Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Lựu đạn hoạt động như thế nào?

(GenK.vn) - Lựu đạn là một trong những loại vũ khí được sử dụng phổ biến nhất trong quân đội.

1. Tại sao gọi là "Lựu đạn"?
Lựu đạn là một hình thức của thuốc nổ được người Trung Quốc phát minh vào khoảng năm 1.000 sau Công Nguyên. Đến thế kỷ thứ 15, 16 thì người châu Âu cũng phát triển được các phiên bản tương tự như "lựu đạn" của người Trung Quốc. 
Những loại lựu đạn này có chung một thiết kế đó là vỏ bằng kim loại, phần ruột rỗng và bên trong chứa thuốc súng. Để kích nổ nó, người ta chỉ cần châm ngòi sau đó ném lựu đạn đi, dây ngòi sau khi cháy hết, ngọn lửa sẽ bén vào trong thuốc súng và làm cho nó phát nổ. Do đó mà ngày xưa, người ta phải ném nó thật nhanh trước khi nó phát nổ, nếu không thì chính họ sẽ phải nổ tung cùng với thứ vũ khí chết người này. Vì vậy mà sang thế kỷ thứ 18, người ta không còn chuộng loại vũ khí này nữa do nó quá nguy hiểm. Tuy nhiên, từ đó về sau con người đã thực hiện rất nhiều cuộc "tiểu phẫu" khác nhau nhằm cải tiến lựu đạn cho nó an toàn hơn, thông minh hơn và cũng hoạt động hiệu quả hơn.
Từ "Lựu đạn" xuất phát từ từ “Pomegranate” trong tiếng Pháp, nghĩa là trái lựu. Hồi thế kỷ thứ 16, lính Pháp và một số lính châu Âu khác sử dụng những trái  bom  nhỏ, tròn tròn như quả lựu, bên trong nhét đầy thuốc súng giống như các hạt lựu trong quả lựu nên người ta mới gọi nó là “Lựu đạn”.
[IMG]
Một quả lựu đạn cầm tay
2. Cấu tạo của Lựu đạn
Lựu đạn gồm có hai phần chính: vật liệu dễ cháy (thuốc súng, chất nổ) và hệ thống đánh lửa (kíp nổ). Vật liệu dễ cháy có chức năng tạo ra vụ nổ còn hệ thống đánh lửa có chức năng kích cho vật liệu đó nổ. Ngoài thuốc súng ra, người ta có thể thay vào đó những loại vật liệu khác ví dụ như vật liệu tạo lửa (lựu đạn cháy, gây hiệu ứng cháy lan), tạo khói (lựu đạn khói, hơi cay) hoặc lựu đạn gây lóa mắt (Flashbang), khí độc... 
Tương tự như vậy, kíp nổ cũng rất đa dạng, nhưng tựu chung lại thì ta có thể gom thành 2 loại chính đó là kíp nổ hẹn giờ và kíp nổ va đập/tiếp xúc. Cả hai đều có chung một mục đích là kích nổ lựu đạn nhưng cách hoạt động thì khác nhau. 
Kíp nổ hẹn giờ, y như tên gọi của nó, là loại kíp nổ sau một khoảng thời gian nhất định, ví dụ như 4 giây, 7 giây... nó sẽ đánh lửa làm cho lựu đạn phát nổ. Còn loại kíp nổ va đập thì khi có va đập (rơi xuống đất) hay có người đạp lên nó thì lập tức lựu đạn sẽ phát nổ ngay, đúng kiểu "đạp phát chết luôn". Loại lựu đạn này có thể không sử dụng thuốc súng mà dùng vật liệu dạng lỏng, ví dụ như chất NitroGlycerine hay một số chất khác có khả năng đốt cháy khi chịu sự va đập hoặc cọ xát. Do đó bản thân chất lỏng này cũng là một kíp nổ. 
Một ví dụ rất dễ hiểu dành cho loại lựu đạn va đập này đó là loại "lựu đạn chai" (Molotov cocktail) mà ta thường thấy trên phim hay TV. Lựu đạn Molotov thường dùng một cái lọ hoặc chai nước rỗng, bên trong chứa xăng hoặc chất lỏng dễ cháy, miệng chai được bịt kín bằng một miếng vải và cho một phần miếng vải này lòi ra ngoài miệng chai. Khi ta đốt miếng vải lòi ra ngoài và quăng nó đi, lựu đạn rơi xuống đất làm cho chai bị vỡ, chất lỏng rơi ra, chạm vào ngọn lửa ở miệng chai và bốc cháy. Tuy nhiên, cả hai loại lựu đạn này đều không an toàn, chúng rất dễ nổ trước khi ta kịp "cao chạy xa bay" nên chúng không còn thông dụng, đặc biệt là khi dùng trong  quân sự .
[IMG]
"Lựu đạn" Molotov
3. Lựu đạn hẹn giờ (Time-delay grenade)
