Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Trận doanh của Tập Cận Bình đang vây ráp sào huyệt Giang Trạch Dân, những động thái phá vỡ cấm kỵ

Chia sẻ bài viết này
Vào cuối tháng năm, các cơ quan truyền thông tại Trung Quốc đại lục đưa tin Phó Bí thư Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật Trung ương Lưu Kim Quốc, người giữ chức chủ nhiệm phòng 610 và là quan chức của phòng 610 tỉnh Quảng Đông đã bị điều tra. Các phân tích cho rằng, cuộc vận động “đả hổ” của các cơ quan dưới quyền ông Tập Cận Bình đã thắt chặt vòng vây vào ông Tăng Khánh Hồng và bản thân ông Giang Trạch Dân; điều này đã phá vỡ một vài cấm kỵ. (Đại Kỷ Nguyên)
Ngày 1 tháng 5, Tòa án Trung Quốc bắt đầu cho thực hiện cơ chế đăng ký lập án, sau đó đã kéo theo làn sóng khởi kiện Cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân do các học viên Pháp Luân Công phát khởi. Cuối tháng 5, kênh truyền thông phía chính quyền đã lên giọng đưa tin về việc Phó Bí thư Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật Trung ương Lưu Kim Quốc, người từng nắm giữ vai trò chủ nhiệm phòng 610 và là quan chức trong phòng 610 tỉnh Quảng Đông bị điều tra.
Phân tích cho rằng, cuộc vận động “đả hổ” của các cơ quan dưới quyền ông Tập Cận Bình đang siết chặt vòng vây vào cá nhân ông Giang Trạch Dân và ông Tăng Khánh Hồng. Đây là tín hiệu đầu tiên cho thấy phòng 610  – thể chế được lập ra chuyên trách bức hại Pháp Luân Công của ông Giang Trạch Dân có nguy cơ bị khai trừ và mở đầu cho một cuộc vận động khởi tố ông Giang khắp trong dân chúng. Trận doanh của ông Tập Cận Bình đã phá vỡ những điều cấm kỵ cơ bản.

Tòa án Tối cao chuyển đổi cơ chế lập án thẩm tra thành cơ chế lập án thông qua đăng ký

Ngày 5 tháng 6, trang mạng của Tòa án Trung Quốc đưa tin, trong tháng đầu tiên thực hiện cơ chế đăng ký lập án, số lượng hồ sơ các vụ án được đăng ký trên toàn quốc lên đến 1.132.741 bộ, tăng 29% trong năm và tăng 4.93% so với tháng trước.
Trước đó, vào ngày 15 tháng 4, trang mạng Tân Hoa đưa tin, trong hội nghị “sửa đổi các tổ công tác” của Trung ương diễn ra vào ngày 1 tháng 4 đã thông qua “Ý kiến liên quan đến việc đẩy mạnh cơ chế cải cách đăng ký lập án của Tòa án Nhân dân”. Tòa án Tối cao của ĐCSTQ đã phát đi tin tức này vào ngày 15, cơ chế thụ lý giải quyết các hồ sơ án phạm đã có sự cải cách, đổi từ cơ chế thẩm tra sang cơ chế đăng ký, yêu cầu áp dụng đối với các bản án cần giải quyết theo pháp luật, “có án thì phải lập hồ sơ, có kiện tụng thì phải xử lý”. Ý kiến này đã được thực thi vào ngày 1 tháng 5.
Vào ngày 27 tháng 5, Tân Hoa Xã đưa tin, Tòa án tối cao đã ra thông tri năm 2015 đã có quyết định về tiêu chuẩn bồi thường cho các công dân bị xâm phạm quyền tự do thân thể, con số cụ thể là 219.72 Tệ mỗi ngày. Con số này được Cục Thống kê xác định, căn cứ trên mức lương trung bình trong mỗi ngày của các lao động thuộc các đơn vị phi tư nhân (là 219.72 tệ).
Theo báo cáo, Tòa án Tối cao yêu cầu, việc thẩm tra các vụ bồi thường cấp nhà nước ở Tòa án các cấp phải được chấp hành theo các tiêu chuẩn kể trên.

Công chúng ở đại lục dấy lên làn sóng khởi kiện Giang Trạch Dân, khắp nơi lên tiếng ủng hộ

