Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Thẩm phán Tây Ban Nha thông qua lệnh bắt giam nguyên lãnh đạo Trung Quốc

Thẩm phán Tây Ban Nha thông qua lệnh bắt giam nguyên lãnh đạo Trung Quốc

(L to R) Thubten Wangchen (victim and individual plaintiff), Palden Gyatso (victim), Takna Jigme Sangpo (victim), Kalsang Phuntsok (Director at the time of the Tibetan Youth Congress), stand in front of the Spanish National Court (Audiencia Nacional) after filing a complaint for genocide on June 28, 2005. On Feb. 6, 2014 the National Court issued arrest warrants in the case. (Carlos Sánchez/Tibet Support Committee)
(Từ trái sang phải) Thubten Wangchen (nạn nhân và nguyên đơn), Palden Gyatso (nạn nhân), Takna Jigme Sangpo (nạn nhân), Kalsang Phuntsok (giám đốc ) trước () sau khi đưa đơn kiện tội diệt chủng vào ngày 28 tháng 6 năm 2005. Vào ngày 6 tháng 2 năm 2014, Tòa án Quốc gia đã thông qua lệnh bắt giam. (Carlos Sánchez/Tibet Support Committee)
Sau vài tháng trì hoãn, Tòa án tối cao Tây Ban Nha đã yêu cầu bắt giữ năm cựu quan chức cấp cao của Trung Quốc, bao gồm cả nguyên lãnh đạo Đảng Giang Trạch Dân, và yêu cầu trát bắt giữ phải được gửi đến Interpol. Trát bắt giữ này có thể không tồn tại lâu, nếu Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa xử lý theo cách của mình.
Vào ngày 18 tháng Mười Một 2013, Tòa án Quốc gia đã ra trát lệnh truy tố tội diệt chủng, tra tấn, và tội chống lại loài người được cho là được tiến hành trong thời gian Trung Quốc chiếm đóng Tây Tạng. Trong vụ kiện này, tòa án truy tố cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc Hồ Cẩm Đào vì tội diệt chủng ở Tây Tạng.
Phán quyết trên khiến các nhà ngoài giao của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa phản ứng gay gắt. Vào thứ Ba, đáp trả lại trát của tòa, đại sứ của Trung Quốc tại Madrid đã đệ đơn “phản đối mạnh mẽ ” với chính phủ Tây Ban Nha, theo tờ báo El Pais .
Tại cuộc họp báo hàng ngày của Bộ Ngoại giao Trung Quốc hôm thứ Ba, phát ngôn viên Hoa Xuân Oánh nói: ” Trung Quốc cực kỳ không đồng tình và kiên quyết phản đối những hành động sai trái của Tòa án Tây Ban Nha khi không quan tâm đến thể diện của Trung Quốc . Cho dù có hay không thì vấn đề này nên được giải quyết phù hợp vì nó liên quan đến mối quan hệ giữa hai nước”
Theo tờ El Paris, Thẩm phán Ismael Moreno chần chừ trong việc ra trát hầu tòa bởi vì quan tâm đến “sự cực kỳ khó chịu” của Đại diện Trung Quốc. Sau khi thảo luận căng thẳng với tòa, thẩm phán quyết định ký trát hầu tòa, đảm bảo rằng vụ kiện sẽ được tiến hành ít nhất là tại thời điểm hiện tại.
Đảng Nhân dân – hiện đang cầm quyền – đưa ra một sắc lệnh trước Quốc hội hôm thứ Ba để ngăn chặn tòa án tiếp tục vụ kiện này, và những vụ kiện nhân quyền khác dựa trên sự giải thích mở rộng về thẩm quyền phổ quát được tôn trọng trong luật pháp Tây Ban Nha.
Thẩm quyền phổ quát là một nguyên tắc của pháp luật quốc tế, theo đó một quốc gia có thể kiện một cá nhân vì hành vi phạm tội nếu đủ nghiêm trọng, cho dù hành vi ấy diễn ra ở đâu.
Tất cả các đảng đối lập tuyên bố họ sẽ bỏ phiếu chống lại dự luật mới, nhưng ngay cả khi họ đồng loạt bỏ phiếu chống, thì vẫn không đủ khả năng ngăn chặn việc sắc lệnh này trở thành luật, nếu Đảng Nhân dân vẫn một mực muốn thông qua.
Ngoài cựu lãnh đạo chế độ Giang Trạch Dân, trát hầu tòa cũng bao gồm Lý Bằng, cựu thủ tướng, được gọi là “đồ tể của Bắc Kinh” vì vai trò của ông ta trong vụ thảm sát sinh viên tại Thiên An Môn năm 1989. Lý cũng bị dính líu vì ông là thủ tướng trong giai đoạn đàn áp đẫm máu ở Tây Tạng trong những năm 1980 và 1990.
Những quan chức khác bao gồm Kiều Thạch, cựu giám đốc an ninh và người đứng đầu Cảnh sát Vũ trang Nhân dân Trung Quốc trong thời gian thiết quân luật tại Tây Tạng vào cuối những năm 1980, Trần Khuê Nguyên, Bí thư Đảng ủy Tây Tạng 1992-2001, được biết đến với đường lối cứng rắn, Bành Bội Vân, Bộ trưởng Kế hoạch Gia đình vào những năm 1990.
Khi Tòa án Quốc gia Tây Ban Nha truy tố Hồ Cẩm Đào về tội diệt chủng, Alan Cantos giám đốc của Ủy ban Hỗ trợ Tây Tạng, nói với Thời báo Đại Kỷ Nguyên rằng quyết định của tòa án là “một chiến thắng lớn của công lý Tây Ban Nha vì nó đứng về phía sự thật, nguyên tắc và pháp luật chứ không ngả về bên kia do chịu áp lực ngoại giao và quyền thế của Trung Quốc.”

