Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Recalling the Days When Master Taught the Fa in Linqing City

June 06, 2015 | By a Falun Dafa practitioner in Linqing City, China
(Minghui.org) May 7 to 17, 1993 will always be remembered by Dafa practitioners in Linqing City, Shandong Province. Our revered Master came to our city and taught us the precious, priceless Fa.
Master gave us a ladder to heaven and awakened us from hopeless delusion. He showed us the path to return to our true selves. Although more than 20 years have passed, Master's compassionate smile is still vivid in our memories.
When Master came to Linqing City on May 7, 1993, the local organizer had not prepared well and had not sold many tickets. When Master learned about the situation, he told the organizer that he would hold a public lecture that night. The word went out, and staff members put up posters all over. The news spread quickly throughout the city.
That night, Master held a public lecture in the conference room of a hotel. Some of the leaders from the Linqing City's Party Committee, People's Congress, the Labor Union, and the Association for Science and Technology attended. Later, some people with their third eye open said that they had seen a large statue of a Buddha sitting on the podium in the conference room. After the lecture, many people wanted to attend the upcoming classes. More than 230 registered.
Several people who had practiced different forms of qigong before had been looking for and knew some well-known qigong masters at that time, but always felt that they had not gotten the essence of it and did not improve much. After they attended Master's lecture, they said, “Who would have thought we would meet a true master so close to home?” They all participated and are still cultivating.
Before Master started his teaching session, accompanied by several local staff members, he visited several places in the suburbs of Linqing to cleanse their fields. He went to the Linqing Relic Pagoda, Xiema Pavilion, Daning Temple, the Mosque, etc. Master cleansed obstacles in other dimensions and created a good environment for the future of the city and the practitioners in Linqing. Master also visited Linqing Park and selected a location to be the group practice site.
During that time, Master visited the Labor Union and treated people who were ill. One day, a man who could not walk was carried by his family to the consultation room on the second floor. Master treated him and then said, “Just walk out of here.” He indeed walked down the stairs by himself.
A cross-eyed man had his eyes returned to normal. Many people who watched from outside found what was happening incredible.
A woman had been diagnosed with breast cancer and was going to have surgery. She heard that Master would come to teach in Linqing, so she registered for the classes. After she attended the classes, her cancer disappeared, and she recovered. When she shared her experience in the class, she cried so hard that she was almost unable to speak.
Practitioners also improved their xinxing quickly. Several practitioners came to the class early every day. During the first few days, they sat in the first row and reserved several a few seats for their relatives and friends. On the third day, they still came early, but quietly sat in the back.
There was some interference. Once, when Master was teaching, loud noises came from the loudspeaker. Master cleaned them up at once, but it happened again. Master asked the staff to turn off the speaker and said to the audience, “We will not use the speaker for now. I will deal with this later. Can you hear me in the back?” After receiving an affirmative reply, Master continued.
In 1993 a wave of qigong movements started in China, and many different qigong classes were held in different areas. The fees were usually high, but only a few things were taught. Master's teaching in Linqing was quite the opposite. The fee was the lowest in the country, but he gave us participants so many precious and priceless things.
Master also donated 100 copies of the Falun Gong book during his teaching session and an expensive recorder for us to use to do the exercises together, as well as a Falun pennant for the local practitioners to use to promote Dafa in Linqing. Master demonstrated the kind of compassion and care that he expected from the practitioners in Linqing.
Master worked hard and often ate only a bowl of noodles as his meal. He always arrived to the class on time with a small piece of paper, which outlined what he would say. He talked for one or two hours at each session.
Master dressed in a dark blue suit, a white shirt, a tie, and a pair of black leather shoes. He looked like a young man in his early 20s, but in fact, he was over 40 at that time. He was kind, gentle, and humble, yet had an air of majesty.
When the session ended, the Linqing Association of Science and Technology gave Master a pennant on behalf of everyone. The golden characters on it said, “Living Buddha,” which was an expression of our admiration and gratitude!
Recalling the days when Master was in Linqing still moves us today. This is especially true now, after two decades of cultivation and experiencing the most evil persecution.
At the end of Fa-rectification, when the truth will manifest and the new era will begin, we will miss our revered master even more. We must continue to do thethree things well, cultivate ourselves well, save more sentient beings, and fulfill our prehistoric mission.

Recalling the Time When Master Lectured in Zhengzhou

July 22, 2015 | By a Dafa practitioner in Wuhan, China
(Minghui.org) A friend and I went to a park in April 1993. I was trying to get fit by dancing at the time. After I danced a little, my right leg hurt pretty bad. I went to the area where people were doing exercises, and someone told me that it was Falun Gong.
My leg stopped hurting when I went to the exercise site, which was amazing. I sat down and followed along to do the meditation and felt very good. From that point on, I began practicing Falun Gong. In less than a year, all my ailments were gone: migraines, a frozen shoulder, colitis, bronchitis, kidney problems... I was illness free! I am deeply grateful for Master!
I can never forget June 9, 1994, the most memorable day of my life. Master was giving a Fa lecture in Zhengzhou, and I saw him for the first time! Master was tall and looked younger than his age. I was extremely fortunate to be able to hear Master lecture in person!
Master purified every student's body during the lecture. He asked us to hold out our hands with the palms flat and up; he let us experience Falun. We could sense warm, cold, and tingling sensations on our palms! Master told us that we were all seeds. That left a deep impression on me. Over the last 21 years, I have viewed myself as a seed, rooted deep into the Fa, and doing what I should do no matter what: spreading the Fa, safeguarding the Fa, and doing the three things.
We also witnessed how Master eliminated interference during the lecture.
The third day of the lecture series began sunny and bright. An hour later, the sky turned dark and a strong wind blew open the gymnasium doors. The windows were blown open and closed, banging loudly. The electricity went out. We could hear hail stones hitting the roof. The wind drove the rain and hail through the windows and landed on us, interrupting the lecture.
Master stood up and sat on the table. He did a set of greater hand gestures, then took a bottle of water and drank it all in one swallow. (Master almost never drank during any of his lectures.) Then he used the bottle as if catching the rain here and there and put the lid back on. About five minutes later, the sun came out again. It was as if a curtain had been lifted. The gymnasium brightened, and the electricity came back on.
There was a thunderous roar of applause in the gymnasium. Master smiled and said, “Even though it might come from a significant place, I do not even want to touch it with my hand. I used the bottle.” Master continued his lecture.
We were very excited that day and commented, “We witnessed a miracle, a fairy tale come to life!”

Recalling Master's Fa-Lectures in Lingyuan, Liaoning Province

August 11, 2015 | By a Falun Dafa practitioner in China
(Minghui.org) Lingyuan, a medium-sized city in Liaoning Province, has historical sites and artifacts that date back five thousands years. The Lingyuan Iron and Steel Workers' Union invited Master Li Hongzhi, founder of Falun Gong (also known as Falun Dafa), to come to Lingyuan in 1994, to give a lecture series on Falun Gong. The following are recollections of some students who attended the lecture series.

