Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Vì sao khi ngủ nhiều hơn thì lại mệt hơn? Mẹo ngủ 5 phút tương đương với 6h

90% người dân không biết cách ngủ như thế nào là tốt! Nên ngủ thế nào để khi thức dậy bạn thấy tràn đầy năng lượng? Bạn có biết, một người chỉ cần ngủ hai giờ là đủ? Nếu thế bạn sẽ thắc mắc tại sao mọi người vẫn cảm thấy rằng phải ngủ 7 hay 8 tiếng một ngày? Thực ra đó chỉ là thói quen nghỉ ngơi được dưỡng thành từ nhỏ. Chúng ta không cần thời gian ngủ quá nhiều!
Thực tế cho thấy 3 phút ngủ thực sự chất lượng vào buổi trưa là bạn có thể tính táo như vừa ngủ được 2 giờ ở thời điểm khác, đặc biệt là đối với những người thực hành thiền định trong các môn phái khí công. Xét về chất lượng giấc ngủ thì tại cung giờ Tý (23h đêm – 1h sáng), nếu bạn ngủ 5 phút là tương đương với 6h ngủ ở các giờ khác. Cung giờ 11h – 1h trưa cũng có hiệu quả tương tự. Như vậy, bạn nhất định nên ngủ vào giờ Tý. Cho dù bạn có việc phải thức khuya hoặc bị chứng mất ngủ thì bạn cũng nên cố gắng ngủ trong giờ đó, dù chỉ là 20 phút thì bạn cũng nhất định phải tự dỗ mình ngủ vào giờ đó.
Tương tự như nguyên lý chuyển động của vũ trụ, địa cầu, kinh dịch, nguyên lý cân bằng âm dương mà bạn có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng chạy từ tim xuống vùng đan điền (nơi bụng dưới) khi bạn ngủ đúng và đủ giấc. Đó có thể gọi là “Thủy Hỏa đều được bồi bổ”, và bạn sẽ cảm thấy tinh thần phấn chấn gấp trăm lần.
20150724134409492
Nếu bạn ngủ vào lúc trời gần sáng thì rất dễ bị váng đầu vào ngày hôm đó. Nếu sau 12h30 giờ đêm (giờ Tý) mà bạn vẫn chưa ngủ thì sẽ rất không tốt, và càng nghiêm trọng hơn nếu bạn vẫn thức cho đến 4-5 giờ sáng. Từ 5-6 giờ sáng là thời điểm bạn phải kết thúc giấc ngủ của mình. Nếu bạn lại cố ngủ bù vào lúc 5-6 giờ sáng bạn rất dễ bị váng đầu cả ngày hôm đó. Người thường phải thức đêm làm việc nên cố gắng ngủ vào giờ Tý, ít nhất là nửa giờ cho dù là việc đại sự gì cũng phải cố gắng ngủ.
Những người bị mất ngủ, đến 12h đêm vẫn chưa ngủ thường trằn trọc trên giường mãi không ngủ được, đến khi muốn ngủ thì trời đã sáng. Kết quả là đầu óc cứ bị mê muội đến tận chiều hôm sau. Những người bị mất ngủ và có cảm giác ngủ chưa đủ là bởi vì người đó thiếu kinh nghiệm và hiểu biết về giấc ngủ.
Phương pháp ngủ
Giống như các quy tắc giao thông, người không hiểu về giấc ngủ rất dễ gặp các sự cố như trên. Bạn phải luôn nhớ rằng: Ngủ cũng có quy tắc. Từ 23h đến 3h sáng (giờ Tý và giờ Sửu) là lúc lá gan hoạt động mạnh nhất. Mật từ gan sẽ được tiết vào máu: “Nằm xuống thì máu chảy về gan, đứng dậy thì máu chảy đi”. Bạn nên bắt đầu đi nằm từ 22h, lặng lẽ không nói chuyện, giấc ngủ tự nhiên sẽ đến khoảng 23h. Mật từ gan tiết vào máu, lọc bỏ chất độc, chất thải, làm cho huyết dịch trở nên tươi mới, trong sạch. Như thế đến 100 tuổi cũng không có bệnh viêm gan hay sỏi mật. Người phải thức đêm quá nhiều, mật từ gan sẽ không được đưa đủ vào máu, huyết dịch tự nhiên không được thải độc, không được làm sạch, mật trong gan cũng không cách gì dược tiết ra đều đặn. Dễ gây ra sỏi mật, u nang, viêm gan B đại tam dương (có 3 phản ứng dương tính trong 5 xét nghiệm viêm gan B) và viêm gan B tiểu tam dương (biến thể của đại tam dương).
Ở châu Âu, bình quân cứ 4 người thì có 1 người mắc bệnh về gan. Nguyên nhân của tình trạng này là vì chưa hiểu nguyên nhân và chưa biết cách ngủ đúng. Nửa giờ trước khi đi vào giấc ngủ, bạn không nên nói chuyện, vì khi nói chuyện, thì kinh động đến phổi, tiếp đến là tâm cũng bị kinh động dẫn đến trạng thái hưng phấn của não bộ, lúc đó bạn sẽ rất khó chìm vào giấc ngủ.
Giờ Hợi: 21:00 đến 23:00
20150724135207626
Ở cung giờ Hợi, ba kinh mạch chính của cơ thể hoạt động rất mạnh, làm thông hàng trăm kinh mạch khác (Đông y gọi ba kinh mạch này là tam tiêu, gồm thượng tiêu, trung tiêu và hạ tiêu. Thượng tiêu là lưỡi, thực quản, tim phổi; trung tiêu là dạ dày; hạ tiêu là ruột non, ruột già, thận và bàng quang). Ngủ vào giờ Hợi thì trăm mạch đều được nhu dưỡng. Những người sống trăm tuổi thường có thói quen đi ngủ trước 21:00 giờ. Phụ nữ nếu muốn kéo dài tuổi thanh xuân thì nên đi ngủ sớm vào giờ Hợi.
Khi ngủ nên đóng cửa sổ, không bật quạt, không bật điều hòa, nếu không thì có thể phát sinh nhiều bệnh cho bản thân. Bởi vì khi người ta đang ngủ, khí huyết lưu thông chậm chạp, nhiệt độ cơ thể hạ thấp. Bề mặt mặt ngoài cơ thể sẽ hình thành một lớp khí dương bao bọc, tác dụng của lớp khí dương này có thể gọi là “Quỷ mị bất xâm”. Vì sao như thế? Là vì khi dương khí sung mãn khắp cơ thể, ngủ sẽ không gặp ác mộng, và không gì có thể xâm nhập. Mở điều hòa không giống với bật quạt hay mở cửa. Mở cửa thì gió xâm nhập vào gân, nhưng nếu mở điều hòa thì hàn lạnh có thể xâm nhập vào tận xương. Kết quả là đến sáng tỉnh dậy thì mặt vàng, phía sau cổ cảm giác bị tê cứng, khớp xương đau nhức, thậm chí có người phát sốt. Đó gọi là phong hàn đã xâm nhập đến gân và xương khớp, làm cho khí trong cơ thể bị tổn thương. Hiệu quả tốt nhất khi ngủ là không mở điều hòa, không bật quạt, các cửa phòng đóng kín. Nếu thời tiết nóng thì có thể mở cửa chính khi ngủ, nhưng hiệu quả kém hơn một chút nhưng chắc chắn là không bị hiện tượng tê cứng cổ uể oải vào sáng hôm sau.
Bạn cố gắng đi ngủ sớm nhưng sau đó vẫn bắt đầu giấc ngủ muộn như thế có thể bị thiếu dương khí, sáng hôm sau nhất định là thấy mệt mỏi, vô lực. Có người mở điều hòa ở phòng khách rồi mở cửa phòng ngủ thì cũng không khác gì lắm so với việc mở điều hòa ở phòng ngủ. Mở điều hòa như thế thì hàn lạnh sẽ tiến nhập vào xương cốt cho nên trong người bị lạnh, trong xương tủy bị lạnh. Vậy thì bổi bổ dương khí như thế nào? Cần bổi bổ để trong xương tủy không còn lạnh, tăng hỏa khí để đẩy hàn ra ngoài và luôn nhớ rằng: ngủ cần đóng cửa, không mở điều hòa, không bật quạt để bảo hộ dương khí của cơ thể.
