Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Tại sao Trung Quốc trở nên hung hăng, bất chấp?

(Cách đánh) - Kinh tế, an ninh, quốc phòng phụ thuộc sống còn vào an ninh năng lượng. Với Trung Quốc, an ninh năng lượng phụ thuộc rất lớn vào việc cung cấp từ nước ngoài. Cắt đứt nó, Trung Quốc sẽ sụp đổ. Và, đây là nước cờ độc thứ 2 của Mỹ…


Buộc Trung Quốc theo lối chơi của Mỹ trên khu vực mà Mỹ có quá nhiều ưu thế vượt trội.

Nếu như ai đó cho rằng Trung Quốc-một quốc gia có nền kinh tế tăng tốc phát triển như vũ bão, sẵn sàng soán ngôi siêu cường số 1 mà Mỹ không “để mắt” tới Trung Quốc là nhầm.

Chẳng qua là Mỹ chưa rảnh tay, lợi ích của Trung Quốc với Mỹ còn nhiều nên đang chơi con bài lẫn nhau đó thôi. Nhưng, Mỹ chẳng quên một nước Trung Quốc đang lên với nhiều tham vọng.

Đánh chặn từ xa trừ hậu họa không phải là điều Mỹ không dám.

Ở Châu Phi, Trung Quốc đầu tư vào rất nhiều tiền của nhằm đảm bảo nguồn năng lượng cho tương lai. Tại Sudan, dưới bàn tay đạo diễn của Mỹ, nước nam Sudan thành lập với ¾ trữ lượng dầu mỏ khiến Trung Quốc ngậm đắng nuốt cay.
Li bi, thì Trung Quốc ủng hộ Cadafi, tuồn vũ khí vào nhưng cuối cùng cũng hoàn toàn mất trắng. Iran, nguồn cung cấp dầu cho Trung Quốc cũng bị Mỹ cấm vận…Nói chung những tử huyệt quan trọng về năng lượng của Trung Quốc đều bị Mỹ khống chế.

Khu vực Châu Á - TBD, bành trướng ra hướng Đông, Trung Quốc không thể, vì gặp liên minh Hàn Quốc-Nhật-Mỹ. Chỉ duy nhất hướng Tây là Biển Đông (Trung Quốc gọi là Biển Nam Trung Hoa) là hướng mà Trung Quốc toan tính và mơ ước chiếm trọn là có cơ sở nhất.
Tàu chiến lớp 056 mới của Hải quân Trung Quốc
Tàu chiến lớp 056 mới của Hải quân Trung Quốc
Về kinh tế, gần 90% thương mại của Trung Quốc đều qua đường biển. Đặc biệt, gần như toàn bộ nhiên liệu nhập khẩu của Trung Quốc đều phải đi qua eo biển Malaca và Biển Đông. Biển Đông còn là nơi đảm bảo cơn khát năng lượng cho Trung Quốc trong tương lai nếu các tử huyệt năng lượng của Trung Quốc bị Mỹ điểm huyệt.

Về quân sự khi có được Biển Đông hoặc ít nhất yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc được toại nguyện thì đó là nơi trú ngụ an toàn, nơi xuất phát tấn công thuận lợi nhất của các loại tàu ngầm chiến lược của Trung Quốc uy hiếp được Mỹ. Hiện tại, Trung Quốc chỉ có các vùng biển nông cho nên các tàu ngầm Trung Quốc không phát huy tác dụng, chẳng khác nào “cá nằm trên cạn”…

Nhiều học giả Trung Quốc còn cho rằng: ‘Biển Đông là đường sinh mệnh của Trung Quốc”, “không có Biển Đông, ưu thế địa hải dương của Trung Quốc có thể không tồn tại, sẽ không thể tránh khỏi phải trở thành một quốc gia lục địa”…

Sự đánh giá này tuy hơi quá với xu hướng toàn cầu hóa và hòa bình thế giới, nhưng không sai với tâm địa bành trướng, bá quyền và tham vọng bá chủ thế giới của Trung Quốc hiện nay.

Đương nhiên, Mỹ chẳng lẽ không hiểu điều này, quá hiểu là đằng khác, bởi vậy, sự trở lại châu Á-TBD của Mỹ với một loạt hành động mau lẹ, kịp thời, mạnh mẽ cả chiều rộng lẫn chiều sâu trên các lĩnh vực chính trị, quân sự và kinh tế…gần như là nội dung trọng tâm của chiến lược Mỹ để bảo vệ và củng cố vị trí ngôi vị số 1 thống trị thế giới của mình.

Cuối cùng, Mỹ đã lập mưu, cài thế, chọn sẵn cho Trung Quốc một địa chiến trường mà ở đó Mỹ có quá nhiều ưu thế: Biển Đông-Biển Nam Trung Hoa.

Việc Trung Quốc tỏ ra hung hăng, bất chấp trong một loạt diễn biến mới đây trên biển Đông phải chăng là sự phản ứng thái quá của Trung Quốc trước Luật biển Việt Nam? Phải chăng dấu hiệu đó phản ánh sự hoảng loạn, mất bình tĩnh và bế tắc về chiến lược của một siêu cường đơn độc trước thế cờ hiểm không thể chống của Mỹ? Hay phải chăng đó là dấu hiệu bộc phát của căn bệnh ung thư bành trướng?...Nhưng chắc chắn có một nguyên nhân từ Mỹ.

Dư luận không lo ngại một cuộc chiến tranh lạnh sẽ xảy ra giữa Trung Quốc và Mỹ vì Mỹ không muốn “đánh chuột làm vỡ bình”. Thực ra Mỹ muốn gì ở Trung Quốc? Mỹ muốn Trung Quốc “giàu nhưng không mạnh”. Vì Trung Quốc là nơi sản xuất hàng tiêu dùng cho dân Mỹ, là nơi cho Mỹ vay tiền và tư bản Mỹ bóc lột. Mối quan hệ, ràng buộc kinh tế giữa Mỹ và Trung Quốc không phải là nhỏ.

Khống chế Trung Quốc, buộc Trung Quốc theo luật chơi của Mỹ mới là mục đích tối thượng của Hoa Kỳ.

Điều khiến dư luận lo lắng là “khi 2 con voi làm tình thì cỏ dưới chân sẽ bị giẫm nát”. Liệu Trung Quốc và Mỹ bắt tay nhau, chia xẻ quyền lợi trên lưng các nước nhỏ, như cách nói của ông Tập Cận Bình là “châu Á-TBD đủ lớn cho cả hai”, hay không?.

Hơn ai hết, Việt Nam đã từng là nạn nhân của 2 ông lớn này. Điều nhức nhối còn đến tận ngày nay khi Mỹ phản bội bạn bè, đồng minh, bán đứng Hoàng Sa thân yêu của Việt Nam cho Trung Quốc.

Trước tình hình này, Trung Quốc phải làm gì để ít nhất cũng cân bằng thế và lực ở khu vực châu Á-TBD, phá tan thế cờ hiểm của Mỹ?

Việt Nam nằm ở một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Có được Việt Nam thì Trung Quốc ít nhất cũng cân bằng với Mỹ về thế. Quan trọng là có được Việt Nam bằng cách nào. Tấn công xâm lược Việt Nam ư? Hay là liên minh hữu nghị thật sự? Vấn đề đặt ra có vẻ quá muộn, nhưng muộn còn hơn không.

Rõ ràng là, Việt Nam không dại gì nghiêng về Mỹ để chống Trung Quốc và cũng chẳng có ngây thơ ngả theo Trung Quốc để chống Mỹ. Việt Nam muốn là bạn với tất cả trên tinh thần tôn trọng độc lập và chủ quyền của nhau.
  •  Lê Ngọc Thống

Mỹ chơi nước cờ biển Đông độc hơn Trung Quốc

(Cách đánh) - Không ai hiểu Trung Quốc bằng Mỹ, trừ Việt Nam. Và, đây là nước cờ độc thứ nhất của Mỹ…


Khiến Trung Quốc tự trói chân tay mình

Khi chiến tranh lạnh kết thúc, Liên Xô , lúc đó là đối thủ “ kẻ tám lạng, người nửa cân” với Mỹ, chưa từng sợ Mỹ, tan rã. Nước Nga mới thân phương Tây đã hình thành và nắm quyền điều khiển.

Lẽ ra với chế độ chính trị giống Mỹ và phương Tây như Nga thì Nga sẽ yên ổn làm ăn, không lo lắng gì về an ninh quốc phòng với Mỹ, nhưng thực tế thì không.

Chính Nga, chứ không phải Trung Quốc mới là đối thủ tiềm tàng cản trở, thách thức địa vị Bá chủ thế giới của Mỹ.

Bởi thế, kiềm chế Nga là mục tiêu chiến lược lâu dài của Mỹ. Hiệp ước Bắc đại tây dương(NATO) không bị bãi bỏ mà còn phát triển về hướng Đông để bao vây Nga. Các hệ thống lá chắn tên lửa cũng để chống Nga…Mỹ muốn Nga không còn “cựa quậy” giống như Nhật Bản sau chiến tranh thế giới lần 2 vậy.

Hơn ai hết, Mỹ thừa hiểu sức mạnh quân sự của Nga. Nếu tiếng gầm của con Sư tử Mỹ vang rền hùng mạnh trên thế giới đầy khí phách, nội lực thì tiếng gầm của con Hổ Nga nghe có vẻ yếu vì đói mồi, nhưng xin lưu ý, đó vẫn là tiếng gầm của Hổ, chúa sơn lâm.
Đừng thấy hổ đói mồi phải ăn cỏ mà tưởng là giống Dê rồi đến “Vuốt râu Hùm” thì mất mạng như chơi. Ông Mikheil Saakashvili, Tổng thống Georgia là một nạn nhân như vậy. Tiếc là khi ông ta hiểu ra điều này thì đã quá muộn.

Còn Trung Quốc thì sao? Là nước thứ hai sau Liên Xô cùng phe xã hội chủ nghĩa, khi Liên Xô tan rã tại sao Mỹ không “làm gỏi” luôn? Chẳng lẽ 3 thập kỷ giấu mình chờ thời để trổi dậy mà Mỹ bỏ qua, không biết ư?

Đơn giản là qua cuộc chiến tranh Việt Nam không ai hiểu ý đồ, ý chí, nội lực của Trung Quốc hơn Mỹ. Vì thế Mỹ rất tự tin, Trung Quốc chẳng là cái gì khi cạnh tranh, thách thức địa vị thống trị của Mỹ. Mỹ bắt đầu chơi con bài Trung Quốc.
Tàu Ngư Chính 204 của Trung Quốc. Ảnh minh họa: Global Times
Tàu Ngư Chính 204 của Trung Quốc. Ảnh minh họa: Global Times
Một thực tế là Trung Quốc có tiến bộ vượt bậc về kinh tế và quân sự khiến thế giới ca ngợi. Bộ máy tuyên truyền của Mỹ thì không ngừng thổi phồng lên sức mạnh quân sự của Trung Quốc, nào là tàu ngầm Trung Quốc đuổi tàu SB Mỹ, nổi lên cách vài trăm mét mà Mỹ không biết; nào là trong 5-10 năm tới Trung Quốc sẽ đuổi kịp và vượt Mỹ…Trung Quốc cũng tự mình xếp hạng đứng thứ 2 sau Mỹ về quân sự…

Mỹ tự “lo sợ, hốt hoảng”, Mỹ vẽ ra một bức tranh màu hồng cho Trung Quốc, làm Trung Quốc mất tỉnh táo sinh ra ngộ nhận.

Thứ nhất họ cho rằng Mỹ bị khủng hoảng kinh tế, sa lầy ở Irac, Apganxtan nên suy yếu, việc Trung Quốc đuối kịp và vượt chỉ là vấn đề thời gian. Thời cơ soán ngôi đã đến.

Thứ hai là tiềm lực quân sự của họ cho phép họ tuyên bố “lợi ích cốt lõi” (là lợi ích mà Trung Quốc có quyền dùng vũ lực để bảo vệ hoặc chiếm giữ) ở nơi mà họ muốn (trước mắt là biển Đông, tiếp theo là Châu Á TBD chẳng hạn).

Cái bẫy của Mỹ giăng ra, Trung Quốc chui vào không ngần ngại

Trung Quốc lập tức thay đổi thái độ và hành xử với các quốc gia láng giềng, khu vực. Thái độ thì hung hăng, hiếu chiến, nước lớn. Hành động thì ngang ngược, chèn ép, bắt nạt, đe dọa dùng vũ lực.

Ngay như Nhật Bản-siêu cường biển châu Á thật sự mà vụ Nhật bắt Thuyền trưởng tàu đánh cá TQ xét xử khiến TQ gầm lên, hùng hùng hổ hổ,(đúng là nghé không sợ cọp) vậy, thử hỏi những nước nhỏ khác trong khu vực Trung Quốc coi ra gì? Ai dám bắt tay thân thiện với một quốc gia như thế mà không bất an? Họ sẽ làm gì, chịu hòa tan, lệ thuộc hay là tìm lối khác?