Loại lựu đạn thông dụng nhất trên chiến trường hiện nay có cái tên khá dài, tạm dịch là "Lựu đạn cầm tay hẹn giờ phá mảnh gây sát thương" (time-delay fragmentation anti-personnel hand grenade), có chức năng tiêu diệt hoặc gây sát thương cho quân thù. Loại lựu đạn này rất phổ biến trong thế chiến thứ nhất và thứ hai. Nó bền, dễ sử dụng và dễ sản xuất, được thiết kế để khi nổ sẽ phóng ra hàng loạt các mảnh kim loại theo tứ phía, gây sát thương cho những ai đứng gần. Đó là lý do tại sao lớp vỏ của lựu đạn thường có nhiều rãnh để dễ phá mảnh khi nổ. Thông thường, loại LĐ này sử dụng cơ chế hẹn giờ hóa học (chemical delay mechanism). 
Lựu đạn hoạt động như thế nào?
Vỏ lựu đạn làm bằng hợp kim gang, bên trong có hệ thống đánh lửa và kíp nổ hẹn giờ để gây nổ lựu đạn. Nó hoạt động như sau: Bình thường chốt an toàn có nhiệm vụ giữ mỏ vịt, không cho mỏ vịt bật lên, đầu mỏ vịt luôn giữ đuôi kim hỏa, kim hỏa ép lò xo lại. Khi rút chốt an toàn ra, mỏ vịt không bị giữ nữa nên nó sẽ rời ra, đầu mỏ vịt rời khỏi đuôi kim hỏa, lò xo bung ra, đẩy kim hỏa đập vào mũ đánh lửa, lửa đốt cháy dây dẫn hóa học, khi cháy hết nó sẽ phụt lửa vào kíp nổ, gây nổ LĐ.
Mặc dù loại lựu đạn này khá hữu dụng nhưng nó cũng có một số nhược điểm nhất định. Trong đó nhược điểm thường thấy nhất đó chính là tính khó lường trước của nó. Tùy vào loại hóa chất dùng làm dây dẫn cháy chậm mà thời gian phát nổ có thể dao động từ 2-6 giây và điều này tạo cho kẻ địch có cơ hội phản công. Nếu người ném lựu đạn không tính toán đúng thời gian ném và phát nổ, kẻ địch có thể nhặt lựu đạn trước khi nó nổ và ném ngược lại, gây nguy hiểm cho bên mình. Do đó, người ta mới phát minh ra một loại lựu đạn khác là lựu đạn va đập, tức nó sẽ phát nổ ngay khi rơi xuống đất hay chạm mạnh vào một vật gì đó.
4. Lựu đạn va đập (Impact grenade)
Lựu đạn va đập hoạt động giống như những quả bom ném xuống từ máy bay, khi chạm đất thì chúng sẽ phát nổ ngay lập tức. Thông thường người ta không dùng tay để ném chúng mà dùng một loại vũ khí gọi là súng phóng lựu (Granade launcher) để phóng quả lựu đạn đi ở tốc độ cao. 
Súng phóng lựu có hình ống, thường được gắn kèm bên dưới các khẩu súng trường như bạn thấy ở hình dưới đây. Chúng sẽ phóng lựu đạn đi bằng khí gas nén khi người cầm súng bóp cò, một số loại súng phóng lựu thậm chí còn có cả kíp nổ riêng và hệ thống phóng tích hợp sẵn bên trong. Một loại súng phóng lựu khác "bình dân" hơn mà ta hay thấy đó là súng phóng lựu xách vai (RPG, Rocket-Propelled Granade Launcher). Loại này ta thường thấy nhất trên chiến trường Afghanistan và chúng cũng có hệ thống phóng tích hợp riêng bên trong. 
Lựu đạn hoạt động như thế nào?
Vì loại lựu đạn này dễ phát nổ khi va đập nên bình thường người ta phải khóa nó lại, nếu không thì sẽ rất nguy hiểm, nó sẽ được mở khóa khi bắn ra khỏi nòng súng. Cơ chế mở khóa của nó là tự động, nghĩa là ta không có cái công tắc nào để mở khóa chúng cả mà nó sẽ tự mở như sau: Khóa sẽ tự động được mở khi bị một lực đẩy đẩy ra khỏi nòng súng, hay nhờ vào vận tốc bay, sự xoay vòng của lựu đạn khi bay ra khỏi nòng súng cũng có thể mở khóa được chúng trước khi va chạm vào mục tiêu và phát nổ. 
Lựu đạn va đập có hình dáng thiết kế theo kiểu khí động học, nhìn hình miêu tả bạn sẽ thấy nó có 3 phần: phần đầu (kíp nổ va đập), phần thân và hai cái vây (cánh). Cấu tạo bên trong của nó có nhiều điểm giống với loại lựu đạn hẹn giờ, nhưng do cách hoạt động khác nhau nên cơ chế kích nổ của nó cũng có phần khác nhau. 
Cách hoạt động của nó như sau:
Bình thường khi còn nằm trong họng súng, lựu đạn sẽ ở trạng thái khóa. Kíp nổ của nó nằm ở phần đuôi (màu đỏ, xem hình minh họa), bên dưới kíp nổ là một lò xo nhưng lúc này đang bị nén lại và giữ chặt bời hai cái ghim trọng lực. Hai cái ghim này giữ không cho lò xo đẩy kíp nổ lên phía trước, mục đích là để cho búa gõ không gõ tới được.