The Invitation

The Lingyuan Iron and Steel Group has over 10,000 employees. As part of an effort to promote employee health, the Workers' Union often organized fitness activities such as qigong exercises and seminars. In 1993, several people from Workers' Union were sent to attend Mr. Li Hongzhi's Fa-lectures at Hefei City, Anhui Province.
They were instructed to learn the exercises well so that they could teach other union employees. After attending Master Li's Fa-lectures, they were so impressed that they wanted to invite Master to give lectures in Lingyuan.
One student recalled the process, “We waited to ask Master Li if he would come to Lingyuan. But before we even spoke, Master seemed to already know what we were thinking and asked, 'Do you have permission from your managers? Is there an auditorium?'”
After contacting officials at the Workers' Union and consulting with the Falun Gong Research Society in Beijing, it was decided that Master Li would give a lecture series in Lingyuan on February 22-28, 1994.
A few days before the scheduled lectures, the Falun Gong Research Society in Beijing called and said Master was giving a lecture series in another city, and wouldn't be back in Beijing until two days before the first lecture in Lingyuang. They asked if the Workers' Union could find a car to pick up Master from Beijing to avoid any possible delays. It just so happened that some officials from Lingyuan were taking a couple of vans to Beijing to catch their flight, and that Master could ride in their van back to Lingyuan.
It was very foggy that day. The Lingyuan officials were worried that they would miss their flight because of fog, and the union workers were worried that they would be late in picking up Master. But a miracle happened. The officials' flight took off on time while all other flights were delayed. The union workers picked up Master on time and drove him to Lingyuan.

Miracles During the Lectures

Before the lecture series started, Master read through over 780 registration forms from people who wanted to attend the lecture. He picked out three forms and told the staff that those three people should not attend the lectures. Master asked the staff to return their registration fee and advise the three people not to practice any type of qigong. We later found out that each of the three people had some mental issues. Everyone was surprised and wondered how Master could tell just from the registration forms, which asked the same basic information from each person.
Everyone attending the lectures needed to have an admission card. The union officials initially estimated and told the Falun Gong Society that about 200 employees would attend. However, over 700 employees registered, and some of them were worried that there wouldn't be enough admission cards. But Master told them that he had brought over 700 cards – matching exactly the number people who registered. Was it a coincidence?
After he listened to four lectures, one Lingyuan official found it hard to accept what Master was teaching. He criticized the union officials during a company meeting. Right after the meeting, two union officials went to visit Master at the hotel.
Before they could say anything, Master began, “I know that some officials cannot accept what I said during the lectures. Did you run into trouble today? I can show you the certificates proving our legitimacy. Your legal department will be able to verify them.”
The two union officials were very surprised that Master knew what had happened even though the contents of the company meeting were confidential. Master showed them several certifications which prove that Falun Gong was a registered legal organization. Master also give an interview to a local newspaper.
Master told everyone to pay attention during the lectures, but some students still took pictures of Master without permission, despite Master's warning that their cameras wouldn't work. A few people didn't believe it but found out later that indeed nothing appeared on the film.
One morning, Master visited the Hongshan historical site with some students. He told students that the site was the remains of a matriarchal society from 5,000 to 7,000 years prior. He drew a picture of a goddess with a stick on the ground, and described the clothing of people back then and the geography of the region. His knowledge of the area surprised everyone.
Master also told some students that there was a cultivator in the mountains surrounding Lingyuan, and that the person had been cultivating for 3,000 years. The students were very surprised to hear that because it matches a local legend from the older generations in Lingyuan.
During the seven-day lecture series, many students experienced miraculous recoveries of illness, including a woman with second stage breast cancer, a man whose legs were hurt in a bicycle accident, a woman who had been bedridden for years, a student with chronicle bronchiectasis, and a woman who was half paralyzed.

Master in the Eyes of Students

In the eyes of students, Master is so great, yet so approachable. He always thought and acted for the sake of others. He set an example for all students.
During the time Master stayed in Lingyuan, he declined the offer from the Workers' Union to subsidize his hotel stay and meals. He paid for his own hotel and meals just like all the attendees.
One student recalled, “I asked the cafeteria chefs to make some vegetarian dishes for Master. When Master saw the dishes, he told the students not make anything special for him anymore.”
Master also made sure that the Workers' Union collected the right amount of tuition. The tuition for Master's Fa-lectures was the lowest among all the qigong classes in the country at the time. For those who had financial difficulties, the tuition was reduced by more than half.
In order to accommodate the work schedule of some of the students, Master moved the lectures to weekend and weekday evenings. Moreover, Master shortened the length of the lecture series by one day to lessen the financial burden on the students who had traveled from afar. He gave two lectures instead of one on the last day.
At the end of the lecture series, Master wrote the poem “Clear Harmony” for the students.
“With Zhen Shan Ren nestled in the heart,Cultivating oneself, in turn, betters a society.With Dafa never off the mind,Surely you will transcend others in time.”(Hong Yin)

Những người chứng kiến sự thay đổi ở tôi bắt đầu tu luyện Đại Pháp


Bài viết của một học viên Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-06-2015] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1996 và hành xử chiểu theo các nguyên lý của pháp môn. Tôi đã được thụ ích rất nhiều từ môn tu luyện và không còn bị bệnh tật làm phiền nữa. Nhiều người thân và bạn bè đã chứng kiến những thay đổi mà tôi đã trải nghiệm và bắt đầu tu luyện Đại Pháp.
Sức khỏe thể chất và tinh thần của tôi trở nên xấu đi sau khi tôi trở thành góa phụ ở tuổi 30. Tôi đã nhuộm mái tóc điểm bạc của mình nhưng trông cũng không khá hơn mấy. Khi tôi hơn 60 tuổi, con gái tôi vẫn muốn tôi nhuộm tóc, nhưng tôi nghĩ điều này không cần thiết ở độ tuổi của tôi.
Những người quen của tôi nói tôi trông vẫn còn trẻ và vì vậy nên nhuộm tóc. Sau khi nghĩ về điều đó, tôi đã nhận ra rằng việc nhuộm tóc chứng tỏ chấp trước thích chưng diện, sắc tâm và chấp trước vào danh. Khi tôi buông bỏ chấp trước, tôi không còn muốn nhuộm tóc nữa.
Sư phụ giảng:
“Trong quá trình cải biến ấy, trong khi các tế bào của con người dần dần được vật chất cao năng lượng thay thế, thì lão hoá sẽ chậm lại. Thân thể biểu hiện sự lùi lại hướng về tuổi trẻ con người, dần dần lùi lại, dần dần chuyển hoá; cuối cùng khi đã hoàn toàn được vật chất cao năng lượng thay thế.” (Chuyển Pháp Luân)
Tôi nghĩ rằng nếu tôi học Pháp tinh tấn và tu luyện tốt thì cơ thể tôi sẽ trở nên trẻ trung và mái tóc bạc của tôi dĩ nhiên sẽ đen trở lại. Điều này sẽ cho người khác thấy được được sức mạnh và sự trân quý của Đại Pháp. Chỉ với suy nghĩ này, cơ thể tôi đã thay đổi. Tóc tôi bắt đầu đen trở lại vào mùa thu năm 2012. Tôi bây giờ đã 65 tuổi và mái tóc bạc trước kia đã đen nhánh trở lại.
Người thợ làm tóc hỏi tôi đã uống loại thuốc bổ gì mà khiến tóc tôi trở nên đen bóng như vậy. Tôi nói điều này xảy ra bởi vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sau đó tôi kể với cô ấy về Đại Pháp và tầm quan trọng của việc thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó. Tôi giải thích rằng ĐCSTQ không thể tránh khỏi sụp đổ và những ai vẫn còn là thành viên của nó sẽ bị hủy theo. Tôi bảo cô ấy ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân – Thiện – Nhẫn hảo” và tặng cho cô một tấm bùa hộ mệnh Đại Pháp.
Một trong những người con gái của tôi làm việc tại một thị trấn khác. Năm ngoái cháu về thăm tôi và thấy cơ thể khỏe mạnh, mái tóc đen nhánh, cộng với tâm lý lạc quan của tôi. Cháu vô cùng xúc động và nói: “Bây giờ con thật sự tin mẹ, con cũng muốn tu luyện Đại Pháp.” Tôi đã đưa cho cháu một cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của môn tu luyện, và chúng tôi đã đọc sách cùng nhau ba lần trước khi cháu rời khỏi nhà.