Và đây là những bước đi của họ:

Đầu tiên là tăng cường tiềm lực quân sự, hợp tác với nhau để tạo nên sức mạnh. Việt Nam là một trong những nước có tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc nhiều nhất và đương nhiên bị gây căng thẳng, đe dọa nhiều nhất. Bởi vậy, tăng cường tiềm lực quân sự, xây dựng Hải quân hiện đại đủ sức đương đầu với nguy cơ xâm lược là điều không thể không làm.

Thực tế, với sự hợp tác với Nga, Ấn Độ về quân sự, Việt Nam đã tăng cường đáng kể sức mạnh phòng thủ của mình, có đủ tự tin để quan hệ với Trung Quốc một cách bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, hòa bình và cùng phát triển. Việt Nam đã học được từ lịch sử bài học không nên đặt niềm tin vào những lực lượng bên ngoài.

Nhưng Việt Nam cũng đang đứng trước một cơ hội khác thường trong việc xây dựng một liên minh quốc tế và khu vực hiệu quả trong việc bảo vệ những tuyên bố chủ quyền hợp pháp. Rõ ràng Việt Nam không còn đứng một mình trong việc phản đối  bá quyền Trung Quốc. Các nước khác như Philipin, Malaixia, Indonixia… cũng có những bước đi như vậy.

Bước đi tiếp theo là tìm đối tác để đối trọng, cân bằng với sức mạnh quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc (Mỹ, Nga, Nhật, Ấn Độ…) và Mỹ là sự lựa chọn tối ưu.

Hoa Kỳ cũng chỉ chờ có thế. Giống như một vở kịch có 3 màn tuyệt phẩm.

Màn thứ nhất: Bi kịch tàu chiến Hàn Quốc bị đánh chìm. Không cần biết nguyên nhân ai là thủ phạm, chỉ biết rằng mối quan hệ giữa Mỹ-Hàn tưởng như đã nguội lạnh bỗng nhiên ấm áp trở lại.

Màn thứ hai: Sự kiện tranh chấp với Nhật Bản. Những tưởng Mỹ không còn chỗ đứng chân trên đất Nhật nào ngờ thái độ như muốn ăn tươi nuốt sống Nhật Bản khiến cho Liên minh Mỹ-Nhật có thêm sức sống mới. Trung Quốc vô tình khiến Nhật nổi máu “Võ sĩ đạo”.(Với Philipines thì Mỹ đã có sẵn Hiệp ước phòng thủ chung)

Và bước đi cuối cùng là giảm bớt sự lệ thuộc vào Trung Quốc.

Một nước như CHDCND Triều Tiên mà quan hệ với Nga để giảm bớt sự lệ thuộc vào Trung Quốc thì đủ biết sự lệ thuộc vào Trung Quốc nó phức tạp như thế nào.

Đối với các nước Asean thì Myanmar là một minh chứng sinh động. Ngả theo phương Tây đã đành, Myanmar còn quyết định ngừng hợp đồng xây thủy điện với Trung Quốc khiến ông lớn hàng xóm phản đối quyết liệt.

Vậy là Mỹ trở lại châu Á-TBD như là một “hiệp sỹ” đối với các quốc gia trong khu vực, củng cố, hình thành mau lẹ những liên minh quân sự…khiến Trung Quốc không kịp phản ứng, chỉ “thốt lên” “Trung Quốc chưa từng  thành lập một liên minh quân sự như vậy” (Lưu Vi Dân).

Hiện diện của Mỹ ở châu Á-TBD, bất kỳ cách dùng từ ngữ nào cũng vì mục đích: Bao vây, kiềm chế Trung Quốc.

Trong khi đó Trung Quốc thu được gì? Họ mất bạn, láng giềng gần thì tự mình khiến họ xa lánh, cảnh giác, mất lòng tin. Trung Quốc nhìn đâu cũng thấy kẻ thù.

Trung Quốc cứu vãn tình thế bằng cách ngăm người này, đe người khác rằng không được theo Mỹ, Nhật…nhưng đã muộn.

Chính Trung Quốc đã tự đẩy các quốc gia láng giềng ngả theo Mỹ, chính họ vì ngộ nhận, do sự ru ngủ của Mỹ đã tự trói tay chân mình.

Trục Đức-Ý-Nhật ngày xưa mà không làm được gì thì một Trung Quốc đơn độc liệu có thành công khi bộc lộ tham vọng và ngông cuồng quá sớm?
Trung Quốc tăng tàu chiến thực hiện mưu đồ ở Biển Đông

  • Lê Ngọc Thống

Chỉ cần Trung Quốc hành động dấn thêm một bước...

(Quốc phòng)- Nếu như giữa hòa bình và chiến tranh có một ranh giới tiếp giáp, thì có thể nói Trung Quốc đã đi hết ranh giới này. Chỉ cần Trung Quốc hành động dấn thêm một bước là xung đột có nguy cơ sẽ xảy ra ở Biển Đông.


Diễn biến gần đây cho thấy nguy cơ đó là không thể coi thường và do vậy phải cảnh giác cao độ.
Việc mời thầu quốc tế trong EEZ của Việt Nam chẳng hạn, sự ngang ngược được coi như “rao bán nhà hàng xóm”.
Tiếp theo, Trung Quốc hùng hổ tổ chức 30 tàu cá xuống Trường Sa.
Nguy hiểm càng gia tăng khi Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Rồi, ngày 21/7, phía Trung Quốc đã tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu nhân dân khóa I của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.
Trung Quốc đã chính thức ăn cướp Hoàng Sa, Trường Sa Việt Nam trên văn bản hành chính.
Nếu như chỉ là thách thức, khiêu khích bình thường đúng nghĩa của 2 từ đó thì sự kiên nhẫn sẽ là đối trọng.
Nhưng thách thức, khiêu khích tới mức trắng trợn, ngang ngược, thì thực chất là hành động mà buộc đối phương không hành động không được.
Trụ sở cái gọi là
Trụ sở cái gọi là "thành phố Tam Sa" mà Trung Quốc xây dựng trái phép trên đảo Phú Lâm, thuộc huyện đảo Hoàng Sa, thuộc quyền quản lý của thành phố Đà Nẵng, Việt Nam.

Có thể đây chỉ là hành động của các nhóm lợi ích có thế lực lớn trong nội bộ Trung Quốc mà Bắc Kinh trục lợi, thông qua “đám âm binh” đó, Trung Quốc chơi bài ngửa, không thèm che đậy ý đồ, dọa dẫm gây sức ép.

Nhưng dù sao đây là hành động hết sức nguy hiểm bởi nạn binh đao có thể bắt đầu từ “đám âm binh” thiếu kiểm soát này.
Liệu một kịch bản như Scarborough xuất hiện: Hàng chục tàu cá và tàu Hải giám quây lại cản trở ở Trường Sa?
Phải chăng, Trung Quốc đã đem chiến tranh đến trước cửa nhà Việt Nam? Sự lựa chọn nào cho Việt Nam?
Đương nhiên, đã đến nước này nếu chọn Trung Quốc, “xin hòa hiếu” với Trung Quốc, nói thẳng toẹt ra là đầu hàng, thì…chắc chắn Việt Nam không bao giờ chọn cách này.
Ngả theo Mỹ để chống Trung Quốc?
Rõ ràng từ xưa tới nay Việt Nam không quen ngả theo ai hết. Việt Nam quá hiểu cái giá của “ngả theo” ai đó là gì.
Trong công cuộc thống nhất đất nước, nếu như ngả theo Trung Quốc thì Việt Nam đã như Triều Tiên và Hàn Quốc bây giờ.
Độc lập, tự chủ, tranh thủ sự ủng hộ của bè bạn quốc tế và nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới để bảo vệ Tổ quốc là nguyên tắc bất di bất dịch của chúng ta.
Ở thời điểm hiện nay, quan hệ với Mỹ như thế nào là một vấn đề mà dư luận rất quan tâm.
Điều chắc chắn là Việt Nam muốn là bạn thân thiết với Mỹ mà không tùy thuộc vào Trung Quốc.
Lâu nay, chính sách quốc phòng của Việt Nam chủ trương không liên minh với ai để chống nước thứ 3. Vì thế, Việt Nam không theo Mỹ để chống Trung Quốc và lại càng không ngây thơ ngả theo Trung Quốc để chống Mỹ.
Nhưng khi Trung Quốc liều lĩnh, tham lam cướp đảo, cướp biển của Việt Nam thì…Việt Nam sẽ “khắc cốt ghi tâm” bất kỳ ai giúp đỡ, ủng hộ Việt Nam dù chỉ bằng lời nói.
Đó chính là sức mạnh thời đại, chính nghĩa mà Việt Nam đã từng được có trước đây và do vậy Việt Nam muốn là bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới kể cả Mỹ.
Có điều, có những chuyện không phải muốn là được.
Nếu như với Bắc Triều Tiên, điều kiện tiên quyết để thỏa thuận hòa bình là Mỹ yêu cầu Bắc Triều Tiên phải ngừng ngay vô điều kiện việc chế tạo vũ khí hạt nhân thì với Việt Nam, Mỹ cũng hành xử như vậy về nhân quyền để bãi bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam.
Đây là sai lầm của Mỹ, bởi Việt Nam khác Triều Tiên, nhân quyền không gây nguy hiểm cho Mỹ bằng vũ khí hạt nhân.
Mỹ là vậy, là nước cường quốc số 1 thế giới nên trịch thượng, không chịu “lắng nghe để thấu hiểu”, cho nên, “hàn gắn vết thương” giữa 2 nước Việt-Mỹ chậm là dễ hiểu.
Mỹ quan trọng lý do nhân quyền theo kiểu Mỹ, nhưng với Việt Nam lý do đó không quan trọng, vì Việt Nam cũng đang từng bước tiếp cận nền dân chủ mà trong bản Tuyên ngôn độc lập Việt Nam đã trân trọng ghi rõ.
Thả người này, người kia, thậm chí thả cả hàng nghìn loại người như ông tiến sỹ vớ vẩn nào đó cũng chẳng là gì với Việt Nam. Việt Nam không quan trọng chuyện đó. Việt Nam quan trọng là vấn đề lòng tin.
Mỹ chỉ có thể gây hại cho Việt Nam chứ không đời nào Việt Nam gây hại cho Mỹ. Mỹ bỏ cấm vận cho Việt Nam nhưng nếu Việt Nam chưa có dấu hiệu đáp ứng sự tử tế của Mỹ thì Mỹ có quyền nói được, làm được điều mình muốn.
Thế hệ 5X đã ít, từ thế hệ 6X trở đi ở Việt Nam, quá khứ với họ chỉ là lịch sử, chẳng ai căm thù Mỹ, vậy tại sao Mỹ không đưa tay ra, Mỹ là nước lớn, là số 1 thế giới, Mỹ sợ cái gì?.
Điều này chứng tỏ Mỹ và Việt Nam thiếu lòng tin nhau; Mỹ chưa hiểu Việt Nam, còn thù hận Việt Nam…trong khi lẽ ra phải ngược lại.
Trong chuyện này có lẽ ông Thượng nghị sĩ McCain là hiểu Việt Nam nhất, ông nói: “Chúng tôi mong đợi sự tiến bộ (nhân quyền) chứ không phải là sự thay đổi tức thì”.
Đúng vậy, cái gì cũng phải có thời gian. Thời gian sẽ làm cho 2 nền văn hóa tiếp cận nhau hơn, các hệ thống giá trị về đạo đức trở nên gần gũi hơn.
Việt Nam mong chờ ở Mỹ sự tử tế để khiến Việt Nam tin cậy.
Mỹ tử tế với Việt Nam, có lẽ đó là thứ vũ khí hiệu nghiệm nhất, hiệu quả thu được tuyệt vời nhất mà B52, tàu chiến hay cấm vận…không thể làm được.
Thực tế cho thấy, với Việt Nam, Pháp, Nhật (kẻ thù xưa) đã là bạn bè. Người Việt nhiều tình, nghĩa và độ lượng. Bây giờ Nhật đã giúp Việt Nam tăng cường sức mạnh Hải quân.
Chắc chắn việc Mỹ bỏ cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam là vấn đề thời gian vì đó còn là lợi ích của Mỹ, việc đó, tuy chưa phải là nhu cầu bức thiết của Việt Nam nhưng là biểu tượng cho sự gần gũi nhau hơn, dễ dàng lựa chọn, tiếp cận các bước đi tiếp cho tương lai gần.
Tuy nhiên, nếu ai đó cho rằng Việt Nam ngả theo Mỹ là Việt Nam yên bình, không sợ gì Trung Quốc là “mệnh lệnh của lương tri, thời đại…” thì đúng là quá ngây thơ, ấu trĩ và nhầm lớn.
Mỹ có quyền lợi của Mỹ. Nên Mỹ và Trung Quốc có thể mặc cả trên lưng Việt Nam (nỗi đau còn đó khi Mỹ bán đứng Hoàng Sa thân yêu của Việt Nam cho Trung Quốc) chứ không đời nào Mỹ đánh Trung Quốc cho Việt Nam.
Cho nên, Việt Nam phải tự mình làm lấy việc đó bằng sức mạnh tinh thần và vật chất. Việt Nam phải là một nhân tố quan trọng, có quyền “ra giá” cho sự mặc cả của họ nếu như có sự mặc cả.
Biết rằng “Khi 2 con voi làm tình thì cỏ dưới chân chúng sẽ bị giẫm nát”. Nhưng khi cỏ dưới chân 2 con voi đó có “tổ kiến lửa” thì chúng dại gì mà rủ nhau đến đó?
Và, đó chính là sự lựa chọn duy nhất đúng cho Việt Nam trong tình hình hiện nay.
Làm thế nào để có sức mạnh tinh thần? Làm thế nào để cả nước đồng lòng, đồng bào trong và ngoài nước kết tinh thần yêu nước thành một làn sóng nhấn chìm quân xâm lược?
Làm thế nào để có sức mạnh vật chất đủ sức răn đe giáng trả, bắt quân xâm lược phải trả một giá đắt không chịu đựng nổi nếu chúng liều lĩnh gây ra chiến tranh?
Câu trả lời sẽ tự bật ra từ lãnh đạo Việt Nam và từ mỗi một chúng ta.
Ảnh hiếm máy bay, tàu chiến, tên lửa Việt Nam sản xuất