Khi ta khai hỏa, lựu đạn bay ra khỏi nòng, vừa bay và vừa xoay vòng. Chính hình dáng và vị trí của hai cái vây hai bên và những cái rãnh bên trong họng súng giúp cho lựu đạn có thể xoay vòng trong không trung. Mục đích của việc xoay vòng này là nó sẽ tạo ra một lực ly tâm, để khi bay ra đủ xa, lực ly tâm sẽ làm cho hai cái ghim trọng lực bị bật ra. Lúc này lò xo bên dưới kíp nổ không còn bị giữ chặt nữa nên nó sẽ bung lên và đẩy kíp nổ về phía trước, hướng về phía búa gõ. Chính lúc này đây, lựu đạn đã chuyển sang trạng thái mở và sẽ phát nổ khi búa gõ đập vào kíp nổ.Trong khi lựu đạn còn bay trên không, chưa rơi xuống thì búa gõ sẽ chưa thể đập vào kíp nổ được, bởi vì nối giữa phần đầu và phần thân lựu đạn là hai cái lò xo làm cho chúng bị tách nhau ra. Khi lựu đạn rơi xuống đất hoặc chạm mạnh vào một vật thể nào đó làm cho phần đầu bị tác động một lực đủ mạnh, khiến cho nó bị thụt vào, hai cái lò xo bị nén lại và búa gõ sẽ đập vào kíp nổ, kết quả là lựu đạn phát nổ.
[IMG]
M-203 và đạn của nó
[IMG]
M-203 được gắn kèm bên dưới khẩu súng trường Carbin M4
[IMG]
[IMG]
Súng phóng lựu vác vai RPG-7
Trên đây là cách hoạt động cơ bản nhất của 2 loại lựu đạn hẹn giờ và va đập. Hiện nay người ta đã phát triển chúng lên một tầm cao mới. Vẫn sử dụng nguyên tắc hoạt động đó nhưng cơ chế kích nổ sẽ khác đi, thay vì dùng dây dẫn hóa học hẹn giờ hoặc cơ học để kích nổ lựu đạn thì người ta thay thế nó bằng một hệ thống kích nổ điện tử. Ví dụ như trong loại lựu đạn hẹn giờ, họ sẽ gắn vào đó một cái đồng hồ điện tử và búa gõ hoạt động bằng điện. Khi tháo chốt an toàn ra thì đồng hồ sẽ bắt đầu đếm ngược một khoảng thời gian định trước, sau khi đếm xong thì búa gõ sẽ rớt xuống và lựu đạn phát nổ. Bằng cách đó, lựu đạn hẹn giờ có thể "đếm" chính xác thời gian phát nổ hơn là loại sử dụng cơ chế dây dẫn trình bày ở trên. 
Ngoài ra, một số loại súng phóng lựu hiện đại sử dụng hệ thống kích nổ điện tử còn có thể bắn liên thanh chứ không phải bắn phóng từng viên như trước đây. Mỗi quả lựu đạn sẽ được làm nhỏ lại, có kích thước cỡ một viên đạn truyền thống, bên trong có chứa các cảm biến vị trí bằng điện tử. Lúc này người lính có thể bắn liên tục như súng trường và mỗi viên đạn khi chạm vào mục tiêu sẽ phát nổ chứ không chỉ đâm xuyên như các viên đạn thông thường. Tuy nhiên do kích thước của mỗi viên đạn/lựu đạn khá nhỏ, chứa ít chất nổ nên phạm vi phát nổ của nó không lớn bằng các quả lựu đạn cầm tay, nhưng với tốc độ bắn phá liên tục thì đây lại là một thứ vũ khí nguy hiểm có sức công phá rất cao.
[IMG]
Súng máy Mark 19 Mod 3 (MK19) với mỗi viên đạn là một quả lựu đạn nhỏ
Thậm chí vào năm ngoái,  quân đội  Mỹ còn cho phát triển một loại súng có khả năng điều khiển được thời gian phát nổ của từng viên đạn bắn ra. Loại súng đó có tên là XM25, có khả năng tự động đo khoảng cách từ người lính tới mục tiêu và nhập số liệu đó vào con chip có trong viên đạn. Để khi bắn ra, viên đạn sẽ tự động đo khoảng cách đường bay của nó, khi bay hết quãng đường đã nhập, nó sẽ tự động phát nổ và gây sát thương cho mọi thứ xung quanh. XM25 được xem là thứ vũ khí cực kỳ lợi hại và nguy hiểm dùng để đối phó với những tay súng núp sau những bức tường hay chướng ngại vật mà ta khó bắn trúng được. Giá của mỗi cây XM25 có giá khoảng 25.000$ và mỗi viên đạn có giá 25$.
Một số loại lựu đạn khác
Trên đây là loại lựu đạn sát thương, ngoài chúng ra ta còn có nhiều loại lựu đạn khác với nhiều chức năng khác nhau, ví dụ như lựu đạn cháy, lựu đạn khói, lựu đạn hơi cay hay lựu đạn gây choáng. Quân đội thường sử dụng lựu đạn nổ để gây sát thương, cảnh sát dùng lựu đạn hơi cay để trấn áp đám đông, tội phạm, lựu đạn khói dùng để tung hỏa mù hoặc làm tín hiệu còn lựu đạn cháy thường được dùng để phá hủy nhanh những thứ cần tiêu hủy ví dụ như tài liệu, xe cộ, quân trang...
[IMG]
 