Trong tháng đầu tiên khi cơ chế đăng ký lập án được thực thi trong hệ thống tư pháp Trung Quốc, các học viên Pháp Luân Công ở tất cả các tỉnh thành, địa phương trong toàn quốc đã gửi đơn kiện đến các Tòa án và các cơn quan Kiểm sát cấp cao. Đây là hành động đầu tiên của làn sóng khởi kiện ông Giang Trạch Dân, một cựu lãnh đạo của ĐCSTQ. Trong ba ngày từ ngày 28 tháng 5 đến ngày 30, mạng Minh Huệ (minghui.org) ở hải ngoại đã nhận được ít nhất 70 tin tức về việc các học viên Pháp Luân Công khởi kiện Giang Trạch Dân. Chỉ trong ngày 1 tháng 6 mạng Minh Huệ đã nhận được 161 bản sao các Đơn khởi tố hình sự của các học viên Pháp Luân Công tại 55 huyện thị của 18 tỉnh thành.
Trước mắt, trên toàn Trung Quốc các học viên Pháp Luân Công không ngớt đưa đơn khởi tố hình sự đối với ông Giang Trạch Dân. Những người khởi tố bao gồm cả những quan chức, công chức từng làm việc trong hệ thống Đảng, chính quyền và quân đội, còn có viên chức, quản lý cấp cao của các xí nghiệp quốc doanh, và công chúng từ khắp các ngành nghề trong xã hội. Có thể thấy rằng cuộc bức hại của ông Giang phát động đã ảnh ưởng sâu rộng đến nhiều tầng lớp trong xã hội.
Theo nguồn tin, trước mắt đã có người nhận được hồi đáp của cơ quan Tư pháp, chỉ còn đợi lập hồ sơ án phạm chính thức.
Làn sóng khởi kiện Giang Trạch Dân của các học viên Pháp Luân Công trong và ngoài Trung Quốc đã thu hút sự chú ý và ủng hộ của giới chuyên gia, học giả trong ngành luật. Ông Quách Liên Huy, một luật sư can đảm ở Trung Quốc bày tỏ, ông Giang Trạch Dân chính là người gây hại cho Trung Hoa, bức hại các học viên Pháp Luân Công một cách tàn khốc, lịch sử sẽ không bỏ qua cho ông ta. Ông Giang Trạch Dân sẽ không thể trốn thoát khỏi sự trừng phạt của lịch sử!
Ông Trọng Duy Quang, một học giả nổi tiếng gốc Hoa cho rằng, đây chính là sức mạnh của lòng tin “tà không thể thắng chính”, nó thuận theo dòng chảy lịch sử của thời đại, tất cả mọi người đều nên ủng hộ.
Hung thủ bức hại Pháp Luân Công, ông Giang Trạch Dân, đã từng bị các học viên của gần 20 quốc gia trên khắp thế giới khởi tố vì tội phản nhân loại, tra tấn, diệt chủng.
Lưu Kim Quốc đã không còn ngồi ghế Chủ nhiệm Phòng 610, người kế nhiệm vẫn bặt tăm.
Trang mạng Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của ĐCSTQ vào ngày 26 tháng 5 có đưa tin, lý lịch đã được sửa đổi của ông Lưu Kim Quốc trên trang mạng của Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật Trung ương cho thấy rằng vị trí của ông Lưu hiện gờ là Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật, đã không còn đảm nhận vai trò Tổ phó Tổ Phòng chống và Xử lý các Vấn đề Tà giáo. Từ bảng lý lịch được đính kèm trên bảng tin cho thấy, ông Lưu Kim Quốc đã ngồi ở ghế Chủ nhiệm Phòng 610 từ tháng 1 năm 2014 trở đi cho đến tháng 1 năm 2015.
Trong bảng tin không đề cập ai là người thay thế chức vụ đó.
Tổng biên tập của nhà xuất bản Học viện Quân sự Tân Tử Lăng cho rằng, ông Lưu Kim Quốc tiếp nhận chức vụ này đã được nửa năm, trong khi đó các kênh truyền thông lại công bố một cách cao giọng là “ Lưu Kim Quốc không tiếp tục chủ nhiệm Phòng 610 nữa”, điều này cho thấy các cơ quan chính phủ đang tiến hành cắt giảm đối với phòng 610. Ông Tân Tử Lăng biểu thị: “theo từng bước đi của chiến dịch ‘chống tham nhũng’, cho đến việc thanh toán râu ria dưới hệ thống của Giang Trạch Dân, đương nhiên nó (tức 610) sẽ không còn tồn tại nữa, nó không thể tiếp tục tồn tại, cơ cấu này làm việc xấu, tương lai nó cũng sẽ bị thanh toán”.
Phòng “610” là một cơ cấu tương tự như “Văn cách tổ” trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa hay Gestapo của Đức Quốc xã được tổ chức dưới mệnh lệnh của ông Giang Trạch Dân, không theo bất cứ một trình tự Hiến pháp hay Pháp luật nào.  Cơ cấu phi pháp này chuyên trách việc bức hại các học viên Pháp Luân Công, mang tiếng ác kể từ ngày 10 tháng 6 năm 1999.
Ngày 25 tháng 5, mạng Tân Hoa, mạng Trung Tân các cơ quan truyền thông của chính phủ các mạng xã hội khác đưa tin, Phó chủ nhiệm Phòng 610 của thành phố Dương Giang, tỉnh Quảng Đông bị tình nghi “làm trái kỷ luật và quy định luật pháp” hiện đang bị điều tra, chữ Phó chủ nhiệm Phòng 610 được đăng rõ trong tiêu đề. Đây là lần thứ ba các cơ quan truyền thông chính phủ đưa tin liên quan đến cơ cấu này.
Phòng 610 cũng cao giọng đưa tin, sau đó được hệ thống của các trang mạng lớn chuyển tải đi, tin tức này nhanh chóng thu hút được sự chú ý của các giới. Có phân tích nhận định rằng, những tin tức cố nhấn nhá vào “610” chính là đang điểm trúng tử huyệt của “Giang phái”, điều này đã làm tình hình canh bạc đang diễn ra ở Trung Nam Hải càng thêm nổi bật. Vào ngày 30 tháng 9 năm 2014, mạng Tài Tân còn đưa tin “Hàn Khắc Phong Phó chủ nhiệm Phòng 610 Thành phố Lai Vu tỉnh Sơn Đông bị ‘song khai’”. Hàn Khắc Cường là Phó chủ nhiệm 610 đầu tiên bị ngã ngựa.  Những trang mạng vốn quen bưng bít tin tức ở Trung Quốc đại lục bỗng dưng đưa tin ồ ạt, khiến cho dư luận lúc ấy dấy lên một làn sóng tranh luận sôi nổi. Còn có một tài khoản Weibo VIP lên tiếng (tức những tài khoản Weibo được chính phủ chống lưng), đó là những tin tức chấn động nhất trong năm qua. Ngày 24 tháng 4 năm nay, Phó Phòng Công an đồng thời cũng là Ủy viên Đảng ủy phòng Công an thành phố Liên Vân Cảng tỉnh Giang Tô Công Phương Tài bị điều tra vì tình nghi “trái kỷ luật và vi phạm pháp luật. Truyền thông ở đại lục còn đưa tin, người này trước kia từng nhậm chức Chủ nhiệm Phòng 610 cấp Thị ủy.
Ngày 20 tháng 12 năm 2013, Thứ trưởng bộ Công an Lý Đông Sinh ngã ngựa, đó là lần đầu tiên các kênh truyền thông của chính phủ đưa lên một bảng tin hiếm thấy, ngoài ra còn nhấn mạnh thân phận “Tổ trưởng Tổ Phòng chống và Xử lý các vấn đề liên quan đến Tà giáo Trung ương”, Chủ nhiệm phòng 610. Đồng thời, họ còn cố ý đặt chức vụ cao nhất của ông này trong thời gian bức hại Pháp Luân Công ra đằng trước.

