ, sinh tồn chỉ để gieo họa cho nhân gian. Khi đã đến thời điểm này, nếu còn không nhận ra sự tà ác của ĐCS mà hùa theo để hành ác thì hậu quả thật khôn lường. Tôn Trung Sơn vì “dẫn rắn vào nhà” mà trở thành câm điếc, nay bạn đã nhận ra chân tướng của ác đảng lại còn không mau tỉnh ngộ thì hậu quả thê lương thế nào bạn có thể tự mình hình dung ra.
Tại đây, xin dùng bài văn tế này gửi đến Trương Tứ Mục, cũng là mong ông mỉm cười nơi chín suối.
Mai Mai, dịch từ NTDTV

Hai câu chuyện truyền thụ bí quyết để có được mảnh đất phong thủy tốt




Phong thủy tốt có thể giúp thay đổi vận mệnh hoặc kéo dài vận may. Người xưa rất coi trọng việc đem hài cốt của tổ tiên chôn ở vùng đất phong thủy tốt, điều này có thể khiến đời sau nhận được lợi ích. Tuy nhiên, đất phong thủy tốt vốn không hề dễ tìm, cách giản tiện mà lại hay nhất là để nó chủ động tìm đến cửa.

đất phong thủy tốt, Tôn Quyền, thiện lương, Bài chọn lọc,
Dòng họ Tôn thành Vương nhờ tâm thiện lương được Thần chỉ điểm
Nhận gian có lưu truyền một câu chuyện như thế này, vào thời Hậu Hán, có người tên Tôn Chung, sống ở một nơi gọi là Dương Bình sơn, gần phủ Hàng Châu. Ông mất cha từ nhỏ, gia cảnh bần hàn, cùng với mẹ nương tựa vào nhau, sống bằng nghề trồng dưa hấu.
Một ngày kia, bỗng có ba thiếu niên tướng mạo kì lạ, đến trước quầy dưa của ông xin dưa ăn. Tôn Chung nhìn ba thiếu niên phong trần mệt mỏi, liền cho mỗi người bọn họ một miếng dưa hấu. Ba người liền ăn ngay mà không chút khách sáo, ăn xong rồi dường như vẫn thấy chưa đủ, liền xin Tôn Chung thêm nữa. Tôn Chung cũng không chút do dự, lại cho mỗi người bọn họ một miếng.
Ba người ăn xong, nói: “Tiểu tử, lòng dạ cậu thật tốt, chúng tôi là những vị Thần cai quản số mệnh, bởi đức hạnh hiếu thuận của cậu đã cảm động lòng trời, vì vậy Thiên Đế sai ba người chúng tôi đến đây khảo nghiệm cái tâm của cậu, thật không ngờ cậu không chỉ hiếu thuận với mẫu thân, mà còn tâm đầy thiện lương, vậy nên chúng tôi sẽ điểm hóa cho cậu”.
Tôn Chung nghe xong rất lấy làm kinh ngạc, một người trong đó chỉ tay về một khóm cây dưới chân núi nói: “Tiểu tử, ngọn núi này có phong thủy rất tốt, non nước bao quanh, chân long hội tụ, vững chãi chắc chắn, cậu đem di cốt của cha dời đến chỗ này, không lâu sẽ được làm thiên tử vậy”.
Một người khác nói tiếp: “Cậu hãy đi một trăm bước đến dưới chân núi, rồi quay đầu lại nhìn chúng tôi, nơi mà chân cậu đứng lại chính là mộ huyệt may mắn có thể chôn cất”.
Tôn Chung bán tín bán nghi, dưới sự hối thúc của ba người, đành phải làm theo, ông đi khoảng 70 bước, liền ngoảnh đầu lại nhìn ba người kia. Ba thiếu niên cùng than lên: “Cậu ngoảnh đầu lại sớm quá, sau khi hạ táng chỉ có thể được phong Vương mà thôi”.
Nói xong, ba thiếu niên liền biến thành ba con hạc trắng bay lẩn vào trong mây. Lúc này, Tôn Chung mới giật mình tỉnh ngộ, ngẩng đầu lên trời mà bái lạy, trong miệng niệm rằng: “Tạ ơn chỉ điểm của Thiên Đế và chư Thần”.
Ông ghi nhớ mảnh đất này, chọn ngày lành rời hài cốt của cha đến, không lâu sau ông liền dẫn mẹ rời khỏi nhà để đi làm ăn buôn bán.
Mấy năm sau, nhờ làm ăn chăm chỉ, Tôn Chung phát đại tài, lấy vợ sinh con. Một ngày nọ trở về quê nhà tế mộ, ông nhìn thấy trên mộ phần xuất hiện khói mây ngũ sắc, xông thẳng lên trời. Ông biết đây là điềm lành, liền cầu phúc cho Tôn gia, thế là càng hành thiện tích đức. Về sau con trai của Tôn Chung là Tôn Kiên đã làm Vương nước Ngô, phong Tôn Chung là Võ Hoàng đế, con trai của Tôn Kiên là Tôn Quyền, cháu trai là Tôn Lương đều làm Ngô Vương.