5. Lựu đạn khói
Lựu đạn khói thường được dùng để làm tín hiệu giữa các nhóm người trên mặt đất (trong rừng rậm, núi cao...), giữa mặt đất với máy bay (ra tín hiệu hạ cánh, phát tín hiệu cấp cứu...) hoặc cũng có thể dùng để "tung hỏa mù" che mất tầm nhìn của đối phương để quân ta dễ dàng thoát khỏi vòng vây. Chúng có hình dạng ống, thon dài, vỏ bằng kim loại, bên trên và dưới đều có nhiều lỗ để thải khói ra ngoài. 
Có hai loại lựu đạn khói: một loại khói màu (để ra tín hiệu) và một loại khói mù (để hạn chế tầm nhìn). Lựu đạn khói màu chứa từ 250-350 gram hợp chất khói có màu sắc (thường là hợp chất Kali Clorat, đường Lactose và chất nhuộm). Còn khói mù sử dụng hợp chất khói HC (HexaChloroEthane/Kẽm) hoặc TA (Terephthalic Acid). Khói HC rất có hại khi ta hít phải vì nó chứa chất Axít Clohiđric, ngoài ra loại lựu đạn này còn có thể tạo nhiệt nhiều đến nỗi có thể làm bỏng hoặc cháy da.
[IMG]
Lựu đạn khói M18 và cấu tạo bên trong của nó
[IMG]
6. Lựu đạn hơi cay
Dùng để dẹp loạn hay giải tán đám đông. Nó có hình dạng giống như lựu đạn khói, bên trong chứa từ 80-120 gram khí gas CS (viết tắt của 2-chlorobenzalmalononitrile) và trộn với một hợp chất pháo hoa (Pyrotechnic) để tạo ra một làn khói chứa đầy các khí CS. Nếu hít phải loại khí này sẽ làm cho mắt rất cay và rát.
[IMG]
Lựu đạn cay M7A2 và M7A3 cùng cấu tạo bên trong
[IMG]
7. Lựu đạn cháy
Lựu đạn cháy có chức năng dùng phản ứng hóa học để tạo ra thật nhiều nhiệt và gây cháy. Mục đích là để tiêu hủy nhanh nhiều thứ vật dụng trong thời gian ngắn ví dụ như tài liệu, hồ sơ mật, quân trang, các loại khí tài... Chúng cũng có hình dạng như lựu đạn khói, bên trong chứ từ 600-800 gram chất Thermate (là loại chất nâng cao của chất nhiệt nhôm - Thermite). Khi phát nổ, một phản ứng nhiệt nhôm sẽ xảy ra, trong đó các hạt nhôm dạng bột và Oxít Sắt sẽ phản ứng với nhau để nung chảy Sắt và Oxít Nhôm. Phản ứng này sẽ tạo ra một lượng nhiệt vô cùng lớn, lên đến 2.200 độ C và đủ sức phá hủy nhiều loại đồ vật khác nhau. 
Do phản ứng sinh nhiệt này không cần khí Oxy nên nó có thể "cháy" cả khi ở dưới nước. Đây cũng là loại lựu đạn có thời gian phát nổ khá nhanh, chỉ khoảng 2 giây. Bên cạnh đó người ta còn có thể dùng chất Phốt-pho trắng để thay thế chất Thermite. Loại lựu đạn dùng Phốt-pho trắng có thể tạo ra lượng nhiệt đến 2.800 độ C và rất độc. Chỉ cần 50-100 miligram Phốt-pho trắng là có thể giết chết một người trung bình.
[IMG]
Lựu đạn cháy AN-M14 và cấu tạo của nó
[IMG]
8. Lựu đạn gây lóa (Flashbang) 
Lựu đạn gây lóa mắt được biết đến dưới nhiều tên gọi khác nhau như Stun grenadeFlash grenade hay Flashbang. Đây là loại lựu đạn không gây nguy hiểm đến tính mạng mà chỉ được dùng để làm tê liệt các giác quan của đối phương trong một khoảng thời gian ngắn. Khi kích nổ Flashbang, những người gần đó sẽ rơi vào tình trạng bị lóa mắt, mọi thứ đều trở nên trắng toát đồng thời họ cũng không thể nghe thấy gì cả. 
Nguyên tắc hoạt động của Flashbang đó là khi kích nổ, nó sẽ phát ra những luồng ánh sáng cực mạnh có tác dụng kích thích mọi tế bào nhạy sáng trong mắt con người, làm cho họ tạm thời bị lóa mắt trong khoảng 5 giây, trước khi các tế bào mắt trở về trạng thái bình thường lúc chưa bị kích thích. Ngoài ra, âm thanh phát ra khi Flashbang nổ còn có thể làm xáo trộn chất dịch ngoại bên trong lỗ tai làm cho họ không thể nghe thấy gì. 
Bên trong loại lựu đạn này có chứa khoảng 4,5 gram hỗn hợp chất oxy hóa kim loại pháo hoa bao gồm Magie hoặc Nhôm và một chất oxy hóa khác như Amoni Perchlorate hoặc Kali Perchlorate. Chúng không bị phân mảnh khi nổ mà vẫn còn nguyên xi. Trên thân của nó có nhiều lỗ để ánh sáng và âm thanh có thể thoát ra ngoài khi nổ. Tuy nó không phát nổ như loại lựu đạn sát thương nhưng sức nóng tỏa ra của nó có thể làm cháy các vật liệu dễ cháy xung quanh ví dụ như xăng.
[IMG]
Lựu đạn Flashbang M84
Theo Tinhte

Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam

(GenK.vn) - Hiện tại trong biên chế của Không quân Việt Nam có 4 chiến đấu cơ chủ lực, tất cả đều do Nga sản xuất đó là MiG-21, Su-22, Su-27SK và Su-30MK2V.

MiG-21
MiG-21 (tên ký hiệu của NATO: Fishbed) là một máy bay tiêm kích phản lực, được thiết kế bởi phòng thiết kế Mikoyan tại Liên bang Xô Viết.Tổng công trình sư đầu tiên của Phòng thiết này là ông Mikoyan. Động cơ của máy bay do ông Gurevich thiết kế vì thế máy bay MiG mang tên 2 ông: Mikoyan và Gurevich (chữ i không viết hoa trong từ MiG có nghĩa là ‘và’). Hơn 50 quốc gia trên 4 lục địa đã sử dụng loại máy bay này, và hiện nay MiG-21 vẫn đang hoạt động trong không quân một số quốc gia sau 50 năm khi nó bay lần đầu tiên. MiG-21 đã đạt được một số kỷ lục hàng không như: máy bay phản lực được sản xuất nhiều nhất trong lịch sử hàng không, máy bay chiến đấu được sản xuất nhiều nhất từ sau Chiến tranh Thế giới II, máy bay chiến đấu có thời gian sử dụng lâu nhất.
Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam
MiG-21 có khả năng đạt đến vận tốc Mach 2, vận tốc này vượt qua tốc độ tối đa của nhiều kiểu máy bay chiến đấu hiện đại sau này. Có khoảng 10.352 chiếc MiG-21 được chế tạo.
Vũ khí được trang bị trên chiếc MiG-21 bao gồm: một pháo GSh-23 23 mm trục tâm hai nòng (các biến thể PFM,MF,SMT & BIS) hay một súng NR-30 một nòng (F-13)
2.000 kg các loại vũ khí không đối không và không đối đất treo tại hai hay bốn mấu cứng bên dưới cánh tùy theo từng biến thể. Những chiếc đầu tiên mang hai tên lửa Vympel K-13 AA dưới cánh. Những mẫu sau này mang hai K-13 và hai thùng nhiên liệu dưới cánh hay bốn tên lửa hồng ngoại dẫn đường bằng radar K-13. Tên lửa Molniya R-60 cũng được trang bị cho nhiều mẫu khác. Đa số các máy bay mang một thùng dầu phụ 450 L (119 US gal) ở giữa thân. Các mẫu phát triển MiG-21-93 cho phép mang tên lửa R-77.
MiG-21 của Không quân Việt Nam
Theo một số nguồn tin, để phù hợp với chiến tranh hiện đại, Việt Nam đã hợp với Ấn Độ hiện đại hóa MiG-21bis lên chuẩn MiG-21bison. Gói nâng cấp MiG-21bison sẽ “lột xác” hoàn toàn MiG-21, đưa nó trở thành tiêm kích hiện đại. Cụ thể, MiG-21bison trang bị radar điều khiển hỏa lực Phazotron Kopyo cho phép theo dõi đồng thời 8 mục tiêu và tiêu diệt 2 mục tiêu cùng lúc.
Về biên chế, Việt Nam có 3 trung đoàn trang bị MiG-21 gồm: Trung đoàn tiêm kích 921 và 927 thuộc Sư đoàn 371 và Trung đoàn 929 thuộc Sư đoàn 372.
Sukhoi Su-17
Sukhoi Su-17 (tên ký hiệu của NATO 'Fitter') là một máy bay tấn công của Liên Xô, được phát triển từ máy bay tiêm kích/ném bom Su-7. Loại máy bay này rất thành công, với một thời gian dài phục vụ trong không quân Xô Viết và không quân Nga. Dòng máy bay này được xuất khẩu rộng rãi tới các nước Đông Âu, Châu Á, và Trung Đông.
Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam
Việt Nam có trong biên chế 3 trung đoàn tiêm kích – bom Su-22 gồm: Trung đoàn 923 và 931 thuộc Sư đoàn 371 và Trung đoàn 937 thuộc Sư đoàn 370; gồm các biến thể: Su-22M3, Su-22M4 và biến thể huấn luyện 2 chỗ ngồi Su-22UM3.
Trong đó, Su-22M4 là biến thể cuối cùng do Liên Xô phát triển, được nâng cấp mạnh với nhiều thiết bị điện tử cho phép mang vũ khí không đối đất chính xác cao.
Cụ thể, Su-22M4 thiết kế với 10 giá treo mang được 4.000 kg vũ khí các loại gồm: tên lửa không đối không R-60; tên lửa không đối đất Kh-23, Kh-25, Kh-29; tên lửa chống radar Kh-58; bom có điều khiển; bom và rocket không điều khiển.
Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam
Kể từ năm 1988, Việt Nam thường xuyên sử dụng Su-22M3/M4 thực hiện các chuyến bay tuần tra bảo vệ quần đảo Trường Sa, vùng đặc quyền kinh tế biển, thềm lục địa.
Sukhoi Su-27