Lá gan bị bốc hỏa, hay dạ dày có vấn đề sẽ xuất hiện hiện tượng ngủ bất an. Nếu là dạ dày bị hàn thì người đó thiếu dương khí, hoặc do uống nhiều trà xanh. Dạ dày bị hàn làm người ta ngủ không ngon giấc. Trường hợp dạ dày bị nhiệt nóng, nhiệt bốc lên làm cho miệng thở gấp, như thế người ta cũng ngủ không ngon giấc. Một trường hợp khác nữa là dạ dày bị khô, thiếu nước (táo), như thế sẽ làm cho miệng lưỡi khô ráp, háo nước.
20150724135744074
Nếu dạ dày bị đầy khí hư, bụng sẽ trướng, như thế cũng làm cho ngủ không ngon. Các tình huống liên quan đến khí trong dạ dày gây cảm giác chán ăn. Có người ăn quá nhiều hải sản, cá, gà làm cho dạ dày bị quá tải, không thể tiêu hóa hết cho nên ngủ cũng không ngon giấc. Nó làm cho bụng trướng, phình, bạn sẽ lật đi lật lại mãi nhưng không ngủ được. Nếu dạ dày của bạn có quá nhiều khí hư, người sẽ đổ mồ hôi lạnh và ngủ cũng không ngon. Những nguyên nhân từ dạ dày như thế làm cho giấc ngủ của bạn không ngon.
Lúc ngủ tứ chi cần được giữ ấm Bởi vì tứ chi là thuộc dương như mọi người đã biết. Tứ chi không ấm thì nhất định là thận dương hao tổn. Rất tốt nếu trước khi ngủ bạn ủ ấm được tay chân, rốn và cả vị trí Hội Âm (giữa hậu môn và bộ phận tiểu tiện).
Phương pháp ngủ thì có thể tùy từng người để áp dụng. Dưới đây giới thiệu 3 phương pháp để có giấc ngủ ngon
1) Ngồi xếp bằng trước khi ngủ
Toronto_Falun_Gong_Exercises_12
Ngồi xếp bằng tự nhiên trên giường, hai tay xếp chồng lên nhau để nhẹ trên đùi, hít thở tự nhiên, cảm nhận các lỗ chân lông hô hấp theo từng nhịp từng nhịp nhẹ nhàng. Khi thấy ngáp chảy nước mắt là đã đạt hiệu quả tốt nhất, lúc đó chỉ cần ngả lưng xuống liền có thể ngủ.
2) Nằm ngửa, hít thở tự nhiên, cảm giác hơi thở như gió xuân
nhung-tu-the-nam-ngu-co-loi-cho-suc-khoe-11
Xoa bóp ngón chân cái rồi lần lượt xoa bóp các ngón chân khác cho đến khi thấy nóng (hòa tan), xoa bóp lên bắp chân, đùi. Nếu hết một lượt mà vẫn còn tình táo thì quay lại xoa bóp các lượt tiếp theo, làm cho đến lúc thấy buồn ngủ.
3) Nằm nghiêng bên phải, tay phải nắm tai phải để chìm vào giấc ngủ nhanh
sleep-style-love-brides-main
Lóng bàn tay phải là hỏa, tai phải là nước, thế nằm như trên sẽ hình thành cơ chế thủy hỏa tức tế (thủy hỏa tiếp xúc nhau). Khi đó trên cơ thể hình thành cơ chế tâm thận tương giao. Thời gian lâu có thể dưỡng tâm ích thận. Nhất định phải đi ngủ sớm. Mùa đông không ngủ quá 6 tiếng. Mùa xuân, hạ, thu cần phải tranh thủ ngủ sâu trong 5 tiếng.
Cơ thể người trong cung giờ Dần (3h-5h sáng) là lúc kinh mạch của phổi hoạt động mạnh, đó cũng là thời điểm để rời khỏi giường, lúc đó có thể làm cho khí trong phổi được giãn ra. Cần hít thở dài và chậm để dương khí khi đi vào cơ thể êm thuận, hoàn thành sự trao đổi chất, loại bỏ được hết trọc khí (khí xấu) làm cho phổi được thanh lọc. Có như vậy thì hỗ trợ và dưỡng phổi thuận theo dương khí từ sự vận động của mặt trời, làm cho cơ thể bắt đầu một ngày mới với dương khí sung mãn. Nếu không cơ thể sẽ mất cơ hội tốt và sẽ rất khó phát động dương khí, dương khí sẽ xuống hạ bộ thân thể, và không thể được sinh ra từ dưới mệnh môn. Như vậy sẽ tạo thành sự mất cân bằng về khí, làm tổn hại đến đến thể chất và tinh thần của bạn.
Thời điểm từ 5h-7h sáng là lúc kinh mạch ở đại tràng hoạt động mạnh nhất. Cơ thể người lúc này cần phải được bài xuất tất cả xú uế ra ngoài. Nếu bạn không thể dậy nổi giường vào lúc này thì đại trạng không kích hoạt đầy đủ và không cách nào hoàn thành tốt công năng trục xuất khí chất thải. Như thế sẽ hình thành độc tố đi vào cơ thể gây nguy hại cho huyết dịch cũng lục phủ ngũ tạng khác.
Từ 7h-9h sáng là lúc kinh mạch ở dạ dày hoạt động mạnh nhất (nhất vượng)
Từ 9h-11h sáng là lúc kinh mạch ở tỳ vị hoạt động mạnh nhất. Lúc này cơ thể người có thể tiêu hóa và hấp thụ dinh dưỡng tốt nhất. Nếu bạn chưa rời khỏi dường thì dịch dạ dày sẽ tích tụ nhiều làm ăn mòn, lở loét dạ dày, cơ thể tại thời điểm hấp thu tốt nhất lại không được tiếp nhận dinh dưỡng. Từ xưa tới nay, việc tích tụ dịch ở dạ dày sẽ gây ra bệnh tật và không thể tiêu hóa tốt, trung khí (khí trong dạ dày) sẽ rối loạn.
Nhất định không được nằm ỳ! Ngủ nướng sẽ khiến bạn bị váng đầu, cảm giác mỏi mệt không chịu nổi, luôn có cảm giác ngủ không đủ. Bạn hãy ứng đúng thời điểm để rời giường. Trong lịch sử có rất nhiều vĩ nhân đều có thói quen dậy từ 3h-4h sáng ví dụ như Washington (Hoa Thịnh Đốn), Cầm Phá Luân, Khang Hi Hoàng đế… Mặt khác, việc dậy sớm có thể gia tăng hiệu quả làm việc, tục ngữ nói: “Ba ngày sáng sớm, một ngày công”. Y học hiện đại cũng đã chứng minh, người ngủ sớm dậy sớm thường có ít áp lực về tinh thần, không dễ gặp các loại bệnh về tinh thần. Bạn cũng không nên ra ngoài luyện tập lúc quá sớm, bởi vì lúc đó mặt trời chưa mọc, dưới đất các dòng khí xấu (trọc khí) tích tụ trên đường bắt đầu bốc lên. Những khí này có thể gây tổn thương nghiêm trọng tới thân thể.
20150724140525340
Dưỡng thân thể có 3 việc lớn: một là giấc ngủ, hai là bài tiết, ba là ăn uống. Còn lại, để bắt đầu cuộc sống hàng ngày thì trang phục và các thứ khác chỉ là phụ trợ. Trong 3 việc lớn đó, thì giấc ngủ là đệ nhất. Đối với người mà việc ăn uống vào dạ dày (ẩm thực) không đúng thì buổi tối giấc ngủ không yên, lúc đó hãy cố gắng tập trung vào việc thứ hai đó là bài tiết. Ăn uống mà không bài tiết thì bụng làm việc quá độ, dạ dày tất nhiên bị tổn thương, hấp thu dinh dưỡng ngày càng giảm. Ngủ phải lấy tinh thần làm chủ, tinh thần phải lấy an tâm làm chủ, tùy theo tuổi tác, người tráng niên ngủ nhiều nhất là 7-8 tiếng, ngủ nhiều thì váng đầu chóng mặt, mặt đỏ mắt trướng, tứ chi mềm nhũn. Trẻ nhỏ có thể ngủ 8-9 tiếng đồng hồ mà không ngại nhưng người già hoặc người bệnh thì ngủ 6 tiếng là đủ.