  • Lê Ngọc Thống

Gây chiến với Việt Nam, sa lầy là chắc chắn

(Quốc phòng)- Trung Quốc đã làm cho tình hình vốn căng thẳng ở Biển Đông càng nóng lên. Hơi nóng của sự xung đột cảm thấy như đang rất gần với Việt Nam. Nhưng may thay, ít nhất cho đến bây giờ, giới quyết định gây ra xung đột, chiến tranh lại không thuộc giới như La Viện, Doãn Trác…



Sa lầy chiến tranh là một cụm từ chỉ một cuộc chiến tranh dai dẳng, mà về mặt quân sự thì hao người tốn của, không thể thắng, còn về mặt chính trị thì cuộc chiến là nguyên nhân gây chia rẽ ngay trong lòng nội bộ giới cầm quyền, trong lòng xã hội thì gây nên những phản ứng của nhân dân dữ dội về cuộc chiến tranh của bên gây chiến.
Thông thường, khi bên gây chiến không đè bẹp được ý chí và sự phản kháng của bên bị xâm lược thì sa lầy đã hiện hữu.
Sức mạnh và giàu có, sự ổn định thể chế và lãnh thổ như Mỹ mà khi sa lầy ở Việt Nam cũng điêu đứng, trong khi đó các quốc gia khác thì lợi dụng để cạnh tranh vươn lên và thậm chí đối đầu kiểu “tọa sơn quan hổ đấu”.
Hơn ai hết, lúc này Trung Quốc rất muốn Mỹ bị sa lầy sâu hơn ở Trung Đông, Iran, Apganixtan… để họ dễ bề thao túng biển Đông.
Nói chung khi đã sa lầy trong một cuộc chiến tranh do mình gây ra thì hậu quả không lường trước được.
Nếu như, một quốc gia nào đó (như Trung Quốc chẳng hạn), vốn bất ổn, mầm mống ly khai, bạo loạn, tranh giành quyền lực luôn là hiện thực, thách thức chế độ hiện tại thì sa lầy trong một cuộc chiến là đồng nghĩa với tự sát.
Tình hình biển Đông, Trung Quốc ngày càng có những leo thang nguy hiểm. Giới quan sát cho rằng, với cách sử dụng đám “dân binh” để khiêu kích ngang ngược, Việt Nam, Philipines…không thể kiềm chế được (vì quá giới hạn của sự chịu đựng), thì đám “dân binh” sẽ thành vật tế thần. Trung Quốc lập tức lấy cớ để can thiệp bằng quân sự, và, với sức mạnh của Hải quân, Trung Quốc chỉ cần một cái “phẩy tay” là các đảo của Việt Nam, Philipines…bị chiếm sạch.
Nếu đúng như vậy thì tại sao Trung Quốc không dấn tới? Đám “dân binh” (ngư dân tàu cá) này bất chấp, cứ theo “đường lưỡi bò” mà tự tung tự tác xem có bị trừng trị hay không?.
Thực ra, gây cớ thì chẳng khó khăn gì (chủ nhà có hòa hiếu đến mấy mà anh vào nhà, cố tình ngồi lên bàn thờ của họ thì có chết cũng cho nó ăn gậy đã chứ), thậm chí chẳng cần gây cớ, khi Trung Quốc đã muốn là họ hành động gây chiến ngay (lịch sử đã chứng minh rõ ràng những lần họ động binh với láng giềng).
Vấn đề là gây xung đột quân sự trên biển Đông với Việt Nam hay Philipines mà chủ yếu là Việt Nam thì những tình huống nào sẽ xảy ra, tình hình khu vực, thế giới sẽ tác động như thế nào đến cuộc chiến và do vậy cuộc chiến sẽ kết thúc theo cách nào, hậu quả để lại ra sao…luôn là những yếu tố đặt ra trong đầu của những lãnh đạo Bắc Kinh.
Nhưng dù tính toán, phân tích giỏi mấy cũng chỉ đúng được yếu tố “hữu hình”, còn những nhân tố “vô hình” thì không bao giờ. Và, chính điều này, Trung Quốc đã có quá nhiều bài học xương máu của thời xưa và thời hiện đại của Mỹ, một cường quốc quân sự mà hiện tại Trung Quốc chưa thể so nổi, khi gây chiến với Việt Nam.
Trong tình hiện nay, Trung Quốc, liệu có thể tạo cớ để gây xung đột quân sự, đánh chiếm Trường Sa của Việt Nam hay không?
Giới quân sự cho rằng, ai chiếm được Trường Sa là khống chế được Biển Đông.
Trường Sa thuộc Việt Nam thì vô hại với lợi ích của Mỹ, Nhật Bản, Nga, Ấn Độ và tất các các quốc gia có tuyến đường vận tải qua Biển Đông. Nhưng nếu Trường Sa lọt vào tay Trung Quốc, một quốc gia hung hăng, bành trướng, bá quyền với tư tưởng dân tộc cực đoan, ôm mộng bá chủ thế giới thì là điều vô cùng nguy hại cho các quốc gia trên. Ít nhất Nhật Bản là quốc gia đầu tiên bị Trung Quốc “bóp cổ họng”. Nhật Bản cũng quá hiểu điều đó.
Do đó, việc đầu tiên là Trung Quốc phải tính đến là khả năng can thiệp của họ, đặc biệt là của Mỹ, sự can thiệp trực tiếp sẽ và gián tiếp sẽ xảy ra khi nào và mức độ ra sao…
Quan điểm của Mỹ, theo giáo sư Donald Weatherbee từ đại học South Carolina: “Lợi ích cốt lõi quốc gia của Mỹ là tự do hàng hải. Thời điểm mà Trung Quốc thách thức Mỹ bằng cách đóng các tuyến đường biển qua lại của các tàu Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, hoặc nước nào khác, thì vấn đề không còn là lợi ích quốc gia của Philippines hay Indonesia… mà sẽ là vấn đề lợi ích quốc gia của Mỹ”.
Chắc chắn Mỹ, Nhật Bản, Nga… sẽ can thiệp, nhưng gián tiếp. Hỗ trợ cho Việt Nam đối đầu với Trung Quốc là thượng sách.
Thực ra, Hạm đội Nam Hải của hải quân Trung Quốc mạnh mẽ, tài giỏi trong cái nhìn, suy nghĩ của giới “diều hâu”, giới quá khích Trung Quốc mà thôi. Trong con mắt của Nhật, Nga, Mỹ…thậm chí của giới lãnh đạo trí tuệ Bắc Kinh thì chưa là gì, chưa thể đem ra để dọa dẫm ai.
Một lần nữa, địa quân sự, địa kinh tế bắt buộc Việt Nam phải đương đầu với nước lớn, hùng mạnh, dù không bao giờ muốn.
Địa quân sự, địa kinh tế bắt buộc Việt Nam lại phải đương đầu với nhiều thách thức. (Ảnh Vũ Anh Tuấn/Thời nay)
Địa quân sự, địa kinh tế bắt buộc Việt Nam lại phải đương đầu với nhiều thách thức. (Ảnh Vũ Anh Tuấn/Thời nay)
Việc thứ hai Trung Quốc phải tính đến là khả năng tự vệ của Việt Nam.
Đây là yếu tố quyết định nhất nhưng tiếc thay và do đó nguy hiểm thay, Trung Quốc hình như không cho đó là quan trọng( bệnh cố hữu mà).
Trong mưu đồ chiếm trọn biển Đông, trước mắt Trung Quốc chỉ có người khổng lồ hùng mạnh Mỹ mới đáng do dự, quan tâm, thử phép này phép kia…để đoán phản ứng của Mỹ. Họ rất sợ phải đối đầu với Mỹ.
Họ quên mất một điều, trước tiên muốn chiếm trọn biển Đông thì phải vượt qua Việt Nam hoặc có thể họ coi Việt Nam chỉ là “đồ chơi để trong túi”.
Binh đao, lửa đạn rất dễ xảy ra bởi sự đánh giá chủ quan của những kẻ hiếu chiến, thiếu tỉnh táo. Và, để rồi, khi có những cuốn hồi ký viết về sai lầm của mình thì đã muộn, không biết bao nhiêu máu xương đã đổ.
Trung Quốc nên biết rằng, Trường Sa là của Việt Nam. Đánh chiếm Trường Sa là xâm lược chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.
Sự chuẩn bị một cách bài bản, bình tĩnh, tự tin đến lạnh lùng của Việt Nam để bảo vệ Tổ quốc khiến chưa lúc nào Việt Nam mạnh như ngày nay.
Việt Nam bảo vệ Tổ quốc không phải bắt đầu bằng “cuốc thuổng gậy gộc” như thời chống Pháp, chống Mỹ mà có đủ vũ khí trang bị hiện đại cho riêng mình, đủ sức làm cho kẻ xâm lược phải trả giá.
Việt Nam được tất cả các nước lớn ủng hộ, đây là nguồn sức mạnh tinh thần và vật chất khi cần mà trong các cuộc chiến tranh giữ nước thời hiện đại Việt Nam chưa từng có. Việc Nga, Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ…đứng về phía Việt Nam là hy hữu, chứng tỏ hành động của Trung Quốc gây căng thẳng vừa qua là không sáng suốt, manh động.
“Chỉ khi nào Việt Nam hết cỏ mới hết người Việt Nam đánh quân xâm lược”, “Thà làm ma nước Nam chứ không thèm làm Vương đất Bắc”. Tư tưởng của quan, dân nước Việt đã ngấm vào máu thịt như vậy thì không thể nào và chưa bao giờ có kẻ xâm lược nào đè bẹp được ý chí và sự phản kháng của Việt Nam.
Do vậy gây chiến tranh với Việt Nam, ít nhất sa lầy là điều chắc chắn.
Nếu vậy, điều gì sẽ xảy ra với Trung Quốc khi sa lầy, chưa nói đến thất bại, trong một cuộc chiến tranh do mình gây ra thì Bắc Kinh hiểu hơn ai hết.
Ảnh nóng: Tàu ngầm lớp Kilo sẽ về Việt Nam ngay trong năm nay?
  • Lê Ngọc Thống

Trung Quốc không tỉnh táo sẽ giống Liên Xô cũ

(Cách đánh) - Trung Quốc thường tố cáo Mỹ dở bài “chiến tranh lạnh” ra với mình. Thực ra, điều này hơi oan cho Mỹ.