Đăng ngày 28-07-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.
Bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối: “Tôi phải đọc xong quyển sách này trong lúc còn sống!”


  Bản in Bản in
[MINH HUỆ 30-05-2015] Có nhiều người với nhiều hoàn cảnh đắc Pháp khác nhau. Một người đàn ông ngoan cố đã từ chối Pháp Luân Công mặc dù gia đình ông đã giới thiệu cho ông rất nhiều lần. Tuy nhiên kết quả chẩn đoán mắc căn bệnh ung thư vô phương cứu chữa đã khiến ông thay đổi quyết định của mình.

“Hiện nay tôi 60 tuổi và đã bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công từ ba năm trước. Vợ, con trai và con gái tôi tất cả họ đều bắt đầu tu luyện vào năm 2005. Nhưng vì bị ảnh hưởng từ những lời độc hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tôi hầu như không quan tâm đến điều đó.”

“Thay vào đó, tôi thường la hét vào vợ mình: ‘Đừng nói với tôi về Pháp Luân Công, nếu không tôi sẽ ly dị bà!’ Bởi vì sự tức giận và thái độ tệ hại đó của tôi, mọi người trong gia đình tôi phải lén tôi đọc sách và luyện công.

“Một bước ngoặt đã xảy ra vào một ngày tháng 8 năm 2011. Tôi bị tai nạn xe hơi và bị gãy chín cái xương sườn. Tôi có thể đi làm trở lại sau một vài tuần và đã không để ý lắm đến điều đó. Tuy nhiên, không lâu sau một cục u nhỏ bắt đầu phát triển ở sau mông của tôi và trở nên càng ngày càng lớn. Bảy tháng sau, cuối cùng tôi quyết định đến gặp bác sỹ, kết qủa xét nghiệm cho thấy đó là một khối u có kích thước hơn 15 cm. Tôi đã làm phẫu thuật để cắt bỏ khối u vào tháng 3 năm 2012.

“Những lần kiểm tra bệnh lý sau đó cho thấy rằng ca phẫu thuật đã không được thực hiện tốt. Khối u này là một mô tế bào sợi ác tính, một căn bệnh ung thư hiếm gặp. Một ca phẫu thuật khác được tiến hành trong vòng vài ngày. Ba ngày sau đó, bác sỹ nói bệnh ung thư của tôi không thể chữa khỏi và trả tôi về nhà.

“Sức khỏe của tôi tiếp tục xấu đi. Ba tuần sau, tôi bị đau khắp toàn thân và không thể giơ nổi tay lên hoặc tự chăm sóc cho bản thân mình. Vợ tôi đã thảo luận điều này với các bác sỹ, họ nói họ không thể giúp được gì. Bác sỹ nói với vợ tôi rằng: ‘Chúng tôi không thể làm gì được nữa. Nếu anh ấy đau đớn quá thì chị nên tìm cách giảm đau cho anh ấy. Dựa trên tình trạng sức khỏe của anh ấy thì anh ấy chỉ có thể sống nhiều nhất là ba tháng nữa.’

“Không giống như ở Mỹ và nhiều quốc gia khác, các bác sỹ Trung Quốc thường báo cho gia đình biết tình trạng thật của bệnh nhân nguy kịch và không cho bệnh nhân biết. Nghe tin đó, vợ và gia đình tôi suy sụp hoàn toàn. Lấy mẫu sinh thiết từ khối u, vợ tôi đến Bệnh viện Ung bướu Bắc Kinh và Bệnh viện Đa khoa Quân đội Thẩm Dương và họ cũng đưa ra cùng một kết luận.

“Gia đình tôi đã đi khắp nơi tìm phương cách cứu chữa nhưng không có kết quả gì.

“Tôi vẫn không biết tình trạng thực sự của mình và đã nghĩ rằng tôi có cơ hội hồi phục sức khỏe. Nhưng càng ngày tình trạng của tôi càng trở nên tồi tệ hơn. Khi ngồi hoặc nằm tôi phải chịu đựng những cơn đau không ngớt. Tôi không thể ngủ được.

“Trong suốt những ngày đó, vợ tôi đã liên tục kể cho tôi nghe về Pháp Luân Công, đặc biệt về lợi ích sức khỏe mà Đại Pháp mang lại. Tôi đã quát tháo cô ấy giống như trước đây. ‘Đừng nói với tôi những điều đó. Nếu Pháp Luân Công có thể chữa tất cả bệnh tật, tại sao chúng ta vẫn cần bác sỹ và bệnh viện?’

“Rồi một ngày cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi và nói một cách nghiêm túc. ‘Mẹ con em đang làm việc với công ty bảo hiểm về bảo hiểm nhân thọ của anh.’ Thấy tôi có vẻ thờ ơ, vợ tôi nói rằng căn bệnh ung thư của tôi tệ hơn tôi nghĩ và không thể chữa trị. Sau đó cô ấy cho tôi xem kết quả kiểm tra sức khỏe chi tiết của tôi từ nhiều bệnh viện khác nhau.

“Tôi đã khóc. Ngay khi tôi định bàn bạc về việc lo hậu sự cho tôi thì vợ tôi ngăn tôi lại. ‘Vào lúc này chỉ có Pháp Luân Công mới có thể cứu được anh.’ Thấy tôi không có ý phản đối, cô ấy nói: ‘Đầu tiên chúng ta hãy đi ăn tối đã. Sau đó em sẽ đọc Chuyển Pháp Luân cho anh nghe [cuốn sách chính của Pháp Luân Công]. Được chứ?’

“Những lời chân thành của cô ấy khiến tôi cảm động và tôi đã trả lời: ‘Được. Em đọc đi, anh nghe!’

“Ngạc nhiên thay, tôi có thể ăn một cách bình thường trong bữa ăn đó, điều mà tôi đã không thể làm trong một thời gian dài. Khi vợ tôi đọc Chuyển Pháp Luân cho tôi nghe, tôi cảm thấy buồn ngủ trước khi cô ấy đọc xong bài giảng đầu tiên. Trong nhiều tháng qua đây là lần đầu tiên tôi có thể ngủ ngon giấc suốt cả đêm.

“Nhưng ngày hôm sau tôi vẫn còn nghi ngờ. ‘Bây giờ bệnh viện có đủ thứ cách trị bệnh. Làm sao em biết không phương thuốc nào có thể giúp được anh?’ Thấy tôi không tin, vợ tôi và tôi đã đến bệnh viện lần nữa. Nhìn vào kết quả kiểm tra và nghe ý kiến của bác sỹ, tôi không thể nói được gì.