Có thể thấy được rằng hiếu thuận và thiện lương có thể cảm động Thần linh, nhờ thế mà có được chỉ điểm, hưởng trọn âm phúc. Những điều này dù cho bạn có dùng đến trăm phương ngàn kế cũng chẳng thể có được.
Người tính không bằng trời tính
Trước đây, có một vị Đạo sĩ, tinh thông phong thủy thuật số, ông vân du khắp nơi.
Một ngày nọ, trời rất nóng nực, ông đói khát không sao chịu được. Đi một quãng đường rất xa, khó khăn lắm mới gặp được một hộ gia đình, ông vội vàng đi vào, nhìn thấy một phụ nữ quê đang cho heo ăn. Ông đi đến, chắp tay nói: “Bà có thể cho tôi một ít nước uống được chăng?”.
Người phụ nữ thấy ông phong trần mệt mỏi, mồ hôi đầm đìa, cười nói: “Không vấn đề gì, không vấn đề gì”. Bà liền xoay tay lại dùng gầu múc nước đầy, rồi thuận tay bỏ vài hạt cám nuôi heo vào trong nước uống đó.
Nhìn thấy bà bỏ cám, trong lòng Đạo sĩ rất không vui, nghĩ rằng: “Mình chẳng qua chỉ là xin một chén nước uống thôi, sao lại xem mình là heo chứ, người đàn bà này thật là đáng ghét”, nhưng thật sự là khát quá rồi, không thể chấp nhất được nên ông tiếp lấy cái gầu, chỉ hận là không thể một ngụm uống hết cho được, vì những hạt cám đó cứ bồng bềnh như thể muốn chui vào miệng, vậy nên ông đành phải vừa thổi vừa uống. Sau khi uống xong, trong lòng Đạo sĩ nghĩ, ta phải giáo huấn người đàn bà này mới được, thế là liền nói với người phụ nữ rằng: “Tôi biết xem phong thủy, bà có muốn tôi xem  giúp không?”.
Người đàn bà nghe xong, mặt mày rạng rỡ nói rằng: “Thật không dám giấu ông, chúng tôi đang chuẩn bị xây nhà, vậy thì phiền ông xem phong thủy giúp tôi vậy”.
Đạo sĩ quan sát xung quanh một lượt, ông phát hiện di chỉ một ngôi chùa đổ nát, thế là liền chỉ vào ngay nơi này nói với người phụ nữ rằng: “Đây là một mảnh đất quý, ngôi nhà được xây nơi này, đảm bảo ngày tháng về sau của gia đình sẽ càng ngày càng hưng thịnh”.
Người phụ nữ nghe xong mặt mày rạng rỡ, hết lòng cảm tạ Đạo sĩ, nhưng bà đâu biết được đây là mảnh đất đại hung, bởi vì ngôi miếu này là nơi cô hồn dạ quỷ cư trú, người Đạo sĩ chọn ra mảnh đất này chính là để giáo huấn bà mà thôi.
10 năm sau, trong một lần tình cờ, người Đạo sĩ lại đến nơi này, điều khiến ông kinh ngạc nhất chính là, vận may trong nhà người phụ nữ không những không suy bại, trái lại còn sống rất hạnh phúc vui vẻ, ngày một khấm khá, ông rất lấy làm lạ.
Người phụ nữ mời ông đến nhà thịnh tình tiếp đãi. Trong bữa tiệc, bà không ngừng nói lời cảm tạ người Đạo sĩ, còn cho biết nhà bà không những sống rất tốt, mà còn sinh được thêm hai đứa con trai. Vừa nói bà vừa gọi hai đứa con trai đến, một đứa tên là Đại Phán Quan, đứa còn lại tên là Tiểu Phán Quan.
Sau khi nghe thấy tên của hai người con trai, vị Đạo sĩ đã hiểu thông suốt tại sao người trong nhà này lại được sống những tháng ngày tốt lành đến vậy, bởi vì Phán Quan chính là khắc tinh của ma quỷ trên mảnh đất đại hung này, từ đó biến nó trở thành mảnh đất đại phúc. Cuối cùng, ông không nhịn nổi đã hỏi vấn đề thắt chặt trong lòng hơn 10 năm nay. Ông hỏi người phụ nữ: “Ban đầu tại sao lại muốn bỏ cám vào trong nước uống của tôi?”
Người phụ nữ cười nói: “Bởi lúc ấy nhìn thấy ông mồ hôi nhễ nhại, lo rằng ông uống quá nhanh sẽ tổn thương đến tim phổi, vì vậy tôi đã bỏ vài hạt cám vào trong, như vậy ông sẽ không còn uống vội vã nữa”.
Người Đạo sĩ hổ thẹn, nói: “Một niệm thiện tâm, quỷ thần còn khó đụng vào được, huống là con người”.
Thật đúng là, Đạo trời không thiên vị, phúc báo luôn ở lại với người lành vậy.
Tiểu Thiện, dịch từ NTDTV.com