Sự thật kinh tởm về Đảng Cộng Sản Trung Quốc - Ép con dâu, con gái địa chủ khỏa thân ra tiền tuyến

[Câu Chuyện Lịch Sử] Nội Chiến Của Quân Trung Cộng, Chiến Thuật Biển Người, Ép Con Dâu Địa Chủ Khỏa Thân Xung Phong Tiền Tuyến

Trong những năm gần đây, rất nhiều tiểu sử ghi nhận về việc lực lượng Cộng sản Trung Quốc đã sử dụng “chiến thuật biển người tàn bạo” trong cuộc nội chiến, đây được xem là nguyên nhân chính giúp ĐCSTQ giành thắng lợi.
Trung Cộng tung hô “chiến thuật biển người” mà không hề quan tâm đến sống chết của binh lính.
Chuyên gia lịch sử Hoàng Nhân Vũ là một người Mỹ gốc Hoa. Trong tác phẩm “Non xanh Hoàng Hà” của mình, ông viết: vào tháng 05 năm 1946, sau chiến dịch Tứ Bình Nhai ông đã nhận được tin từ vùng Đông Bắc: “Khi chúng tôi ra đến tiền tuyến, chỉ vài ngày sau khi kết thúc chiến dịch, nhìn thấy bên cạnh những hàng quân dũng mãnh, hàng lối chỉnh tề là cánh đồng với ngổn ngang xác chết bọc trong các tấm vải bố. Một vị là tham mưu của tổng quân đội đã nói cho chúng tôi hiểu thế nào là “Chiến thuật biển người”, ông nói: hơn 1 nghìn người tập trung vào khu vực tiền tuyến chỉ cách quân địch trăm mét, khoảng cách ấy chỉ chứa được 1 đội quân là cùng. Anh nghĩ xem: đây không phải là những kẻ ngu xuẩn, mà là những kẻ điên rồ, không sợ sống chết. Tôi bèn hỏi ông ấy: “theo ông thì đội quân sẽ mất đi khoảng bao nhiêu quân lính? 400, 500 hoặc thậm chí là 600. Hoặc nếu như bạn chém những người này thành trăm mảnh thì 100 người ở hàng quân phía sau sẽ lấp vào vị trí của bạn. Tin tôi đi, họ sẽ sẵn sàng thay thế bạn và tiếp nhận vũ khí của bạn.
Một nhà văn Đài Loan tên là Vương Đỉnh Quân trong hồi kí mang tên “Quan san đoạt lộ” cũng đã đề cập: “sau khi cuộc chiến bắt đầu nổ ra ở  khu vực Hoàng Phạm, Quân đội Trung Cộng đã áp dụng “chiến thuật biển người” để tấn công, số thương vong vô cùng lớn, quốc quân rơi vào thế yếu, quân lính vứt súng xuống đất, làm theo khẩu lệnh “Giữ nguyên không động thủ”. Liên Trường lấy súng ra, nhắm vào huyệt thái dương của xạ thủ, xạ thủ quỳ xuống nói :”Anh hãy bắn chết tôi đi”, xạ thủ bật khóc, Liên Trường cũng bật khóc. Thông qua câu chuyện của hai cuộc đời đã đi qua chiến tranh, dẫu không cố ý, cũng không có đúng sai, thì chúng ta có thể thấy một điều rằng, lãnh đạo ĐCSTQ ngày ấy, khi xuất chinh thì không hề đoái hoài đến sống chết của quân lính, hoàn toàn không quan tâm đến sinh mệnh của họ ra sao.
Kỳ thực, quân đội Cộng sản Trung Quốc sử dụng “chiến thuật biển người” và “đánh bom tự sát” làm đối sách không phải là chuyện mới. Trong thời kỳ chiến tranh giải phóng, một số binh lính trong quân đội quốc gia bị bắt làm tù binh đã từng chỉ ra vấn đề này. Ví dụ, trong bài phát biểu của mình, Trần Nghị, ngày 30 tháng 12 năm 1947 đã đề cập: “Chúng tôi bắt những người lính thuộc quân đội quốc gia và một số bây giờ đã lên chức, trở thành một liên đội trưởng. Trong số họ có một người làm những việc như truyền phát mệnh lệnh chỉ huy. Họ nói “ chúng tôi chỉ đạo việc đánh bom liều chết, chọn dùng các đội quân xung phong, hết sức anh dũng và kiên cường, sẵn sàng hy sinh.” Tại chiến trường đông bắc, một binh sĩ quốc quân mới vừa bị bắt cũng nói: “Tám hàng quân của các bạn đều liều chết, chết quá nhiều, chúng tôi thật sự không thể nhẫn tâm giết tiếp, vì thế nên chúng tôi mới quyết định hạ vũ khí”.
Trong cuộc nội chiến, từ Tưởng Giới Thạch đến binh sĩ quốc quân nói chung đều chỉ trích việc lạm dụng  ”chiến thuật biển người” của ĐCSTQ.
Quân Trung Cộng “buộc người dân vô tội đứng hàng tiên phong” quân đội không thể nhẫn tâm xuất vũ khí.
Trong hồi ức Hà Gia Hoa, Hồ Liễn cũng đã đề cập về vấn đề này : “Một lần, Hồ tướng quân thở dài và nói : “Trong những năm khi tôi còn tham gia tác chiến trong ở khu chiến sự tại núi Nghi Mông, đã từng tận mắt chứng kiến sự việc những người dân thường tay cầm hai quả lựu đạn xung phong tấn công vào quân thù, trong tay tôi lúc đó cầm một cây súng, nhìn thấy những người chết đều là lão bách tính, trong lòng cảm thấy thật không nhẫn tâm bắn hạ, lúc đó, quân đội chính quy mới bắt đầu tiến lên. Tôi nói:” Điều này được gọi là ‘chiến thuật biển người’?. Hồ tướng quân gật đầu nói: “Tôi biết ‘chiến thuật biển người’ này, nhưng chúng tôi có thể dùng nó hay không? Chúng tôi thà chịu bại trận chứ quyết không dùng đến “
Lập luận tương tự cũng được tìm thấy trong cuốn “Đại giang đại hải 1949″: “Lâm Tinh Vũ thấy từng làn từng làn sóng người như sóng biển, anh dũng kiên quyết tiến về phía trước đối mặt trực diện với hàng đại bác. Làn sóng người tiên phong thực ra là những công nhân thành thị.
Quốc quân khai phá một loạt pháo tiêu diệt đối thủ, bên phía đối thủ đáp trả yếu ớt, biết rõ ràng họ là dân thường, trong lòng cảm thấy không chịu đựng nổi, nhưng lúc sau đành phải nhắm mắt làm ngơ mà đánh trả, không thể không đánh trả, bởi vì có câu nói rằng “mình không giết người thì người cũng giết mình”. Khi súng tạm dừng, quay đầu nhìn theo những con mương, hàng trăm xác chết nằm la liệt. …..dân công tập trung thành hàng hướng về phía đại bác, sau những âm thanh vang dội, trên sông lẫn trên mặt đất lấp đầy xác chết, ở phía hậu diện mới là đội quân chính quy của Trung Cộng bước trên các thi thể mà qua sông.