Thế giới đã từng xảy ra một cuộc chiến tranh lạnh kéo dài hơn nửa thế kỷ giữa Liên Xô và Mỹ trên 3 mặt trận chính trị tư tưởng, kinh tế và quân sự. 
Gọi là “lạnh” bởi trên mặt trận quân sự nó không có tiếng nổ của súng đạn, tên lửa, bởi cả hai bên đều hiểu khi mà lực lượng quân sự đang ở thế cân bằng thì sẽ cùng chết nếu như nó nổ ra.
Do đó, chạy đua vũ trang để chiếm ưu thế và qua đó làm sụp đổ nền kinh tế đối phương là mục đích của mặt trận này.
Nhưng trên mặt trận chính trị tư tưởng và kinh tế thì xảy ra hết sức gay gắt, nóng bỏng, quyết liệt, một mất một còn. Cả hai đều triển khai toàn lực không nương tay vì kết quả sẽ cho ra “kẻ thắng, người thua” chứ không phải cả hai cùng chết như trên mặt trận quân sự.
Đối với Trung Quốc, trên mặt trận chính trị tư tưởng, nếu như quan điểm “mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là bắt được chuột” xuyên suốt trong quá trình phát triển đất nước của giới lãnh đạo, thì Trung Quốc, đương nhiên, chẳng có hệ tư tưởng, Trung Quốc chỉ có mục đích. 
Vì thế, sẽ không có hay nếu có thì mức độ chẳng gay gắt, quyết liệt kiểu “ai thắng ai” trên mặt trận này giữa Mỹ và Trung Quốc.
Trên mặt trận kinh tế, sự phụ thuộc vào nhau quá lớn, đến mức khi “Trung Quốc hắt hơi thì thế giới cũng sổ mũi”, cho nên Mỹ và đồng minh chẳng dại gì “đốt nhà ông hàng xóm để cả hai cùng cháy”.
Trên mặt trận quân sự, khác với Liên Xô trước đây, Mỹ và đồng minh có một lực lượng quân sự vượt trội so với Trung Quốc. Đây là sự khác biệt và chính sự khác biệt này để thế giới phải công nhận vai trò bá chủ thế giới của Mỹ.
Vậy, nếu có cuộc “chiến tranh lạnh” giữa Mỹ và Trung Quốc thì chỉ có thể xảy ra trên mặt trận này, nhưng theo kiểu gì?.
Cái có thì Mỹ đã có, Mỹ không muốn ai thách thức cái đã có của mình, cho nên, với sức mạnh quân sự vượt trội, họ sử dụng để kiềm chế quốc gia nào có ý đồ “chiếm ngai vàng” là tất nhiên. 
Mỹ muốn Trung quốc giàu nhưng không được mạnh. Và đây chính là mục đích để Mỹ triển khai các chiến lược bao vây, kiềm chế để Trung Quốc luôn là một thị trường, một công trường của thế giới. Những vấn đề này, xem ra không giống với khái niệm “chiến tranh lạnh” như trước đây mà Xô-Mỹ tiến hành.
Trung Quốc đừng ngạc nhiên khi hệ thống lá chắn tên lửa của Mỹ và đồng minh đã ngay trước cửa nhà, đừng ngạc nhiên khi Mỹ “xía” vô Biển Đông và các nơi nhạy cảm khác như Ấn Độ, Myanma…Trung Quốc đừng cay cú khi các tử huyệt năng lượng của mình bị Mỹ khống chế…
Thực tế là tại khu vực châu Á-TBD đang có cuộc chạy đua vũ trang mà Trung Quốc là quốc gia cầm đầu.
Trung Quốc khi có nhiều tiền thì họ tăng ngân sách quân sự (hiện nay chỉ sau Mỹ). Nếu như để đối đầu với Mỹ, muốn phá vỡ thế độc tôn của Mỹ, thì không nói làm gì, đằng này, cùng với tăng cường tiềm lực quân sự, Trung Quốc tuyên bố thêm các khu vực có “lợi ích cốt lõi” khác, mạnh bạo, quyết đoán trong tranh chấp biển Đông với láng giềng đến mức ngang ngược, bất chấp pháp luật quốc tế.
Cho nên, hành động của Trung Quốc khiến các nước nhỏ lo lắng, bắt buộc họ cũng phải tăng cường tiềm lực quân sự để phòng thủ. 
Cũng phải công nhận rằng, khi Mỹ và đồng minh cài thế, tăng cường lực lượng ở châu Á-TBD để bao vây kiềm chế Trung Quốc thì Trung Quốc không thể ngồi yên, hơn nữa trong khi mục tiêu của Trung Quốc là truất ngôi Mỹ để bá chủ thế giới thì lại càng không thể. 
Nhưng, phải chăng, đây là con đường dẫn Trung Quốc đi đến…Liên Xô mà chính Trung Quốc tự mình chứ không phải Mỹ?
Trước hết, đua với Mỹ để đạt mục tiêu vươn tới là các loại vũ khí mới nhất của Mỹ với phương châm: "Những gì Mỹ có thì Trung Quốc nhất định phải có” là sai lầm mang tính chủ quan, duy ý chí.
Thực tế GDP của Trung Quốc chỉ sau Mỹ, nhưng các ngành nghề tạo nên chất lượng GDP của Trung Quốc thì không như Mỹ, Nhật Bản…vì thế nền công nghiệp Trung Quốc nói chung và công nghiệp quốc phòng nói riêng có một nền tảng thấp kém.
Nếu như những sản phẩm quân sự thuộc hàng công nghệ cao còn phụ thuộc vào nước ngoài, như động cơ máy bay chẳng hạn…, thì hãy khoan nói đến “đua” với đối thủ mà chỉ phấn đấu cố gắng “đuổi cho kịp” là vĩ đại lắm rồi. 
Tiếc thay, hiện nay, trong khi Mỹ đang tinh gọn lực lượng quân sự của mình thì Trung Quốc, do mục đích chiến lược quá lớn (không dám nói là tham vọng) nên họ phải hiện đại hóa lực lượng quân sự của mình với tốc độ nhanh và tất nhiên, ở trên một nền tảng công nghiệp như vậy thì khi đó, nó chỉ có ý nghĩa về mặt số lượng.
Sản xuất chế tạo vũ khí trang bị, xây dựng lực lượng phải phục vụ cho chiến thuật, cho chiến lược. Nhưng nếu như chiến lược đề ra dựa vào ảo tưởng, tham vọng, duy ý chí, thì vũ khí trang bị sẽ trở nên vô bổ với thực tế, dùng để tác chiến thì sẽ không phù hợp về chiến thuật, rất mạo hiểm và rất không đáng tin cậy.
Thực tế đã chứng minh. Trong chiến tranh, dù cho hình thức tác chiến kiểu gì, thì chỉ khi có sự xuất hiện người lính trên chiến trường, cuộc chiến mới được giải quyết trọn vẹn. Bởi thế, không khó hiểu khi Mỹ xây dựng và có một lực lượng lính thủy đánh bộ hùng mạnh nhất thế giới.
Đây là lực lượng triển khai nhanh mọi nơi trên ven bờ đại dương bằng các tàu đổ bộ lớn LHD (tàu mẹ) và loại tàu con LCAC…, gây uy hiếp lớn, thực sự, lên đối phương của Mỹ.
Trung Quốc còn cho ra đời kiểu tàu đổ bộ Ro-Ro lưỡng dụng
Trung Quốc còn cho ra đời kiểu tàu đổ bộ Ro-Ro lưỡng dụng

Trung Quốc cũng muốn như Mỹ với lực lượng lính thủy đánh bộ của mình, họ xây dựng và đóng nhiều tàu loại LHD, LCAC… nhưng nhóm tàu loại LHD, thay vì được bảo vệ bởi tàu sân bay, tàu ngầm …hiện đại của Mỹ và chỉ xuất hiện khi khả năng chống trả của đối phương bị tê liệt thì của Trung Quốc lại không được như thế vì khả năng hạn chế.
Đã thế, Trung Quốc còn cho ra đời kiểu tàu đổ bộ Ro-Ro lưỡng dụng (thời bình thì vận tải, thời chiến thì chở quân và xe lội nước) chở được 2000 quân và 300 xe mà vận tốc chỉ dưới 20M/h để chứng tỏ có tàu đổ bộ lớn hơn Mỹ…thì quả là chạy đua.
Nhưng, khi mà chính Trung quốc và thực tế cũng như vậy, đã xác định hải quân TQ (PLAN) chưa đủ sức tác chiến ngoài khu vực châu Á-TBD; tàu sân bay Thi Lang chỉ để huấn luyện, thì nhóm tàu LHD (Type 071) và Ro-Ro liệu có khả dụng trong vùng biển chật hẹp, địa hình phù hợp cho kiểu tác chiến phi đối xứng của một đối phương mà sự chống trả vô cùng quyết liệt? 
Lực lượng tàu ngầm, nếu đúng như giới quân sự Mỹ và phương Tây đánh giá về khả năng tác chiến, tính năng kỹ chiến thuật, thì 60 tàu ngầm trong PLAN phải “nuôi” nó quả là rất tốn kém.
Lực lượng này quá lạc hậu khi phải đối đầu với Mỹ và đồng minh nhưng lại quá nhiều, không cần thiết cho việc răn đe khi tranh chấp biển đảo với các nước nhỏ trong khu vực. Vân vân và vân vân.
Vậy, giới quân sự tinh anh, các học giả uyên bác, chẳng lẽ không phát hiện ra những vấn đề trên? Tất nhiên, nhưng, nhìn thấy sai lầm là một chuyện và ngăn chặn được hay không lại là chuyện khác.
Nhóm Khủng hoảng Quốc tế (International Crisis Group - ICG) đã từng chỉ ra rằng, trên biển Đông, Trung Quốc có đến 9 cơ quan chấp pháp (9 con rồng), cạnh tranh sức mạnh bằng hành động hiếu chiến để được phân bổ nhiều ngân sách, để tăng trưởng vì lợi ích cục bộ…
Đồng thời, khi nền công nghiệp vũ khí của Trung Quốc đã chuyển đổi với việc ra đời khu công nghiệp quân sự riêng, trong đó yếu tố tư nhân đóng vai trò chính thì mối quan hệ “khăng khít”, “kẻ tung, người hứng” của giới hiếu chiến đầy thế lực-“giới diều hâu đầy lông măng” hò hét, phê phán chính phủ “bạc nhược”, “đớn hèn” đòi “phải cứng rắn với Mỹ”, “sẵn sàng tiến hành chiến tranh xâm lược…” với các nhà tài phiệt quân sự là không tránh khỏi và gây lên chính phủ một áp lực không phải là nhỏ. 
Phương châm: “Những gì Mỹ có thì Trung Quốc nhất định phải có”, đã cho ra đời hàng loạt những sản phẩm “nhái”, sao chép, mang yều tố tấn công nhất, đồ sộ nhất… thì, hình như vừa mang tính chủ quan, duy ý chí, đua đòi, vừa thiếu định hướng khả năng sử dụng, bất chấp chiến thuật, nó chỉ là biểu tượng hoành tráng sức mạnh, hữu dụng trong diễu võ dương oai hơn là tác chiến. 
Rõ ràng, các nhà tài phiệt vũ khí được lợi, nhóm “diều hâu” được “lên đời”, còn tính mạng người lính? 
Sách lược của Trung Quốc và cả ngay giới hiến chiến đều tránh đối đầu với Mỹ, đến mức họ chỉ cho “tàu cá lên tuyến đầu, thay vì hải quân…để khỏi mắc mưu Mỹ”, nên sẽ không đối đầu với Mỹ đâu mà lo. 
Ngoài Mỹ ra thì “9 con rồng đang khuấy nước trên biển”, giới hiếu chiến “lên đời”, các nhà tài phiệt quân sự, chẳng nể sợ ai hết, khu vực càng căng thẳng, càng nóng, càng được phân bổ kinh phí hoạt động, càng có nhiều dự án đặt hàng, càng lợi nhuận.
Rốt cuộc, hơn 250 triệu dân Trung Quốc đang sống dưới mức nghèo khổ và quyết tâm “Mỹ có gì Trung Quốc phải có nấy” mới là nội dung của một cuộc “chiến tranh lạnh” mà Trung Quốc phải đối phó.
Ai tạo ra? Đương nhiên không phải Mỹ. Mỹ không đua vì Mỹ đã vượt trội, Mỹ chỉ ngăn cản, kiềm chế Trung Quốc mà thôi. 
Chỉ có “ma đưa lối, quỹ dẫn đường”, chỉ có tham vọng lớn vượt ra ngoài khả năng mà vẫn quyết tâm đeo đuổi thì điểm đến cuối cùng của con đường đó mới là…Liên Xô cũ.
  • Lê Ngọc Thống

Tại sao Trung Quốc không xử rắn với Nhật Bản?

(Cách đánh)- Tranh chấp đảo Senkaku/Điếu Ngư giữa Trung Quốc và Nhật Bản lại rộ lên căng thẳng lần thứ hai. Nhưng lần nào cũng thế, Trung Quốc biểu tình phản đối quyết liệt, làm căng thẳng quan hệ ngoại giao, còn Nhật Bản thì hành động cứng rắn, kiên quyết khi ngăn chặn, bảo vệ chủ quyền và xử lý hậu quả thì rất mềm mỏng, hạn chế tối đa căng thẳng trong quan hệ ngoại giao. Câu hỏi đặt ra, tại sao?