Giấc ngủ thực sự rất trọng yếu! Vì nó không chỉ làm cho thân thể khỏe mạnh mà còn làm cho tinh thần trở nên phấn chấn. Hãy khởi đầu ngày mới mỹ hảo bằng cách đi ngủ sớm một chút nhé!

Theo cmoney.tw
Xuân Quyết biên dịch

Tham vọng chế tạo xe đổ bộ đảo hiện đại của Nhật

Mẫu xe bọc thép đổ bộ mới của Mitsubishi dự kiến có tốc độ di chuyển dưới nước nhanh hơn nhiều so với xe đổ bộ hàng đầu thủy quân lục chiến Mỹ sử dụng.
2-3436-1441074803.jpg
Xe tấn công đổ bộ AAV7 của thủy quân lục chiến Mỹ. Ảnh: Chosun
Bộ Quốc phòng Nhật Bản vừa đề xuất tăng ngân sách quốc phòng lên mức kỷ lục để mua sắm một loạt vũ khí hiện đại phục vụ chiến lược phòng thủ và bảo vệ đảo xa, trong đó có xe chiến đấu đổ bộ AAV7. Tuy nhiên, một tập đoàn của nước này cũng đang ấp ủ tham vọng chế tạo một loại phương tiện tấn công đổ bộ còn hiện đại hơn, nhanh hơn cả AAV7, Reuters ngày 23/7 cho hay.
Nguyên mẫu đầy hứa hẹn
Hồi tháng một, tập đoàn Công nghiệp Nặng Misubishi đã giới thiệu nguyên mẫu đầu tiên của một dòng xe tấn công đổ bộ mới, hứa hẹn tiềm năng trở thành một trụ cột trong nỗ lực xuất khẩu vũ khí của Thủ tướng Shinzo Abe.
Sử dụng động cơ chuyên dùng cho xe tăng hạng nặng Mitsubishi Type 10 kết hợp với công nghệ phản lực nước mới, nguyên mẫu xe chiến đấu đổ bộ này hiện đang trải qua những giai đoạn thử nghiệm trong bể, trước khi được đưa vào phát triển và sản xuất.
Các kỹ sư của Mitsubishi tin rằng nguyên mẫu này có khả năng cơ động cao hơn, nhanh hơn trên biển so với dòng xe tấn công đổ bộ nổi tiếng AAV7 do hãng BAE Systems của Anh chế tạo. Chiếc xe này được lực lượng thủy quân lục chiến của Mỹ sử dụng rất phổ biến để đưa binh sĩ từ tàu chiến đổ bộ lên bờ biển và đánh chiếm mục tiêu suốt 40 năm qua.
Xe chiến đấu đổ bộ được coi là một loại "vũ khí chiếm đảo" rất hữu hiệu nhờ vào khả năng di chuyển được cả ở dưới nước lẫn trên bờ. Khi di chuyển dưới nước, nó hoạt động không khác gì một tàu đổ bộ thông thường, đồng thời khẩu súng máy 12,7 ly gắn trên xe sẽ chế áp các ổ hỏa lực trên bờ biển của đối phương, đảm bảo an toàn cho lực lượng đổ bộ.
Khi tiếp cận bờ biển, chiếc xe này lại hoạt động như một xe thiết giáp che chắn cho bộ binh trước làn hỏa lực của địch, vừa có thể tiếp tục sử dụng vũ khí của mình để yểm trợ cho lực lượng tấn công đánh chiếm bờ biển.
Được đưa vào hoạt động từ thập niên 1970, xe tấn công đổ bộ AAV7 hiện vẫn là loại phương tiện bọc thép đổ bộ hàng đầu của thủy quân lục chiến Mỹ. Loại xe này có trọng lượng hơn 29 tấn, có thể chở được 24 người, gồm kíp điều khiển 3 người và 21 binh sĩ. AAV7 có thể đạt tốc độ 13,2 km/h khi di chuyển dưới nước và 72 km/h ở trên cạn. Lớp giáp dày 45 mm của nó có thể chống được đạn súng máy, mảnh pháo, trong khi khẩu súng máy 12,7 ly trên tháp pháo có thể tiêu diệt được cả ổ hỏa lực đề kháng của địch.
3-3946-1441074803.jpg
AAV7 có thể di chuyển cả dưới nước lẫn trên cạn để yểm trợ hỏa lực cho bộ binh chiếm đảo. Ảnh: Clker
Mitsubishi hy vọng họ có thể chế tạo được một mẫu xe bọc thép đổ bộ có thể di chuyển được dưới nước với vận tốc 37-46 km/h, nhanh hơn nhiều lần so với AAV7, mà không làm ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển trên cạn của nó.
Một đại diện của Mitsubishi cho biết nguyên mẫu trên đã được đưa ra trình diễn tại Bộ Quốc phòng Nhật Bản, nhưng không tiết lộ thông tin chi tiết về chiếc xe này. Trong triển lãm vũ khí Paris hồi năm ngoái, một mô hình xe thiết giáp chở quân 8 bánh cũng đã được trưng bày tại vị trí trung tâm gian hàng của Mitsubishi. Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Nhật Bản cho hay họ đã biết thông tin về chương trình nghiên cứu xe tấn công đổ bộ của Mitsubishi, nhưng khẳng định Bộ Quốc phòng không tham gia vào dự án này.
Nhu cầu cấp bách
Xe đổ bộ luôn là tâm điểm của mọi đơn vị thủy quân lục chiến trên thế giới, bởi chúng có thể giúp lực lượng này hoạt động được cả trên biển và trên đất liền. Thế nhưng trong suốt nhiều thập kỷ qua, loại phương tiện quan trọng này vẫn không được cải tiến nhiều về công nghệ.
1-8928-1441074803.jpg
Mô hình xe bọc thép chở quân được Mitsubishi giới thiệu tại Paris năm 2014. Ảnh:DefenceTalk
Nhật Bản cũng mới chỉ thành lập đơn vị đổ bộ đầu tiên vào năm 2012, trước yêu cầu cấp bách phải có một lực lượng chuyên trách bảo vệ, phòng thủ và tấn công chiếm đảo khi cần thiết, trong trường hợp các đảo xa của nước này bị xâm lược. Đây cũng là thời gian tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và Nhật Bản liên quan đến nhóm đảo Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông trở nên rất căng thẳng.
Các quan chức quốc phòng Nhật Bản cho biết đơn vị thủy quân lục chiến đầu tiên của họ hiện mới chỉ có 3.000 binh sĩ và được trang bị khoảng 50 chiếc xe bọc thép đổ bộ AAV7. Bộ Quốc phòng Nhật Bản hy vọng đề xuất tăng ngân sách của họ sẽ được thông qua để họ có thể mua sắm thêm xe AAV7 cho đơn vị thủy quân lục chiến này, nhằm bảo vệ tốt các hòn đảo xa trước sức ép đến từ Trung Quốc.
Các quan chức quốc phòng nước này cũng bày tỏ sự lo ngại về khả năng vận hành, tác chiến của loại xe AAV7 bánh xích hiện nay trên những vùng biển dày đặc các rặng san hô vốn rất phổ biển ở biển Hoa Đông.
Theo những quan chức này, loại xe tấn công đổ bộ bánh lốp sẽ di chuyển dễ dàng hơn, đạt tốc độ cao hơn so với xe bánh xích tại những vùng biển đầy rặng san hô ở gần bờ. Trong khi đó, BAE khẳng định hệ thống bánh xích trên AAV7 "không gây trở ngại tác chiến" trên các rặng san hô.
Trí Dũng

Nữ quân nhân xinh đẹp dẫn đầu đoàn diễu binh khối Quân y

Nữ khối trưởng xinh đẹp của đoàn diễu binh khối Quân y được nhiều người quan tâm là thiếu úy, quân nhân chuyên nghiệp Phạm Trúc Sơn Quỳnh, 22 tuổi.
Nằm trong đội hình diễu binh tại quảng trường Ba Đình sáng 2/9, khối nữ chiến sĩ quân y được nhiều người đặc biệt chú ý bởi những động tác điều lệnh nhanh, mạnh, dứt khoát, vừa toát lên vẻ hùng dũng của đội hình khối, vừa giữ nguyên vẻ duyên dáng, mềm mại của “đội quân tóc dài”. Sau khi tiến qua lễ đài, khối nữ quân y được nhân dân các tuyến phố thủ đô dành cho những tràng vỗ tay nồng nhiệt. Những lời chúc “Quân y cố lên”, “Quân y tuyệt vời”… cứ theo sát các cô gái cho đến tận khi lên xe, tập kết trở lại Trung tâm huấn luyện Miếu Môn.

Nữ khối trưởng, thiếu úy quân nhân chuyên nghiệp Phạm Trúc Sơn Quỳnh nhận được sự quan tâm hơn cả bởi gương mặt xinh đẹp, động tác dứt khoát. Nhập ngũ năm 2012, do đặc thù công tác ở cơ quan, Sơn Quỳnh không được rèn luyện điều lệnh đội ngũ thường xuyên và chính quy như các chị em ở khối đơn vị chủ lực. Tuy nhiên, khi được triệu tập làm nhiệm vụ, Sơn Quỳnh đã nêu cao quyết tâm “tập ngày không đủ, tranh thủ tập đêm” để hoàn thành nhiệm vụ.
Đầu tháng 5, khi được triệu tập đi huấn luyện, Sơn Quỳnh đã hứa với bố (một sĩ quan quân đội đang công tác tại Học viện Hậu cần) rằng “Nếu được chọn vào đội hình diễu binh, con sẽ không làm bố thất vọng”.
Nữ Khối trưởng Phạm Trúc Sơn Quỳnh dẫn đầu Khối nữ chiến sĩ quân y diễu binh qua lễ đài sáng 2-9. Ảnh do nhân vật cung cấp.
Nữ Khối trưởng Phạm Trúc Sơn Quỳnh dẫn đầu Khối nữ chiến sĩ quân y diễu binh qua lễ đài sáng 2/9
“Hứa với bố như vậy nhưng tôi không lường hết khó khăn khi huấn luyện điều lệnh đội ngũ. Phải nói đây là loại hình lao động cực nhọc, ngay cả đối với nam giới cũng thấy khó, với chị em còn khó gấp bội. Những ngày đầu, khi tập ke chân, ke tay, luyện đi luyện lại cho động tác được chuẩn xác, tôi đã có lần bị ngất. Còn chuyện tập đứng nghiêm bị ngã… quay đơ là bình thường. Vậy nhưng được các anh chỉ huy động viên, chị em khối nữ quân y đều đã hoàn thành tốt nhiệm vụ”, Sơn Quỳnh tâm sự.