Ngoài ra còn có Hồ Chí Vĩ đã từng nói:  Một người hàng xóm của tôi là Hồ Trương Lí, đã từng tham gia huấn luyện tiểu đoàn pháo binh chuyên nghiệp Núi Diêm Tích, ông nhớ lại ngày hôm đó tại Thái Nguyên vào mùa thu: “Quân đội Trung Cộng sử dụng người già và tàn tật đi hàng tiên phong cho ‘chiến thuật biển người’, quốc quân không đành lòng hướng về lão bách tính mà khai hỏa, từ phía sau, quân trung cộng thừa thế bắn tỉa, chúng tôi mất trận địa của mình cũng chỉ vì do dự.
Ngoài ra, trong hồi ức của quốc quân tại chiến trường Đông Bắc, chiến trường Hoa Đông, Chiến trường Trung Nguyên,  chiến trường Tây Bắc chiến trường cũng xuất hiện tình trạng tương tự , Vào những năm gian khó ấy, Trung Cộng đã phát động chiến dịch Mãnh Lương, trong chiến dịch này, đã tiêu diệt 74 sư đoàn Trương Linh Phủ, Trung Cộng đã phải sử dụng địa chủ, phú nông, gia đình phản cách mạng, người già, trẻ em cùng những cô con gái và con dâu lõa thể lên tiên phong hàng đầu, khiến ý chí quân đội quốc quân vì thế mà suy sụp.
Tháng 7 năm 2013 các trang mạng đăng tải một hình ảnh được lan truyền nhanh chóng: một cựu chiến binh quốc quân trước khi qua đời đã cho công bố một bức ảnh lịch sử quý giá này. Bức ảnh ghi lại hình ảnh quân ĐCSTQ vừa chạy vừa xua đẩy một nhóm người trong đó có những địa chủ, các cô con gái, vợ và con dâu của họ đang lõa thể tiến về phía trước, hình ảnh đó thật kinh khủng. Bức tranh hơi mờ nhưng có thể nhìn thấy rõ những cơ thể khỏa thân của các cô gái ấy ở phía trước. Phía sau là bọn quân Trung Cộng mặt lạnh trông coi nhóm người này. Sau vùng đất xám chắc chắn là đám binh lính Trung Cộng.
Một cựu chiến binh quân sự trong thời khắc hấp hối đã công bố một bức ảnh lịch sử quý giá. Trong ghi chép lại đó là hình ảnh của một cô con gái nhỏ của một địa chủ Trung Cộng trong tình cảnh trần truồng, thật quá đáng sợ. Tấm hình hiển thị mờ nhạt , những cũng có thể thấy cơ thể khỏa thân của một cô gái nhỏ của địa chủ . Đằng sau là những người lính màu xám của Đảng Cộng sản Trung Quốc ( Ảnh chụp từ Internet )
Hình ảnh mà cựu chiến binh để lại vừa khớp với những lời mà Hạnh Hạo Niên cho biết về lần tấn công lần thứ ba. ĐCSTQ không chỉ thúc đẩy người tấn công xảy ra ở chiến trường Hoa Đông, mà tại chiến trường Đông Bắc, chiến trường Tứ Bình, chiến trường Trường Xuân đều có nhân chứng đã khẳng định những thủ đoạn không biết xấu hổ của ĐCSTQ. Khái niệm tội phạm là gì? Đảng Cộng sản Trung Quốc đã lấy khái niệm này và khái niệm “thắng làm vua thua làm giặc” hòa lẫn với nhau.
Ba loại tội phạm chiến tranh của Thế chiến thứ II
Sau Thế chiến thứ II, các Toà án quân sự Viễn Đông phân tội phạm chiến tranh thành ba loại: tội phạm chiến tranh loại A như “phá hoại hòa bình, phát động chiến tranh xâm lược.” Tội phạm chiến tranh loại B như “ra lệnh, cho phép hoặc tiến hành lạm dụng tù nhân chiến tranh hoặc thường dân” hay “sơ suất, cố ý hoặc thiếu thận trọng trong việc ngăn chặn các hành vi tàn bạo.” Tội phạm chiến tranh loại C là “tội ác chống lại nhân loại,” phần lớn là cáo buộc những người thực hiện hành vi sát hại hoặc hành hạ thường dân.
Nước Đức dưới sự chỉ đạo của Hitler trong Thế Chiến II đã khiến nhiều người biến thành tội phạm đàn áp chủng tộc, các doanh trại tập trung người Do Thái trở thành địa ngục sống.
Theo tiêu chuẩn của Tòa án quốc tế, các tướng Trung Cộng tham gia vào các cuộc nội chiến tại Trung Quốc là tập hợp của ba cấp bậc tội phạm chiến tranh. Nền văn minh hiện nay không phải là tiêu chuẩn của một nền văn minh và tiến bộ, của khoa học và công nghệ, không phải là một nền văn minh tôn trọng nhân quyền. ĐCSTQ không chỉ là nơi tập hợp các tội phạm chiến tranh, ĐCSTQ thành lập chính quyền sau này cũng vẫn tiếp tục đàn áp tàn bạo người dân theo cách như thế.
Cho đến nay ĐCSTQ vẫn tiếp tục bức hại những người vẫn còn
Từ khi ĐCSTQ thành lập đến nay, Trung Cộng đã là phân chia người dân thành các tầng lớp, tôn giáo, chính trị để tiến hành khủng bố, đàn áp, mỗi lần từ 5 % đến 10% . Trong đó có các địa chủ, phú nông, trí thức, nhà tư bản, nhà sư, linh mục, và các học viên Pháp Luân Công v.v….. Trung Quốc đại lục đã bị Trung Cộng biến thành một trại tập trung lớn. Hitler đã đưa nước Đức vào thảm họa chiến tranh, hàng triệu thanh niên tin tưởng vào Hitler đã vì thế mà chết.
Việc truy tìm băng đảng của phát xít Đức những năm đó cho đến hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tà ác của ĐCSTQ còn hơn Đức quốc xã nhiều lần, việc mổ cắp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công là tội ác từ cổ chí kim xưa nay chưa từng giờ có, cộng đồng quốc tế đã thành lập “Tổ chức Quốc tế điều tra bức hại Pháp Luân Công” để truy tìm các hung thủ trong hệ thống thực hiện cuộc bức hại tàn khốc các học viên Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân .
Ghi chú : 
Chiến thuật biển người là một chiến thuật quân sự mà trong đó, một bên dùng số lượng áp đảo của mình tấn công ào ạt đánh giáp lá cà, chấp nhận thương vong bởi lúc xung phong sẽ bị hoả lực của đối phương dễ dàng làm tiêu hao. Cách xung phong ào ạt, đông đảo như vậy có thể khiến đối phương sợ hãi nhưng có thể phải chịu hy sinh rất lớn. Do vậy chiến thuật này thường chỉ được áp dụng với những nước có dân số hùng hậu nhưng thiếu phương tiện cơ giới, như các quân đội trong Thế chiến thứ nhất, quân Nhật trong Thế chiến thứ hai hay Trung Quốc trong Chiến tranh Triều Tiên.(wikipedia)