Sukhoi Su-27 (tên ký hiệu của NATO 'Flanker' - kẻ tấn công sườn) là một máy bay tiêm kích phản lực Xô Viết độc đáo được thiết kế bởi Phòng thiết kế Sukhoi (SDB) và được sản xuất năm 1977. Nó là đối thủ trực tiếp của những loại máy bay chiến đấu thế hệ mới của Hoa Kỳ (F-14 Tomcat sản xuất năm 1970, F-15 Eagle sản xuất năm 1972, F-16 Fighting Falcon và F/A-18 Hornet), với tầm hoạt động lớn, trang bị vũ khí hạng nặng, và cực kỳ cơ động nhanh nhẹn linh hoạt. Su-27 thường xuyên thực hiện các chuyến bay trong các nhiệm vụ chiếm ưu thế trên không, nhưng nó có thể thực hiện gần như mọi nhiệm vụ chiến đấu.
Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam
Từ thiết kế cơ bản của Su-27, vài mẫu phát triển khác đã được thực hiện. Su-33 'Flanker-D' là một mẫu máy bay tiêm kích đánh chặn phòng thủ hạm đội được phát triển từ thiết kế của Su-27 và được trang bị trên các tàu sân bay. Sự khác nhau chính bao gồm móc hãm ở đuôi và cánh mũi. Su-30 là một mẫu máy bay tiêm kích đa nhiệm, hai chỗ bay trong mọi thời tiết, chuyên thực hiện các nhiệm vụ không chiến và đánh chặn từ xa. Những phiên bản phát triển xa hơn bao gồm phiên bản tiêm kích-bom Su-34 'Fullback' và phiên bản tiêm kích phòng thủ trên không cải tiến Su-35 'Flanker-E' có những tính năng vượt trội trong mọi mặt.
Giai đoạn 1994-1995, Việt Nam nhập khẩu 12 Su-27 gồm 5 Su-27SK, 5 Su-27UBK huấn luyện 2 chỗ ngồi và 2 Su-27PU (biến thể Su-30 đời đầu). Toàn bộ máy bay Su-27 được biên chế trong trung đoàn tiêm kích 940, thuộc sư đoàn không quân 372 trấn giữ miền Trung đất nước.
Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam
Tuy có thể đảm nhiệm việc tiêu diệt mục tiêu trên không, trên bộ nhưng tiêm kích Su-27SK nghiêng về về khả năng đối không. Máy bay có thể mang tối đa 6 tên lửa không đối không tầm trung R-27 và 2 tên lửa đối không tầm ngắn R-73. Đối với tác chiến tiêu diệt mục tiêu mặt đất, Su-27SK không có khả năng mang vũ khí đối đất chính xác cao. Nó chỉ có thể mang bom, rocket không điều khiển.
Hãng Sukhoi (Nga) phát triển biến thể nâng cấp Su-27SKM cho phép thực hiện nhiệm vụ tấn công mặt đất bằng vũ khí có điều khiển nhưng có lẽ Việt Nam không còn ý định mua thêm Su-27 mà tập trung vào nhập khẩu các chiến đấu cơ Su-30MK2V hiện đại hơn nhiều.
Su-30MK2V
Sukhoi Su-30 (tên ký hiệu của NATO: "Flanker-C") là máy báy quân sự linh hoạt được phát triển bởi Công ty hàng không Sukhoi của Nga và đưa vào hoạt động năm 1996. Nó là loại máy bay chiến đấu đa chức năng tốc độ siêu âm có thể đảm nhiệm cả nhiệm vụ chiếm ưu thế trên không và nhiệm vụ cường kích (tấn công mặt đất). Seri Su-30K và Su-30MK đều có những thành công trong thương mại. Sự khác nhau về tên gọi là do các phiên bản được sản xuất bởi 2 công ty con đang có sự cạnh tranh - KNAAPO và IRKUT Corporation, cả 2 đều nằm dưới sự điều khiển của tập đoàn Sukhoi. KNAAPO sản xuất Su-30MKK và Su-30MK2, chúng được thiết kế và bán cho Trung Quốc và Việt Nam.
Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam
Sau hợp đồng Su-27SK/UBK không lâu, năm 2004 Việt Nam nhập thêm 4 Su-30MK2V. Đây là biến thể cải tiến từ mẫu Su-30MK2. Chữ “V” đằng sau nghĩa là có một số sửa đổi nhỏ phù hợp theo yêu cầu từ phía Việt Nam. Sau một thời gian sử dụng, thấy được hiệu quả của Su-30MK2V, giai đoạn 2009-2010, Việt Nam ký 2 hợp đồng mua thêm loại máy bay hiện đại này.
Su-30MK2V có khả năng tiêu diệt mục tiêu trên không, trên bộ và trên biển bằng vũ khí chính xác cao. Máy bay trang bị hệ thống radar điều khiển hỏa lực, thiết bị điện tử cực kỳ hiện đại, buồng lái tiện nghi với màn hình màu tinh thể lỏng.
Điểm mặt 4 chiến đấu cơ chủ lực của Không quân Việt Nam
Su-30MK2V thiết kế với 12 giá treo, mang 8 tấn vũ khí: tên lửa đối không R-73, R-27, R-77; tên lửa không đối đất Kh-29, bom có điều khiển KAB-500KR và đặc biệt là tên lửa không đối hạm Kh-31P.
Với tầm bay không cần tiếp nhiên liệu trên không là 3.000km cùng lượng vũ khí lớn, Su-30MK2V đáp ứng tốt yêu cầu bảo vệ vững chắc biển đảo Việt Nam, đặc biệt là khu vực quần đảo Trường Sa. Hiện tất cả Su-30MK2V đều được biên chế trong Trung đoàn tiêm kích 935, thuộc Sư đoàn Không quân 370 bảo vệ phía Nam đất nước.