Phân tích: cuộc công kích vào Giang đã phá vỡ nhiều điều cấm kỵ

Ngày 6 tháng 6, Tiến sĩ Lý Thiên Tiếu, chuyên gia về các vấn đề Trung Quốc đến từ khoa Chính trị học Đại học Columbia bình luận. Xem xét đường lối của hai ông Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn trong cuộc chiến chống tham nhũng từ hai năm trở lại đây, các phần tử sa lưới đa phần đều là các nhân vật trong hệ thống Giang phái. Chống tham nhũng không có số lượng, hay hạn chế chức vị lớn nhỏ chi cả, “thượng bất phong đỉnh” (ý nói không nể quan lớn đến đâu) đánh đến cấp cao nhất ở Thường ủy và kẻ đầu têu là Giang Trạch Dân, điều này chắc đã đột phá một số điều cấm kỵ cơ bản. Sau khi hai họ Tập, Vương dọn sạch Chu Vĩnh Khang, họ đã không thể thối lui trên con đường này được nữa. Trước mắt, vòng vây đã thắt chặt đến bản thân của Tăng Khánh Hồng và Giang Trạch Dân. Tập Cận Bình đã đột phá giới tuyến của “cuộc vận động chống tham nhũng”, mục tiêu “trừng trị họ Giang theo luật pháp” là điều có thể trông thấy được.
Ông Lý Thiên Tiếu còn phân tích, Tòa án Tối cao còn công bố Định mức bồi thường cho những người bị xâm phạm tự do thân thể năm 2015 là 219.72 tệ, điều này đã đặt định cơ sở cho các nạn nhân chịu bức hại từ tập đoàn của Giang Trạch Dân. Ngày 1 tháng 5, trên cả nước thực thi toàn diện cơ chế đăng ký “có án là lập hồ sơ” đã thuận ứng với ý dân, khiến cho người dân thấp cổ bé họng có thể tham gia vào công cuộc “đả Giang” thông qua con đường pháp luật. Sau đó, làn sóng “tố Giang” đã xuất hiện. Một là, từ việc đánh tham nhũng chuyển trọng tâm sang tội ác của Giang Trạch Dân; hai là, kết hợp giữa việc “đả Giang” với sức mạnh từ ý kiến quần chúng; ba là, để cho các cơ quan pháp luật có con đường khả thi để xử lý Giang.
Ông Lý Thiên Tiếu nhận định, trong phiên hop toàn thể lần thứ 4 của nhiệm kỳ thứ 18 đã xác định “quyết sách trọng đại là truy cứu trách nhiệm cả đời” và “cơ chế điều tra trách nhiệm”, thực tế đó chính là chiếc gông được chế tạo để phục vụ cho công cuộc “đả Giang”. Sau đó vào ngày tưởng niệm cuộc tàn sát Nam Kinh vào tháng 12, Tập Cận Bình một lần nữa nhắc lại “tội phản nhân loại”, điều này cũng giống như các nước trên thế giới cùng nhất trí khởi tố Giang.
Ngoài ra, trước mắt hệ thống bức hại Pháp Luân Công Phòng 610 đã xuất hiện tình trạng không người tiếp quản. Kênh truyền thông chính phủ đã ba lần điểm mặt qua các quan chức đã ngã ngựa từng có lý lịch phụ trách trong hệ thống 610. Những động thái này đã cho thấy, trên thực tế các cơ quan dưới quyền Tập Cận Bình đang hóa giải thể chế bức hại do Giang Trạch Dân lập ra, là tín sẽ hiệu chỉnh đốn hoặc phế trừ hệ thống 610.
Ông Lý Thiên Tiếu bày tỏ, “đả Giang” là một ván cờ toàn cục. Cuộc thanh lý đối với hệ thống Giang Trạch Dân được tiến hành đồng loạt ở tất cả các cơ cấu như quân đội, Chính Pháp Ủy, Bộ An ninh Quốc gia cho đến Mặt trận Thống nhất. Từ bước vây ráp sào huyệt của Giang, xử lý Giang theo Pháp luật, phế trừ hệ thống bức hại do Giang lập ra cho đến mở rộng cửa cho toàn dân khởi tố Giang. Nhìn qua các phương diện, việc “đả Giang” đã phá vỡ một vài cấm kỵ cơ bản, điều này có một ý nghĩa trọng đại đối với những biến đổi của Trung Quốc trong tương lai.
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè

Bậc đại trí giống kẻ khờ: Câu chuyện lịch sử và bài học

Chia sẻ bài viết này
(Ảnh: Epochtimes)
(Ảnh: Epochtimes)
Hơn 10 năm trước, tại một huyện ở miền Bắc Trung Quốc, có một sự cố xảy ra. Trên phố, một nhóm côn đồ địa phương thay phiên nhau đánh đấm một người đàn ông trung niên cao to và khỏe mạnh. Sau khi im lặng chịu đựng trận đòn man rợ, mũi và miệng người đàn ông trung niên đã rớm máu. Tuy nhiên, điều lạ là ông không đánh lại, cũng không tránh những cú đấm và cú đá. Người xem đều cho rằng người đàn ông này thật khờ dại. Một cụ già không thể đứng xem cảnh này lâu hơn được nữa. Sau khi đám du côn rời đi, cụ già tới lau vết máu trên mặt người đàn ông trung niên. Cụ ngạc nhiên khi nhìn kỹ và nhận ra rằng đây là một huấn luyện viên trường võ thuật chuyên nghiệp ở một huyện gần đó. Thêm nữa, người đàn ông này đã đoạt giải quán quân trong một cuộc thi võ thuật danh tiếng!
Quá kinh ngạc, cụ già hỏi ông: “Với công phu của mình, ông thừa sức khuất phục mấy tên lưu manh đó. Tại sao ông không đánh lại khi bị đánh như vậy?”. Người đàn ông trung niên điềm tĩnh đáp: “Những người luyện võ giảng về võ đức. Bị họ đánh vài lần không thể gây ra vết thương lớn nào đối với tôi. Còn nếu động thủ, tôi có thể làm chết người ấy chứ. Ngoài ra, đánh nhau với đám du côn không biết võ đó có thể làm bẩn tay tôi”. Sau khi nghe điều này, một số người xem tỏ vẻ kính phục, trong khi những người khác chỉ thầm cười khẩy khi người đàn ông bước đi.
Câu chuyện này khiến tôi liên tưởng đến điển cố “Hàn Tín chịu nhục chui háng”. Nếu khi ấy Hàn Tín lấy đầu kẻ vô lại bằng thanh bảo kiếm của mình, ông sẽ không phải chịu nỗi nhục chui dưới háng của hắn. Nhưng ông đã nhẫn chịu nỗi nhục này để tránh lấy đi một mạng người. Ngoài ra, ông làm vậy là bởi vì ông không còn đường lui. Bò dưới hai chân kẻ vô lại không phải hèn nhát, cũng không phải ngu ngốc. Đó là biểu hiện cao thượng của tâm đại nhẫn và đại trí. Sau này, Hàn Tín trở thành đại tướng quân của Hán Cao Tổ Lưu Bang và giúp ông sáng lập triều Hán. Công lao vĩ đại của Hàn Tín đối với triều Hán đã chứng minh ông là một bậc đại trí.
Một số người chỉ trích tư tưởng “tinh trung báo quốc” của Nhạc Phi triều Tống là “ngu trung”. Cũng có người coi hành vi của những bậc đại trí tuệ là “điên” và “khờ”. Tuy nhiên, sự thực hoàn toàn ngược lại. Trong lịch sử Trung Quốc có cố sự gọi là “phong tăng tảo Tần” (tăng điên quét Tần Cối). Vị “tăng điên” này không phải điên thật, mà ông chỉ dùng trí tuệ của mình để bỡn cợt một đại gian thần làm Tể tướng đương triều, kẻ đã giết hại trung thần Nhạc Phi. Tần Cối, kẻ tự đóng mình lên cây cột sỉ nhục muôn đời mới là kẻ “điên” và “khờ” thật sự.
Theo đuổi sảng khoái và lợi ích nhất thời trong những việc nhỏ nhặt chỉ là sự khôn vặt của người đời. Bậc đại trí trông như kẻ khờ, bởi vậy người bình thường khó mà luận được anh hùng dựa trên được – mất ở thế gian. Chỉ người dùng tâm đại nhẫn mà thiện đãi thiên hạ mới đúng là biểu hiện của đại trí tuệ.
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè

Vì sao Gia Cát Lượng không chọn giai nhân làm vợ?