Theo trung tá Phạm Ngọc Tư, Chính trị viên Khối nữ quân y, 200 nữ quân nhân trong khối quân y đến từ nhiều cơ quan, đơn vị, bệnh viện trong toàn quân. 70% chị em đã có gia đình. Điều anh lo lắng nhất là khi luyện tập, chị em rất ít cười, trong khi yêu cầu khi diễu binh qua lễ đài thì quân dung phải tươi tỉnh. Sáng 2/9, dù không ai bảo ai, khi khối tiến qua lễ đài thì tất cả mọi người đều mỉm cười rạng rỡ, quân dung rất đẹp, được khán giả truyền hình khen ngợi. Đặc biệt, khối trưởng Phạm Trúc Sơn Quỳnh có động tác điều lệnh đẹp mắt, đáp ứng được niềm tin của ban chỉ huy dành cho ngay từ ngày đầu huấn luyện.
Anh Tư cho biết, ngay từ buổi huấn luyện đầu tiên, nhìn vóc dáng và động tác của Sơn Quỳnh, ban chỉ huy đơn vị đã nhận thấy cô có khả năng làm khối trưởng. "Sơn Quỳnh là cô gái trẻ nhưng ý chí rèn luyện rất cao. Sau mỗi buổi tập, chỉ huy đơn vị rút kinh nghiệm, góp ý cho từng người những động tác chưa đúng, chưa đẹp thì Sơn Quỳnh ghi nhớ, buổi tối tranh thủ tập thêm để sửa sai ngay. Ý chí đó được cả đơn vị khâm phục và khen ngợi. Chính vì vậy, kết thúc nhiệm vụ diễu binh, theo bình xét của khối nữ quân y, Sơn Quỳnh được đơn vị đề nghị thủ trưởng Tổng cục Chính trị tặng bằng khen", trung tá Tư tiết lộ.
Theo Quân đội nhân dân

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Quyền lực bằng mọi giá: Chuyện đời thật của Giang Trạch Dân – Chương 3 – Phần 1

Bài viết này là phần 8 trong loạt bài gồm 8 phần, tựa "Quyền lực bằng mọi giá"

Quản đốc đục khoét có nghề, một bước lên mây cậy tài mồm mép (1956 – 1985)

Ngày tàn của Giang Trạch Dân đang đến gần. Vấn đề chính là lúc nào, chứ không phải là nếu như, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sẽ bị bắt. Giang chính thức lãnh đạo Trung Quốc trong hơn một thập kỷ, và thêm một thập kỷ đứng đằng sau chỉ đạo các sự kiện. Trong hai thập kỷ này, Giang đã làm hại Trung Quốc không kể xiết. Bây giờ thời đại của Giang đã đến hồi kết thúc, Đại Kỷ Nguyên công bố lại loạt bài “Quyền lực bằng mọi giá: Chuyện đời thật của Giang Trạch Dân,” lần đầu công bố phiên bản tiếng Anh năm 2011. Qua đó độc giả có thể hiểu rõ hơn về sự nghiệp của nhân vật then chốt đối với Trung Quốc hiện đại này.
(Luis Novaes/Epoch Times)
(Luis Novaes/Epoch Times)

Biệt hiệu đậm “chất Tây”: Krikun

Năm 1956, là thời gian mà Giang Trạch Dân đang ở độ tuổi lập thân: 30 tuổi. Đầu năm, Giang Trạch Dân đã kết thúc kỳ thực tập tại công xưởng ô tô Stalin và quay trở về thành phố Trường Xuân ở phía đông bắc Trung Quốc, tham gia vào việc hoạch định xây dựng xưởng sản xuất ô tô đầu tiên ở thành phố Trường Xuân để chuẩn bị đưa vào sản xuất trong mùa hè năm đó. Chức vụ đầu tiên của Giang Trạch Dân là quản đốc Phòng Động lực. Khi chiếc ô tô đầu tiên mang nhãn hiệu Giải Phóng được sản xuất ra cũng là lúc Giang được cất nhắc lên làm Phó trưởng phòng, cấp trên của Giang là một kỹ sư người Liên Xô và Trưởng phòng Trần Vân Cù. Ông Trần Vân Cù là một chuyên gia nhưng không phải là Đảng viên, nhờ đó mà Giang Trạch Dân mới được leo lên ghế Bí thư Chi bộ Đảng.
Trong suốt chặng đượng hoạn lộ của mình, Giang Trạch Dân đã thu được không ít lợi ích nhờ vào tư cách Đảng viên. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sau khi chiếm chính quyền, trong vấn đề nhân sự vẫn luôn nhất quán trọng dụng cán bộ Đảng, trước giờ họ vẫn không tin tưởng những kỹ thuật viên nằm ngoài Đảng và phần tử tri thức. Giang Trạch Dân vốn không có lý lịch hoạt động cách mạng, theo lý mà nói còn là một nhân tài Hán gian được Đại học Trung ương của Ngụy quyền đào tạo ra, lại còn phục vụ cho Quốc dân đảng trước khi ĐCSTQ chiếm đóng Thượng Hải, cùng lắm cũng chỉ là một đối tượng đang được theo dõi và cải tạo. Nhưng Giang đã lợi dụng thân phận liệt sĩ của người chú Giang Thượng Thanh, dựng nên câu chuyện làm con nuôi, tự tạo thành công cho mình “tấm kim bài” mang tên “con liệt sĩ” rồi trở thành cán bộ mà ĐCSTQ tin dùng. Như vậy Giang đã trở thành “của hiếm” trong ĐCSTQ: vừa là Đảng viên lại là nhân viên kỹ thuật có trình độ cao.
Cũng tại Trường Xuân, Giang lại làm quen được với một “đồng hương” cũng đến từ Giang Tô tỉnh Chiết Giang, tên Thẩm Vĩnh Ngôn. Cả hai trở thành bạn bè, đến tối lúc không có việc gì làm liền tụ lại tán gẫu. Giờ nghỉ giải lao cũng thường tụ lại chơi bóng bàn, nghe nói Giang thắng thì ít mà thua thì nhiều. Hễ mỗi lần thua, Giang liền lầm bầm mấy câu tiếng Nga gì đó, sau đó ngồi qua một xó.
Quảng cáo
Trên phương diện kỹ thuật, các đồng sự phải công nhận rằng nghiệp vụ của Giang không tốt. Nhưng Giang lại có một cái bản lĩnh, nói theo ngạn ngữ của người Đông Bắc thì là “giặc có thể vui thì giặc có thể hát”, mọi công phu của Giang đều mọc trên đằng miệng. Trong công xưởng ấy, quan hệ giữa Giang và chuyên gia người Nga nọ là khăng khít nhất, cả hai có rất nhiều điểm thống nhất trong phương diện “dân ca nước Nga”. Cái chức trách của Giang không phải nằm ở việc khắc phục những khó khăn, hóc búa trong kỹ thuật, mà là dẫn các kiểu bầu đoàn đại biểu đi tham quan xưởng. Cho nên các đồng sự đã đặt cho Giang một biệt hiệu với ý nghĩa châm biếm đậm chất Tây: Krikun.
Krikun vốn là một nhân vật của tiểu thuyết gia Liên Xô Aleksandr Evdokimova , hắn ta là một người chuyên đưa ra những tuyên bố đặt điều, thổi phồng và vô nghĩa, lại thích đục khoét, đến lúc đối diện với công việc thực chất thì bị lộ tẩy. Cái ngoại hiệu này không chỉ là lời bình người ta đặt cho Giang, mà cũng là lời bình cho cung cách của các cán bộ do ĐCSTQ đề bạt.
Những khẩu hiệu mà Trung Cộng ra sức hô hào hầu như trên cả tuyệt vời, từ “Thiên đường Xã hội Chủ nghĩa tại nhân gian” cho đến “Bốn hiện đại hóa”, từ “ấm no” cho đến “ba đại biểu”, đến giờ vẫn còn cái bánh vẽ “xã hội hài hòa”. Bản thân Trung Cộng không hề sản xuất ra thứ gì, lúc đụng phải nguy cơ thì đem máu me bạo lực ra dọa nạt dân chúng, nguy cơ qua rồi thì dựa vào lường gạt, dối trá để tồn tại. Vì lẽ đó nên những thành phần cán bộ thạo việc ăn to nói lớn, hư cấu huênh hoang luôn không thể thiếu được trong cơ cấu Đảng. Vào năm 1958, Mao Trạch Đông đã phát khởi cuộc vận động “Đại nhảy vọt”, miệng nói toàn những lời đao to búa lớn lên đến tận mây xanh, chỉ cần lật ra những bản tin báo chí chính phủ lúc đó thì đã tìm được một mớ:
Vào ngày 8 tháng 6 năm 1958,  các mặt báo bắt đầu “phóng vệ tinh”: năng suất tiểu mạch bình quân của tỉnh Hà Nam là 2.105 cân trên một mẫu (mỗi cân = 1/2 kg) ; đến ngày 18 tháng 9, tờ Nhân dân Nhật báo lại phóng thêm một “vệ tinh” khác: Hợp tác xã nông nghiệp Hồng Kỳ ở Hoàn Giang, Quảng Tây đạt năng suất lúa gạo 130.434 cân. Bộ Nông nghiệp công bố sản lượng nội trong vụ hè tháng 7 đã vượt 69% so với năm ngoái, tổng sản lượng vượt cả nước Mỹ những 4 tỷ cân. Nền công nghiệp ô tô cũng phát sinh bước nhảy vọt lớn, vỏn vẹn trong vòng nửa năm, trên toàn quốc đã nghiên cứu chế tạo được hơn 200 loại ô tô, không những chế tạo được ô tô mà còn sử dụng động cơ chữ V, chuyển hướng động lực bằng áp suất chất lỏng, các kỹ thuật biến tốc tự động tiên tiến, thúc đẩy nền công nghiệp ô tô Trung Quốc lên trình độ tiên tiến trên toàn thế giới.
Bên trong nền công nghiệp ô tô “trình độ tiên tiến trên toàn thế giới” đó, có cả những sản phẩm mới được đội ngũ kỹ thuật viên như Giang Trạch Dân “sáng tạo” để cho xong nhiệm vụ, như “bộ bơm khí bằng vật liệu gỗ”, “thân xe bằng tre”. Với xuất thân từ ngành kỹ thuật, Giang đương nhiên biết rất rõ những sản phẩm đầy tính “sáng tạo” ấy chẳng qua chỉ để lừa người cho vui chứ thực chất chả có một tí công dụng nào. Nhưng Giang cũng biết rằng, nhất thiết phải làm vậy mới có thể tranh thủ sự nhất trí với Đảng, mới có thể trèo lên cao. Ngay sau khi hiểu ra được điểm này, Giang thường xuyên sáng tác ra đủ mọi lý do để cổ động cấp dưới hoàn thành những nhiệm vụ hoang đường mà Đảng quang vinh giao phó.
Quả nhiên công lao khó nhọc mà Giang bỏ ra cũng không uổng phí. Trong cái thời “đại nhảy vọt” mà người ta chỉ làm việc dựa trên sự dối trá ấy, đến cuối năm 1958 đầu năm 1959, xưởng ô tô thành phố Trường Xuân tiến hành trùng tổ, Phòng Động lực lại trở thành Phân xưởng Động lực, Giang Trạch Dân vì có công lừa người, đã đáp ứng được cái khẩu vị của Đảng, rất tự nhiên được bước lên một tầm cao mới, trở thành Xưởng trưởng của phân xưởng mới.