Biểu tình chỉ biểu hiện thế yếu trước đối thủ
Tại Trung Quốc, trước sự kiện này có nhiều cuộc biểu tình với hàng nghìn người hô vang khẩu hiệu chống Nhật, bài Nhật, đã thế lại còn đập phá những cái gì thuộc Nhật mà người khác, cũng là dân Trung Quốc, sở hữu, gây thiệt hại cho tài sản quốc gia. Đúng như một số tờ báo của Trung Quốc bình luận, coi đó là hành động ngu xuẩn.
Vụ tranh chấp Scarborough với Philipines của Trung Quốc cũng rất căng thẳng. Dân Philipines thì biểu tình, Trung Quốc thì không. Lực lượng tàu cá và Hải giám của họ theo chiến thuật “lấy thịt đè người” đã xua tàu cá của Philipines ra khỏi vòng chiến.
Đã thế, Trung Quốc còn cho 4 tàu khu trục mang theo 48 quả tên lửa xuất phát, đồng thời, quân khu này, quân khu kia sẵn sàng đợi lệnh…đe dọa “thổi bay” Philipines.
Vụ tranh chấp trên biển Đông với Việt Nam. Ngay sau khi Luật biển Việt Nam được công bố, Trung Quốc cũng không phản đối theo kiểu biểu tình hò hét.
Họ hành động ngang ngược, bất chấp thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa…”, huy động hàng ngàn tàu cá khiêu khích, đánh bắt trái phép trong EEZ của Việt Nam…
Qua 3 vụ tranh chấp chủ quyền với Nhật, Việt Nam và Philipines, giới quan sát dễ nhận ra là với Việt Nam và Philipines thì Trung Quốc chỉ có hành động, hành động tỏ ra hung hăng, ngang ngược, riêng với Nhật Bản thì Trung Quốc mới biểu tình rầm rộ với thái độ hết sức kích động, sôi sục.
Việt Nam cũng đã từng biểu tình để chống quân thù, nhưng biểu tình trực tiếp trước họng súng của quân xâm lược, trước gầm xích xe tăng giặc. Lớp người này ngả xuống lớp sau xông lên khiến quân thù khiếp sợ, chùn bước.
Đó là sự thể hiện bản lĩnh, khí phách của một dân tộc, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Liệu những người biểu tình Trung Quốc đó trước họng súng đen ngòm sẵn sàng nhả đạn, xích xe tăng nghiến trèo trẹo trên đường của lực lượng phòng vệ Nhật Bản họ có dám hung hăng, sục sôi hay không?

Thật ra, biểu tình ở ngay nơi nước mình để “thể hiện lòng yêu nước”, chống lại một nước khác, lại được nhà cầm quyền khuyến khích thì chẳng đâu vào đâu.
Biểu tình dù có đông hàng triệu người, sôi sục mấy đi chăng nữa thì sức nặng của nó cũng như chiếc lông hồng. Thế yếu mới có cách biểu tình, hành xử như vậy, có tác dụng như xả stress mà thôi.
Đương nhiên, Philipines không phải là Nhật Bản, cho nên, sẽ trở nên trò cười cho thiên hạ nếu như có kẻ nào dù là “diều hâu” mấy đi chăng nữa, hung hăng mấy chăng nữa cũng không thể đe dọa kiểu “quân khu này đợi lệnh”, “thổi bay Nhật Bản”…bởi lẽ, “đẳng cấp của Nhật Bản là vĩnh viễn”.
Nhật Bản, một con hổ đói đang ngủ
Điều đáng sợ nhất mang tên Nhật Bản của Trung Quốc không phải là hiện tại bắt đầu của một cuộc xung đột quân sự từ Senkaku/Điếu Ngư khi Trung Quốc hành động cứng rắn theo kiểu của ông tướng văn phòng “diều hâu” La Viện.
Tranh chấp đảo Senkaku/Điếu Ngư giữa Trung Quốc và Nhật Bản lại rộ lên căng thẳng lần thứ hai.
Tranh chấp đảo Senkaku/Điếu Ngư giữa Trung Quốc và Nhật Bản lại rộ lên căng thẳng lần thứ hai.
Hiện tại các nhà phân tích quân sự đã so sánh thế, lực của 2 bên nếu như cuộc chiến Trung – Nhật xảy ra, rằng, Trung Quốc nhiều về số lượng nhưng kém về chất lượng, Nhật thì ít nhưng tinh nhuệ, hiện đại và thiện chiến hơn, có thế trận thuận lợi hơn…Nói chung Nhật vẫn ở cửa trên Trung Quốc.
Tất cả những điều trên không đáng sợ lắm cho Trung Quốc. Trung Quốc vẫn có thể khắc phục bằng “chiến thuật biển người” (Ông La Viện đã sẵn sàng tung ra 100 tàu chiến cơ mà) và trong chiến tranh thế trận có thể chuyển biến không lường trước nên chưa khẳng định thắng thua.
Điều không những Trung Quốc mà cả châu Á đáng sợ nhất ở Nhật Bản là kích hoạt trạng thái chiến tranh của Nhật Bản.
Trung Quốc đang mở rộng sức mạnh quân sự và gia tăng hoạt động của hạm đội hải quân với ý đồ ngày càng lộ rõ không cần che giấu.
Trung Quốc đang mở rộng sức mạnh quân sự và gia tăng hoạt động của hạm đội hải quân với ý đồ ngày càng lộ rõ không cần che giấu.
Sau 30 năm phấn đấu, nền kinh tế Trung Quốc mới đuổi kịp Nhật năm 2010 và cùng với kinh tế, Trung Quốc không ngần ngại tăng cường quân sự cho “tương xứng với siêu cường kinh tế”, đồng thời mở rộng “lợi ích cốt lõi” cho “tương xứng với siêu cường quân sự”, trong khi đó, nền kinh tế Nhật đã tồn tại như vậy nửa thế kỷ nay, chỉ sau Mỹ.
Hơn ai hết, người Nhật đã hiểu thế nào là hung hăng, hiếu chiến, kiểu “ngựa non háu đá” và hậu quả của tư tưởng bành trướng bá quyền sẽ ra sao.
Người Nhật không thích hoanh hoang, khua môi múa mép với súng ống nhưng tư duy về chiến tranh, tầm nhìn xa của họ về chiến lược, về tổ chức xây dựng lực lượng đối phó với những thách thức về an ninh có thể xảy ra… cũng chẳng kém Trung Quốc.
Vì vậy, chẳng có gì là ngạc nhiên nếu như có ai đó phát hiện ra rằng, nền công nghiệp hiện đại của Nhật Bản đã tích trữ một thế năng cực lớn cho công nghiệp quốc phòng.
Hiện tại, Tokyo đã có trong tay gần như toàn bộ khí tài quân sự để thành lập một quân đội hiện đại và quy mô lớn, chỉ có một số yếu tố còn thiếu, nhưng có thể dễ dàng bổ sung trong một thời gian rất ngắn trước khi dấu hiệu của cuộc chiến có thể nổ ra.
Trên thực tế đang diễn ra sự khôi phục sức mạnh hải quân của Nhật bản và có thể không phải nghi ngờ là người Nhật chẳng quên cái gì và chẳng tha thứ cho ai. Dân tộc này biết phải làm gì khi một ai đó động đến lợi ích quốc gia.
Một con hổ đang ngủ, đánh thức nó dậy đã nguy hiểm không lường thì đánh thức một con hổ đói đang ngủ còn nguy hiểm cực kỳ hơn.
Đánh thức nó dậy làm gì, nếu như không muốn làm mồi cho nó?
Ai đang vội vàng, chủ quan, đánh thức con hổ này?
Sẽ là phạm sai lầm khủng khiếp nếu bỏ qua, coi thường, vai trò của Nhật Bản ở biển Đông. Trên biển Đông hàng năm có khoảng 70% khối lượng dầu mỏ nhập khẩu và khoảng 45% khối lượng hàng hoá xuất khẩu của Nhật Bản cũng được vận chuyển qua Biển Đông.
Trung Quốc đang mở rộng sức mạnh quân sự và gia tăng hoạt động của hạm đội hải quân với ý đồ ngày càng lộ rõ không cần che giấu. Đó là, độc chiếm biển Đông.
Nếu ý muốn này thành hiện thực thì khi cần thiết, Trung Quốc chẳng ngại ngần gì phong tỏa yết hầu giao thông của Nhật Bản trên Biển Đông khi cần thiết để có lợi thế trong việc giải quyết tranh chấp với Nhật ở Senkaku/Điếu Ngư, thực hiện tiếp kế hoạch “chuỗi đảo thứ nhất”.
Đương nhiên, Nhật Bản làm sao lại ngồi nhìn lợi ích quốc gia, an ninh quốc gia bị thách thức như vậy khi để Trung Quốc chiếm trọn biển Đông, huống chi Trung Quốc lại còn đòi chủ quyền ở Senkaku thì ngoài sự kiềm chế của Nhật Bản. Đã đến lúc Nhật Bản phải vào cuộc.
Phải chăng, Senkaku/Điếu Ngư là nguyên nhân chính làm cho con hổ đói thức giấc?
 
  • Lê Ngọc Thống

Trung Quốc bị mắc mưu chiến lược tại châu Á-TBD?

(Cách đánh)- Những tưởng vụ Scarborogh, biển Đông mà Trung Quốc làm cho dậy sóng tạm lắng xuống thì tranh chấp biển đảo ở Hoa Nam nổi lên quyết liệt giữa Nhật Bản-Hàn Quốc, Nhật Bản-Đài Loan là 3 đồng minh của Mỹ và nóng nhất là Nhật Bản-Trung Quốc. Điều gì đang xảy ra?



Nhiều người cho rằng với Trung Quốc, Mỹ giống như kẻ “thả gà ra để đuổi bắt”. Nghĩa là dung dưỡng cho Trung Quốc phát triển hơn 30 năm nay, giờ thấy Trung Quốc lớn mạnh mới hốt hoảng kiềm chế, đối phó…, rằng, đã quá muộn cho Mỹ khi phát hiện ra Trung Quốc có ý đồ truất ngôi bá chủ…Nhầm to đấy, chê Mỹ như vậy chẳng khác nào chê “gái... không biết vén váy”.

Mỹ được mệnh danh là thực dụng, điều này nói lên tính khoa học và tính thực tiễn của Mỹ. Mỹ làm điều gì cũng phải có lợi, đúng lúc, đúng nơi.
Mỹ trở lại châu Á-TBD là do Trung Quốc và các nước trong khu vực này “mời” Mỹ đến đấy chứ! Ai bảo tàu Cheonan bị chìm làm chi (té ra bị chìm là do chính mìn của Hàn Quốc); ai bảo Trung Quốc vào tháng 10/2011 định ăn tươi nuốt sống Nhật Bản trong vụ Nhật bắt gã thuyền trưởng vô danh tiểu tốt xâm phạm Senkaku làm chi…

Mỹ trở lại châu Á-TBD mới chỉ bằng tuyên bố, trong đó hùng hồn nhất là sẽ điều 60% lực lượng hải quân sang châu Á-TBD, đồng thời tiến hành một vài hoạt động cài thế, nhưng khu vực châu Á-TBD này đã nổi sóng.
Rốt cuộc, tình hình tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư nóng lên ai được lợi, Trung Quốc hay Nhật Bản?
Rốt cuộc, tình hình tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư nóng lên ai được lợi, Trung Quốc hay Nhật Bản?
“Tội” nhất là Nhật Bản. Bỗng dưng, Nhật Bản phải lao vào vòng tranh chấp chủ quyền biển đảo gay gắt, quyết liệt với Nga, Trung Quốc và ngay cả 2 đồng minh là Hàn Quốc và Đài Loan, đặc biệt là Trung Quốc.

Tại sao Trung Quốc lại quyết liệt như vậy?

Ngay sau khi Chính phủ Nhật Bản công bố mua lại 3 hòn đảo từ các chủ sở hữu tư nhân, mà vốn trước đây là cho thuê. Việc quốc hữu hóa mấy hòn đảo bị Bắc Kinh gọi là phi pháp và không có hiệu lực, đồng thời đe dọa thi hành biện pháp tùy thuộc theo sự phát triển tình hình.

Về phần mình, Chính phủ Nhật Bản cũng quan tâm khai thác chủ đề yêu nước, bởi rất cần phải xả van, hóa giải những dồn nén của công luận xã hội bắt nguồn từ những vấn đề chính trị trong nước.

Đồng thời quan trọng nhất là đã đến lúc Nhật Bản được “cởi trói”, được tự mình tái vũ trang để chống lại “kẻ bắt nạt” (tất nhiên không phải là Hàn Quốc và Đài Loan) một cách “danh chính ngôn thuận”.

Nhật Bản tái vũ trang, không phải là chuyện đùa cho bất cứ quốc gia nào ở châu Á, nhất là Trung Quốc. Không phải ngẫu nhiên mà vị Bộ trưởng quốc phòng Nhật Bản tuyên bố: “Cần giữ nhà máy điện hạt nhân để răn đe…”.

Điều này ai cũng hiểu và không có một chút nghi ngờ về khả năng, công nghệ chế tạo vũ khí hạt nhân trong tầm tay của Nhật Bản. Nhật Bản muốn là có.

Nhật Bản tái vũ trang, Trung Quốc phải cẩn thận, phải “suy nghĩ 2 lần”. Khu vực châu Á-TBD, Trung Quốc không thể muốn gì được nấy.

Rốt cuộc, tình hình tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư nóng lên ai được lợi, Trung Quốc hay Nhật Bản?

Trung Quốc đã lợi dụng chủ nghĩa dân tộc để trục lợi, nhưng quá đà. Nếu không có những kẻ quá khích nhảy xổ lên quần đảo Senkaku/Điếu Ngư khiêu khích. Nếu như không có hàng loạt cuộc biểu tình chống Nhật trên khắp Trung Quốc, xé cờ Nhật, chặn xe đại sứ quán… kích hoạt, hun nóng máu dân tộc Nhật  thì Nhật Bản chưa có cơ hội để quốc hữu hóa.