Đảng CS Trung Quốc ác hơn thú vật

Trung Quốc che giấu dịch H7N9, người dân tiết lộ đại dịch lớn hơn cả SARS, quân đội được lệnh sẵn sàng can thiệp

Đại dịch H7N9 đang tiếp tục lan rộng ở Trung Quốc, người dân Bắc Kinh tiết lộ cho báo Đại Kỷ Nguyên, sự bùng nổ của dịch cúm gia cầm hiện nay thậm chí còn hơn cả dịch SARS, quân đội được lệnh sẵn sàng can thiệp bất cứ khi nào dịch bệnh bùng phát ngoài tầm kiểm soát. (Hình ảnh: Tổng hợp bởi báo Đại Kỷ Nguyên)
 [Tin tức Đại Kỷ Nguyên, ngày 12 tháng hai năm 2014] (Phóng viên Lý Hà báo cáo) Đại dịch H7N9 tiếp tục lây lan tại Trung Quốc, theo báo cáo số liệu chính thức tính đến ngày 11 tháng 2 ở 8 tỉnh và 2 thành phố, đã có 186 trường hợp [bị nhiễm H7N9] trong đó 39 trường hợp đã tử vong.
Gần đây, một người dân ở Bắc Kinh đã tiết lộ cho báo <<Đại Kỷ Nguyên>> : bệnh viện Quảng An Môn ở Bắc Kinh đã xác nhận có một trường hợp nhiễm cúm gia cầm, nhưng các quan chức địa phương lại không thông báo về đại dịch hiện nay đang bùng nổ, thậm chí còn hơn cả đại dịch SARS năm 2003. Quân đội được lệnh sẵn sàn can thiệp bất cứ khi nào dịch bệnh bùng phát ngoài tầm kiểm soát. Người dân cũng tiết lộ về việc chính quyền thường xuyên che giấu tình hình dịch bệnh, và số ca mắc bệnh trong thực tế là cao hơn nhiều so với số liệu được báo cáo chính thức. .
Bắc Kinh chính thức báo cáo thêm một trường hợp mắc bệnh, trong khi người dân không được thông báo về tình hình dịch bệnh thực tế đang là rất nghiêm trọng.
Một người dân ở Bắc Kinh là ông Ngưu đã tiết lộ cho báo <<Đại Kỷ Nguyên>>: ở Bắc Kinh đã có thêm một trường hợp nữa nhiễm cúm gia cầm H7N9 trong kỳ nghỉ lễ Tết Nguyên Đán vừa qua, ở bệnh viện Quảng An Môn ở Bắc Kinh có nhiều người đang phải nằm viện, ông Ngưu có người nhà làm trong bệnh viện đó. Thân nhân người bệnh cho biết, không chỉ là bệnh viện không báo cáo mà còn che dấu những trường hợp mắc bệnh, Bắc Kinh cũng không báo cáo về các trường hợp mắc bệnh. Thực ra, “không chỉ là không được báo cáo, lãnh đạo của bệnh viện cũng sẽ khiển trách bác sỹ phát hiện ra người nhiễm bệnh: “ai nói với anh đến gần bệnh nhân này? Hãy nhanh chóng đưa anh ta đi!” Sau khi bệnh nhân được chẩn đoán mắc bệnh H7N9, xe cứu thương sẽ chở những bệnh nhân đó tới các bệnh viện truyền nhiễm.
Ông Ngưu cho biết, hiện nay ở Bắc Kinh Dịch cúm gia cầm  H7N9 là rất nghiêm trọng. Rất nhiều các trường hợp được xác nhận là mắc bệnh, tuy nhiên, các Bệnh viện báo cáo khác với thực tế về các trường hợp mắc bệnh. Nếu Bệnh viện nào phát hiện ra các trường hợp mắc bệnh thì phải gửi ngay người bệnh đó đến các bệnh viện truyền nhiễm, nếu vi phạm quy định này, kể các các bệnh viện tư nhân, các bác sỹ sẽ bị mất việc và lãnh đạo bệnh viện sẽ bị sa thải ngay. Vì vậy, các bệnh viện không dám nhận những ca nhiễm cúm gia cầm H7N9 và cũng không dám báo cáo vì sợ bị liên lụy.
Hiện nay, dịch cúm gia cầm ở Bắc Kinh thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả dịch SARS vào năm 2003. Quy định của chính quyền là không cho phép các bệnh viện được báo cáo về các trường hợp nhiễm cúm gia cầm H7N9. Các bệnh nhân được chuyển đến bệnh viện truyền nhiễm Tiểu Thang Sơn, nơi có sự tham gia quản lý của quân đội. Tôi có rất nhiều học sinh là con của những “thái tử đảng”, chúng nói rằng, trên thực tế những bệnh nhân này sẽ không được điều trị, nhiều người trong số họ bị chôn sống. Ở Bắc Kinh hiện nay, quân đội được lệnh sẵn sàng vào cuộc nếu dịch bệnh H7N9 vượt quá tầm kiểm soát, điều tương tự sẽ xảy ra như dịch bệnh SARS.
Ông Lý, một người dân ở Bắc Kinh tiết lộ cho báo <<Đại Kỷ Nguyên>>: Trong đại dịch SARS vào năm 2003, đã có rất nhiều bệnh nhân vô tội bị chôn sống và bị giết ở bệnh viện truyền nhiễm Tiểu Thang Sơn ở Bắc Kinh, đích thân ông nhìn thấy cảnh họ bị sát hại, trông vô cùng thê thảm. Ông nói: “Điều này là do chế độ ĐCSTQ, Đảng Cộng sản thực sự là một cỗ máy giết người, nó luôn lừa dối, hại người, căn bản là không thể cứu người.”
Ảnh: vào buổi sáng ngày 24 tháng 5 năm 2003, cảnh sát cô lập và giám sát bệnh nhân ở Côn Minh  (Tư liệu từ nội bộ của báo Đại Kỷ Nguyên)
Dịch bệnh lan rộng khắp Trung Quốc, ĐCSTQ là những người không có nhân tâm
Người dân tiết lộ với báo <<Đại Kỷ Nguyên>> rằng không chỉ ở Bắc kinh mà còn ở Thượng Hải, Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, Sơn Tây, các quan chức Trung Quốc dùng mọi cách để che đậy sự thật về dịch cúm gia cầm H7N9, vì nếu người dân hoảng loạn thì sẽ gây nguy hại tới sự thống trị của họ.
Một bác sỹ ở Thượng Hải cho biết, chi phí xét nghiệm cúm gia cầm H7N9 lên đến 3,000 NDT, có rất nhiều bệnh nhân không đủ khả năng làm xét nghiệm, vì vậy, chuẩn đoán trên thực tế nhiều trường hợp là không chính xác. Nhiều bệnh nhân không được trải qua xét nghiệm và các phòng ban y tế ở thành phố Thượng Hải đã ban hành một báo cáo “không được báo cáo [các trường hợp nhiễm cúm gia cầm H7N9].” Vì vậy, số lượng các trường hợp được báo cáo là rất ít.
Ông Trầm, một người dân ở quận Chiết Giang thành phố Hàng Châu, đã tiết lộ với báo <<Đại Kỷ Nguyên>>: ở quận Tiêu Sơn, thành phố Hàng Châu đã phát hiện trường hợp cả hai gia đình đã bị lây nhiễm từ người mắc bệnh cúm gia cầm H7N9 và gây ra sự hoảng loạn trên diện rộng. Theo báo cáo chính thức của quận Tiêu Sơn, chỉ có ba trường hợp bị nhiễm cúm gia cầm còn các trường hợp khác không được báo cáo và phủ nhận sự tồn tại của dịch bệnh. Nhưng tin tức về sự lây lan của dịch bệnh cúm gia cầm H7N9 đã được người truyền người. Ông Trần nói: “Đây là trường hợp điển hình minh chứng cho tội ác của họ phải không?”