Những tháng năm chết đói

Thành quả của cuộc “đại nhảy vọt” đã mang lại những tai ương khủng khiếp cho nền kinh tế, kèm theo nạn đói đầy chết chóc. Bởi vì nông dân bị cưỡng chế phải gia nhập vào “công xã nhân dân” để luyện gang thép, diện tích đất canh tác lương thực không có người trồng trọt, cũng không có người thu hoạch. Nhà nhà trữ thóc, người người trữ gạo thì lại bị tịch thu xung vào công xã, nấu thành những nồi cơm to cùng nhau ăn cho bằng hết, ở nông thôn đã bắt đầu xuất hiện tình trạng người chết do bị cắt lương thực. Rất nhanh sau đó, nạn đói  từ những địa phương lẻ tẻ lan ra toàn quốc, từ nông thôn phát triển đến thành thị. Các chuyên gia ước tính trong vòng khoảng 3 năm từ 1959 đến 1961, đã có khoảng 20 ~ 50 triệu người chết đói. Rất nhiều vùng vì nạn đói nghiêm trọng đã dẫn đến thảm kịch “bán con chạy gạo”. Khu Tín Dương, tỉnh Hà Nam, huyện Nhân Thọ, tỉnh Tứ Xuyên… đều có hiện tượng cả một xóm, cả một nhà chết đói, một làng mười nhà chết chín.
Vùng Đông Bắc nhờ điều kiện đất rộng người thưa, nên cũng tạm qua được cơn nhân họa. Mặc dầu vậy, công nhân của xưởng chế tạo ô tô cũng ăn không chắc bụng, những nhân công làm việc nặng, lao lực mỗi tháng cũng chỉ được khẩu phần có 30 cân, tất cả được mua bằng tem phiếu. Giang Trạch Dân cũng cảm thấy những tháng ngày ở Đông Bắc thật gian nan.
Trở lại năm 1956, không lâu sau khi Giang kết thúc chuyến thực tập ở Liên Xô trở về công xưởng, Vương Dã Bình cùng hai đứa con thơ cũng từ Thượng Hải dọn đến Trường Xuân. Nếu so với người khác, điều kiện sinh hoạt gia đình chàng Krikun cũng không tệ chút nào, ngoại trừ thu nhập của Giang, Vương Dã Bình cũng có được khoản lương khá lý tưởng. Giang cũng được phân cho một căn nhà chung cư tầng 4 với 3 phòng, trong nhà lại có hệ thống lò sưởi trung tâm kiểu Liên Xô, bếp gas, nhà vệ sinh chuyên biệt, lại còn có cửa kính hai lớp đặc biệt thích hợp với thời tiết lạnh lẽo ở Đông Bắc. Ấy là cuộc sống trong mơ với nhiều người Trung Quốc vào thời điểm bấy giờ. Mặc dù giá cả lúc ấy rất rẻ mạt nhưng hầu như người ta ai ai cũng chỉ mơ có được một bữa no bụng với bánh bao hấp. Nhưng ngay cả trong những năm tháng đói khổ, Giang Trạch Dân vẫn ăn thịt gà mỗi ngày.
Sự đầy đủ về vật chất cũng không khiến một người vốn quen tập quán nơi cực nam dòng sông Dương Tử như cô Vương Dã Bình vui vẻ cho được. Một năm chẳng có được mấy ngày để diện váy đẹp, mà phần lớn thời gian đều phải khoác những áo bông, quần bông nặng nề thô kệch. Khốn nỗi cô Vương vốn là người ưa ăn diện, nên cô càng hậm hực đối với Giang, thầm trách Giang sao lại bắt cả nhà dọn tới cái chốn khỉ ho cò gáy, ngày giá đêm băng này.
Uông Đạo Hàm phái Giang đi thực tập ở Liên Xô là để nâng đỡ hậu bối đồng thời cũng là trả nghĩa bạn bè, nhưng bất chợt lại bắt Giang rời Thượng Hải để đến Trường Xuân công tác. Nguyên là Giang cũng không nỡ bỏ chốn phồn hoa Thượng Hải, nhưng nhìn xa trông rộng một chút thì nơi đây cũng không tệ, ít ra cái lối vu hồi trên đường quan lộ vẫn không mờ mịt lắm.
Vương Dã Bình vốn sinh trưởng tại Thượng Hải, là cháu gái bên phía bà thím Vương Giả Lan, vợ của Giang Thượng Thanh (vốn là chú sáu của Giang), tốt nghiệp Học viện Ngoại ngữ Thượng Hải, nhỏ hơn Giang hai tuổi. Chàng tài tử phong lưu Giang Trạch Dân sau khi chuyển từ mái trường Trung ương Ngụy quyền sang Đại học Giao thông có ghé qua nhà họ Vương mấy lần, cũng có chút “ý tứ như thế” với Vương Dã Bình, cả hai tuy rằng “tình trong như đã” nhưng “mặt ngoài” thì vẫn còn e. Đến năm 1949, nhận thấy Đảng Cộng sản chắc chắn rồi sẽ chiếm lấy thiên hạ, Giang Trạch Dân đột nhiên thừa cơ xuất động, cuối cùng cũng đưa được Vương Dã Bình “về dinh”.
Bà thím Vương Giả Lan đối với ông thân sinh của Giang Trạch Dân (tức Giang Thế Tuấn) vốn có một chút oán khí. Lúc Giang Thượng Thanh chết, Đảng Cộng sản vẫn bị coi là “Cộng phỉ”, anh cả Giang Thế Tuấn vẫn luôn khuyên nhủ chú sáu nên thoát khỏi đám “Cộng phỉ”, vì muốn tránh liên lụy nên ông anh cả luôn cố gắng hạn chế qua lại với chú sáu. Giang Thượng Thanh chết rồi, Giang Thế Tuấn cho rằng ấy là do tự thân chuốc lấy. Bởi thế nên mặc dầu ông anh cả vẫn hương hỏa đề huề cho chú sáu nhưng chả hề đả động tiếp tế gì cho mẹ con bà thím Vương Giả Lan. Cuộc sống của một quả phụ ở tuổi 28, trên tay là hai đứa con gái, đứa 3 tuổi, đứa 1 tuổi quả thật vô cùng gian khổ. Người con gái thứ hai Giang Trạch Huệ, đã trả lời phỏng vấn với Kuhn bằng một câu rất thật lòng rằng: “Trong nhà chẳng có bao nhiêu lương thực cả, có lúc đến thứ ăn được cũng không còn lại chút nào”.
Sau khi Đảng Cộng sản lên nắm chính quyền, hình thế bỗng dưng đảo ngược, Giang Thế Tuấn chẳng ngóc đầu lên nổi, đời sống thê nhi trở nên ảm đạm. Giang Trạch Dân vì muốn chăm chắm chụp cho được cái bảng hiệu “Cô nhi liệt sĩ”, liền tiến thêm một bước chèo kéo quan hệ với phía gia đình bà thím họ Vương. Liền đó, bà Vương lúc trở về thăm mẹ đẻ ở Thượng Hải lại phát hiện Giang Trạch Dân đang cặp kê với đứa cháu gái. Bà nào hay biết tâm tư của Giang Trạch Dân, vẫn cứ nghĩ rằng cậu cháu quý hóa chắc không giống như ông bố Hán gian vô tình vô nghĩa của nó nên ra sức tán đồng cho mối lương duyên ấy. Tháng 12 năm 1949, buổi lễ Quốc khánh của ĐCSTQ trôi qua chưa được hai tháng, Giang Trạch Dân đã cấp tốc kết hôn với Vương Dã Bình. Trong cuộc hôn nhân này, tấm kim bài hư cấu mang chữ “Cô nhi liệt sĩ” đã in sâu vào trước trán của Giang rồi.
Bà Vương Giả Lan tìm được công ăn việc làm tại một ngân hàng ở Thượng Hải, về hưu lại có đứa con gái lớn Giang Trạch Linh chăm sóc bên cạnh được hơn 20 năm. Lúc Giang Trạch Dân lên chức Thị trưởng Thượng Hải chưa đầy một tháng, bà Vương đã qua đời tại Dương Châu, thọ 74 tuổi.
(còn tiếp)