Vụ nổ Thiên Tân và những lần ám sát hụt Tập Cận Bình



Như Tinh Hoa đã đưa tin, trong 3 năm qua, ông Tập Cận Bình được cho là đã trải qua 6 lần ám sát hụt, với các kết quả điều tra đều cho thấy người trong nội bộ ĐCSTQ đã thuê người thực hiện. Sau đây chúng ta cùng điểm lại những lần ám sát hụt này:

Tap Can Binh, am sat,
Chủ tịch Tập Cận Bình được cho là đã trải qua 6 lần ám sát hụt.
1. Nguồn tin thân cận với cuộc điều tra cựu Bí thư Thành ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai, người từng là đồng minh thân cận của Chu Vĩnh Khang tiết lộ: Chu biết mình sắp “gặp hạn” khi Bạc Hy Lai bị khai trừ khỏi đảng vào ngày 15/3/2012 nên đã chuyển qua lập mưu ám sát người sắp nhậm chức Chủ tịch Trung Quốc, ông Tập Cận Bình.
Chu Vĩnh Khang được cho là đã lệnh đặt bom hẹn giờ tại một phòng họp hội nghị thường niên Bắc Đới Hà vào tháng 8/2012 nhưng ông Tập đã không tới sự kiện này. Khi đó, ông Tập đang giữ chức phó chủ tịch nước và được xác định sẽ trở thành người thay thế ông Hồ Cẩm Đào.
2. Sau đó, “ông trùm” an ninh chuyển sang âm mưu tiêm thuốc độc Tập Cận Bình nhân dịp ông này đi khám sức khỏe định kỳ tại một bệnh viện quân đội ở Bắc Kinh.
Ông Chu được cho là đã giao phó trách nhiệm tiến hành cả 2 kế hoạch ám sát này cho Tân Hồng, trợ lý và là bảo vệ của mình. Các kế hoạch sau đó đều thất bại và Tân Hồng cũng bị cảnh sát bắt giữ, theo Reuters.
Ông Tập Cận Bình tránh được cái chết ở cả 2 lần trên và kết quả là Chu Vĩnh Khang, 72 tuổi, cựu thành viên Ủy ban Thường vụ Bộ chính trị đã bị khai trừ khỏi đảng vào tháng 12/2014 và trở thành cán bộ đảng cao cấp nhất kể từ sau Cách mạng Văn hóa của Trung Quốc bị truy tố vì tội tham nhũng.
Tap Can Binh, am sat,
Chu Vĩnh Khang là cán bộ đảng cao cấp nhất kể từ sau Cách mạng Văn hóa của Trung Quốc bị truy tố vì tội tham nhũng.
3. Tờ Epoch Times xuất bản tại Đài Loan ngày 10/9/2012 cho hay, Phó chủ tịch nước Trung Quốc ông Tập Cận Bình và Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật trung ương Hạ Quốc Cường đã bị thương trong 2 vụ tai nạn giao thông vào tối ngày 4/9, khiến cho dư luận đồn đoán về một âm mưu ám sát có khả năng liên quan tới ông Bạc Hy Lai.
Giới lãnh đạo cấp cao Trung Quốc đã tổ chức họp khẩn khi nghi ngờ có âm mưu mờ ám đằng sau những vụ tai nạn này. Theo bài tường thuật trên tờ Boxun News xuất bản ngày 9/9 và 2 tiếng sau thì bị gỡ, thủ phạm là một sĩ quan quân đội và là một người ủng hộ cựu Bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai.
4. Báo Want China Times hôm 25/2 dẫn tin từ tờ Boxun News có trụ sở tại Mỹ cho hay, các quan tham Trung Quốc bị nghi ngờ đang tìm cách mua súng trường bắn tỉa của Mỹ để ám sát ông Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn.