Ông Trần Đào An, nguyên giám đốc Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh tỉnh Sơn Tây tiết lộ cho báo <<Đại Kỷ Nguyên>>: Dữ liệu báo cáo về các trường hợp nhiễm bệnh chắc chắn là không chính xác, trên thực tế số người nhiễm bệnh là lớn hơn nhiều so với các trường hợp được báo cáo và các quan chức của ĐCSTQ đã không tuân theo các quy trình của Tổ chức Y tế Thế giới là phải thông báo về các trường hợp bị nghi ngờ. Trong tháng đó, tỉnh Sơn Tây đã có rất nhiều trường hợp bị nghi ngờ, nhưng không một trường hợp nào được báo cáo.
Bà Trương, một người dân ở Thượng Hải cho biết, mọi người không tin các báo cáo chính thức về các trường hợp bị nhiễm cúm gia cầm H7N9, bởi vì ĐCSTQ luôn áp bức người dân và dùng lừa dối để cai trị đất nước, bất kể đến đời sống người dân có bị lâm vào tình trạng sống chết hay không thì đều được xem xét trước tiên là ổn định cho chế độ, do đó, người dân đã hoàn toàn mất đi sự hỗ trợ từ chính quyền.
Ông Trung Nam Sơn, giám đốc bệnh viện các bệnh truyền nhiễm qua đường hô hấp ở Quảng Châu đã công khai cho biết vào năm 2009: “Số liệu về các trường hợp tử vong do đại dịch cúm gia cầm được báo cáo trong nước hiện nay, Tôi không thể tin được!”
Cặp vợ chồng ở Hắc Long Giang bị nhiễm cúm H1N1
Ngày 10 tháng 2, tại thành phố Giai Mộc Tư, tỉnh Hắc Long Giang đã phát hiện vài trường hợp nhiễm cúm A (H1N1), trong đó công bố  vợ chồng bà Duẫn bị nhiễm trọng bệnh và đang được điều trị tại bệnh viện truyền nhiễm thành phố Giai Mộc Tư. Sở Y tế Thành phố Giai Mộc Tư đã nói rằng việc phát hiện ra các virus cúm H1N1 có tính đặc thù hoặc là biến thể và không loại trừ là có thể bị nhiễm trùng.
Vương Khải Lý, chuyên gia kiểm soát dịch bệnh của Sở Y tế tỉnh Hắc Long Giang, cho biết chủng vi rút cúm H1N1 có khả năng lây  từ người sang người rất lớn. Vào tháng Giêng, ở Bắc Kinh đã xuất hiện một trường hợp tử vong do nhiễm cúm A (H1N1) là một ông lão 73 tuổi.
Các viên chức báo cáo có tổng 186 trường hợp, trong đó 39 trường hợp đã chết, dịch đang bùng phát nặng nhất tại tỉnh Triết Giang và Quảng Đông
Chỉ tính theo dữ liệu thông báo hàng ngày do kênh phương tiện truyền thông chính thức của nhà nước đưa tin, tính đến ngày 11 Tháng 2, dịch cúm gia cầm H7N9 đã lây lan tới 8 tỉnh và 2 thành phố gồm Chiết Giang, Quảng Đông, Phúc Kiến, Giang Tô, Hồ Nam, An Huy, Quảng Tây, Quý Châu, Bắc Kinh và Thượng Hải. Riêng ở các khu vực này, tổng số lượng các trường hợp báo cáo nhiễm cúm gia cầm đã lên tới 186 trường hợp, trong đó 39 người thiệt mạng trong năm nay.
Tốc độ các ca nhiễm bệnh tăng nhanh chóng, cứ mỗi ngày lại có thêm từ 5-7 trường hợp, nhiều nhất là có thêm 10 trường hợp, đại dịch này là nghiêm trọng hơn nhiều so với năm 2013.
  • Tỉnh Chiết Giang báo cáo có 81 trường hợp, trong đó có 12 ca tử vong, đây là khu vực có dịch bệnh nghiêm trọng nhất ở Trung Quốc .
  • Tỉnh Quảng Đông báo cáo có 61 trường hợp, trong đó có 13 trường hợp tử vong, xếp hạng thứ hai, sau tỉnh Chiết Giang.
  • Tỉnh Phúc Kiến báo cáo có 15 trường hợp, trong đó có 3 trường hợp tử vong.
  • Tỉnh Giang Tô báo cáo có 12 trường hợp, trong đó có 2 ca tử vong.
  • Tỉnh Hồ Nam báo cáo có 8 trường hợp, trong đó có 2 ca tử vong.
  • Thượng Hải báo cáo có 8 trường hợp, trong đó có 4 ca tử vong.
  • An Huy báo cáo có 2 trường hợp, trong đó có 1 ca tử vong.
  • Bắc Kinh báo cáo có 2 trường hợp, trong đó có 1 ca tử vong.
  • Tỉnh Quý Châu báo cáo có 1 trường hợp tử vong.
  • Tỉnh Quảng Tây báo cáo có 3  trường hợp.
Ngoài số lượng các ca được báo cáo ở tỉnh Quảng Đông từ tháng 8 năm 2013, những ca còn lại là được báo cáo từ đầu năm 2014 đến nay.
Vào ngày 10 tháng 2 năm 2014, Ủy ban Y tế và Kế hoạch hóa gia đình Trung Quốc đã phát hành “tổng quan về dịch cúm gia cầm trong tháng 1 năm 2014”, báo cáo cho biết, trong tháng 1, các trường hợp nhiễm bệnh xuất hiện hàng ngày trên toàn quốc, trung bình có từ 3-5 trường hợp, nhiều nhất là 10 trường hợp mỗi ngày. Tổng số người bị nhiễm cúm H7N9 được báo cáo trong tháng 1 là 127 trường hợp, trong đó đã có 31 ca tử vong.
LHQ cảnh báo các nước láng giềng và Việt Nam để ngăn chặn bùng phát dịch H7N9
Mức độ nghiêm trọng của dịch cúm gia cầm H7N9 ở Trung Quốc đã gây ra mối quan tâm rộng rãi trong cộng đồng quốc tế. Mới đây, tổ chức Thực phẩm và Nông nghiệp của LHQ (FAO) đã cảnh báo các ổ dịch cúm gia cầm H7N9 trên khắp lục địa có thể lây lan qua biên giới Trung Quốc, trong đó có Việt Nam và các nước láng giềng khác.
Theo báo cáo của Quân đội nhân dân Việt Nam, vào ngày 4 tháng 2 năm 2014 đã phát hiện trường hợp một bà mẹ và cậu con trai bị nhiễm cúm gia cầm H7N9 ở tỉnh Quảng Tây Trung Quốc, ngay lập tức biên giới giữa các nước láng giềng và Trung Quốc được đưa ra cảnh báo, tổ chức FAO nói thêm rằng, đường biên giới của Việt Nam và Trung Quốc là rất dài, ngoài ra du lịch và giao thương qua lại là thường xuyên giữa hai bên, tình trạng buôn lậu gia cầm vào Việt Nam là rất cao do đó khả năng Việt Nam nhiễm cúm H7N9 là rất cao.
Vào ngày 18 tháng 1 năm 2014, tại tỉnh Bình Phước đã phát hiện một trường hợp tử vong đầu tiên do nhiễm virut cúm gia cầm H5N1, trường hợp tử vong thứ 2 cũng được xác nhận là do nhiễm virut cúm gia cầm H5N1 vào ngày 6 tháng 2 vừa qua.
Để ngăn chặn và kiểm soát dịch cúm gia cầm, Việt Nam đang thực hiện khử trùng triệt để các khu vực bị ảnh hưởng, tăng cường kiểm tra buôn bán lậu gia cầm sống, sử dụng biện pháp kiểm tra thân nhiệt khách du lịch tại sân bay.
Chịu trách nhiệm biên tập: Khương Bân
 Dịch từ bản tiếng Hoa : http://www.epochtimes.com/b5/14/2/12/n4081578.htm大陸瞞報H7N9–民揭疫情超SARS軍隊隨時介入.html?p=all