“Chúng tôi tiếp tục đọc Chuyển Pháp Luân sau khi trở về nhà. Tôi cảm thấy quyển sách thật sự uyên thâm và nhiều lúc khiến tôi chấn động. ‘Tôi phải đọc xong quyển sách đó trong lúc còn sống!’

“Hai ngày sau, tôi bắt đầu luyện công. Ngạc nhiên thay, tôi cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp đang vận chuyển bên trong cơ thể tôi, đặc biệt là ở cánh tay. Ngay sau đó tôi đã có thể sử dụng bàn tay của mình và eo cũng không còn đau như trước đây nữa. Sức khỏe tôi đã hồi phục trở lại.

“Một buổi tối tôi nằm mơ. Tôi xách một chiếc vali và đang đi bộ cùng với vợ mình. Cô ấy đi rất nhanh và tôi không thể đuổi kịp cô ấy. Sau đó chiếc vali bị mòn và những thứ bên trong rơi ra từng cái từng cái một. Tôi đã vội vã và không chú ý đến những thứ bên trong chiếc vali. Khi tôi đi đến một cái cổng, chiếc vali hoàn toàn biến bất. Chúng tôi đi qua cánh cổng và đến một thế giới mới và rất tươi đẹp.

“Tôi rất xúc động và biết ơn Sư phụ đã thức tỉnh tôi. Ngài đã cứu tôi khỏi thế giới trần tục này, mặc dù tôi có chấp trước mạnh mẽ vào danh, lợi và tâm tranh đấu hiếu thắng.

“Bây giờ tôi rất khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng. Những thay đổi tích cực ở tôi đã khiến mọi người có cái nhìn mới về Pháp Luân Công. Một số người đã quyết định thoái các tổ chức cộng sản để không còn liên quan đến chính sách đàn áp Pháp Luân Công của nó. Một số người thậm chí còn đọc Chuyển Pháp Luân và luyện các bài công pháp.

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2015/5/30/310111.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2015/6/11/151013.html

Đăng ngày 26-07-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Khối u tuyến giáp biến mất sau 40 ngày tu luyện Pháp Luân Công


Bài viết của một học viên Đại Pháp ở Trung Quốc,
[MINH HUỆ 30-05-2015] Mẹ và các chị em chúng tôi thường tụ tập để nấu ăn cùng nhau. Một ngày Chủ Nhật, trong khi chúng tôi đang làm bánh bao, thì một người chị đã hỏi tôi về chỗ sưng ở cổ tôi.
Tôi thường mặc áo cổ lọ vì vậy tôi đã không nhận thấy bất cứ điều gì bất thường trên cổ mình. Để chắc chắn, tôi đã kiểm tra trong gương và thấy một khối u có kích thước bằng một lòng đỏ trứng gà. Mọi người đã lo lắng và khuyên tôi đi khám bác sĩ.
Người bác sĩ đã kiểm tra cho tôi khẳng định rằng đó là một khối u tuyến giáp. Ông thông báo với tôi rằng tôi cần phải phẫu thuật càng sớm càng tốt. Đương nhiên, tin tức này đã làm xáo trộn mọi thứ. Tôi đã xin ông chủ cho tôi nghỉ hai tuần để phẫu thuật.
Một người chị của tôi đã có ý tưởng khác. Chị nói với tôi: “Nếu em thực sự tin vào Pháp Luân Đại Pháp, em sẽ được chữa khỏi mà không cần phẫu thuật. Rất nhiều người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp không bao giờ bị bệnh và họ cũng không phải dùng bất cứ loại thuốc nào.”
Tôi biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, và rằng các học viên Pháp Luân Đại Pháp tuân theo các nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn. Nhưng sau khi chế độ cộng sản bắt đầu đàn áp môn tu luyện vào năm 1999, tôi không còn nghe nói gì về môn tập. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng thật thần kỳ khi mà các học viên không bao giờ bị bệnh, thậm chí còn không bị các chứng cảm mạo thông thường.
Phẫu thuật rất tốn kém, và tôi sẽ phải chịu đau đớn, khó chịu và cả một vết sẹo sẽ xuất hiện trên cổ mình. Tôi nghĩ rằng tôi nên thử tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Vì vậy, tôi bắt đầu học sách Chuyển Pháp Luân vào ngày nghỉ việc đầu tiên của mình, và tôi cũng đã học được các bài công pháp. Sau khi học Chuyển Pháp Luân, tôi nhận ra cuốn sách giải quyết được phần lớn những gì tôi đã từng thắc mắc, và cuốn sách đã giúp tôi hiểu thế nào là một người tốt. Dần dần, tôi đã có thể buông bỏ nhiều thứ mà đã làm phiền tôi trong quá khứ. Tôi cũng đã có thể buông bỏ sự tức giận của mình.
Tuy nhiên, tôi đã chấp trước vào khối u trên cổ của mình. Mỗi ngày tôi nhìn vào gương và tự hỏi tại sao nó vẫn chưa biến mất. Khi hai tuần trôi qua, tôi trở lại làm việc với khối u vẫn còn trên cổ và còn bị sổ mũi.
Một vài ngày sau đó, tôi bắt đầu cảm thấy hơi đau ở xung quanh khối u trên cổ. Chị gái tôi nói với tôi rằng, nếu cơn đau không thể chịu nổi, tôi nên đi gặp bác sĩ.
Sau đó, tôi nhớ lại những lời của Sư phụ:
Khi chư vị càng thấy khó chịu thì tức là ‘vật cực tất phản’, toàn bộ thân thể chư vị cần được tịnh hoá hết, cần phải được tịnh hoá toàn bộ. Gốc của bệnh đã được dứt bỏ, chỉ còn chút dư khí đen kia để nó tự chạy xuất ra, để cho chư vị chịu một chút khó khăn, chịu một chút tội [khổ] ấy mà thôi; chư vị mà không chịu đựng một chút nào thì không thể được.“ (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân)
Sư phụ cũng giảng:
Chúng tôi nhấn mạnh một điểm: [nếu] chư vị không bỏ được cái tâm ấy, không bỏ được cái [suy nghĩ về] bệnh ấy, [thì] chúng tôi chẳng thể làm gì, đối với chư vị chẳng thể giúp được.” (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân)
Tôi nhận ra rằng tôi vẫn còn chấp trước vào căn bệnh này, điều mà tôi phải buông bỏ đi. Vì vậy, tôi quyết định không suy nghĩ về cổ mình hay nhìn vào gương nữa.
Hai tuần sau, tôi nhận ra khối u đã trở nên nhỏ hơn. Tôi nhờ chồng mình kiểm tra nó và anh đã đồng ý là khối u chắc chắn đã nhỏ hơn. Sau hai tuần nữa, khối u đã hoàn toàn biến mất. Toàn bộ gia đình tôi đã chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp.
Bố chồng và em trai của chồng tôi đều là bác sĩ. Họ không thể hiểu làm sao điều này có thể xảy ra được: Khối u tuyến giáp của tôi hoàn toàn biến mất sau 40 ngày mà không cần điều trị hay dùng bất kỳ loại thuốc nào. Y học hiện đại không thể giải thích điều đó.
Sư phụ đã loại bỏ hoàn toàn nghiệp bệnh cho tôi. Chúng tôi đều vô cùng cảm tạ Sư phụ vì sự cứu độ từ bi của Ngài .