Đến đây, dư luận có một câu hỏi mà không đặt ra thì không hiểu được bản chất của một vấn đề, rằng, Mỹ ở đâu và có vai trò gì?

Còn nhớ sự kiện ngày 16/3/2012 khi Triều Tiên tuyên bố sẽ phóng vệ tinh vào ngày 12-16/4. Ngay lập tức Nhật Bản, Hàn Quốc và cả Đài Loan cũng tuyên bố sẽ đánh chặn nếu nó bay sang không phận.

Không như các lần trước, lần này họ không chỉ nói suông. Nhật Bản từ ngày 6/4 đã triển khai xong hệ thống đánh chặn ở phía đông gồm rất nhiều bệ phóng.

 Hàn Quốc cũng thế, triển khai xong các hệ thống đánh chặn phía tây với một tinh thần “nếu tên lửa Triều Tiên xâm phạm không phận của họ dù chỉ 1cm sẽ tiêu diệt”.

Còn Mỹ thì đem thi thố sử dụng trang bị cực kỳ hiện đại trong dò tìm phát hiện tên lửa như radar X-Band và chia sẻ thông tin cho Nhật, Hàn…Sự chuẩn bị của 3 nước này có vẻ rất chi là “hồ hởi”.

Vệ tinh thì phóng không thành công, nhưng cái “của nợ” mà Mỹ, Nhật, Hàn và Đài Loan đã triển khai thì còn tồn tại hay không và nếu tồn tại thì để làm gì, với ai… chỉ có Trung Quốc mới trả lời được.

Thế trận ở châu Á-TBD, Mỹ và đồng minh đã cài xong.

 Còn bây giờ? Đương nhiên Mỹ và đồng minh phải tăng cường lực. Nếu Trung Quốc cho rằng, Mỹ cắt giảm ngân sách quốc phòng thì sẽ yếu đi, lúc đó Trung Quốc có quyền mơ ước. Có thể đúng, nhưng, Mỹ cũng có nhiều nước cờ hay để chơi với Trung Quốc.

“Cởi trói” cho Nhật Bản để chia sẻ trách nhiệm cũng đủ kiềm chế Trung Quốc. Nhật Bản tái vũ trang chỉ là vấn đề thời gian.

Té ra thế giới cũng lắm người tài. Trung Quốc rất giỏi lợi dụng thời cơ thì Mỹ, Nhật, Hàn cũng thế, nhưng họ trên Trung Quốc một bậc bởi họ không chỉ thụ động lợi dụng mà còn giỏi tạo ra thời cơ để lợi dụng.

Trung Quốc sẽ làm gì khi về thế, Mỹ và đồng minh đã cài xong, về lực cũng đã được tăng cường, và, trong khi chính cái thế trận này Trung Quốc đang bị bao vây là chắc chắn?

Xem ra ý tưởng dùng thuốc nổ cài vào tàu cá để tấn công hải quân Mỹ của ông tướng Hải quân Trung Quốc nào đó; dùng sức mạnh hải quân bắt nạt, đe dọa, lấn lướt các nước nhỏ để tranh dành vài hòn đảo không người trên biển… của các nhà chiến lược, học giả uyên thâm, những “đại trượng phu” của Trung Quốc sao quá tầm thường so với ý tưởng chiến lược của Mỹ và đồng minh trên khu vực châu Á-TBD.

Chẳng lẽ có được mấy hòn đảo giữa biển, Trung Quốc mới trở thành cường quốc biển hay sao?

Theo ông trung tướng Lưu Á Châu, tại Đại học Quốc phòng Trung Quốc, khi thảo luận vấn đề Đài Loan có một quan điểm được nhiều người tán đồng như sau: “Đài Loan như một cái ổ khoá. Nếu không giải quyết được vấn đề Đài Loan thì ổ khoá ấy sẽ khoá chặt cánh cổng lớn của Trung Quốc, Trung Quốc sẽ không có lối ra biển cả”.

Và ông Lưu Á Châu phản bác: Vậy, Tây Ban Nha sau khi trở thành cường quốc biển, đâu có thể ngăn cản anh hàng xóm Bồ Đào Nha cũng trở thành cường quốc biển. Eo biển Dover của Pháp cách nước Anh có 28 hải lý, Anh Quốc có thể ngăn cản Pháp trở thành cường quốc biển không?”

Chưa dừng ở đó, ngày nay nhiều học giả Trung Quốc còn cho rằng Biển Đông là “sinh mạng của Trung Quốc” nữa cơ…thì quả là một sự ngụy biện cực đoan nguy hiểm.

Nhìn diễn biến thời sự, nhiều người lo ngại cuộc chiến Trung – Nhật sẽ xảy ra.  Xin đừng tốn giấy mực để bàn luận chuyện này. Không đời nào xảy ra.
  • Lê Ngọc Thống

Uy lực của tàu chống đổ bộ TTP400-Tp Việt Nam

(Cách đánh)- Bất kỳ nghệ thuật tác chiến tấn công nào cũng đều sinh ra nghệ thuật phòng thủ và phản công tương ứng. Lực lượng phòng thủ phải tìm ra những điểm yếu của lực lượng tấn công dù mạnh, dù hiểm hóc đến đâu để giáng trả.


Đó chính là tư tưởng tấn công trong đường lối, nghệ thuật quân sự.

Sự nguy hiểm khó lường của tác chiến đổ bộ hiện đại

Nghệ thuật tác chiến đổ bộ đánh chiếm, đột kích, hiện đại sử dụng 3 lực lượng: tàu đổ bộ lưỡng thê, tàu đổ bộ đệm khí cỡ lớn và máy bay trực thăng tiến hành đổ bộ thẳng đứng mà giới quân sự coi là phương thức tác chiến 3 chiều (lập thể) đã tạo nên một thế "chân kiềng" vững chắc.

Bộ 3 lực lượng này đã đáp ứng các tiêu chí rất cơ bản trong tác chiến đổ bộ, đó là: tập trung, mạnh và nhanh.

Tập trung, vì cả 3 lực lượng trên đều có thể cập bờ để triển khai tác chiến cùng một lúc.

Mạnh là vì hỏa lực của 3 lực lượng này đủ mạnh để đè bẹp mục tiêu từ cấp chiến dịch trở xuống mà không cần sự hỗ trợ của các lực lượng khác.

Nhanh là vì khả năng cơ động của chúng rất cao. Nếu đối phương có một sức mạnh vừa phải, một sự cảnh giác tối thiểu thì sẽ không có cơ hội trở tay.

Có thể nói, bằng sự xuất hiện tàu đổ bộ cỡ lớn (LPD) và tàu đệm khí cỡ lớn (LCAC)... đã làm cho lực lượng đổ bộ của các cường quốc biển trở thành một lực lượng có tính răn đe cao, uy hiếp mạnh, cứ như bị "dao găm kề cổ, súng gí vào mang tai" vào nạn nhân là những quốc gia nhỏ bé.

Rõ ràng, chính sự thay đổi công nghệ đã thay đổi lớn chiến thuật đổ bộ đường biển truyền thống.

Ngày nay, đương nhiên, chiến thuật đổ bộ luôn là sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại nhưng theo mức độ, nhiệm vụ và do đó sẽ có những hình thức tác chiến khác nhau. Chẳng hạn (điều ta quân tâm nhất), đổ bộ đánh chiếm hay đột kích các khu vực ven biển, các khu vực bàn đạp đầu cầu, các căn cứ hải quân ven biển, các hải cảng lớn, các đảo đơn lẻ hoặc các cụm đảo, quần đảo và giữ chúng, thì hình thức tác chiến khác đi so với truyền thống.

Do mục tiêu chỉ có ý nghĩa về chiến dịch, chiến thuật nên thông thường được tiến hành bởi lực lượng của hải quân và lính thủy đánh bộ mà tác chiến độ bộ hiện đại như "siêu nhanh, siêu xa, ngoài đường chân trời"; phương thức tác chiến trực tiếp đoạt bến đổ bộ trước đây đã nhường chỗ cho sử dụng phương thức tác chiến ba chiều (lập thể).
 Sở trường của loại tàu như TTP400-TP của Việt Nam là chống đổ bộ
Sở trường của loại tàu như TTP400-TP của Việt Nam là chống đổ bộ

Đây là hình thức tác chiến mà dù chưa được "thử lửa" khốc liệt với một đối thủ khó chịu nhưng đã tỏ ra rất nguy hiểm toát ra trên lý thuyết, từ diễn tập, nhưng đối với các mục tiêu là các căn cứ hải quân, quần đảo, đảo nhỏ đơn lẻ...thì rất dễ bị thất thủ.

Đặc biệt, trong tranh chấp biển đảo mà với lực lượng LPD, LCAC, ngày càng hiện đại thì hình thức tác chiến này càng tỏ ra ưu việt, khả thi, thách thức lớn cho các quốc gia nhỏ bé ven biển muốn bảo vệ chủ quyền.

Dù là thời bình hay thời chiến nhưng quốc gia nào thiếu cảnh giác, thiếu biện pháp đối phó khi tình huống này xảy ra thì sẽ bị đối phương chặn họng, điểm huyệt mà không bị trả giá.

Sở trường của dạng tàu chống đổ bộ TTP400-TP

Cứ nhìn vào phương tiện, vũ khí trang bị, các cuộc diễn tập... thì hình thức tác chiến đổ bổ ngày nay khiến cho không ít các quốc gia "mất tinh thần" khi bị hù dọa, uy hiếp.

Song, hình thức tác chiến đổ bộ hiện đại, kết hợp 3 lực lượng tàu đổ bộ lưỡng thê, tàu đổ bộ đệm khí cỡ lớn và máy bay trực thăng tiến hành đổ bộ thẳng đứng không phải là tuyệt chiêu, không phải có thế vững chắc như "kiềng 3 chân", bởi lẽ, trong thực tế, theo triết học và lý học, thì không có một hoạt động nào mà không tồn tại những mâu thuẫn, và đó chính là những điểm yếu không thể khắc phục mà lực lượng phòng thủ cần nắm bắt để khai thác, tạo lợi thế cho mình.

Một là: Theo dõi những cuộc tập trận đổ bộ gần đây của Mỹ, Nhật và đặc biệt là Trung Quốc ta thấy khi lực lượng đổ bộ xuất phát cũng là lúc pháo hạm, máy bay ném bom thi nhau trút bom, pháo vào mục tiêu và chỉ chuyển làn khi lực lượng đổ bộ đã tiếp cận bờ.

Nhưng, thông thường, đổ bộ để đánh chiếm hay đột kích thì mục tiêu rất xa với căn cứ nhưng lại gần với đối phương. Do đó, chắc chắn sẽ ít, thậm chí là không có sự hỗ trợ để dọn bãi và sự bảo vệ của không quân (nếu như không có tàu sân bay chẳng hạn) .

Vấn đề đặt ra ở đây là sự không chắc chắn về vùng trời khu vực xảy ra tác chiến và do vậy, PLD, LCAC sẽ không chắc chắn được bảo vệ bởi đòn tấn công của không quân đối phương.

Do yêu cầu tập trung lực lượng, vì khả năng tiếp cận mục tiêu với thời gian khác nhau nên PLD không thể đổ quân cùng một lúc. Chính vì vậy lực lượng hộ tống, bảo vệ cho LPD luôn duy trì đến phút chót để đối đầu với các tàu tấn công bằng tên lửa, ngư lôi. Và đương nhiên, các loại tàu chuyên chống đổ bộ dạng như TTP400-TP của Hải quân Việt Nam chẳng hạn, sẽ có cơ hội phát huy sở trường.

Hai là: Đổ bộ bằng trực thăng là một đòn hiểm nhất đối với lực lượng phòng thủ trên đảo.

Máy bay trực thăng rời khỏi PLD sau cùng nhưng đến cùng lúc với tàu đệm khí và xe lưỡng thê, nó mang theo những người lính năng động xuất hiện ở những nơi nhạy cảm. Nếu bẻ gãy được mũi tấn công này thì 2 mũi còn lại chỉ là vấn đề thời gian.

Vì thế, trực thăng đổ quân là mối quan tâm, ưu tiên hàng đầu của lực lượng phòng thủ.

Tiêu diệt trực thăng nói chung trên thế giới không thiếu gì loại vũ khí mang tính "sát thủ". Ngay loại cổ nhất là SA-7 (Việt Nam gọi là A-72) trong thời gian từ 1972-1975 xác suất tiêu diệt trực thăng của A-72 là 28,8%. Ngày nay SA-7 đã cải tiến đến đời SA-18, SA-24...đó là một trong những loại vũ khí "phi đối xứng" tuyệt diệu nhất dành cho những quốc gia nhỏ bé và ngay cả các nhóm khủng bố.

Hình thức tác chiến này, thông thường không có quá trình dọn bãi đổ bộ vì nếu thế sẽ mất tính bất ngờ, tiêu diệt không nhanh, gọn, mục tiêu, cho nên lực lượng đổ bộ đánh chiếm và lực lượng phòng thủ đảo đối đầu nhau từ loạt đạn đầu.