Ý nghĩa thực sự của Khỏe Mạnh, Sự khác nhău giữa Trung Y và Tây Y

Ý Nghĩa Thực Sự Của Khỏe Mạnh? 5 Điểm Khác Nhau Giữa Trung Y Và Tây Y

Stay healthy, feel happy! (*Shutterstock)
Trung Y đang nổi lên như một phương pháp điều trị thay thế. Mặc dù Tây Y hiện đại không thể giải thích thấu đáo hiệu quả của Trung Y, những kỹ thuật điều trị của Trung y như châm cứu đã được công nhận là phương cách hiệu quả để chữa trị một số bệnh.
Nhưng không chỉ là một nhánh y học thay thế, mà Trung y còn chính là một hệ thống đầy đủ và rộng lớn với bề dày ước chừng khoảng 5000 đến 7000 năm lịch sử.
Dưới đây là 5 điểm khác biệt căn bản giữa y học Trung Hoa và y học Tây phương.

1. Nhân Thể: Chỉ Là “Cơ Thể” Hay Còn Hơn Thế Nữa?

Thái Cực và Ngũ Hành (Shutterstock)
Thái Cực và Ngũ Hành (Shutterstock)
Trung y: Triết lý của Trung y có thể được hiểu từ góc độ Đạo gia. Các bác sĩ Trung Quốc xem cơ thể người là một vũ trụ được liên kết một cách phức tạp, và dù đó là tầng lạp tử ở vi quan, thì đều bao gồm năm yếu tố – Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ – và được chi phối bởi Âm và Dương.
Tây y: Y học Tây phương hiện đại nghiên cứu cơ thể người như những bộ phận riêng biệt, và có thể được kiểm tra một cách độc lập với toàn bản thể. Cách tiếp cận này bắt nguồn từ hiểu biết về các vi sinh vật từ thế kỷ 19, và từ “thuyết vi trùng” (“germ theory”) được xây dựng bởi Louis Pasteur (1822–1895) và nhà vi khuẩn học người Đức Robert Koch (1843-1910).