Quyền lực bằng mọi giá: Chuyện đời thật của Giang Trạch Dân – Chương 2 – Phần 3

Bài viết này là phần 7 trong loạt bài gồm 8 phần, tựa "Quyền lực bằng mọi giá"

Điệp viên KGB
img-real-story-jiang-zemin-cap02b

Ngày tàn của Giang Trạch Dân đang đến gần. Vấn đề chính là lúc nào, chứ không phải là nếu như, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sẽ bị bắt. Giang chính thức lãnh đạo Trung Quốc trong hơn một thập kỷ, và thêm một thập kỷ đứng đằng sau chỉ đạo các sự kiện. Trong hai thập kỷ này, Giang đã làm hại Trung Quốc không kể xiết. Bây giờ thời đại của Giang đã đến hồi kết thúc, Đại Kỷ Nguyên công bố lại loạt bài “Quyền lực bằng mọi giá: Chuyện đời thật của Giang Trạch Dân,” lần đầu công bố phiên bản tiếng Anh năm 2011. Qua đó độc giả có thể hiểu rõ hơn về sự nghiệp của nhân vật then chốt đối với Trung Quốc hiện đại này.
Năm 1949, quân Trung Cộng tiến nhập vào Thượng Hải. Vào thời điểm đó, công xưởng thực phẩm nơi Giang Trạch Dân làm việc lại được đổi tên thành Xưởng thực phẩm Ích Dân số 1, thế là Giang lại nghiễm nhiên trở thành kỹ thuật viên của Trung Cộng. Cán bộ thị sát xưởng Ích Dân là Uông Đạo Hàm – nhân vật sau này được gọi là “Hồng Triều Đế Sư”. Vợ của Uông là Chủ nhiệm xưởng thực phẩm này.
Một người luôn sẵn lòng xu nịnh như Giang đương nhiên không muốn để vụt mất cơ hội tạo dựng các mối quan hệ với Uông Đạo Hàm. Trước tiên, Giang lấy thân phận cựu sinh viên Đại học Giao Thông Thượng Hải để lân la tiếp cận Uông. Có lần đang lúc nói chuyện Giang mới biết được Uông có sở thích thơ phú và từng là cấp dưới của Giang Thượng Thanh – người chú của Giang. Giang liền giở chiêu bài lợi hại nhất, khẳng định mình chính là “con nuôi của Giang Thượng Thanh”. Ông ta còn mượn câu thơ “Thập niên sinh tử lưỡng mang mang” trong bài “Giang Thành Tử” của nhà thơ Tô Đông Pha sáng tác tiếc thương người vợ quá cố. Câu thơ ấy đã khiến Uông thở dài xúc động vì khi đó Giang Thượng Thanh, người mà Uông đã chịu nhiều ảnh hưởng, qua đời đã được đúng 10 năm. Chiến thuật tâm lý của Giang Trạch Dân đã thu được đại thành công. Uông Đạo Hàm vốn là một người thấu tình đạt lý, lại biết ơn Giang Thượng Thanh vì đã hỗ trợ và dìu dắt, thế nên đã tin ngay vào những lời của Giang Trạch Dân. Uông lập tức quyết định đề bạt Giang Trạch Dân. Điều này càng làm gia tăng mạnh mẽ niềm tin của Giang Trạch Dân vào việc sửa đổi lý lịch gia đình. Kể từ thời điểm đó, Uông Đạo Hàm đóng vai trò như một nhân chứng cho quá khứ giả tạo của Giang, ít nhất thì một nửa con đường sự nghiệp quan trường của Giang là do Uông Đạo Hàm bồi đắp.
Khác với một cán bộ bình thường, Giang Trạch Dân phải cẩn trọng trong cách đối đãi các mối quan hệ với bốn bên. Ông ta phải duy trì quan hệ tốt với cấp dưới của mình vì sợ rằng những người này sẽ chĩa những cáo buộc hoặc tố cáo ông ta. Ông ta phải duy trì tốt các mối quan hệ với những người có quyền lực cao hơn vì sợ rằng những người này sẽ có ấn tượng xấu và gia tăng sự nghi ngờ về lý lịch của mình. Ông ta còn phải thân thiết hơn với chồng của người giám sát trực tiếp của mình – đó là Uông Đạo Hàm, và hơn thế nữa là phải xây dựng quan hệ mật thiết với gia đình nhà họ Uông. Sau cùng, một điều cực kì quan trọng là Giang phải dành tình cảm cho quả phụ và gia đình của liệt sĩ ĐCSTQ Giang Thượng Thanh. Do đó, Giang Trạch Dân đã xu nịnh “mẹ nuôi” Vương Giả Lan nhiệt tình hơn nữa, Giang thậm chí còn cưới cháu gái của Vương Giả Lan là Vương Giả Bình và có được hai mụn con.
Từ một kỹ sư phó của Xưởng thực phẩm Ích Dân, Giang Trạch Dân được Uông Đạo Hàm đề bạt lên vị trí Quản đốc Xưởng Xà phòng Thượng Hải, và sau đó đến Quản đốc bộ phận máy móc điện tử của Cục Thiết kế Thượng Hải số 2 thuộc Bộ Công nghiệp Máy Cơ giới. Vào tháng 11 năm 1954, Giang được điều đến Xưởng chế tạo ô tô số 1 ở thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm. Trong vai trò của mình, Giang được cử đến thủ đô Moskva (Nga) để học cách vận hành hệ thống cung cấp điện, và cư trú tại Trường Xuân trong 4 tháng để học tiếng Nga. Vào tháng 3 năm 1995, Giang đến Moskva cùng với 12 kỹ thuật viên.
Quảng cáo
Những đầu tư về mặt tình cảm của Giang Trạch Dân không phải hoàn toàn vô ích, mà trái lại, những mối quan hệ đó đã đến hồi đơm hoa kết trái. Được bồi dưỡng bởi Đinh Mặc Thônvà được đào tạo tại Ban Can huấn Thanh niên thuộc Tổng Bộ 76, Giang chỉ cần sử dụng phân nửa những gì mà mình góp nhặt được từ các cuốn sách chiến lược, chẳng hạn như “Thuật sinh tồn chốn quan trường” và “Học thuyết mặt dày tim đen” là đã quá đủ đối phó với Bát Lộ quân- vốn chỉ là đạo quân ô hợp không được đào tạo chính quy của Trung Cộng.
Trong khi làm việc ở Xưởng ô tô Stalin của Moskva, Giang Trạch Dân thường xuyên ngồi trên một chiếc ghế nhỏ ở trung tâm điều khiển và kiên nhẫn vận hành thiết bị cung cấp điện. Thực tế thì thiết bị này giống với thiết bị điện được trưng bày ở cuộc “Triển lãm Đại Đông Á Thánh chiến Thái Bình Dương” vào 12 năm trước đó, chỉ có điều là quy mô của thiết bị lần này lớn hơn nhiều. Vào thời điểm đó, Giang Trạch Dân đã tỏ rõ niềm yêu thích đối với máy móc điện tử –  bắt nguồn từ niềm đam mê của người cha Giang Quan Thiên (biệt hiệu Giang Thế Tuấn). Chính sở thích này đã đưa Giang Trạch Dân đến tận Liên Xô. Tuy nhiên, tục ngữ Trung Quốc lại có câu: “Thị phúc bất thị hoạ, thị hoạ đoá bất quá” – Là phúc không phải hoạ, là hoạ tránh chẳng qua.