Nếu như với tinh thần "còn người còn đảo" theo kiểu của Việt Nam thì chỉ cần còn người lính trên đảo là loại tên lửa vác vai này vẫn luôn là cơn ác mộng kinh hoàng cho trực thăng.

Sở trường của loại tàu như TTP400-TP của Việt Nam là chống đổ bộ. Ngoài các loại pháo ra chúng còn được trang bị một hệ thống tên lửa đối không tầm thấp hiện đại. Và, không khó đoán khi nói rằng máy bay trực thăng là đối tượng tiêu diệt của nó.

Đến đây, nếu như hình thức tác chiến đổ bộ kiểu này nhằm vào mục tiêu nào đó của Việt Nam thì việc bố trí TTP400-TP ở đâu, xuất hiện lúc nào, hợp đồng tác chiến với lực lượng nào...đó là việc của Bộ tham mưu Hải quân Việt Nam.

Chắc chắn, lực lượng đổ bộ của địch không thể suôn sẻ như trong diễn tập, chúng nhất định phải trả giá.
  • Lê Ngọc Thống

Bộ 3 “lá chắn biển” và xu hướng phòng thủ bờ đối hải

Hiện nay, trong tác chiến phòng thủ bờ biển, các nước có bờ biển dài nhưng ngân sách quốc phòng ít ỏi, không đủ để hình thành 3 lớp bảo vệ thường lựa chọn xu hướng phòng thủ tầm xa từ trên bờ.

Theo đánh giá của các chuyên gia quân sự NATO, hệ thống phòng thủ bờ biển theo mô hình Nga cực mạnh về các loại tên lửa bờ đối hạm, với nòng cốt là bộ ba “lá chắn biển”. Bộ 3 này bao gồm: Tổ hợp tên lửa bờ đối hải 4K51 Rubezh, Tổ hợp tên lửa bờ đối hải 4K44B REDUT-M và Tổ hợp tên lửa bờ đối hải K-300P Bastion.
Tổ hợp tên lửa phòng thủ bờ biển 4K51 Rubezh (NATO gọi là SS-C-3) do Liên Xô phát triển và đưa vào phục vụ cuối những năm 1980. Tổ hợp 4K51 được đặt trên các xe mang 3P51 (cải tiến dựa trên xe vận tải hạng nặng MAZ-543), sử dụng để đặt radar điều khiển hỏa lực cùng cụm ống phóng KT-161. KT-161 chứa hai tên lửa hành trình đối hạm tốc độ cận âm P-15 Temit (P-15M, NATO gọi là SS-N-2 Styx). Nó có tầm bắn tối đa 80km, tốc độ 0,9 Mach, bay cách mặt nước 25-50m.

4K51 Rubezh (SS-C-3) phóng tên lửa tốc độ cận âm P-15 Temit (P-15M/SS-N-2 styx)

4K51 Rubezh (SS-C-3) phóng tên lửa tốc độ cận âm P-15 Temit (P-15M/SS-N-2 styx)
Tổ hợp tên lửa bờ đối hải 4K44B REDUT-M (NATO gọi là SS-C-1B Sepal) sử dụng tên lửa P-35 (phiên bản thứ 3 của P-5) được nâng cấp từ tổ hợp nguyên mẫu là 4K44B REDUT ra đời vào cuối thập niên 60 (NATO gọi là SS-C-1 Shaddock) sử dụng tên lửa bờ đối hạm P-5 Pyatyorka (NATO gọi là SS-N-3). P-35 (NATO gọi là SS-N-3B) là tên lửa siêu âm được Liên Xô nghiên cứu có tầm bắn 460 km, tốc độ 1,4 Mach. Đây là loại tên lửa có đầu nổ công phá lớn, có thể phá hủy được các loại tàu chiến có lượng giãn nước lên tới 20.000 tấn.
2 tổ hợp tên lửa kể trên tuy sản xuất đã lâu nhưng các phiên bản nâng cấp của nó cũng tương đối hiện đại, kết hợp với chiến thuật tác chiến linh hoạt và sự hiệp đồng chặt chẽ với các lực lượng tác chiến biển khác, nó vẫn phát huy được uy lực phòng thủ của mình, là đối thủ đáng gờm của mọi loại chiến hạm hiện đại nhất thế giới hiện nay.
4K51 Rubezh (SS-C-3) phóng tên lửa tốc độ cận âm P-15 Temit (P-15M/SS-N-2 styx)
Tên lửa P-35 (SS-N-3B Shaddock) thuộc tổ hợp 4K44B REDUT-M (SS-C-1B Sepal) có tầm bắn tới 450 km 
Nòng cốt của hệ thống phòng thủ bờ biển là tổ hợp tên lửa bờ đối hải K-300P Bastion trang bị tên lửa đối hạm siêu thanh P-800 Yakhont (phiên bản xuất khẩu của P-800 Onyx) có tầm bắn trên 300km, bay ở độ cao 5-15m so với mặt biển, với vận tốc siêu thanh 750m/giây (tương đương Mach2) với đa chế độ dẫn bắn. Việc phát hiện, gây nhiễu hoặc đánh chặn đạn tên lửa này khi đã khai hỏa là điều cực kỳ khó khăn đối với chiến hạm của đối phương.
Thông thường, mỗi tiểu đoàn tên lửa bờ đối hạm K-300P Bastion biên chế một tổ hợp khoảng 36 tên lửa Yakhont, mỗi tổ hợp Bastion sẽ cung cấp khả năng khống chế một vùng diện tích rộng tới 600 km. Thời gian chuyển trạng thái chiến đấu của Bastion chỉ là 5 phút, thời gian chờ giữa mỗi lần bắn của tổ hợp là 2,5 giây.
Biên chế của mỗi tổ hợp Bastion gồm: xe chở đạn tên lửa, xe phóng, xe điều khiển hỏa lực và các xe đảm bảo hậu cần. Hơn nữa, do cùng tiêu chuẩn công nghệ Nga nên tổ hợp Bastion có thể dễ dàng liên kết với tổ hợp 4K51 Rubezh và 4K44B REDUT-M thông qua chia sẻ số liệu và sử dụng trực thăng chỉ thị mục tiêu chung để nâng cao hiệu quả dẫn bắn, kết hợp tạo thành mạng tên lửa phòng thủ bờ đối hạm cực kỳ hiệu quả.
Tổ hợp tên lửa bờ đối hải 4K44B REDUT-M 
Tổ hợp tên lửa bờ đối hải 4K44B REDUT-M 
Sự kết hợp hoàn hảo của bộ 3 lá chắn biển
Hiện nay, thế trận tác chiến chống xâm nhập bằng đường biển thường có 3 tuyến. Tuyến 1 là lực lượng ngăn chặn từ xa tức là các tàu tác chiến viễn dương; tuyến 2 là các tàu tuần tiễu, tàu tên lửa cỡ nhỏ và tuyến 3 là lực lượng phòng thủ bờ đối hải. Nhưng trên thực tế không phải nước nào cũng đủ điều kiện xây dựng đủ 3 tuyến phòng thủ từ xa đến gần.
Các nước có lực lượng hải quân không mạnh, ngân sách quốc phòng ít ỏi thường ưu tiên phát triển kết hợp tuyến thứ 2 và thứ 3, dùng 2 tuyến này để thay thế tuyến thứ 1, thậm chí chỉ xây dựng một tuyến 3 mạnh cũng có thể bao quát được phạm vi của cả 2 lớp trên. Những nước theo theo xu hướng này thường chú trọng phát triển kết hợp các hệ thống tên lửa bờ đối hạm tầm xa, tầm trung và tầm gần, trong đó mô hình bộ 3 lá chắn biển trên của Nga được nhiều nước ưu tiên sử dụng nhất.
Thực tế, trong chiến tranh vùng Vịnh, Mỹ thường sử dụng máy bay tàng hình và tên lửa hành trình để tấn công cơ quan đầu não, bộ chỉ huy tác chiến, hệ thống radar cảnh báo sớm và các bệ phóng tên lửa cố định của Iraq, làm tê liệt khả năng chỉ huy, kiểm soát và hệ thống phòng không, mở toang không phận Iraq cho máy bay đồng minh mặc sức tung hoành.
Hệ thống K-300P Bastion 
Hệ thống K-300P Bastion 

Bài học Iraq đã được các nhà hoạch định quân sự trên thế giới, đặc biệt là người Nga nghiên cứu kỹ lưỡng, không để đối phương có cơ hội đánh phá hệ thống phòng thủ của mình. Tất cả các hệ thống tên lửa đối hạm (cũng như phòng không) thuộc bộ 3 lá chắn biển đều có định hướng thống nhất là: không nhiều nhưng đồng bộ, thiên về chức năng phòng thủ với khả năng đánh chặn từ xa đến gần có khả năng cơ động cao.
Tất cả các hệ thống này cùng một tiêu chuẩn kỹ thuật nên có thể sử dụng chung số liệu quan sát của radar và hệ thống chỉ thị mục tiêu của trực thăng trinh sát, nên luôn đảm bảo được khả năng khống chế vùng biển ngay cả khi radar của một vài hệ thống bị tê liệt.
Ngay sau khi phóng tên lửa, các tổ hợp lại tiếp tục cơ động đến vị trí tác chiến mới làm tên lửa hành trình của đối phương không thể xác định được mục tiêu. Hơn nữa, các xe điều khiển, xe radar, xe phóng tên lửa có thể hoạt động cách xa nhau, rất thuận lợi để thực hiện phương châm “trang bị phân tán, hỏa lực tập trung”, nếu có bị đánh trúng cũng chỉ thiệt hại 1 phần, không phải là toàn hệ thống nên rất dễ bổ sung, nhanh chóng khôi phục sức chiến đấu.
Tên lửa đối hạm siêu thanh P-800 Yakhont
Tên lửa đối hạm siêu thanh P-800 Yakhont
3 loại tên lửa này có tầm bắn khác nhau, hợp thành 3 lớp phòng thủ từ xa đến gần. Tên lửa P-35 (NATO gọi là SS-N-3B) thuộc tổ hợp 4K44B REDUT-M (NATO gọi là SS-C-1B Sepal) có tầm bắn 450 km lập thành tuyến phòng thủ từ xa, tên lửa đối hạm siêu thanh P-800 Yakhont của hệ thống K-300P Bastion có tầm bắn 300km và tốc độ cực nhanh sẽ bắn hạ các chiến hạm có thể vượt qua tuyến 1, lập thành tuyến phòng thủ thứ 2; Tên lửa P-15 Temit (P-15M hay SS-N-2 Styx) của tổ hợp 4K51 Rubezh (SS-C-3) với tầm bắn 80km sẽ tiêu diệt những kẻ còn sống sót qua 2 đòn trời giáng trên mon men vào gần bờ.
Sự bố trí binh lực hợp lý, lấp kín các vùng chết của hỏa lực và điểm giao thoa của các hệ thống tên lửa bờ đối hạm cùng với sự kết hợp hoàn hảo các hệ thống phòng thủ bờ biển này với lực lượng tàu tác chiến mặt nước của lực lượng hải quân là một trong những yếu tố tiên quyết đảm bảo đánh bại mọi cuộc tấn công bằng đường biển của đối phương.
Theo Nguyễn Ngọc
An ninh thủ đô
Những cột sáng kỳ lạ phát ra từ nhóm học viên Đại Pháp Đài Loan

Tác giả: Một học viên Đại Pháp

[Chanhkien.org] Vào ngày 09-05-2009, khoảng 6.000 học viên Pháp Luân Đại Pháp Đài Loan tại Đài Nam đã ngồi xếp hình cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” khổng lồ để kỷ niệm ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới (ngày 13 tháng Năm).
Một học viên đã chụp vài bức ảnh, tại thời điểm đó, và đã bắt được hình ảnh của những cột ánh sáng kỳ lạ trên đầu của các học viên Đại Pháp trong khi họ đang giải lao. Những bức hình bên dưới thể hiện những cột sáng kỳ lạ đó, xông thẳng lên trời, phát ra từ đầu của các học viên. Những cột sáng này dường như đi theo các học viên khi họ di chuyển qua lại.
Pháp Luân Công tu luyện cả tâm lẫn thân. Những hiện tượng như vậy trên thân thể của người tu luyện chỉ có thể thấy được tại không gian khác. Mắt người thường không thể thấy được những hiện tượng này, nhưng vài người có công năng có thể thấy chúng. Đôi khi những bức ảnh hay phim có thể bắt được một khoảnh khắc đặc biệt từ không gian khác. Sự xuất hiện của những cột sáng này hứa hẹn những điều tốt đẹp, thể hiện ra chân tướng cho con người tại thời điểm này.