2. Cuộc Chiến Với Vi Sinh Vật và Quy Luật Cân Bằng

Dưới kính hiển vi (Shutterstock)
Dưới kính hiển vi (Shutterstock)
Trung y: Trung y đặt nền tảng vào việc phải đảm bảo cân bằng giữa Âm và Dương trong cơ thể, và đảm báo phải điều hòa “khí” – vốn là năng lượng thiết yếu của con người. Bệnh tật sẽ xuất hiện khi bị mất cân bằng âm dương, hoặc nếu như các kinh lạc bị tắc nghẽn ở vị trí nào đó, nó sẽ cản trở dòng chảy của khí.
Tây y: Tây y, trái lại, lại coi yếu tố vi khuẩn là quan trọng nhất. Phát hiện vi khuẩn, cô lập vi khuẩn, và ngăn chặn chúng lây lan là chìa khóa để chiến thắng mọi bệnh tật.

3. Dược Phẩm Tự Nhiên và Dược Phẩm Tổng Hợp

Trung dược có nhiều phương thuốc là chiết xuất từ thảo dược, khoáng chất, động vật biển và trên cạn (Shutterstock)
Trung dược có nhiều phương thuốc là chiết xuất từ thảo dược, khoáng chất, động vật biển và trên cạn (Shutterstock)
Trung y: Vị thầy thuốc thần thoại đầu tiên là Thần Nông đã tìm ra 365 loài thảo dược có khả năng trị bệnh từ 5000 năm trước đây, kể từ đó, các dược sư Trung Hoa đã bổ sung cho danh sách các loài thảo dược trị bệnh. Khoáng chất, côn trùng, động vật biển, và bộ phận cơ thể từ các động vật lớn cũng được sử dụng. Những thành phần này được trộn thành dạng lỏng  hoặc dạng  viên, và nhằm mục đích khôi phục trạng thái cân bằng âm dương trong cơ thể.
Tây y: Tây dược cũng xuất phát từ nhiều loại cây cỏ khác nhau. Tuy nhiên, hầu hết các loại thuốc ngày nay không được sử dụng trong trạng thái tự nhiên. Thay vào đó, chúng được tổng hợp từ hóa chất trong quá trình điều chế. Chúng cũng được thiết kế chủ yếu để nhắm vào các triệu chứng nhất định hoặc bộ phận nào đó trên cơ thể. Và một điều khá phổ biến là thuốc có tác dụng phụ, nên cần một loại thuốc khác để chống lại tác dụng phụ; mà thuốc dùng cho mục đính chống lại tác dụng phụ lại cũng có tác dụng phụ đặc thù, nên cũng lại phải cần một loại thuốc nữa để ngăn ngừa tác dụng phụ của chính thuốc đó , và cứ như vậy tiếp diễn mãi .

4. Hai Phương Pháp Tiếp Cận Khác Nhau Để Có Một Sức Khỏe Tốt Hơn

Một người phụ nữ đang luyện bài tĩnh công (thiền định) Pháp Luân Công (Jeff Nenarella/Epoch Times)
Một người phụ nữ đang luyện bài tĩnh công (thiền định) Pháp Luân Công (Jeff Nenarella/Epoch Times)
Trung y: Ngoài thảo dược, Trung y còn có nhiều phương pháp điều trị khác, như: châm cứu, ngải cứu (đây là cách điều trị bằng cách đốt một loại cây hương liệu tên là ngải cứu), tuina (một phương pháp mát xa để điều trị các chứng cơ xương khớp), và khí công (là các bài tập điều hòa khí, thường có bao gồm bài thiền định). Các phương pháp này có thể dùng đến kim châm cứu, kỹ thuật giác hơi, và những bài luyện tập nhẹ nhàng – đây là những cách điều trị khác nhau nhưng đều cùng chung mục đích chính: đó là lấy lại cân bằng âm-dương và điều hòa khí huyết để chữa trị và ngăn ngừa bệnh tật.
Tây y: Ngoài dược phẩm và phẫu thuật, Tây y không có biện pháp điều trị nào khác. Để đảm bảo cơ thể luôn cân đối và không bệnh tật, Tây y khuyến khích tập thể dục, ăn uống lành mạnh, và uống các vitamin thiết yếu thường xuyên. Các biện pháp này có thể chữa trị triệu chứng, nhưng lại thiếu đi các nguyên lý cơ bản  để quản lý  sức khỏe một cách toàn diện .

5. Kỳ Nhân Cổ Đại So Với Máy Móc Tân Thời ?

Trương Trọng Cảnh và Hoa Đà là hai đại danh y thời nhà Hán, được cho là có những khả năng siêu thường (KanZongGuo.com)
Trương Trọng Cảnh và Hoa Đà là hai đại danh y thời nhà Hán, được cho là có những khả năng siêu thường (KanZongGuo.com)
Tây y: Để quan sát bên trong cơ thể mà không cần phẫu thuật, các bác sĩ Tây y sử dụng máy X-quang và các máy chụp cộng hưởng từ (Magnetic Resonance Image) cồng kềnh.
Trung y: Những bậc danh y Trung Quốc cổ đại  có cách chẩn đoán bệnh đặc biệt hơn. Giống như những ‘siêu nhân’ được mô tả trong truyện tranh, rất nhiều danh y lừng lẫy Trung Hoa xưa kia đều có công năng nhìn xuyên  thấu giống như tia X-quang. Họ có thể xem xem bệnh nhân có u não hoặc các triệu chứng bệnh nghiêm trọng mà chưa ảnh hưởng ra bên ngoài . Họ thậm chí có thể phát hiện nếu một người nào đó đã thực sự chết hay chưa.
( Hiệu chỉnh lần cuối : 24 tháng Hai, 2014)