Ông Tập Cận Bình, người phát động chiến dịch liên tục đàn áp quan chức tham nhũng, bất kể họ là “ruồi” hay “hổ”, kể từ năm 2013, đã tăng cường củng cố an ninh trong vòng 6 tháng qua sau khi âm mưu trên được đưa ra ánh sáng, tờ Boxun viết. Các biện pháp an toàn được thắt chặt một cách lộ liễu, thậm chí quan chức từ cấp thứ trưởng đều phải trải qua kiểm tra an ninh mới được vào gặp chủ tịch.
5. Trước kỳ họp quốc hội Trung Quốc và Hội nghị hiệp thương chính trị nhân dân (CPPCC) Tháng 3 vừa qua, ông Tào Thanh, Vụ trưởng cơ quan an ninh trung ương đảng, và cấp phó của ông là Vương Thanh đã đột ngột bị luân chuyển.
Theo Boxun News, nguyên nhân là do ông Vương đã âm mưu sát hại Chủ tịch Tập Cận Bình. Tờ báo này đã dẫn một bài viết về ông Tập để minh chứng cho sự thật sau tin đồn này.
Hôm 19/5, Tân Hoa Xã đăng tải bài viết có tiêu đề “Chủ tịch Tập Cận Bình yêu cầu sự trung thành tuyệt đối, tin tưởng vững chắc từ các cơ quan an ninh nhà nước”. Meng Jianzhu, chủ nhiệm Ủy ban chính pháp của đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng tham dự phiên họp nêu trên.
Bài viết của Tân Hoa Xã khẳng định, ông Meng “cam kết rằng các cơ quan an ninh nhà nước sẽ thực thi các chỉ thị của ông Tập và đi theo sự lãnh đạo thống nhất của Trung ương Đảng”.
6. Lần ám sát mới đây nhất là vụ nổ Thiên Tân. Đại Kỷ Nguyên cho hay, vụ nổ Thiên Tân là một bước ngoặt công khai mâu thuẫn giữa phe ông Giang và phe Chủ tịch Tập, vốn mang tính chất một mất một còn.
Tap Can Binh, am sat,
Hố đen khổng lồ xuất hiện sau vụ nổ ở Thiên Tân. Các chuyên gia cho rằng đây không phải là kết quả của một vụ nổ hóa chất.
Ngày 14/8, Bowen Press dẫn lời nguồn tin cho biết, việc này có liên quan đến vụ ám sát đương kim lãnh đạo Trung Quốc, sự việc bại lộ dẫn đến việc đặt kíp cho nổ kho thuốc súng. Theo nguồn tin này, những chất hóa học nguy hiểm tồn trữ trong kho chứa có số lượng lớn là sản phẩm quân – dân dụng, trong đó bao gồm: lượng lớn thành phẩm đến bán thành phẩm, nguyên liệu như Ammonium Nitrate, Potassium Nitrate, toluen…
Một nguồn tin nội bộ nói trên NTDTV rằng: “Kế hoạch ban đầu là chờ đến khi cuộc họp của các lãnh đạo Trung Quốc tại Bắc Đới Hà kết thúc, và sau khi các quan chức cấp cao ra về, một vụ nổ sẽ xảy ra giữa tuyến đường sắt nối Thiên Tân và Hà Bắc“. Các quan chức đã được thông báo và thay đổi kế hoạch vào phút chót, và những phần tử khủng bố thay vào đó đã đánh bom vào nhà kho để xóa sạch bằng chứng.
Sau khi kết thúc hội nghị Bắc Đới Hà hàng năm, ông Tập thường đi đường vòng ghé qua Thiên Tân để khảo sát cũng như truyền đạt lại tuyên bố nội dung đạt được trong hội nghị.
Tờ báo Boxun News nổi tiếng chuyên tiết lộ những câu chuyện bí mật trong giới chính trị Trung Quốc. Tờ báo này hoạt động từ năm 2000 và đặt trụ sở tại bang Bắc Carolina của Mỹ. 
NTDTV (đài truyền hình Tân Đường Nhân), có trụ sở tại Mỹ, chuyên đưa tin chân thực về mọi diễn biến tại Trung Quốc.
Tổng hợp