Tóm tắt:
Vào ngày 09-05-2009, các học viên Pháp Luân Đại Pháp Đài Loan đã tổ chức kỷ niệm ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế Giới (ngày 13 tháng Năm). Một học viên đã chụp được những bức ảnh cho thấy những cột ánh sáng kỳ lạ trên đầu các học viên Đại Pháp. Sự xuất hiện của những cột sáng này báo hiệu những điều tốt đẹp.
Dịch từ:
http://www.zhengjian.org/zj/articles/2009/5/13/59491.html
http://www.pureinsight.org/node/5744
http://chanhkien.org/2009/06/nhung-cot-sang-ky-la-phat-ra-tu-nhom-hoc-vien-dai-phap-dai-loan.html
Sự liên hệ giữa con người và thiên nhiên: (I) Những hình dạng đa diện của sự sống

[Chanhkien.org] Khi chúng ta nói về sinh vật, chúng ta thường nghĩ về con người, thú vật, bông hoa, cây cối, v. v. Trên thực tế, sự sống trong thế giới này có thể tồn tại trong nhiều phạm vi mà chúng ta không thể thấy hay tưởng tượng được. Dưới đây là một vài thí dụ:

Sinh vật khác thường dưới biển sâu

Theo bản tin phát hành ngày 20 tháng 10 năm 2006, những nhà nghiên cứu ở Đại Học Princeton đã khám phá ra một vài vi khuẩn dị thường khoảng hai dặm sâu dưới mặt biển. Những con vi khuẩn này không sống bằng năng lượng mặt trời, nhưng sống bằng sự phân rã phóng xạ trong đá [1, 2]. Dựa vào những sự nghiên cứu như vậy, những nhà khoa học suy đoán rằng cuộc sống có thể tồn tại trong nhiều nơi bất ngờ, kể cả dưới những hoàn cảnh khắc nghiệt.

Vị trí được khám phá là gần một mỏ vàng ở Nam Phi Châu. Người ta nghĩ rằng sinh vật ở đó đã bị cô lập khỏi hệ thống sinh thái của chúng ta trong nhiều triệu năm. Năng lượng trao đổi là hoàn toàn từ những tảng đá chung quanh. Sự khám phá này được đăng trong báo Khoa Học ngày 20 tháng 10. Những nhà nghiên cứu từ chín cơ quan khác nhau, và họ thu mẫu dưới nước sâu khoảng 2800 mét. Từ khám phá này, người ta có thể suy đoán rằng sự sống có thể tồn tại ở nhiều nơi khác thường, như ở hành tinh khác, trong hệ mặt trời và ngay cả ngoài hệ mặt trời. Rất có thể là sự sinh tồn của chúng nó không liên hệ gì với hệ thống sinh thái của chúng ta.
Những khám phá tương tự đã xảy ra trong quá khứ. Dựa trên tin tức của báo có tên “Khoa học hằng ngày”, ngày 18 tháng 12 năm 2002, [3] các nhà khoa học đã thu thập mẫu nhỏ ở những nơi cao 20-41 ki lô mét trên mặt đất. Sự phân tích đã tìm thấy vi sinh vật trong những mẫu thu thập được ở những nơi cao 41 ki lô mét. Mặt khác, khoa học gia cũng tìm được vi khuẩn ở hồ Vida, một hồ “băng đá” ở Nam Cực. Hồ này bị nước đá và băng tuyết phủ kín quanh năm, với nước chứa đựng chất lượng muối cao, nhiều lần cao hơn nước biển. Khoa học gia nghĩ là hoàn cảnh khắc nghiệt này tương đương với Hỏa Tinh. Đối với sự tồn tại của sự sống, chúng ta biết chính xác nhiều tới đâu?
Những con trùng trong thạch đá
Vào khoảng 8 giờ sáng ngày 3 tháng 10 năm 2006, một người tên họ là Li đang làm việc ở mỏ khai thác đá gần làng Chí Hòa, thị xã Bảo Quan trong thành phố An Giang của tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Ông ấy tìm được một tảng đá màu tím khoảng một thước Anh mỗi bên. Tảng đá rất cứng. Ông ấy mất một thời gian lâu mới cắt nó ra làm hai. Khi ông Li tiếp tục cắt mảnh nhỏ hơn, ông rất ngạc nhiên khi tìm ra một lỗ nhỏ trong cục đá với hai con trùng nhỏ. [4]
Sau sự khám xét kỹ của những nhà y học chuyên môn trong vùng, loại trùng này được nhận ra là trùng Shixia, đó là loại trùng rất hiếm và được ghi chép trong sách y khoa cổ điển của Trung Quốc. Bản Thảo Cương Mục của Lý Thời Trân trong triều đại nhà Minh.
Năm năm về trước, một dân cư của làng Xingshan thị Xã Bảo Quang cũng tìm được trùng Shixia trong mỏ khai thác đá, và hình như nó có hiệu lực để trị bệnh mắt.
Nó là một sự huyền bí, làm thế nào mà con trùng có thể sống trong hoàn cảnh khó khăn và cô lập như vậy.
“Con chim khủng bố” cao 3 thước
Khi nói đến sinh vật tiền sử, người ta thường nghĩ đến những con khủng long. Trên thực tế, trong thời gian đó có nhiều thú vật khổng lồ khác bên cạnh khủng long.
Ngày 26 tháng 10 năm 2006, sự khám phá ra “Con chim khủng bố” được đăng trên báo Thiên Nhiên. Sinh vật này cao 3 mét, với đầu lớn bằng đầu ngựa. Trang nhà Địa lý Quốc gia cũng đã đăng sự khám phá này trong ngày 25 tháng 10. Là những con chim lớn nhất mà người ta biết được hiện nay, chúng có thể nuốt trọn một con chó. Xương hóa thạch đã được khai quật trong thế kỷ thứ 19 và người ta tin rằng nó có một lịch sử khoảng 15 triệu năm. [5, 6]
Khủng long và “Chim khủng bố” không chỉ là loài vật tồn tại thời xưa thôi. Khoa học gia đã khám phá ra nhiều loại sinh vật khổng lồ khác, như ngỗng ở Úc Châu, con lười ở Bắc Mỹ, và cá sấu ở Brazil và Phi Châu.
Sinh vật khổng lồ và tí hon sống chung với chúng ta
Chúng tôi đã vắng tắt nói về những sinh vật khác thường, những con trùng và thú vật. Trên thực tế, ngay cả về con người cũng có nhiều huyền bí.

Một thí dụ, khoa học gia đã khám phá ra những con voi lùn trên đảo Flores ở Mã Lai Á, với chiều cao chỉ có 90 centimet. Trên cùng hòn đảo mà người ta khám phá ra những con voi lùn, người ta cũng tìm ra xương hóa thạch rất giống của những người lùn đã bị tuyệt chủng. [7]Ngày nay nhiều người cho rằng những người lùn này là một loại người khác với chúng ta. Năm 2004, nhiều dụng cụ nhỏ cũng đã được khám phá nơi những người lùn này. Những dụng cụ tinh vi này có thể so sánh với những cái chúng ta đã dùng.
Nhiều mảnh chứng cớ cũng chỉ về sự hiện hữu của sinh vật khổng lồ. Trong Thạch Tàng Viện Ica ở Nazca, Peru, có trên 10.000 tảng đá với chữ điêu khắc. Những bài điêu khắc này đầy sự lạ lùng vì chúng diễn tả thời tiền sử với kỹ thuật tiến bộ, kể cả một số diễn tả loài người sống chung với khủng long. Từ những chữ điêu khắc này, con người to lớn tương đương với khủng long, giống như chúng ta đứng gần với những súc vật hiện nay. Có thể nào có những con khủng long là súc vật của những người khổng lồ đó?
Tóm lược
Đối với những phức tạp và kỳ lạ trong thế giới của chúng ta, những gì chúng ta biết hiện nay rất là hạn hẹp. Có bao nhiêu hình thức của sự sống tồn tại?Đây có lẽ sẽ là một điều bí ẩn cho chúng ta mãi mãi.
Tóm lại, vì chúng ta có cơ hội để sống trong thế giới này với nhiều sinh mạng, chúng ta cần phải yêu thương chúng.
Tham khảo:
1. Ở độ sâu 2 dặm, vi khuẩn lạ vẫn sinh sôi:
http://www.eurekalert.org/pub_releases/2006-10/pu-tmu102006.php
2. http://epochtimes.com/gb/6/10/20/n1493496.htm
3. http://www.zhengjian.org/zj/articles/2003/2/3/20297.html
4. http://epochtimes.com/gb/6/10/25/n1497831.htm
5. http://www.nature. com
6. Hóa thạch “Chim khủng bố” lớn nhất được tìm thấy tại Argentina: http://news. nationalgeographic.com/news/2006/10/061025-terror-birds.html
7. http://zhengjian.org/zj/articles/2006/10/28/40679.html
Dịch từ:
http://zhengjian.org/zj/articles/2006/10/29/40689.html
http://chanhkien.org/2006/12/su-lien-he-giua-con-nguoi-va-thien-nhien-i-nhung-hinh-dang-da-dien-cua-su-song.html
Thực vật nhận biết được anh chị em ruột của chúng

Tác giả: Rakefet Tavor
Khi các cây là anh chị em ruột lớn lên ở cạnh nhau, lá của chúng thường chạm và bện vào nhau, trong khi các cây xa lạ mọc thẳng lên và không chạm vào cây khác. (sxc.hu)
Không hề hư cấu khi nói rằng các cây là anh chị em ruột – sinh trưởng từ các hạt giống của cùng một cây – có thể nhận ra nhau và đối xử với nhau tốt hơn là các cây không có quan hệ họ hàng, hoặc “những kẻ lạ mặt” khác. Hiện tượng nhận ra họ hàng ở thực vật này đã được nhận thấy trong các nghiên cứu khoa học.
Trong một nghiên cứu từ năm 2007, Tiến sĩ Susan Dudley, thuộc trường Đại học McMaster ở Canada, đã cho thấy sự cạnh tranh giữa thực vật với nhau. Theo phát hiện của bà (có tại địa chỉhttp://rsbl.royalsocietypublishing.org/content/3/4/435.full ), khi một cái cây buộc phải chia sẻ một chiếc bình với các cái cây cùng loài khác, nó trở nên cạnh tranh một cách dữ dội và tăng cường phát triển bộ rễ. Tuy nhiên, khi hàng xóm của nó là một cái cây anh chị em ruột – tức là một cái cây từ cùng một cây mẹ – chúng không cạnh tranh với nhau.
Trong một nghiên cứu khác được đăng trong Tạp chí Thực vật học Hoa Kỳ, Tiến sĩ Dudley và Tiến sĩ Guillermo Murphy, cũng thuộc trường Đại học McMaster, đã phát hiện ra rằng khi các cái cây hàng xóm là họ hàng, loàiImpatiens pallida có xu hướng phát triển dài thân và phân cành để có thể lấy được nhiều ánh sáng hơn mà không che mất những người họ hàng ở bên cạnh. Nhưng khi hàng xóm của chúng là những kẻ lạ mặt, chúng có xu hướng chuyển nhiều tài nguyên hơn từ bộ rễ sang lá, và sinh ra nhiều lá lớn hơn để có thể tận hưởng nguồn ánh sáng hữu hạn và đồng thời tác động tiêu cực đến những cây hàng xóm bằng cách che khuất chúng.
Một nghiên cứu của các nhà nghiên cứu tại trường Đại học đã phát hiện ra rằng những cái cây lạ được trồng bên cạnh nhau thường mọc thấp hơn vì rất nhiều năng lượng của chúng được đưa xuống để phát triển bộ rễ. Mặt khác, các cây anh chị em ruột không cạnh tranh lẫn nhau, và bộ rễ của chúng thường nông hơn nhiều. Thêm vào đó, khi các cây anh chị em ruột mọc cạnh nhau, lá của chúng thường chạm và đan xen vào nhau, nhưng các cây lạ mặt khác thì mọc thẳng lên và tránh chạm vào nhau.
“Có thể là khi các cây họ hàng được trồng cùng nhau, chúng có thể cân bằng việc hấp thu chất dinh dưỡng và không tham lam”, Tiến sĩ Harsh Bais, tác giả chính của nghiên cứu này nói trong một thông cáo báo chí. Các nhà nghiên cứu cho rằng việc nhận ra họ hàng là có thể nhờ các tín hiệu hóa học mà rễ cây tiết ra.
Vào tháng 6 năm 2009, Tiến sĩ Richard Karban thuộc trường Đại học Davis California đã công bố nghiên cứu của ông, trong đó chỉ ra rằng các cây sagebrush không chỉ nhận ra “các cây sinh sản vô tính” của chúng – các cành giâm có gene di truyền giống hệt nhau được trồng ở bên cạnh – chúng thậm chí có thể thông báo nguy hiểm cho nhau.
Khi các cây sagebrush bị động vật ăn cỏ làm tổn hại, chúng phát ra các tín hiệu dễ bay hơi để cảnh báo cho đồng loại của mình về nguy hiểm sắp xảy ra. Các cành giâm có gene di truyền giống hệt nhau trong vòng 60 cm cách cây hàng xóm được cắt ra để thí nghiệm ở trong vườn, sau khi tiếp nhận các hóa chất được tiết ra đó, đã tự làm cho mình trở nên ít bị ăn hơn bởi các động vật ăn cỏ.
(Theo The Epoch Times)