Chia sẻ bài viết này
Tranh vẽ Gia Cát Lượng. (Ảnh: Baike)
Tranh vẽ Gia Cát Lượng. (Ảnh: Baike)
Gia Cát Lượng, tự Khổng Minh, đã chọn một người phụ nữ xấu làm vợ. Câu chuyện được lưu truyền qua nhiều thế hệ, và người ta vẫn thích nghe. Có nhiều truyền thuyết thú vị về Khổng Minh, và chiếc quạt lông của ông là một trong số đó.
Khi còn nhỏ, Khổng Minh được một cao nhân chỉ dạy ông về binh thư chiến pháp và biến hoá của trời đất. Khi đi tham quan trên những ngọn núi, ông thấy một túp lều. Đột nhiên, một cô gái vô cùng xinh đẹp bước ra cửa. Cô ta vẫy gọi Khổng Minh và mời ông dùng trà và chơi cờ.
Cô ta nói: “Từ giờ khi nào nhàn không bận gì, tiện qua chỗ tôi và chơi cờ nhé”. Khổng Minh đã đến túp lều mỗi ngày và thấy rất thoải mái vui vẻ. Tuy nhiên, ông không còn để tâm học hành và không thể nhớ những điều trong sách, thậm chí sau khi đọc một đoạn văn nhiều lần. Sư phụ của ông đã nhận ra điều này.
Sư phụ nói: “Phá cây thì dễ, nhưng trồng cây thì khó! Sắc đẹp của nó làm con mê muội và con đã bị cám dỗ. Con có biết rằng nó vốn là một con hạc tiên trên trời? Và nó thường hay đến thế gian để dụ dỗ con người?”.
Khổng Minh rất hối hận và xấu hổ, liền hỏi sư phụ biện pháp. Sư phụ trao cho ông một cây gậy chống và nói: “Mỗi ngày nó đều đi tắm trong hồ trên núi. Đây là cơ hội để giấu quần áo của nó. Nó sẽ tìm con để lấy lại khi không tìm thấy quần áo. Sau đó hãy dùng cây gậy này để đánh nó!”.
Khổng Minh liền làm theo lời sư phụ. Khi con hạc không thể tìm thấy quần áo, nó hiện nguyên hình và mổ vào mắt Khổng Minh. Ông tránh né, nắm lấy đuôi của nó và đánh mạnh bằng cây gậy.
Khi con hạc thấy tình hình bất lợi, nó đã vùng vẫy và bay đi. Nhưng Khổng Minh vẫn giữ lông đuôi của nó trong tay mình, nên nó không thể quay về trời. Để cảnh tỉnh về sự dại dột thời trẻ của mình, ông đã làm một chiếc quạt bằng lông đuôi như một lời nhắc nhở liên tục.
Người ta khen ông là “người mệnh danh trí tuyệt, lại càng đủ phẩm đức, tĩnh lặng đến thâm sâu, đạm bạc chí sáng suốt, lấy vợ tuyển người xấu, thật ra chọn vợ hiền, người đời sau kính ngưỡng, truyền thuyết có rất nhiều”.
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè

Bài học về “thiện ác báo ứng” từ câu chuyện dân gian “cây tre trăm đốt”