Một Thi Gia tìm thấy người Mẹ kiếp trước

Một Thi Gia Trung Hoa Tìm thấy Người Mẹ từ Tiền Kiếp

Huang+Tingjian+caligraphy-312x450
Thư pháp của Lỗ Trực bút danh của Hoàng Đình Kiên
Một kỳ tài thi ca của Trung Hoa triều đại Bắc Tống đã được báo mộng tìm ra người mẹ từ tiền kiếp của ông và hoàn tất lời thề ước với bà trước khi ông qua đời.
Huang Tingjian (Hoàng Đình Kiên) (1) (1405-1105) là một thi sĩ, thư pháp gia, một họa sĩ mà người đời gọi là “Tam Tuyệt” vì ở ông có nhiều tài năng tuyệt đỉnh. Huang đã vượt qua kỳ thi của triều đình vào tuổi 21 và được bổ nhiệm làm quan ở Vu Hồ, tỉnh An Huy khi ông mới 26 tuổi. Cũng trong năm đó, qua một giấc mơ lạ thường, ông dần hiểu được mối liên hệ tiền duyên với Vu Hồ.
Giấc mộng
Một ngày nọ, Hoàng có một giấc mộng rất chân thực khi đang nằm nghỉ. Trong mộng, ông rời khỏi tỉnh Chiết Giang  - nơi mà ông hàng ngày điều hành công việc của mình là xét xử các vụ án dân sự và hình sự, ông đi thẳng tới một ngôi làng vô danh.
Đến nơi ông thấy một người phụ nữ lớn tuổi đang dâng hương trước một bàn thờ bên ngoài nhà và khấn tên một người nào đó. Khi Hoàng tiến lại gần, ông thấy một bát mì cần tây trên bàn thờ và bưng lên ăn. Sau đó ông trở về tỉnh Chiết Giang .
Khi tỉnh dậy, ông vẫn nhớ từng chi tiết trong giấc mơ, điều kì lạ là hơi thở của ông giống như mùi cần tây. Dẫu vậy ông cho rằng đó chỉ là một giấc mộng.
Ngày tiếp theo, khi Hoàng nằm nghỉ, ông lại có cùng giấc mộng như thế, và một lần nữa ông tỉnh lại với hơi thở mùi cần tây.
Lần này ông lập tức đi tìm ngôi làng bằng cách cố nhớ lại con đường ông đã đi qua trong giấc mộng. Trên đường đi, Huang nhận ra cảnh vật hai bên đường giống hệt như những gì ông đã thấy trong mơ.
Cuộc hội ngộ
Cuối cùng ông cũng tìm đến ngôi nhà của bà lão đã đốt hương và cúng mỳ cần tây trên ban thờ. Ông gõ cửa, một người phụ nữ tóc bạc bước ra.
Hoàng hỏi bà xem có ai cúng mì bên ngoài ngôi nhà hay không. Bà lão đáp: “Hôm qua là ngày dỗ con gái tôi. Mì cần tây là món ưa thích của nó khi còn sống, nên tôi chuẩn bị một tô mì cần tây vào ngày này hàng năm và gọi nó về ăn.” Hoàng hỏi bà xem người con gái đã mất được bao nhiêu năm, bà trả lời rằng “Đã 26 năm rồi!”
Khi đó Hoàng vừa tròn 26 tuổi, và một ngày trước đó chính là ngày sinh của ông. Sau đó ông tiếp tục hỏi thăm kĩ hơn.
Người phụ nữ kể rằng bà có độc một đứa con gái. Đứa bé ham học, tín phật và ăn chay trường. Ở tuổi 26, mắc bệnh và qua đời. Vì nhà Phật tin vào luân hồi, nên trước khi lâm chung, người con gái hứa với mẹ rằng nhất định sẽ quay lại thăm bà.
Chiếc chìa khóa
Bà lão sau đó mời Hoàng vào nhà và chỉ cho ông một cái tủ gỗ lớn chứa những cuốn sách mà con gái bà từng đọc. Thật không may là không ai biết chìa khóa tủ ở đâu, nên trong từng ấy năm, chiếc tủ chưa từng được mở ra.
Rất kỳ lạ, Hoàng đột nhiên nhớ ra một nơi bí mật có cất chìa khóa và mở chiếc tủ ra.
Rất nhiều trong số sách này là do cô gái viết.
Khi đọc chúng, Hoàngg rất ngạc nhiên khi thấy tất cả các bài văn mà ông từng viết trong kỳ thi triều đình đều nằm trong các bài văn này. Đến lúc này, Hoàng nhận ra rằng ông đã từng là cô gái trẻ nọ trong tiền kiếp và ông đã tìm thấy người mẹ trong kiếp đó.
Ông mời người phụ nữ lớn tuổi đến tỉnh Chiết Giang sống cùng và chăm sóc cho bà như mẹ ruột cho đến cuối đời.
Về sau Hoàng cho xây một khu vườn với một cái lầu ở đằng sân sau. Trong lầu là một bức chân dung tự họa trên một hòn đá cùng với một bài thơ:
A quasi-monk but with hair
Appearing mundane but with a transcending mind
There are dreams within my dream
I have enlightened to my lives beyond this dimension.
Tạm dịch:
Tựa một thầy tu mái tóc thường
Hiện thân trần tục trí huệ trong
Mơ trong cõi mơ tôi đã thấy
Thân mình giác ngộ ngoài cõi trần
Câu chuyện của Hoàng dùng để khuyên bảo người đời sau không nên ghen tị với tài năng của người khác, vì tài năng là được tích lũy qua nhiều đời rèn luyện chăm chỉ.
Ghi chú của dịch giả :
(1) Hoàng Đình Kiên 黃廷堅 (1045-1105), tự Lỗ Trực 魯直, biệt hiệu Sơn Cốc đạo nhân 山谷道人, Phù ông 涪翁, người Phân Ninh, Hồng Châu (thuộc Giang Tây ngày nay). Ông là thư họa gia và thi gia trứ danh đời Bắc Tống, tề danh cùng thầy ông là Tô Thức, người đời thường gọi Tô-Hoàng. Ông đỗ tiến sĩ, có làm một số chức quan. Ông là người đứng đầu thi phái Giang Tây, một trường phái quá chú trọng đến kỹ xảo làm thơ mà không quan tâm đúng mức đến nội dung tư tưởng của tác phẩm. Hoàng Đình Kiên còn là một người rất am hiểu về hội họa và là một trong những người viết chữ đẹp nhất thời Bắc Tống.( Theo http://www.thivien.net/viewauthor.php?ID=241)
Huang+Tingjian+caligraphy+2-278x450