Vào năm 1945, Hồng quân Liên Xô tiến vào vùng đông bắc Trung Quốc qua ba tuyến đường. Trong lúc lục soát thành phố Trường Xuân, họ tìm thấy toàn bộ hồ sơ hệ thống đặc vụ của Tướng Kenji Doihara, chắc chắn rằng những hồ sơ này có chứa các văn kiện và hình ảnh của Ban Can huấn Thanh niên. Cơ quan tình báo Liên Xô (KGB) biết rằng họ đã tình cờ phát hiện được một kho báu, họ nhận thức rõ giá trị của các văn kiện này. Và thực tế là chính các văn kiện này đã giúp cho quá trình sau này nước Nga thành công trong việc thôn tính các khu vực màu mỡ rộng lớn thuộc biên giới Trung Quốc.
Chiến dịch đại quy mô của Trung Cộng để “đàn áp những thành phần phản cách mạng” diễn ra từ năm 1950 đến 1953 và chiến dịch tiếp theo để “triệt hạ những thành phần phản cách mạng” từ năm 1955 đến 1957 đã không tìm ra được hành tung của kẻ phản bội Lý Sĩ Quần. Có người nói Lý Sĩ Quần nhờ được đào tạo như một đặc vụ của Liên Xô nên thấy trước được việc quân đội Nhật Bản sẽ sớm thất bại, nên ông ta đã chạy trốn. Vào thời điểm Trần Công Bác (Tổng thống thứ 2 và cuối cùng của Chính phủ Quốc dân Nam Kinh thân Nhật trong Thế chiến II) thoát thân sang Nhật, Lý đang chuẩn bị trốn chạy và tự cười nhạo về sự thiếu tầm nhìn của Trần Công Bác: Nếu quân đội Nhật Bản bị đánh bại, Trần sẽ không an toàn khi ở Nhật; nếu quân Nhật thắng thì hà tất phải chạy trốn? Sau khi suy đi tính lại, Lý tin rằng Liên Xô là lựa chọn tốt nhất cho mình. Nếu quân Nhật bại trận, xét cho cùng thì Liên Xô sẽ là kẻ chiến thắng; cả Tưởng Giới Thạch lẫn Trung Cộng đều sẽ không công khai chấm dứt quan hệ với Liên Xô chỉ vì một gián điệp hết thời.
Năm 1955, quan hệ Trung – Nga mặc dù được khoác vẻ bề ngoài thân thiết nhưng lại có chiều hướng xấu đi. Sự việc bắt đầu khi mỗi nước bắt đầu huấn luyện gián điệp được tuyển mộ từ đất nước của đối phương. Tuy nhiên, Chu Ân Lai lại khởi động cuộc rèn luyện sớm hơn. Chu đã xây dựng tình bạn với một cặp đôi người Nga là bác sĩ y khoa tị nạn trốn thoát đến Thượng Hải trong thời gian diễn ra Khủng bố đỏ của Liên Xô. Với sự thuyết phục của Chu, cặp đôi này đã lợi dụng cơ hội trị bệnh cho các chuyên gia Liên Xô ở Trung Quốc để đánh cắp các thông tin tối mật. Cuối cùng thì cả người vợ và người chồng đã hy sinh mạng sống cho Trung Cộng: Hồng Vệ binh Thượng Hải đã đánh đập họ đến chết trong cuộc Cách mạng văn hóa. Đôi vợ chồng đã không tiết lộ danh tính thật của mình, thậm chí cho đến những giờ phút cuối cùng của cuộc đời. Họ nói rằng họ chỉ có thể tiết lộ bản thân với riêng Chu Ân Lai.
Trong suốt thời gian ở Liên Xô, Giang Trạch Dân đã cố gắng hết sức để duy trì các mối quan hệ tốt đẹp ở mọi phương diện. Ông ta biểu diễn âm nhạc, ca hát, kể chuyện cười và tìm kiếm sự nổi tiếng ở bất cứ nơi đâu. Cơ quan tình báo Liên Xô (KGB) đã để ý điều này và bắt đầu chú ý đến Giang. Họ nghĩ rằng dưới trướng Trung Cộng mà lại có một người biết đàn piano và kéo nhị hồ, học được các ngôn ngữ nước ngoài thì ắt hẳn phải xuất thân từ gia thế hiển hách với khối tài sản khổng lồ; và bởi vì Giang đến từ Nam Kinh, họ nghĩ rằng thậm chí Giang có thể là một người nổi tiếng hay là Hán gian. Do đó, KGB đã tìm kiếm bộ tài liệu lịch sử ghi chép về hồ sơ của Giang và họ phát hiện ra Giang chính là con trai của kẻ phản quốc khét tiếng: Giang Quan Thiên (Giang Thế Tuấn). KGB đã phái một gián điệp đóng vai nhân tình tên Klava để quyến rũ Giang Trạch Dân.
Những phụ nữ Nga trẻ tuổi có nét đặc trưng là sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm. Đã sở hữu vẻ đẹp lộng lẫy, lại biết cách tán tỉnh sẽ khiến họ trở thành một ngôi sao điện ảnh trong đôi mắt đối phương. Mặc dù vợ của Giang đã đôi lần cùng ông ta chia sẻ rất nhiều khó khăn nhưng Giang hầu như không nhớ đến người vợ trọn nghĩa tào khang của mình trong khoảng thời gian ở Nga, thay vào đó ông ta lao mình vào lòng mỹ nữ Klava. Ông ta đơn giản là ngẩn ngơ trước người con gái phương Tây. Chuyện phong tình của Giang Trạch Dân hiện đã được nhiều người biết đến, nhưng chủ đề này sẽ được tiếp tục ở các chương sau.
Trong lúc Giang đắm mình trong cuộc tình với Klava, vào một dịp nọ, người tình nước Nga đã dịu dàng thì thầm cái tên “Lý Sĩ Quần” bên tai ông ta. Giang đã rất choáng váng – làm thế nào mà nàng lại biết được mối quan hệ giữa ta và Lý Sĩ Quần? Nhân lúc Giang đã mất hết thăng bằng, KGB sau đó đã nhanh chóng tiến thêm bước nữa. Cơ quan tình báo này đã cho Giang một khoản tiền, hứa rằng sẽ không tiết lộ quá khứ bất trung của Giang, hơn nữa còn đảm bảo rằng Giang vẫn có thể tiếp tục phong lưu khoái lạc cùng Klava trước khi trở về Trung Quốc – với một điều kiện, đó là Giang phải gia nhập Cục Viễn Đông của KGB và thu thập tin tức tình báo về các du học sinh Trung Quốc ở Liên Xô cũng như cung cấp thông tin chắc chắn về Trung Quốc.
Và rồi Giang quả thực đã tiếp tục làm việc cho KGB khi trở về Trung Quốc từ Moskva. Chính phủ Liên Xô đã giữ đúng lời hứa và không lặp lại sai lầm mà Stalin đã mắc phải vào những năm 1950 khi ông ta phản bội Cao Cương – một quan chức của Trung Cộng, sau này trở thành lãnh đạo ĐCSTQ ở phía đông bắc Trung Quốc. Thân phận điệp viên KGB của Giang Trạch Dân chưa bao giờ bị tiết lộ.
Vào tháng 5 năm 1991, Giang Trạch Dân viếng thăm Liên Xô trong vai trò Tổng Bí thư Ủy ban trung ương ĐCSTQ. Dĩ nhiên vào lúc ấy, Giang không ngờ được chỉ mấy tháng sau đó, Liên Xô – quốc gia cộng sản đầu tiên trên thế giới – sụp đổ chỉ trong vòng một đêm. Vào thời điểm đó, Đảng Cộng sản Liên Xô lâm vào tình trạng khủng hoảng toàn diện, nhưng do trước đây chế độ này từng rất hùng mạnh nên nó vẫn như một gã khổng lồ, giống như một câu thành ngữ Trung Quốc: “Sấu tử đích lạc đà bỉ mã đại” – Lạc đà dẫu chết vẫn lớn hơn ngựa. Do đó, trước chuyến viếng thăm, KGB vẫn có thể kiểm tra và tìm được hồ sơ về chuyện tình ái và kinh nghiệm làm gián điệp của Giang.