Chia sẻ bài viết này
(Ảnh: Pixabay)
(Ảnh: Pixabay)
Việt Nam có một kho tàng truyện cổ dân gian khá phong phú. Các đề tài thường được khai thác trực tiếp từ những sinh hoạt thường nhật của người Việt xưa. Mỗi câu chuyện thường chứa đựng trong nó một hoặc nhiều thông điệp tâm linh sâu sắc. Trong đó những giá trị nhân văn căn bản như đề cao sự chân thật, hướng đến điều thiện, bài trừ sự gian trá ,xảo quyệt, tiêu diệt cái ác…thường được lấy làm trọng tâm.
Một câu chuyện được nhiều người Việt biết đến đã thể hiện được cách nhìn nhận của người Việt xưa về “thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo” (*). Câu chuyện với tên gọi truyện “Cây tre trăm đốt” kể về một chàng nông dân nghèo tên Khoai. Ngay từ khi còn nhỏ, do nhà nghèo Khoai đã phải chịu làm thuê cho một địa chủ giàu có trong vùng. Tính Khoai ngay thẳng, thật thà lại làm việc chăm chỉ, siêng năng, không ngại khó ngại khổ nên anh được nhiều người quý mến. Tay địa chủ thuê anh vốn là một kẻ nham hiểm, xảo quyệt. Biết anh Khoai được nhiều người để ý, có thể bị một địa chủ khác mời chào nên hắn nghĩ ra một kế để giữ chân anh Khoai ở lại lâu dài với hắn. Hắn nói với anh Khoai rằng hắn hứa sẽ gả cô con gái út của hắn cho anh khi cô con gái đến tuổi lấy chồng nếu như anh đồng ý làm việc chăm chỉ cho hắn trong mấy  năm tới. Anh Khoai thật thà tin tưởng lời hứa đó và mỗi ngày đều cố gắng làm hết mọi việc thật tốt cho tên địa chủ.
Nhiều năm qua đi, đến khi con gái út của địa chủ đến tuổi lấy chồng , tên địa chủ đã tráo trở hứa hôn con gái lão với một tên công tử giàu có khác ở làng bên. Khi Khoai tìm đến hỏi lão về lời hứa năm xưa, bụng dạ thâm độc của tên địa chủ lại nghĩ ra một mưu kế khác để lừa anh Khoai. Hắn vờ vỗ về Khoai và đặt ra một điều kiện thử thách, yêu cầu anh Khoai vào rừng chặt về cho hắn một cây tre có một trăm đốt tre để làm lễ cưới. Chàng Khoai ngây thơ và cả tin lại một lần nữa xách dao vào rừng tìm đốn cây tre trăm đốt.
Nhiều ngày trôi qua lùng sục khắp núi rừng ,Khoai vẫn chưa tìm được cây tre nào có đủ trăm đốt để chặt về cho tên địa chủ. Đến lúc này Khoai mới sực tỉnh ngộ và nhận ra rằng mình đã bị tay địa chủ lừa vào rừng đốn cây tre mà tên địa chủ vốn đã biết trước là không thể nào có. Cay đắng và buồn tủi sau nhiều năm chịu khổ nhục mà chẳng được gì, Khoai chỉ còn biết ôm mặt mà ngồi khóc.
Ngay khi đó, một ông lão dáng người phúc hậu đi đến và hỏi thăm anh Khoai vì sao anh lại khóc. Khoai thành thật kể rõ sự tình. Ông lão nghe xong khẽ mỉm cười và bảo anh Khoai “Con hãy chặt về đây cho ta một trăm đốt tre rồi ta sẽ giúp con”. Nhanh nhẹn và tháo vát, Khoai chặt một loáng về đủ một trăm đốt tre cho ông lão. Lúc này ông lão khẽ đọc “khắc nhập, khắc nhập” (**) thì kì diệu thay một trăm đốt tre rời gắn liền lại với nhau thành một cây tre có đủ một trăm đốt. Ông lão đọc tiếp “khắc xuất, khắc xuất” (***) thì ngay lập tức một trăm đốt của cây tre tự tách rời nhau ra. “Con là một người lương thiện, ta tặng con hai câu thần chú này”, ông lão nói với Khoai. Anh Khoai khi đó mới nhận ra ông lão kia là một bậc thần tiên hiện ra giúp đỡ, anh chân thành dập đầu tạ ơn ,sau đó bó một trăm đốt tre mang về.
Anh Khoai về đến sân nhà tên địa chủ thì đúng ngay lúc tên địa chủ đang cho hai họ tổ chức lễ ăn hỏi giữa con gái út của lão và công tử giàu có làng bên. Khoai đi thẳng đến trước mặt tên địa chủ và nói anh đã tìm được cây tre trăm đốt, đang để ngoài sân, anh muốn tên địa chủ thực hiện lời hứa. Tên địa chủ xảo quyệt cười khinh khỉnh không tin và sau khi ra sân nhìn thấy bó tre hắn càng khoái trá cười lăn lộn. “Tao bảo mày tìm cây tre trăm đốt chứ có bảo mày chặt một trăm đốt tre đâu”, hắn cười nhạo báng Khoai. Nhiều người họ hàng tham dự, cùng bọn nhà giàu làng bên trước tình cảnh đó cũng hùa theo tên địa chủ mà thay nhau nhục mạ Khoai. Thay vì phải tỏ ra bất bình trước sự trí trá lật lọng của tên địa chủ, một số còn ủng hộ và lấy Khoai ra để làm một tên hề mà nhạo báng.
Khoai khi đó mới khẽ đọc “khắc nhập, khắc nhập” và liền tức thì một trăm đốt tre gắn liền lại với nhau thành một cây tre dài trăm đốt. Điều kì lạ hơn là cả tên địa chủ và rất nhiều người lúc nãy vây quanh bó tre mà thay nhau cười nhạo anh Khoai cũng đều bị dính liền chung với một trăm đốt tre kia. Cả một đám người bấy giờ chuyển sang kêu la, than khóc van xin anh Khoai thả xuống khi mà cây tre dựng đứng lên cao vót. Vẻ mặt tên địa chủ cùng đám người hùa theo tái mét kinh hãi. Cả đám bị treo lủng lẳng trên thân tre một lúc lâu. Khoai khi đó hỏi lại tên địa chủ về lời hứa gả con gái cho Khoai. Tên địa chủ sợ hãi xin tha và nói sẽ lập tức thực thi lời hứa. Anh Khoai khẽ đọc tiếp “khắc xuất, khắc xuất”, cây tre tách rời ra một trăm đốt và đám người kia được thả lại xuống đất. Khoai cuối cùng cũng đã cưới được cô gái út đúng như những gì anh xứng đáng được hưởng.
Câu truyện trên đã có một kết thúc tốt đẹp. Người lương thiện sẽ nhận lại được sự hạnh phúc sau khi trải qua nhiều khổ nạn. Kẻ ác tâm cuối cùng cũng sẽ phải nhận lãnh sự trừng phạt. Tên địa chủ tượng trưng cho điều bất hảo. Chúng ta ,ngay trong chính xã hội hiện đại văn minh này, thường xuyên cũng bắt gặp khá nhiều kẻ giống như tên địa chủ trong truyện, và cũng không lạ khi chúng ta cũng bắt gặp rất nhiều người dù biết là điều xấu ác nhưng vẫn hùa theo ủng hộ mà hắt hủi lại những con người lương thiện. Tuy nhiên mọi việc chúng ta chọn lực và thực hiện hôm nay đều sẽ phải nhận lại báo ứng trong ngày mai. Chúng ta đứng về lẽ phải, về điều thiện, về sự nhẫn nại vươn lên thì chúng ta sẽ có được tương lai hạnh phúc. Chúng ta chọn cái xấu ác hay đứng sang ủng hộ cho cái xấu ác mà làm hại người lương thiện thì chúng ta sẽ nhận lại điều bất hạnh cho chính mình trong tương lai.
Tuy vậy, như trong đoạn kết câu chuyện, anh Khoai vẫn đọc câu thần chú “khắc xuất, khắc xuất” để giải phóng những kẻ xấu bị treo trên cây tre trăm đốt sau khi họ đã tỏ ra hối cải. Lúc nào cũng vậy, luôn vẫn còn có một lựa chọn mang tính thiện giải cho mọi sự. Nhưng điều này cũng chỉ có thể xảy đến cho những ai biết ăn năn hối cải kịp lúc trước khi quá muộn.
(*) thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo : người làm điều thiện sẽ nhận lại được điều thiện, người làm điều ác sẽ nhận lại được cái ác.
(**) khắc nhập, khắc nhập : nhập lại ngay tức khắc, nhập lại ngay tức khắc
(***) khắc xuất, khắc xuất : xuất ra ngay tức khắc, xuất ra ngay tức khắc
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

MARKETING HIỆN ĐẠI: PHÂN KỲ HAY TÍCH HỢP

SAGA TEAM
20/05/2015 - 21:30 
 140      0
Phân kỳ (Divergence) và Tích hợp (Convergence) là hai khái niệm gây nên nhiều tranh cãi bậc nhất trong giới marketing trên thế giới trong hai thập kỷ trở lại đây.
 