Vụ nổ Thiên Tân: Cá trên sông Hải Hà chết hàng loạt





Chiều Thứ Năm (20/8), nhiều người dân sống cạnh sông Hải Hà, thành phố Thiên Tân, Trung Quốc, phát hiện hàng nghìn con cá nhỏ chết nổi trắng trên mặt nước và dạt vào bờ. Khu vực này chỉ cách hiện trường vụ nổ kho hóa chất 6 km.

vụ nổ thiên tân, ô nhiễm, môi trường, cá chết,
CNN hôm 20/8 dẫn lời ông Tian Weiyong, quan chức Bộ Bảo vệ Môi trường Trung Quốc, cho hay các mẫu nước lấy từ 8 điểm ở hiện trường đều chứa natri xyanua, một hóa chất cực độc có thể gây chết người nhanh chóng, ở nồng độ cao.
Thậm chí có điểm, mức xyanua cao hơn giới hạn an toàn đến 356 lần.
Nguồn nước ô nhiễm trên đang được chứa tại một “khu vực cảnh báo” quanh hiện trường vụ nổ. Giới chức thành phố nói rằng chất lượng không khí và nước bên ngoài hiện trường ở mức bình thường, nhưng các cư dân sinh sống gần đó vẫn bày tỏ lo ngại về hậu quả lâu dài đối với môi trường và sức khỏe.
Mức độ ô nhiễm xyanua trong khu vực cảnh báo rất nghiêm trọng. Bên ngoài khu vực này, nhìn chung lượng xyanua được phát hiện ở mức bình thường”, ông Tian nói.
Vụ nổ lớn hôm 12/8 xảy ra tại một nhà kho chứa hơn 700 tấn hóa chất có độ độc hại cao, chủ yếu là natri xyanua.
Ông Deng Xiaowen, quan chức giám sát môi trường thành phốcho hay toàn bộ nước ô nhiễm đã “bị chặn lại trong khu vực vụ nổ”. Hiện chưa rõ những mối nguy hại trực tiếp mà xyanua tại hiện trường có thể gây ra.
Nước sẽ không được thải ra trước khi đạt được tiêu chuẩn chất lượng bình thường“, ông Deng nói.
Tuy nhiên, ngay chiều 20/8, người dân sống cạnh sông Hải Hà, thành phố Thiên Tân, Trung Quốc, phát hiện hàng nghìn con cá nhỏ chết nổi trên mặt nước và dạt vào bờ. Sự việc thu hút sự quan tâm đặc biệt của cộng đồng sau khi các hình ảnh xuất hiện trên phương tiện truyền thông Trung Quốc. Nhiều người lo sợ nước sông nhiễm độc khiến cá chết hàng loạt.
vụ nổ thiên tân, ô nhiễm, môi trường, cá chết,
Cục Môi trường Thiên Tân cho biết, các thí nghiệm cho thấy nồng độ cyanide trong nước ngọt, nước biển và nước thải cao gấp nhiều lần so với mức cho phép. Một mẫu nước cống gần vụ nổ có nồng độ chất cyanide vượt mức giới hạn 277 lần.
vụ nổ thiên tân, ô nhiễm, môi trường, cá chết,
Cá chết có thể do nhiều nguyên nhân. Chúng tôi đã cử một đội tới con sông để điều tra và sẽ công bố kết quả sớm nhất”, tờ Beijing News dẫn lời ông Đặng Tiểu Văn, Giám đốc Trung tâm quan trắc môi trường Thiên Tân.
vụ nổ thiên tân, ô nhiễm, môi trường, cá chết,
Vài ngày trước, bọt trắng xuất hiện dày đặc trên đường phố gần vụ nổ sau trận mưa lớn. Nhiều người cho biết, họ cảm thấy rát trên mặt và môi. Số khác có cảm giác bị ong chích ở tay, ngứa toàn cơ thể, NetEase News đưa tin. Tuy nhiên, giới chức nước này cho rằng, nước mưa an toàn.
Theo Zing, vnexpress