Như tờ Nhân Dân Nhật Báo đưa tin về chuyến thăm, Giang Trạch Dân – một người bận trổ tài ca hát bằng tiếng Nga trước mặt cựu Tổng thống Liên Xô Gorbachev trong lúc viếng thăm đất nước này – đã giàn giụa trong nước mắt khi trở lại Nhà máy ô tô Ligachev và gặp gỡ những người quen cũ ở nhà máy cùng con cái của họ. Nhưng theo một người trong cuộc sau này tiết lộ,  điều thực sự xảy ra là một phụ nữ “tình cờ” xuất hiện và bắt gặp Giang Trạch Dân trong lúc ông ta viếng thăm nhà máy; cụ thể là Giang đã nhìn thấy người phụ nữ này khi ông ta đi qua một trong những căn hộ tập thể của nhà máy. Cô ta cất giọng chào Giang: “Xin chào, anh yêu”, và khi đó hai hàng nước mắt của Giang tuôn rơi. Người phụ nữ đó không ai khác chính là Klava, giai nhân mà Giang từng yêu sâu đậm vào những năm trước đây. Sắp xếp một “cuộc gặp tình cờ” như thế thật quá dễ dàng đối với KGB. Họ biết rõ những chuyện tình ái và suy nghĩ của Giang như trong lòng bàn tay. Tất cả đều đi theo kế hoạch, Giang ôn lại kỉ niệm xưa với người tình trong suốt chuyến thăm. Khi trở về Trung Quốc, một Giang Trạch Dân bị quyến rũ đã kí kết một hiệp định liên quan đến phân đoạn phía đông của biên giới Trung – Xô, nhượng không cho Nga hơn 1 triệu km vuông (390.000 dặm vuông) lãnh thổ Trung Quốc.
Sau khi Liên Xô giải thể, Giang lại càng không dám coi thường hay từ chối nước Nga. Thậm chí chỉ những gợi ý tinh tế của Yeltsin hay cựu thành viên của KGB Putin cũng đủ khiến Giang bồn chồn, mất ăn mất ngủ. Điều này giải thích tại sao ngay cả khi Liên Xô không còn tồn tại, nhưng tấc lòng phản bội tổ quốc của Giang vẫn không hề suy chuyển.
Trung Cộng chưa hề điều tra những kinh nghiệm của Giang Quan Thiên và Giang Trạch Dân – hai thế hệ phản quốc làm tay sai cho các lực lượng Nhật Bản. Nguyên nhân là vì trên thực tế, Trung Cộng yêu mến Nhật Bản và cuộc xâm lược mà Nhật gây ra. Nếu không nhờ sự kiện Lư Câu Kiều thì sớm muộn gì tướng Tưởng Giới Thạch cũng tiêu diệt được Trung Cộng. Nếu không nhờ sự kiện Mãn Châu khiến Trương Học Lương để mất vùng đông bắc Trung Quốc thì Trung Cộng không tài nào gây ra được sự biến Tây An then chốt. Và chính Mao Trạch Đông đã phát biểu tại phiên họp toàn thể Lô Sơn vào năm 1959 rằng nhiệm vụ của ĐCSTQ trong suốt cuộc kháng chiến chống Nhật là phối hợp với quân Nhật bằng cách trợ giúp cho Nhật tấn công các binh lính và thường dân phản đối Nhật, và cho phép quân Nhật chiếm đóng nhiều phần lãnh thổ Trung Quốc hơn. Nhờ thế mà Trung Cộng có thể ở yên tại những vùng mà quân Nhật đã chiếm đóng, vốn an toàn và vượt khỏi tầm tay của Quốc Dân Đảng, rồi tiếp tục với cuộc vận động “chỉnh đốn” Diên An – trồng thuốc phiện và phát triển quân đội. Vì vậy nên Trung Cộng đàn áp những “kẻ phản quốc” (những người làm việc cho Nhật) nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những ai là thuộc hạ của Quốc Dân Đảng – sự đàn áp Quốc Dân Đảng quả là đẫm máu và tàn nhẫn. Khi Mao Trạch Đông tiếp kiến các thành viên của Đảng Xã Hội Nhật như Sasaki, Kuroda và Saihaku, ông ta tuyên bố ĐCSTQ không thể cướp được chính quyền nếu quân đội Nhật hoàng thất bại trong việc xâm lược hơn phân nửa lãnh thổ Trung Quốc.
Khi Giang Trạch Dân đến Liên Xô để tập huấn, ông ta khi đó đã nắm vững những điểm mấu chốt trong khâu tuyên truyền và cai trị theo kiểu phát xít. Trong thời gian ở đây, Giang phát hiện ra rằng lịch sử Liên Xô được kể lại sau này chỉ hoàn toàn là sự lừa dối. Sinh viên đại học tại đây không hề biết rõ C. Mác hay Ăng-ghen, trong khi sách giáo khoa Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô lại là lịch sử bị xuyên tạc toàn bộ để phù hợp với nhu cầu của Stalin. Đảng Cộng sản Liên Xô đã biến học thuyết tôn thờ C.Mác và Lênin một thời thành một thứ học thuyết cụ thể hơn, thực tế hơn để tôn thờ Stalin.
Điều này khiến Giang Trạch Dân suy tư: ông ta chưa bao giờ xem xét nếu một ngày nào đó mình lên nắm chính quyền thì làm thế nào để duy trì quyền lực. Và lại một lần nữa, Đảng Cộng sản Liên Xô phù hợp với vai trò làm người thầy dẫn dắt Giang.
Vào tháng 2 năm 1956, tại đại hội Đảng Cộng sản Liên Xô lần thứ 20, Tổng Bí thư Khrushchev đã lưu hành một báo cáo mật, trong đó các tội ác kinh hoàng của Stalin đã được tiết lộ một cách có hệ thống. Nội dung của tài liệu này nhanh chóng lan truyền khắp Liên Xô. Công chúng đã nổi giận khi biết được rằng Stalin đã tàn sát hàng chục triệu người dân Liên Xô. Ngay lập tức các con đường tràn ngập những hình ảnh Stalin bị xé thành mảnh vụn và những bức tượng đồng mang chân dung Stalin bị phá nát. Sự quay lưng quyết liệt của người dân Liên Xô thể hiện trong những sự kiện này đã khiến Giang nhận thức rõ hơn bao giờ hết rằng sự việc sẽ khủng khiếp như thế nào nếu quá khứ của ông ta bị bại lộ.
Vì sự lật đổ hình tượng Stalin từng được tôn kính một thời có thể khiến người dân Trung Quốc nhớ đến sự sùng bái của họ đối với Mao Trạch Đông không lâu trước đó, Trung Cộng bắt đầu sợ hãi rằng người dân Trung Quốc sống ở Liên Xô sẽ chịu ảnh hưởng tiêu cực bởi diễn biến của những sự kiện trên. Chính trị cần thống trị tất cả những thứ khác. Do đó, tất cả người Trung Quốc ở Liên Xô – trừ các công sứ ngoại giao, được ra lệnh phải trở về Trung Quốc ngay lập tức. Qua đợt bạo động này, Giang thu về một bài học rằng Stalin đã duy trì quyền lực thông qua đàn áp và dối trá cho đến lúc chết; ông ta đã phạm phải những tội ác kinh hoàng, nhưng ít nhất trong suốt cuộc đời của mình ông ta đã không chịu hậu quả gì. Giá trị của những thủ đoạn và phương sách này đã khắc sâu vào tâm trí của Giang như thế. Giang đã suy đi nghĩ lại vấn đề này nhiều lần.