Lý thuyết Phân kỳ bắt nguồn từ ý tưởng tất cả những sản phẩm dịch vụ cần thiết phải được chuyên biệt hóa. Ví dụ: ngành vận chuyển sẽ có sự phân kỳ thành máy bay, tàu hỏa, ô tô, xe máy, xe đạp. Trong từng nhánh nhỏ lại có sự phân kỳ tiếp theo: Xe máy phân chia thành xe phân khối lớn, xe ga v.v…  Thuyết Phân kỳ cũng là nền tảng đế giới doanh nhân phân tích thị trường, tìm ra những ngách nhỏ trên thị trường để tung ra những sản phẩm ngách mang tính chuyên biệt.
Ngược lại, lý thuyết Tích hợp đi theo hướng tạo nên những sản phẩm có khả năng tích hợp nhiều tính năng của những sản phẩm khác nhau. Ví dụ: Máy bay và tàu thủy tích hợp thành thủy phi cơ hoặc TV kết hợp với máy tính thành Internet TV v.v…

CUỘC CHIẾN LÝ THUYẾT

Al Ries và con gái Laura Ries - những nhà chiến lược marketing ủng hộ lý thuyết Phân kỳ
Tham gia cuộc chiến giữa Phân kỳ và Tích hợp là những tên tuổi lừng lẫy của thế giới marketing. Nhắc đến phe Phân kỳ, ta có thể kể đến cái tên huyền thoại Al Ries. Tư tưởng Phân kỳ của ông trong những cuốn sách ăn khách về marketing như “22 immutable laws of Marketing – 22 Quy luật tất yếu trong Marketing”, “Positioning: Battle for your mind - Định vị: Cuộc chiến tâm trí”.
Al Ries còn có sự cổ vũ của Jack Trout, một nhà chiến lược marketing danh tiếng và là đồng tác giả với ông trong nhiều đầu sách marketing khác. Laura Ries, con gái của Al Ries, ngôi sao mới nổi sáng chói của làng marketing thế giới cũng là một tín đồ của lý thuyết Phân kỳ. Là người đứng đầu phe Phân kỳ, Al Ries còn được những người trong giới marketing đặt cho biệt hiệu “Ông vua định vị”.
Trong khi đó, dường như phe Tích hợp còn thiếu một nhà lãnh đạo tầm cỡ. Lý thuyết Tích hợp có sự tham gia gián tiếp của“cha đẻ marketing hiện đại” Philip Kohler. Sở dĩ nói là “gián tiếp” bởi vì Kohler chỉ đề cập đến những ý tưởng về tích hợp sản phẩm trong cuốn sách “Winning at Innovation: The A-F Model – Cách tân để thắng: Mô hình A-F” và rải rác trong cuốn sách “Marketing Insights From A to Z – Thấu hiểu Marketing từ A đến Z”.
Mặt khác, phải thừa nhận rằng trên nhiều phương diện, những tác gia khác theo phe Tích hợp không có được sự sắc sảo và thông minh như Al Ries, khả năng hùng biện của Jack Trout, sự mới mẻ của Laura Ries… để có thể biểu dương lý thuyết Tích hợp một cách mạnh mẽ.
Dẫu sao, những “va chạm” giữa Phân kỳ và Tích hợp đã tạo nên hàng loạt cuộc tranh luận lớn trong giới marketing. Mỗi phe đều có những dẫn chứng, những lập luận nhằm củng cố cho niềm tin của mình, tạo nên hàng loạt ý tưởng mang tính cách mạng trong lĩnh vực kinh doanh.

PHÂN KỲ?... 

Lợi thế trong cuộc chiến “Phân kỳ” và “Định vị” trong những năm gần đây có vẻ nghiêng về phe Phân kỳ...
Thứ nhất: Al Ries đã có hàng loạt bài viết đanh thép cho ý tưởng Phân kỳ trên tờ tạp chí marketing hàng đầu thế giớiAdvertising Age. Trong khi đó, Philip Kohler ít có những bài viết mang tính báo chí hơn. Vả lại, khi viết bài đăng báo, mối quan tâm của Kohler thường rộng và ít có tính trực diện như các bài viết của Al Ries.
Thứ hai: Al Ries và Laura Ries là những người sáng lập ra Công ty Ries & Ries, một công ty tư vấn về chiến lược marketing hàng đầu trên thế giới hiện nay. Trong khi đó, Philip Kohler dù được coi là “nhà hiền triết của marketing hiện đại” nhưng ông thường được nhìn nhận với vai trò là một nhà lý thuyết marketing hơn. Đương nhiên, những người có đầu óc thực tế sẽ có phần nghiêng về những ý tưởng của Al Ries nhiều hơn.
Thực tế đã cho thấy, phe Phân kỳ liên tục giành được ưu thế lớn. Sự phản kháng của những người theo phe Tích hợp là khá yếu ớt. Trong một bài viết nổi tiếng có tên:“Darwin’s Theories applied to Marketing - Lý thuyết Darwin áp dụng vào Marketing”, Al Ries đã thực sự nâng tầm Phân kỳ trở thành một lý thuyết đầy tin cậy trong lĩnh vực marketing. Ông lập luận: “Thuyết tiến hóa cho thấy luôn luôn có sự phân nhánh và điều này cũng đúng trong kinh doanh”. Kèm theo bài viết, ông đưa ra hàng loạt những dẫn chứng đanh thép cho lý thuyết của mình.
Tuy nhiên, khi Al Ries áp dụng “thuyết tiến hóa” của Darwin vào lý thuyết marketing của mình, có lẽ ông đã quên đi một khía cạnh: Đó là “thuyết tiến hóa” là một lý thuyết không hoàn thiện với vô số lỗ hổng không thể nào lấp đầy được. Chính vì thế, lý thuyết Phân kỳ của Al Ries cũng mang trong mình nhiều mâu thuẫn. Trên thực tế, rất nhiều sản phẩm không hề phân kỳ như lý thuyết của Al Ries mà đi ngược lại theo hướng tích hợp. Điều đáng nói, những sản phẩm đó vẫn gặt hái những thành công vang dội.