Đăng ngày 10-08-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Chữ giản thể đã phản ánh thực trạng xã hội Trung Quốc như thế nào?

Nửa cuối năm 1950, Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã cải cách chữ Hán cổ thành chữ giản thể trên quy mô lớn. Chính vì vậy, những người sinh ra từ sau thập niên 60 đã không thể đọc hiểu được các thư tịch cổ, và tạo ra sự đứt gãy văn hóa truyền thống. Nền văn hóa Trung Quốc mấy nghìn năm đã bị mai một, thay vào đó là sự phổ biến rộng rãi của văn hóa ĐCSTQ.
Mỗi chữ Hán cổ là một thể sinh mệnh hoàn chỉnh, đó là sự kết tinh của những bối cảnh văn hóa, quá trình phát triển lịch sử và kinh nghiệm xã hội trong suốt chặng đường trưởng thành của một dân tộc. Bước vào thế giới chữ Hán, ta sẽ chứng kiến được những tri thức bác đại tinh thâm giống như một viện bảo tàng lịch sử. Tuy nhiên, chữ giản thể thì chỉ giống như một kí hiệu, nhìn thì có vẻ tiện lợi nhanh chóng, nhưng, thực chất lại là một thứ tàn khuyết bất toàn, giản mà không tinh. Đã vậy còn phá hoại luôn nội hàm của một hệ thống văn tự.
Cùng với việc giản hóa chữ Hán, văn hóa truyền thống bị bỏ rơi, đạo đức suy thoái, xã hội hỗn loạn, con người thiển cận. Hiện nay, tại Trung Quốc chữ giản thể được sử dụng rộng rãi, và cũng là thứ ký hiệu thể hiện rõ nhất bộ mặt xã hội Trung Quốc đương thời.
Ví dụ, chữ Thân 親 tức thân thích, thân hữu. Gồm bộ tân 辛 bên trái, và chữ kiến 見 bên phải, hàm nghĩa của bộ tân tức là vị cay, tượng trưng cho sự gian khổ, kiến tức là gặp mặt, nhìn thấy nhau; cho dù trong lúc khó khăn nhất, những người thân vẫn có thể luôn ở bên cạnh và tương trợ lẫn nhau, vẫn luôn thăm viếng và giữ được tình cảm khăng khít. Chữ giản thể đã bỏ mất đi chữ kiến chỉ còn lại bộ tân, anh em, vợ chồng,cha con vì bước đường mưu sinh gian khổ đã không còn nhìn mặt nhau nữa.
Quảng cáo
Hương  郷「hương 」thay đổi thành乡 mất đi「lang」「郎」 (đàn ông , chồng). Ở nông thôn Trung Quốc ngày nay những thanh niên rời xa nhà, đi đến các đô thị lam việc, chỉ còn lại những đứa trẻ và người già.
Ái「愛」ý nghĩa là tình yêu, gồm bộ tâm 心 (con tim) và chữ thụ 受 (chịu đựng), tình yêu thương chính là sự chấp nhận và tình nguyện hi sinh. Chữ giản thể đổi thành 爱, mất đi chữ tâm (trái tim). Trở thành tình cảm (tình yêu) hời hợt bên ngoài không có con tim.
Tiến 進 (tiến lên)  gồm bộ sước 辶 (bước chân) và chữ giai 佳 (tốt đẹp), thay đổi thành 进, Chữ giai thay đổi thành bộ tỉnh「井」(cái giếng), tức “ bước chân đi vào giếng” cũng chính là tự hủy diệt mình.
Thính「聴」(nghe) gồm bộ nhĩ 耳 bên trái, chỉ cái tai;  bên phải là chữ thập 十 (số mười) phiếm chỉ số nhiều, chữ mục目 (con mắt) và cuối cùng là tâm 心 (con tim), người ta phải nghe bằng tai, nhìn nhận nhiều lần bằng mắt và suy xét bằng nội tâm. Chữ giản thể đã đổi lại thành 听 gồm chữ khẩu 口 (cái miệng) và cân 斤 (cái rìu).  Người ta không nghe bằng lỗ tai, không nhìn nhận bằng mắt và suy xét bằng trái tim; họ chỉ biết dùng miệng để tranh cãi và dùng vũ khí để giải quyết mâu thuẫn.
Sỉ 恥 (liêm sỉ, xấu hổ) gồm bộ nhĩ 耳 (tai) và chữ tâm 心 (con tim). Người ta phải hướng nội, lắng nghe tiếng nói của lương tri, liêm sỉ bên trong mình để biết hổ thẹn khi làm việc xấu xa. Chữ giản thể lại thay đổi thành 耻 gồm bộ nhĩ 耳 (tai) và chữ 止 (dừng lại), người ta chỉ biết nghe rồi để đó, chứ không tự suy xét chính lương tâm của mình.
Mãi 買 tức mua bán, gồm hai bộ khẩu 口 ở phía trên biểu thị sự thương lượng, mặc cả giữa bên mua và bán; còn bộ bối (vỏ sò) ở phía dưới tượng trưng cho tiền tệ (người xưa sử dụng vỏ sò như một dạng tiền tệ) thay đổi thành 「买」gồm nửa bộ mịch 冖 ở trên (có nghĩa là trùm kín, bịt) ở dưới là bộ đầu 头 (cái đầu), về bản chất việc mua bán là phải dùng tiền bạc nhưng ở đây lại giống như sự bưng bít, bịt miệng và cướp giật tài sản.
Ưu 優 với ý nghĩa ưu tú, gồm bộ nhân 人 bên trái chỉ người và chữ ưu 憂 ở bên phải với ý nghĩa ưu tư, người xuất chúng ưu tú phải biết lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ. Chữ này đã đồi thành 优. Chữ ưu với nghĩa ưu tư đã bị đổi thành chữvưu 尤 tức sự kỳ lạ, khác thường, nổi bật; người thời nay có chút ít tài năng liền huênh hoang bộc lộ để thỏa mãn cá tính của mình chứ không còn chú ý đến việc phụng sự quốc gia, dân tộc.
Đạo導 mang ý nghĩa là dẫn đường, bên trên là chữ đạo 道 tức là con đường lớn, hàm nghĩa này còn chỉ đạo lý của vũ trụ và nhân sinh, bên dưới là chữ thốn 寸 (độ dài bằng chiều rộng của hai ngón tay chập lại) một trong những đơn vị đo độ dài nhỏ nhất của người Trung Quốc cổ. Người dẫn đường phải am tường đạo lý, trên mỗi bước chân từng phải cân nhắc tới đạo lý từng chút một, như thế mới không bị lầm lạc. Chữ giản thể đổi chữ đạo thành bộ tỵ 巳 ở phía trên, ứng với con rắn trong 12 địa chi, chẳng lẽ lãnh đạo là phải bước theo vết bò của rắn rết?
Trong chữ Hán phồn thể chữ dược 藥 có nghĩa là thuốc bên trên là bộ thảo với hình dạng 艸…, là tượng trưng cho thảo mộc, cỏ cây, dược liệu mà người xưa sử dụng đều là cây cỏ. Ở dưới là chữ lạc 樂 tức là niềm vui. Thân thể có bệnh khó chịu vô cùng, sau khi dùng thuốc thì cơ thể trở nên thoải mái, thân tâm an lạc. Đó là hàm nghĩa của chữ dược 藥. Chữ dược giản thể 药 vẫn giữ nguyên bộ thảo ở bên trên, nhưng chữ lạc 樂 ở dưới lại bị đổi thành chữ ước 約, nghĩa là ước thúc, trói buộc, gò bó,… hoàn toàn không giống với ý nghĩa ban đầu.
Chữ giản thể vốn cầu sự tinh giản mà bỏ mất nội hàm, cầu lấy sự nhanh chóng ở bề mặt mà bỏ mất chiều sâu trong ý nghĩa, thậm chí tương phản. Tuy nhiên cũng có những chữ Hán không thay đổi, hầu hết là những chữ có hàm nghĩa xấu. Ví dụ như ma (ma quỷ) 魔 thì vẫn là 魔,  qủy 鬼 thì vẫn là 鬼,phiến  騙(lừa gạt) thì vẫn là騙,tham 貪 thì vẫn là 貪, độc 毒 thì vẫn là 毒,dâm 淫 thì vẫn là 淫,đổ  賭 (cờ bạc) thì vẫn là 賭.
Những điều tốt đẹp thì cắt mất, những thứ xấu xa giữ còn tồn tại. Có thể nói những từ giản thể đang thể hiện hoàn cảnh xã hội Trung Quốc hiện đại vô cùng chính xác.
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè

Cây bạch quả – loài cây trường thọ có từ thời cổ đại

No other plant alive today has a leaf like a ginkgo tree. (toto8888/iStock)
Danh tiếng ‘thảo dược bảo vệ trí nhớ’ của cây bạch quả đang bị lu mờ, tuy nhiên loài cây này vẫn còn có nhiều lợi ích khác nữa
Rất ít loài cây nào có được một lịch sử lâu đời và thú vị như loài cây bạch quả.
Cây bạch quả già, rất là già. Loài cây này có từ thời khủng long và mang những đặc tính đặc trưng không giống với bất kỳ loài cây nào khác còn sống đến ngày nay. Các nhà thực vật học xem loài cây này như một “hóa thạch sống”.
Cách đây ít nhất là 150 triệu năm, cây bạch quả phát triển ở khắp bán cầu Bắc, tuy nhiên nó đã gần như tuyệt tích trong một sự kiện tuyệt chủng lớn sau kỷ băng hà. May mắn thay, một ít mẫu cây còn sót lại đã sống sót ở Trung Quốc. Theo truyền thuyết, các nhà sư Trung Quốc và Tây Tạng đã nhận thấy giá trị của loài cây quý hiếm này và bắt đầu nhân giống nó. Nhờ vào những nỗ lực của các nhà sư mà ngày nay chúng ta mới có được cây bạch quả.
Quảng cáo
Cây bạch quả được tôn quý ở khắp Châu Á, tại nơi đây loài cây này đã trở thành biểu tượng của trường thọ và giác ngộ. Những mẫu cây còn sót lại già nhất trên thế giới được trồng bên ngoài những ngôi đền và tu viện ở Trung Quốc. Người ta tin rằng một cây bạch quả to ở tỉnh Thiểm Tây đã được trồng bởi vị sáng lập nên Đạo giáo, ngài Lão Tử. Một cây khác được tìm thấy ở bên ngoài đền Địa Lâm ở tỉnh Sơn Đông, ước tính đã hơn 3000 tuổi.

Y học hiện đại

Cây bạch quả từ hàng ngàn năm qua đã là một nguồn thực phẩm và y học dân gian của người Trung Quốc. Ngày nay, cây bạch quả là một trong những loại thảo mộc được nghiên cứu và sử dụng rộng rãi nhất trên thế giới.
Chiết xuất lá bạch quả là chủ đề của hơn 400 nghiên cứu đã được công bố. Loại lá này cho thấy cải thiện lưu thông tuần hoàn trong khắp cơ thể, chủ yếu là vùng đầu. Vì lý do này, cây bạch quả đã được sử dụng trong nhiều thập kỷ nhằm cải thiện trí nhớ và ngăn ngừa rối loạn tâm thần.
Tuy nhiên, cây bạch quả có thể không hiệu quả bằng thuốc chữa bệnh mất trí nhớ hay thuốc ngăn ngừa rối loạn tâm thần như người ta từng nghĩ. Trong khi một số nghiên cứu từ thập niên 1980 cho thấy hứa hẹn về khả năng cải thiện trí nhớ thì trong những thử nhiệm tốt hơn gần đây, danh tiếng cải thiện trí nhớ của cây bạch quả đã không thể được chứng minh. Một nghiên cứu quan trọng năm 2009 công bố trên tạp chí American Medical Association, tạm dịch Hiệp Hội Y Khoa Hoa Kỳ, kiểm tra hơn 3000 người lớn tuổi trong 8 năm. Các nhà nghiên cứu phát hiện rằng cây bạch quả không hề có hiệu quả đối với chứng suy giảm khả năng tư duy.
Cây bạch quả có thể không ngăn ngừa chứng rối loạn tâm thần, nhưng một vài nghiên cứu cho thấy cây này có thể có lợi cho những người đã bị mắc chứng Alzheimer. Những nghiên cứu này phát hiện rằng chiết xuất cây bạch quả cũng hiệu quả như thuốc trị Alzheimer đã được chấp nhận – Aricept, tuy nhiên không có tác dụng phụ. Trong những thử nghiệm khác, cây bạch quả đã cho thấy khả năng chữa trị được hội chứng tiền kinh nguyệt, lo lắng, trầm cảm, và thoái hóa điểm vàng.
Nhiều người xem lá bạch quả là thuốc bổ cho tim mạch, và sử dụng để chữa chứng cao cholesterol, cao huyết áp, bệnh tim mạch vành và chứng đau thắt ngực. Theo các nhà nghiên cứu, sức mạnh y khoa của cây bạch quả đến từ các chất chống oxi hóa và các hợp chất flavonoid.
Hạt cây bạch quả là một loại đặc sản khắp Châu Á mặc dù mùi của nó khiến người ta phát nôn. (nobuhama55/iStock)