Sao Việt Nam mình không khôi phục lại văn hóa thi cử ngày xưa?

Thi tuyển vào Samsung: Ôn luyện ngày đêm, đánh nhau vỡ đầu

Với sự khắc nghiệt trong khâu tuyển dụng của các tập đoàn Hàn Quốc, nhiều người phải trải qua những khóa luyện thi căng thẳng mới có thể đặt chân vào tập đoàn này.

Trước khi miệt mài học ôn cho kỳ thi tuyển dụng mà họ hy vọng sẽ giúp mình có được công việc suốt đời tại Samsung , các sinh viên đồng thanh hô to để tự cổ vũ tinh thần: "Chúng tôi có thể làm được!".
Lời hứa của Samsung - một trong những tập đoàn lớn mạnh nhất Hàn Quốc với lĩnh vực kinh doanh trải dài từ điện tử gia dụng tới vận tải biển - đối với các ứng viên không chỉ dừng lại ở một mức lương hấp dẫn, chế độ phúc lợi miễn chê mà đó còn là chìa khóa mở ra cánh cửa hôn nhân trong tương lai.
Thi tuyển vào Samsung: Ôn luyện ngày đêm, đánh nhau vỡ đầu-image-1385779799121
Tại Hàn Quốc, để kiếm được một công việc trong những tập đoàn danh giá như Samsung là điều không hề đơn giản.
Các vòng tuyển dụng nhân sự được tổ chức 2 lần trong năm do những tập đoàn lớn như Samsung, Huyndai... đã biến dịch vụ luyện thi trở thành một ngành công nghiệp hái ra tiền, trị giá hàng triệu USD.
Điều này đồng nghĩa với việc người Hàn Quốc, đã quá quen với cảnh luyện thi từ năm 5 tuổi, lại tiếp tục quá trình khó cưỡng ấy ngay cả khi đã rời ghế nhà trường.
Shin Seong-hwan, 25 tuổi, người có cha là một nhân viên Samsung tại cơ sở gần Busan, cho biết: "Tôi tới lớp ôn luyện từ 10 giờ sáng nay và tôi sẽ chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn tới tận 8 giờ tối".
Shin đã vượt qua bài kiểm tra năng lực của Samsung và giờ đang phải đối mặt với những cuộc phỏng vấn vô cùng khắc nghiệt sẽ kết thúc vào cuối tháng 11 này.
Thi tuyển vào Samsung: Ôn luyện ngày đêm, đánh nhau vỡ đầu-image-1385779850462
Để thực hiện ước mơ đó, nhiều người phải ôn luyện không ngừng tại các lò luyện thi.
Tại vòng tuyển dụng hiện tại, Samsung sẽ chọn 5.500 ứng viên trẻ tuổi từ hơn 100.000 hồ sơ. Tỷ lệ chọi cao khiến áp lực đối với các ứng viên tăng cao.
"Công việc tại các tập đoàn lớn có thể giúp bạn giữ gìn thể diện của chính bạn và cả cha mẹ nữa", Hur Jai-joon, chuyên gia nghiên cứu cấp cao tại Học viện Lao động Hàn Quốc, chia sẻ.
Tuy nhiên, thống kê của Hiệp hội các ngành công nghiệp Hàn Quốc cho thấy, đối với đa phần người Hàn Quốc, đây là giấc mơ khó thành hiện thực bởi Top 30 tập đoàn hàng đầu xứ sở kim chi chỉ tuyển dụng khoảng 6,8% lực lượng lao động trên toàn quốc.
Đối với riêng Samsung, tập đoàn này không phải lúc nào cũng sử dụng những bài kiểm tra khó khăn và đầy thử thách. 30 năm trước, theo lời kể của các nhân viên Samsung đã nghỉ hưu, một thầy bói chuyên xem tướng khuôn mặt thậm chí còn được thuê để tham dự các vòng phỏng vấn chọn ứng viên.
Giờ đây, vị trí tại các tập đoàn danh tiếng lại càng trở nên hiếm hoi tới nỗi sinh viên Hàn đổ xô đi luyện thi, miệt mài nghiên cứu sách báo, học hành qua mạng, mong vượt qua được các kỳ tuyển dụng khắt khe.
Thuật ngữ "Samsung Gosi" thậm chí đã được người ta sử dụng để mô tả sự nghiệp ôn luyện vô cùng gian nan, vất vả để trở thành nhân viên Samsung của các ứng viên - "gosi" trong tiếng Hàn có nghĩa là kỳ thi tuyển công chức - nơi các ứng viên cũng phải học hành nhiều năm mới mong đỗ đạt.
Thi tuyển vào Samsung: Ôn luyện ngày đêm, đánh nhau vỡ đầu-image-1385779910535
Điều này là bởi được làm tại Samsung cũng đồng nghĩa với giàu sang và danh vọng.
Im Chan-soo, giám đốc LCS Communication - công ty điều hành các lớp ôn luyện dành cho các ứng viên tham dự phỏng vấn xin việc ở Samsung cho biết: "Nếu bạn không tới những nơi như chỗ chúng tôi đây, bạn sẽ không có được thông tin phù hợp và có ích cho mình".
Được biết, các cuốn sách in những bài kiểm tra năng lực có giá 20USD/cuốn. Người ta có thể dễ dàng tìm thấy chúng ở bất cứ hiệu sách nào tại Hàn Quốc. Những khóa gia sư riêng thậm chí còn đắt hơn, có chi phí lên tới hàng ngàn USD.
Han Nam-gyu, 27 tuổi, tốt nghiệp chuyên ngành kỹ sư, người vừa trả 280.000 won (260USD) học phí tại LCS Communication, bày tỏ: "Tôi từng băn khoăn về việc có nên tới các lò luyện thi. Trên thực tế, học phí không hề rẻ chút nào nhưng thực sự họ dạy rất chuyên nghiệp và tôi học hỏi được nhiều thứ".
Những người phản đối hệ thống lò luyện thi vào các tập đoàn lớn như Samsung khẳng định, đây là nỗi thống khổ đối với các sinh viên vừa tốt nghiệp. Bởi sau một thời gian dài miệt mài học thêm từ tiểu học tới trung học phổ thông với mục tiêu đỗ đại học, họ lại tiếp tục chu trình khắc nghiệt này để có công việc mơ ước.
Về phía Samsung, có vẻ như họ đã nhận thấy quá trình tuyển dụng mang tính cạnh tranh cực cao của mình không có tác dụng tích cực đối với thế hệ trẻ của đất nước, chưa kể tới hậu quả về mặt tài chính và xã hội. Tuy nhiên, họ vẫn chưa có động thái tìm ra giải pháp cho vấn đề này.
Đối với nhiều sinh viên như Han, "kế hoạch B" vẫn là" năm sau tiếp tục thi tuyển để có được một vị trí tại Samsung. "Mẹ tôi đã khóc khi tôi qua được vòng tuyển dụng thứ hai. Bà cảm thấy vô cùng vui sướng", Han tâm sự. "Tôi muốn làm việc tại Samsung để mẹ tôi có thể tự hào về con trai mình".
Theo Reuters
Mạnh Hưng/TechZ.vn

Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5

(Genk.vn) - Nhiều chiếc chỉ nằm trên bàn giấy nhưng đã hứa hẹn là đỉnh cao về công nghệ.

Máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5 được xem là vũ khí hiện đại và tối quan trọng trong chiến lược quốc phòng của các nước. Chính vì thế, không có gì là khi rất nhiều quốc gia chấp nhận chi hàng tỷ USD cho việc nghiên cứu chế tạo loại vũ khí vốn được xem là át chủ bài trên chiến trường.
Điểm mặt các ‘siêu cơ’ chiến đấu thế hệ 5:
F 22 (Mỹ)
F-22 là loại máy bay chuyên về không chiến, và mặc dù đã có rất nhiều nỗ lực trong việc tích hợp khả năng tấn công mặt đất, nhưng loại máy bay này vẫn chưa lần nào phải chiến đấu dưới mặt đất. F-22 có giá lên đến 200 triệu USD/chiếc (chưa tính chi phí nghiên cứu phát triển).
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
F-35 Lightning II (Mỹ)
F-35 Lightning II được phát triển từ máy bay X-35 theo dự án máy bay tiêm kích tấn công kết hợp(JSF), là loại máy bay tiêm kích một chỗ ngồi, có khả năng tàng hình, đa năng, có thể thực hiện các nhiệm vụ như: yểm trợ trên không, ném bom chiến thuật, và chiến đấu không đối không. Giá của một chiếc F-35 trang bị đầy đủ vũ khí cũng xấp xỉ 200 triệu USD.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
T-50 (Nga)
Sau nhiều năm nghiên cứu và hàng trăm chuyến bay thử nghiệm, đến nay, nhiều đặc điểm của Su-T-50 vẫn còn là bí ẩn. Nhưng theo tiết lộ của nhà thiết kế, các thông số cơ bản của nó là "vượt trội" so với những loại tương tự của nước ngoài. Hơn nữa, các thử nghiệm đã cho thấy, Su-T-50 không những đã đáp ứng mà thậm chí còn vượt quá sự mong đợi của nhà phát triển.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
J-20 (Trung Quốc)
J-20 có thiết kế hình khá độc đáo trông giống như dự án máy bay tàng hình MiG 1.44 của Nga vốn không được sản xuất hàng loạt. Còn vật liệu công nghệ tàng hình được cho là có thể làm dựa trên chiếc F-117 vốn bị bắn rơi tại Kosovo năm 1999 hoặc của chiếc B-2 Spirit được sao chép từ một nguồn chưa rõ ràng. Dù vậy Trung Quốc đã khẳng định rằng máy bay là sản phẩm được phát triển hoàn toàn trong nội địa và có thể sánh ngang với chiến đấu cơ thế hệ thứ năm F-22 của Hoa Kỳ hay Sukhoi T-50 của Nga.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
J-31 (Trung Quốc)
Dù J-31 ban đầu không được chế tạo để xuất khẩu, song nó không đủ tốt và J-31 có thể sẽ không bao giờ xuất hiện trong trang bị của Quân đội Trung Quốc bởi loại máy bay này hoàn toàn không phải chương trình quốc gia vì thế loại máy bay này được chuyển sang dùng cho việc xuất khẩu. Chuyên gia quân sự Trung Quốc từng tự tin khẳng định J-31 sẽ là đối thủ đầy thách thức của F-35 trên thị trường vũ khí thế giới.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
Tuy nhiên trong khi sao chép F-22 và F-35 về hình dáng thì Trung Quốc vẫn chưa thể sản xuất động cơ cho J-31 khi vẫn phải sử dụng động cơ RD-93 do Nga chế tạo, việc không thể có được loại động cơ véctơ trọng lực có điều khiển nên không có ưu thế về khả năng cơ động linh hoạt.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
KF-X (Hàn Quốc)
Korea Aerospace Industries KF-X là một chương trình của Hàn Quốc nhằm phát triển một mẫu máy bay tiêm kích đa năng tiên tiến dành cho Không quân Hàn Quốc (ROKAF) và Không quân Indonesia (TNI-AU), chương trình này do Hàn Quốc và Indonesia hợp tác cùng phát triển. Đây là chương trình phát triển máy bay tiêm kích thứ hai của Hàn Quốc sau chương trình FA-50.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
ATD-X (Nhật Bản)
Mitsubishi ATD-X Shinshin là một mẫu thử máy bay tiêm kích phản lực thế hệ 5 sử dụng công nghệ tàng hình tiên tiến. Được biết, tiêm kích ATD-X được ứng dụng công nghệ tàng hình, kể cả hình dáng tán xạ sóng radar, các vật liệu hấp thụ sóng điện từ và vật liệu composite. ATD-X Shinshin cũng có thể được trang bị radar đa chế độ với ăng-ten mạng pha chủ động, hệ thống điều khiển từ xa, hệ thống tác chiến điện tử và hệ thống trao đổi thông tin thống nhất.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
AMCA (Ấn Độ)
Advanced Medium Combat Aircraft (Máy bay chiến đấu tầm trung tiên tiến - AMCA), trước đây còn gọi là Medium Combat Aircraft (Máy bay chiến đấu tầm trung - MCA), là một loại máy bay tiêm kích đa năng tàng hình một chỗ thế hệ thứ 5, trang bị hai động cơ được Ấn Độ phát triển. Nó sẽ bổ sung cho lực lượng của Không quân Ấn Độ hiện đang sử dụng cũng như dự định trang bị các loại máy bay như HAL Tejas, Sukhoi/HAL FGFA, Sukhoi Su-30MKI và MRCA.

Mô hình siêu máy bay AMCA tại một triển lãm hàng không
Mô hình siêu máy bay AMCA tại một triển lãm hàng không
Loại máy bay này dự định sẽ thay thế cho SEPECAT Jaguar & Dassault Mirage 2000 hiện đã xuống cấp. Công việc thiết kế không chính thức về MCA đã được bắt đầu. Một phiên bản cho hải quân cũng được phát triển, ngân sách dành cho loại máy bay này là hơn 2 tỉ USD cho 3 năm sắp tới, dự kiến số lượng AMCA có thể lên tới 250 chiếc.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
TFX (Thổ Nhĩ Kỳ)
Tạp chí Cất cánh Toàn cầu của Anh hôm 9/8 vừa tiết lộ hình ảnh bản vẽ mô phỏng về 3 thiết kế khái niệm máy bay chiến đấu tàng hình tiềm năng trong chương trình TFX (Dự án thiết kế khái niệm máy bay chiến đấu nội địa) do Thổ Nhĩ Kỳ phát triển để dự định thay thế cho những chiến đấu cơ lỗi thời F-4 và F-16 trong tương lai.

Dù còn nằm trên bản vẽ thiết kế
Dù còn nằm trên bản vẽ thiết kế

Nhưng TFX đã được xem là một trong những vũ khí hiện đại nhất của Thổ Nhĩ Kỳ
Nhưng TFX đã được xem là một trong những vũ khí hiện đại nhất của Thổ Nhĩ Kỳ
Sukhoi/HAL FGFA
Sukhoi/HAL Fifth Generation Fighter Aircraft (FGFA – Máy bay tiêm kích thế hệ thứ 5) là một loại máy bay tiêm kích phản lực thế hệ thứ 5, được Ấn Độ và Nga hợp tác phát triển. Đây là một đề án bắt nguồn từ PAK FA (T-50 là mẫu thử) đang được phát triển.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 
FGFA là máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm đầy tiềm năng, có chiều dài 22,6 m, cao 5,9 m, trọng lượng cất cánh tối đa 34 tấn. Máy bay sẽ được trang bị hai động cơ điều khiển lực đẩy vector cho phép máy bay tăng tốc đến tốc độ Mach 2 (2.300 km/h), tầm bay lên đến 3.800 km.
 Điểm mặt các siêu chiến đấu cơ thế hệ 5
 

Theo Báo Đất Việt