…HAY TÍCH HỢP?

Một trong những tiên đoán nổi tiếng nhất của Al Ries chính là bài viết: “Tại sao iPhone sẽ thất bại – Why the iPhone Will Fail”viết năm 2007. Với viện dẫn của hàng loạt sản phẩm tích hợp đã thất bại ra sao, Al Ries khẳng định: “Tôi nghĩ iPhone sẽ là một nỗi thất vọng lớn. iPhone là một sản phẩm tích hợp, và trong lĩnh vực công nghệ, sản phẩm tích hợp luôn đi kèm cùng những thất bại vĩ đại như máy tính – điện thoại của AT&T, TV Internet của Microsoft v.v… Bạn biết đấy: Ý tưởng tích hợp luôn nghe hợp lý nhưng chúng không thành công trong cuộc sống thực”.
Tuy nhiên, lần này, có lẽ Al Ries đã đi quá xa với lý thuyết Phân kỳ. Một số sản phẩm tích hợp không thành công không có nghĩa là nhu cầu về những sản phẩm mang tính tích hợp của con người không tồn tại. Điều quan trọng trong bất cứ lý thuyết marketing nào, đó là sản phẩm nào đáp ứng được nhu cầu của người tiêu dùng, sản phẩm đó sẽ có khả năng phát triển, bất kể sản phẩm đó là sản phẩm phân kỳ hay tích hợp.
Thực ra, tiên đoán về sự thất bại của sản phẩm tích hợp - iPhone của những người theo lý thuyết Phân kỳ chỉ là giọt nước làm tràn ly. Trước đó, hàng loạt sự kết hợp mang tính tích hợp đã được người tiêu dùng đón nhận trước cả iPhone. Ví dụ như trước đây, máy ảnh là máy ảnh, máy quay phim là máy quay phim. Tuy nhiên, sản phẩm máy ảnh có tính năng quay phim là một điều hết sức hiển nhiên trong đời sống hiện đại.
Một ví dụ khác dễ thấy, đó chính là sản phẩm điện thoại di động. Ban đầu, điện thoại di động chỉ dùng để nghe, gọi. Sau đó nó tích hợp thêm tính năng nhắn tin của máy nhắn tin. Rồi nó lại tích hợp thêm tính năng chụp ảnh, nghe nhạc, quay phim, gửi email. Có lẽ chẳng sản phẩm nào có thể mang tính tích hợp lớn đến vậy. Và nó đã thất bại? Không hề! Ngược lại, điện thoại tích hợp nhiều tính năng đang ngày càng phát triển và nó đã trở thành một xu thế lớn bậc nhất trên thế giới trong thập kỷ qua.
Xu hướng tích hợp không chỉ nằm trong ngành công nghệ cao. Trong lĩnh vực dịch vụ, xu hướng này cũng đang phát triển mạnh, đặc biệt là trong lĩnh vực dịch vụ du lịch – nhà hàng – khách sạn.
Để đáp ứng nhu cầu của con người, những sản phẩm mang đậm tính tích hợp trong ngành này đã ra đời: resort kết hợp với casino, khu resort kết hợp với các công viên chủ đề (theme park) như khu Sentosa tại Singapore, The Palm Jumeirah tại Dubai v.v…

IPAD - MỘT TRONG NHỮNG SẢN PHẨM TÍCH HỢP CỰC KỲ THÀNH CÔNG TRÊN THẾ GIỚI

Và khi iPad, một sản phẩm mang đầy đủ tất cả những yếu tố tích hợp ra đời với những thành công rực rỡ, nó đã thực sự trở thành một cú đấm khiến những lý thuyết gia Phân kỳ choáng váng.
Thành công của những sản phẩm tích hợp như iPhone và iPad đã đưa Apple trở thành công ty có giá trị vốn hóa thị trường lớn nhất trong lịch sử nhân loại, đồng thời, cổ phiếu Apple cũng đã trở thành một trong những cổ phiếu có mức giá lớn nhất trong lịch sử chứng khoán Mỹ.
Người tiêu dùng còn đang chờ đợi sản phẩm iTV của Apple. Liệu rằng đó sẽ là một nhát búa quyết định làm lung lay đến tận gốc rễ của lý thuyết Phân kỳ?
“Phân kỳ” và “Tích hợp” là mâu thuẫn lớn nhất về mặt nhận thức của những người làm marketing hiện đại. Trong khi những nhà lý thuyết marketing lục tìm những trào lưu trong quá khứ, soi xét thành bại của từng thương hiệu để củng cố cho lập luận của mình thì những sản phẩm mang tính phân kỳ hay tích hợp đều tự tìm được chỗ đứng của mình trên thị trường. Đơn giản, vì mục tiêu của mọi sản phẩm là tập trung đáp ứng thỏa mãn nhu cầu của người tiêu dùng.
NGUỒN : SAGA.VN