Công dụng truyền thống

Cũng như các nhà nghiên cứu hiện đại đang tìm ra những công dụng của cây bạch quả mà người Trung Hoa cổ xưa không nhận ra, tổ tiên của chúng ta đã thấy những đặc tính của cây bạch quả mà chắc chắn là chúng ta cũng sẽ bỏ qua. Theo một học giả y học triều Minh, Lý Thời Trân, các đạo sĩ thường khắc những câu thần chú và làm dấu lên gỗ cây bạch quả già để đi vào thế giới tâm linh.
Những ứng dụng hiện đại nhất của cây bạch quả không được các nhà thảo dược xưa kia biết đến. Tương tự như vậy, sự tập trung của y học hiện đại đối với lá cây bạch quả là một phát triển khá gần đây. Những nhà thảo dược Trung Hoa cổ thích hạt bạch quả hơn, vốn theo truyền thống được sử dụng để chữa những vấn đề về phổi (viêm phế quản và hen phế quản) cũng như bí tiểu và huyết trắng. Trong thuật ngữ y học Trung Hoa, cây bạch quả có công dụng làm khô ráo. Cũng như những loại cây khác được dùng trong y khoa (như sồi trắng), cây bạch quả có công dụng cầm máu.
Cây bạch quả có nhiều tên gọi trong thời Trung Quốc cổ đại – cây móng tay Phật, cây Công Tôn (ý nói đến Hoàng Đế Công Tôn Hiên Viên) và cây chân vịt (y nói đến hình dáng lá đặc trưng của cây này).
Tuy nhiên, từ triều đại nhà Tống, tên tiếng Hoa chính của cây bạch quả là “yinxing” (ngân hạnh) nghĩa là “quả hạnh nhân bạc” mặc dù hạt cây bạch quả giống hạt hồ trăn hơn. Thậm chí tên gọi mà chúng ta quen thuộc “ginkgo” xuất phát từ phát âm sai một từ tiếng Nhật nghĩa là “quả đào bạc.”
Có hai nguyên nhân lớn giải thích tại sao người hiện đại thích lá cây bạch quả hơn hạt cây này: hạt cây bạch quả hơi độc và có mùi hôi. Các nhà thảo dược Trung Hoa cổ đại đôi khi sử dụng lá cây này để trị ho, ngạt thở và giảm đau, chứ không bao giờ dùng để chữa những vấn đề về trí nhớ. Một bài thuốc Trung Hoa cổ đại dùng bột lá nướng thành bánh mì hay làm bánh để chữa tiêu chảy.

Tác dụng phụ

Chất độc trong hạt bạch quả (gọi là ginkgotoxin) được giải bằng cách nấu chín, nhưng các nhà thảo dược Trung Hoa thường kê một lượng ít hạt bạch quả tươi để chữa chứng long đờm. Hạt bạch quả theo truyền thống được ăn vào những dịp đặc biệt ở khắp Châu Á.
Lá bạch quả cũng còn sót chất độc ginkgotoxin, nhưng ở lượng ít hơn. Dùng ở lượng vừa phải, hạt bạch quả có thể chấp nhận được, nhưng một số người có thể bị đau đầu, nôn, chóng mặt và tiêu chảy, đặc biệt nếu họ dùng quá nhiều.
Theo “Chinese Herbal Medicine Materia Medica”, tạm dịch “Khoa Học Y Dược Thảo Mộc Trung Hoa” của tác giả Dan Bensky và Andrew Gamble, thuốc giải độc ginkgo là một loại trà làm từ rễ cây cam thảo luộc chín, hay vỏ hạt bạch quả luộc chín.
Vì bạch quả cải thiện tuần hoàn trong cơ thể, nên nó được kê đặc biệt cho những người đang dùng những đơn thuốc chống đông máu như Coumadin. Những ai bị dị ứng với cây thường xuân độc hay sồi độc cũng được yêu cầu tránh bạch quả. Còn đối với bất kỳ loại thảo dược nào, hãy tham vấn một nhà thảo dược giỏi để có được những kết quả tốt nhất.
Một nghiên cứu năm 2012 cho biết ginkgo có thể gây ung thư, khiến Center for Science in the Public Interest, tạm dịch Trung tâm Khoa Học Nghiên Cứu Xu Hướng Cộng Đồng, kêu gọi người tiêu dùng tránh dùng các sản phẩm bạch quả. Tuy nhiên, rất khó chấp nhận được những lỗi quan trọng trong nghiên cứu khiến cây bạch quả phải mang tiếng xấu gây ra bệnh ung thư. Theo Hội Đồng Thực Vật Mỹ (ABC), nghiên cứu này đã sử dụng chiết xuất cây bạch quả Thượng Hải kém chất lượng chứ không phải chiết xuất cây bạch quả của Đức vốn được quốc tế chấp nhận.
Một điều thậm chí còn quan trọng hơn nữa là những liều lượng sử dụng cho chuột thí nghiệm trong nghiên cứu này cao hơn từ 55 đến 108 lần so với liều lượng thông thường mà con người sử dụng (120 – 240 mlg mỗi ngày).
Cây bạch quả có thể phát triển cao hơn 150 m và sống được hàng ngàn năm (hmlCA/iStock)

Những thực tế về cây bạch quả

Cây bạch quả rất cứng cỏi. Loài cây này không những sống qua kỷ băng hà mà còn là loài cây làm đẹp phổ biến cho các vùng thành thị vì chúng kháng bệnh và chịu được ô nhiễm. Cây bạch quả là một trong những sinh vật ít ỏi có thể sống sót qua vụ đánh bom Hiroshima.
Cây bạch quả được tìm thấy trên khắp thế giới tuy nhiên các nhà bảo vệ môi trường lo ngại cho tương lai của loài cây này do thiếu đa dạng sinh học. Từ năm 1998, Liên đoàn quốc tế Bảo Tồn Thiên Nhiên và Các Nguồn Tài Nguyên Thiên Nhiên (IUCN) đã đưa cây bạch quả vào Danh Sách Đỏ Những Loài Bị Đe Dọa vì nơi duy nhất mà chúng sống trong thế giới hoang dã là Khu bảo tồn Thiên Mục Sơn ở miền đông Trung Quốc. Người ta trồng nhiều cây bạch quả đực hơn vì cây cái cho hạt có mùi hôi.
Đức, Pháp, và Trung Quốc là những nước sử dụng các chất bổ sung dinh dưỡng làm từ cây bạch quả nhiều nhất nhưng phần lớn nguyên liệu là đến từ Nam California, cũng là nơi có cánh đồng trồng cây bạch quả có diện tích 12.000 acre, tương đương 48.562.277 mét vuông.
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè

Cây chùm ngây và những công dụng không ngờ

Lá chùm ngây tuy nhỏ, tròn nhưng có chứa giá trị dinh dưỡng rất cao (iStock/bdspn)
Thật khó để bàn về cây chùm ngây* mà không có cảm giác như đang nói khoác! Nhiều người gọi đây là ‘cây thần kỳ’, và những công dụng dưới đây sẽ giúp bạn hiểu vì sao nó có tên gọi ấy.
Với cùng một đơn vị đo, lá cây chùm ngây chứa gấp đôi lượng protein và canxi có trong sữa, ngoài ra lượng beta carotene, vitamin C, kali, chất sắt cũng như những dưỡng chất có lợi khác cũng không kém phần ấn tượng. Cây chùm ngây còn được chứng minh có triển vọng điều trị và phòng chống được hàng trăm loại bệnh.
Có một số giống chùm ngây được sử dụng làm thực phẩm lẫn dược phẩm trong ít nhất là 4000 năm qua. Loại được chú ý nhiều nhất là giống chùm ngây oleifera—có nguồn gốc từ Ấn Độ và Pakistan, có khả năng chịu được khô hạn và phát triển nhanh.
Ngày nay, giống cây này có thể mọc được ở những nơi có khí hậu khắc nghiệt nhất trên thế giới, thậm chí còn nhanh lớn trong những điều kiện mà nhiều giống cây khác không thể tồn tại nổi. Người dân địa phương còn đặt cho nó những cái tên có nghĩa như “thứ duy nhất tồn tại trong mùa khô”, và “bất diệt”.
Quảng cáo

Nguồn dưỡng chất tuyệt vời

Chùm ngây có lá nhỏ, tròn, vị rau cải với hình dáng giống như rau bina (chân vịt), và có thể ăn sống như xa lát hay sấy khô, nghiền thành bột và rắc lên thức ăn kiểu như một thứ gia vị. Chùm ngây có quả dài, khi quả còn non ăn giống như đậu tây hay đậu bắp. Hạt của chúng có thể được chế biến giống như những món làm từ đậu Hà Lan hoặc được ép thành dầu bổ dưỡng. Ngay cả hoa và rễ của chúng cũng có thể ăn được.
Chỉ trong khoảng một thập kỷ trước đây thôi, cây chùm ngây gần như không được nhiều người trên thế giới biết đến. Thậm chí, nhiều người dân sống trong vùng khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới (nơi sinh trưởng của giống cây này) lại ít chú ý đến nó. Nhưng mới đây, các nhà nghiên cứu đã tập trung nghiên cứu giống cây này và điều đó đã giúp cho mọi người hiểu rõ hơn về nó. Quỹ Khoa học Quốc gia và Hội Địa lý Quốc gia đang hỗ trợ cho việc nghiên cứu cây chùm ngây, và năm 2007 loại cây này đã được Viện Sức khỏe Quốc gia công nhận là “Giống thực vật của năm”.
Trong ngôn ngữ tiếp thị của giới công nghiệp, cây chùm ngây được xem là một loại siêu thực phẩm. Các cơ quan viện trợ quốc tế đã và đang quảng bá cây chùm ngây trong chiến lược chống suy dinh dưỡng ở những nước nghèo. Nhưng tiềm năng của nó còn tuyệt vời hơn thế.
Cây chùm ngây vừa mang đến cho chúng ta nguồn dinh dưỡng có chất lượng, lại dễ trồng ở ngay tại địa phương. Nó được sử dụng rộng rãi bởi chương trình tình nguyện Peace Corps; còn những quốc gia nghèo ở Châu Á, Châu Mĩ Latinh và vùng Ca-ri-bê đã bắt đầu nắm bắt nguồn dinh dưỡng quý giá này. Ở nơi nào mà bữa ăn chính bao gồm toàn tinh bột và ngũ cốc thì chỉ cần cho thêm một muỗng canh bột chùm ngây là đã có thể tạo nên một sự khác biệt lớn về mặt dinh dưỡng.
Hàm lượng vitamin A cao có lẽ là đặc điểm đáng quý nhất của cây chùm ngây xét về mặt dinh dưỡng. Ước tính có khoảng 670.000 trẻ em bị tử vong mỗi năm do thiếu hụt vitamin A, và nhiều người tin rằng nếu cộng đồng những nước nghèo đều trồng và tiêu thụ cây chùm ngây nhiều hơn thì tỷ lệ tử vong có thể sẽ nhanh chóng được giảm thiểu.

Cây của sự sống

Các bác sĩ thời cổ đại trong hệ thống y học Ayurveda đã khen ngợi đặc tính hữu hiệu của cây chùm ngây đối với việc chữa trị hàng trăm chứng bệnh. Trong vài năm qua, nghiên cứu hiện đại đã thừa nhận giá trị của những phương thuốc dân gian trên. Cây chùm ngây đã chứng tỏ có triển vọng trong việc chữa trị bệnh đái tháo đường, cao huyết áp, chứng táo bón, ung thư, bệnh thiếu máu, viêm loét, các vấn đề về thận và viêm gan.
Thế nên thật dễ hiểu là một loại cây bổ dưỡng như thế có thể cải thiện năng lượng, tăng cường chức năng miễn dịch và kích thích tuyến sữa. Với một lượng vitamin A như thế, chùm ngây còn giúp giải quyết các bệnh về da và các vấn đề về tim mạch. Những dưỡng chất khác từ cây chùm ngây được sử dụng trong quy trình điều trị còi xương ở Senegal và Mali. Cây chùm ngây giàu chất chống oxy hóa và là nguồn thực vật dồi dào nhất về axit amin tryptofan giúp giảm lo âu và mất ngủ.
Cây chùm ngây còn có nhiều thuộc tính khác (như là khả năng điều tiết hóc môn tuyến giáp) khiến nó trở thành một loại thực phẩm tốt như thuốc vậy.
Tác dụng kháng viêm mạnh của cây chùm ngây được dân gian sử dụng trong việc điều trị bệnh viêm loét dạ dày. Dầu cây chùm ngây (còn được gọi là dầu Ben) đã được công nhận là có thể bảo vệ gan khỏi chứng viêm mãn tính.
Loại dầu này độc đáo ở chỗ, không giống như những loại dầu thực vật khác, nó có thể giữ thức ăn không bị ôi thiu. Với đặc tính này dầu chùm ngây trở thành một chất bảo quản rất tốt, giúp thực phẩm tránh bị hư hỏng nhanh. Dầu có thể được dùng cho cả chiên xào hay trộn xa lát. Không những thế, dầu này còn được sử dụng bôi tại chỗ để điều trị các vấn đề về nấm, viêm khớp, và là một chất dưỡng ẩm tuyệt vời cho da.
Chưa hết, còn có thể sử dụng hạt cây chùm ngây để làm sạch nước. Các nhà nghiên cứu vẫn đang chứng minh các phương pháp hiệu quả trong suốt 40 năm qua.
Nếu bạn không tìm được lá tươi thì cũng có thể sử dụng bột chùm ngây hoặc viên nang (Shutterstock)

Sử dụng chùm ngây như thế nào

Cây chùm ngây khá dễ tìm cho dù bạn không sống ở các nước nhiệt đới. Hầu hết nguồn cung cấp chùm ngây ở Mỹ đều đến từ Hawaii, nhưng cũng có một số được nhập khẩu từ Ấn độ.
Nếu bạn không thể mua được lá tươi, xin đừng băn khoăn: bột cũng là một lựa chọn thay thế khả dĩ. Bạn có thể cho bột vào món súp, sinh tố hoặc những thực phẩm khác với tác dụng bổ sung thêm chất dinh dưỡng. Bột chùm ngây hữu cơ thường rẻ hơn các loại bột rau củ khác trên thị trường.
Không như lá tươi, bột chùm ngây không có vị hăng giống như cải, nhưng lại khó giấu đi hương vị nồng nàn của rau củ. Bạn có thể bắt đầu từ một muỗng cà phê mỗi ngày và từ từ tăng dần lên thành một muỗng canh hoặc nhiều hơn. Bạn cũng có thể tìm mua dạng viên nang nếu vẫn không thể chịu được mùi vị hăng nồng của nó.
Dầu chùm ngây cũng khá dễ tìm, nhưng xin được khuyến cáo rằng nó có thể đắt gấp 15 lần so với dầu ô-liu cho mỗi ounce. Dầu hữu cơ được ép lạnh có thể mua qua mạng hay trong các cửa hàng thực phẩm sức khỏe. Chất lượng có thể rất khác nhau.
* Theo wikipedia, chùm ngây được phát hiện mọc hoang từ lâu đời tại nhiều địa phương như Thanh Hóa, Ninh Thuận, Bình Thuận, vùng Bảy Núi ở An Giang, đảo Phú Quốc v.v.
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè