Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Cuộc đời khốn khổ trước khi tìm được Đại Pháp


Bài viết do học viên Tiểu Quân kể lại, Cam Diệp chỉnh lý
[MINH HUỆ 12-8-2015] Tôi chắc chắn rằng mình sẽ không sống được đến nay nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Vì vậy, tôi đã nhờ một đồng tu giúp tôi viết lại câu chuyện của mình và gửi tới Minh Huệ Net. Tôi muốn chia sẻ những câu chuyện này, niềm vui và phúc lành mà Đại Pháp đã mang lại cho tôi.
Bị gia đình ngược đãi
Tôi sống một cuộc sống hạnh phúc khi còn nhỏ. Tuy nhiên, điều này đã thay đổi khi tôi 12 tuổi, khi đó tôi đã bị một tên lưu manh dùng dao đe dọa bắt cóc đi. Anh ta cố gắng ép tôi phải đi cùng anh ta vào núi nhưng sau đó đã chạy trốn khi tình cờ bị một trong những người anh của tôi bắt gặp. Tuy nhiên, gia đình đã không an ủi tôi sau khi tôi trở về nhà, mà lại khẳng định rằng tôi đã [trốn đi] hẹn hò với kẻ đã bắt cóc tôi. Anh tôi đẩy tôi xuống đất, cắt mái tóc dài và cạo trọc đầu tôi. Tôi vùng vẫy và khóc nhưng gia đình tôi chỉ đứng xung quanh và nhìn. Từ đó trở đi, tôi gần như câm lặng và có một khoảng thời gian gặp khó khăn trong giao tiếp.
Gia đình tôi nghĩ rằng tôi quá xinh đẹp nên không tốt cho bản thân. Họ nhốt tôi ở nhà và cấm tôi liên hệ với người khác. Họ nói rằng làm như vậy là để bảo vệ tôi khỏi những người xấu.
Tôi thậm chí còn không được phép đến trường. Giáo viên cũ của tôi đã yêu cầu cha mẹ tôi để tôi được đến trường, nhưng bố tôi nói rằng đó không phải việc của cô ấy.
Hàng xóm thì thầm sau lưng tôi và bàn tán rằng cha mẹ tôi nhốt tôi ở nhà vì tôi đã làm một số việc xấu. Tôi càng cảm thấy tủi nhục hơn và nghĩ rằng chỉ có cái chết mới cứu được mình.
Ý định tự sát bất thành
Lúc 16 tuổi, tôi làm việc ở một nhà máy nhỏ. Thật khó để tôi giao tiếp hay gây dựng các mối quan hệ với người khác. Sự cô đơn và trầm cảm khiến tôi phát điên và tôi đã nghĩ đến việc tự tử.
Tôi đã uống thuốc độc ba lần và nghĩ đến việc nằm trên đường ray xe lửa.
Thuốc độc hủy hoại sức khỏe tôi, nhưng không giết được tôi. Khi tôi nghĩ về đường ray xe lửa, một vị thần tiên xuất hiện trong giấc mơ và nói với tôi rằng tôi không được phép chết.
Vị thần nói: “Tàu thậm chí sẽ không chạy qua con. Nó sẽ bị chệch hướng và nhiều người sẽ bị thương.” Sau khi nghe điều này, tôi không còn nghĩ đến việc tự tử nữa.
Chịu nhiều khổ nạn
Khi tôi kết hôn, gia đình tôi không ủng hộ và cũng không tham dự lễ cưới. Điều này khiến mẹ chồng tôi nổi giận. Bà cũng bực bội với tôi vì tôi ít khi nói chuyện. Do đó, gia đình chồng ghét tôi và thường xuyên đánh đập tôi.
Chồng tôi lười biếng và không chịu làm việc. Anh cũng đánh bạc và quan hệ ngoài hôn nhân.
Tôi trở thành một nhà tạo mẫu tóc và mở một hiệu tóc. Công việc làm ăn phát triển thuận lợi. Lợi nhuận thu được từ hiệu tóc dùng để chi trả cho việc học đại học của em trai tôi và thanh toán các khoản nợ của chồng tôi.
Hai năm sau khi tôi sinh con trai, sức khỏe của tôi bắt đầu xấu đi. Tôi được chẩn đoán bị bại thần kinh não, ung thư vú và các căn bệnh khác, bao gồm cả bệnh tim. Tôi đã bị đột quỵ ở tuổi 29.
Mẹ chồng tôi lo rằng con trai bà sẽ phải chăm sóc cho tôi nếu tôi phải nằm liệt giường, nên bà đã đề nghị anh ấy li hôn với tôi. Khi tôi ra viện, tôi thấy gia đình chồng tôi đã lấy đi mọi thứ, bao gồm nhà của chúng tôi và con trai tôi. Tôi không có nhà hay gia đình nữa.
Nhân duyên với Đại Pháp
Trong thời điểm khó khăn nhất trong cuộc đời, tôi đã có hai giấc mơ báo trước tương lai của mình. Sau ngày tôi mơ giấc mơ thứ hai, một trong những người anh đã đến thăm tôi và mang cho tôi một vài cuốn sách. Đây là người anh đã cắt mái tóc của tôi khi tôi còn trẻ.
Tôi mở cuốn sách Chuyển Pháp Luân, nhưng học thức của tôi rất hạn chế, có quá nhiều chữ tôi không nhận ra được! Tôi đã rất buồn và bắt đầu khóc. Tôi cứ khóc đến khi mình ngủ thiếp đi trên cuốn sách. Khi tỉnh dậy và nhìn lại vào cuốn sách, tôi đã có thể đọc được tất cả các ký tự.
Sau khi đọc xong Chuyển Pháp Luân, tôi thấy tất cả những câu hỏi của mình về cuộc đời đã được giải đáp! Tôi không thể hạnh phúc hơn. Tất cả những khoảng thời gian nghiệt ngã trong quá khứ đã biến mất và tôi bắt đầu cười nói trở lại.
Tôi đã muốn trở thành một nữ tu khi tôi còn trẻ, nhưng không chùa nào nhận tôi. Người ta nói rằng duyên phận của tôi vẫn chưa đến. Bây giờ, tôi đã tìm được Đại Pháp.
Tôi lấy lại được sức khỏe của mình và hiệu tóc của tôi làm ăn phát đạt. Tất cả những người quanh tôi đều biết tôi từng bị bệnh rất nặng và đã phục hồi lại sức khỏe nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Bây giờ, sống chiểu theo nguyên lý Chân–Thiện–Nhẫn, tôi đã quyết định đến thăm mẹ chồng cũ của mình và giải quyết xung đột giữa chúng tôi. Khi thấy tôi, bà đã hối hận khi bắt tôi phải rời nhà và đã trả lại con trai cho tôi.
Một buổi tối tuyết rơi, tôi bị trượt chân và ngã. Phim chụp X-quang cho thấy tôi bị gãy hai xương ở cổ tay và một ngón tay. Tôi đã từ chối phẫu thuật, vậy nên một số bác sĩ đã kéo thẳng tay tôi và bó bột lại.
Lúc đó, tôi đã xin Sư phụ giúp đỡ. Cơn đau chấm dứt và tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp chạy qua cánh tay bị thương. Không lâu sau đó, tôi đã có thể cử động ngón tay bị gãy. Bác sĩ đã rất lúng túng.
Tôi tháo bột sau bảy ngày và cánh tay hoàn toàn bình phục. Một khách hàng của tôi nói: “Cánh tay của chị lành nhanh vậy! Sáu tháng trước tôi bị gãy chân và giờ vẫn còn đang khập khiễng. Pháp Luân Đại Pháp thật tuyệt vời.”
Công an thừa nhận rằng tôi đã nói sự thật
Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu bức hại Đại Pháp, công an địa phương đã bắt giữ tôi. Họ đưa tôi tới một trại tạm giam, nhưng tôi có triệu chứng mắc bệnh, vậy nên các quan chức tại trại tạm giam đã từ chối nhận tôi.
Công an đã đưa tôi tới một bệnh viện gần đó. Trước khi tu luyện Đại Pháp, tôi thường ở đó khi gặp vấn đề về sức khỏe. Mặc dù tôi đã không đến đó nhiều năm, một trong các bác sĩ đã nhận ra tôi. Anh ấy nói với một viên công an rằng: “Tôi không thể tin được cô ấy vẫn sống. Cô ấy đã mắc một số bệnh ở giai đoạn cuối! Cô ấy không thể nào là tội phạm được.”
Viên công an đáp: “Cô ấy không phạm tội gì cả. Cô ấy bị bắt vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cô ấy nói với chúng tôi rằng Đại Pháp đã chữa lành các bệnh giai đoạn cuối của cô ấy, nhưng chúng tôi không tin. Giờ thì chúng tôi biết cô ấy nói sự thật rồi.”
Tôi nói với các bác sĩ rằng Đại Pháp đã cứu mạng tôi, và nếu không có Đại Pháp tôi sẽ không sống được đến hôm nay.
Ngày hôm sau tôi đã về nhà và nhanh chóng phục hồi.

Đăng ngày 16-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Công an muốn ông nội mình tu luyện Pháp Luân Công sau khi tiếp chuyện với học viên


Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 30-8-2015] Từ tháng 5, hàng trăm học viên Pháp Luân Công trong vùng đã nộp đơn kiện Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo độc tài Trung Quốc đã phát động chiến dịch bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999. Ngay sau đó, các nhân viên Phòng 610 bắt đầu cấu kết với công an khu vực sách nhiễu các học viên gửi đơn kiện.
Các học viên trong vùng đã nói với các sĩ quan công an về môn tu luyện và cuộc bức hại. Nhiều người trong số các cán bộ đã hiểu được những gì thực sự đã xảy ra đối với các học viên trong vòng 16 năm qua.
Câu chuyện
Hai sĩ quan trẻ vừa đến nhà một học viên vào tháng 8, hỏi cô có kiện Giang Trạch Dân hay không. Người học viên thừa nhận việc đó và mời hai viên công an vào nhà. Cô pha cho họ một ấm trà ngon, hai viên công an rất ngạc nhiên bởi sự hiếu khách của cô ấy.
Người học viên chỉ đơn giản nói rằng họ là những vị khách của mình, và đó là điều mà cô muốn làm cho bất cứ vị khách nào vào một ngày hè nắng nóng.
Khi một sĩ quan hỏi tại sao cô kiện Giang Trạch Dân, cô nói rằng chính Giang Trạch Dân đã bắt đầu cuộc bức hại và lăng mạ các học viên và người sáng lập.
“Sư phụ Lý dạy chúng tôi trở thành người tốt và điều đó không có gì là sai trái. Tất cả bệnh tật của tôi đều biến mất sau khi tôi tu luyện. Chính phủ cần phải bồi hoàn cho các học viên và trả lại quyền tu luyện cho chúng tôi”, người học viên nói.
Viên công an hỏi nếu có bảo hiểm y tế cô có đi khám bác sĩ khi bị ốm không. Người học viên nói với anh rằng mình chưa bao giờ có bảo hiểm y tế.
“Trước khi trở thành một học viên, tôi không có việc làm để trả tiền bảo hiểm sức khỏe. Tôi bị đau dạ dày nặng và phát ban thường xuyên, nhưng tôi không thể làm gì vì chi phí điều trị đắt đỏ và tôi là người nghèo. Nó bắt đầu một vòng luẩn quẩn ở chỗ tôi không thể làm việc vì lý do sức khỏe, không đủ tiền đi khám chữa, nếu tôi không có công ăn việc làm. Cuộc sống là địa ngục trần gian đối với tôi. Sau khi tu luyện Pháp Luân Công, tất cả các bệnh của tôi đều biến mất, và bây giờ tôi không còn cần đến bảo hiểm y tế,” cô ấy nói.
Viên công an chăm chú lắng nghe và hỏi xem cô vẫn tu luyện Pháp Luân Công trong thời gian bức hại hay không.
Người học viên thừa nhận thẳng thắn, “Tại sao lại không? Một môn tu luyện tuyệt vời như vậy và tôi sẽ không từ bỏ thứ quý giá như vậy đâu.”
Viên sĩ quan nhìn người học viên và nói: “Ông nội tôi bị đau chân và không thể đi lại được. Bệnh viện không thể làm gì hơn để giúp ông ấy. Pháp Luân Công là một môn tu luyện tuyệt vời. Khi về nhà, tôi sẽ thuyết phục ông nội tôi tu luyện. Cảm ơn chị rất nhiều vì đã nói với tôi về điều đó.”
Bối cảnh
Năm 1999, Giang Trạch Dân, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã qua mặt các ủy viên khác của bộ Chính trị và phát động phong trào bức hại Pháp Luân Công.
Cuộc bức hại đã dẫn đến cái chết của rất nhiều học viên Pháp Luân Công trong 16 năm qua. Nhiều người đã bị tra tấn vì tín tâm của họ và thậm chí bị giết để mổ cắp nội tạng. Giang Trạch Dân chịu trách nhiệm trực tiếp về việc khởi xướng và duy trì cuộc bức hại tàn bạo.
Dưới sự chỉ đạo của ông ta, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã thành lập một cơ quan an ninh đứng ngoài vòng pháp luật, “Phòng 610” vào ngày 10 tháng 6 năm 1999. Cơ quan này có thẩm quyền cao hơn lực lượng công an và hệ thống tư pháp trong việc thực thi chỉ thị của Giang Trạch Dân liên quan đến Pháp Luân Công: hủy hoại thanh danh, vắt kiệt tài chính, và hủy hoại thể xác.
Luật pháp Trung Quốc cho phép công dân đứng đơn trong vụ án hình sự, nhiều học viên đang thực hiện quyền khiếu nại hình sự đối với kẻ cựu độc tài.

Đăng ngày 17-10-2015; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Hãy nghĩ cho người khác qua những điều nhỏ nhặt

Nếu như nói học vị, chức vụ đại biểu cho thân phận một người… thì tu dưỡng và thói quen, chính là thân phận thứ hai của người đó. Và điều này cần được ươm mầm từ những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống.

  • Nam du học từ Anh quốc trở về, mấy người bạn chúng tôi đã tổ chức một buổi tiệc ‘tẩy trần’ chào đón anh. Trong bữa tiệc, lời lẽ khiếm nhã của một người bạn khiến anh ấy cảm thấy không vui, mấy lần thể hiện rõ ra sự chán ghét. Tiệc tan, trên đường tiễn Nam về nhà, tôi thay người bạn kia giải thích,  nói rằng những lời lẽ đó bất quá chỉ là nói quen miệng thôi, không ám chỉ đến ai, nghe quen rồi cũng không cảm thấy gì.
Nam im lặng một lúc rồi nói: “Mình sẽ kể cho cậu một chút về kinh nghiệm mà mình học hỏi được từ lúc mới đến Anh”.
Cũng như đại đa số du học sinh khác ở Bristol, mình cũng ở nhờ một hộ dân cư nơi đó, vừa tiết kiệm, điều kiện đời sống cũng tốt.
Chủ nhà tên là Campbell, là một đôi vợ chồng già. Vợ chồng họ đối xử với mọi người nhiệt tình, hào phóng, họ chỉ thu của mình mấy Bảng Anh coi như tiền cho thuê nhà, họ còn kiên quyết “đoạt” mình khỏi tay nhà hàng xóm về nhà của họ. Có một du học sinh ngoại quốc ở trong nhà, đối với họ mà nói là một sự việc rất đáng tự hào. Họ không chỉ nói cho cả cộng đồng ở đó biết, mà còn gọi điện báo cho con gái xa ở Manchester và London.
Để mình thực hiện được giấc mơ xuất ngoại du học, cha mẹ đã mắc khoản nợ mấy trăm triệu. Mình đương nhiên vô cùng quý trọng cơ hội học tập không dễ gì mà có được này. Ngày nào cũng vậy, buổi tối ở thư viện một mạch cho đến khi thư viện đóng cửa mới chịu quay về.
Cũng may là gặp được chủ nhà tốt bụng, mình có thể tập trung tinh thần học tập, không phải lo lắng nhiều tới cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Mỗi ngày mình về “nhà”, những món ăn ngon lành đang chờ đợi mình; cách bốn năm ngày, bà Campbell bắt mình thay quần áo, sau đó đem quần áo bẩn đi giặt ủi sạch sẽ. Có thể nói, họ đối đãi với mình giống như con cái trong nhà vậy.
Thế nhưng, không lâu sau, mình cảm thấy ông Campbell đối với mình có chút lạnh nhạt, ánh mắt nhìn mình có chút khác thường. Nhiều lần ăn cơm, ông Campbell dường như muốn có lời gì muốn nói với mình, nhưng khi nhìn vợ, ông lại nuốt những lời ấy vào trong. Lúc đầu mình đoán rằng, họ có phải là chê tiền thuê nhà của mình quá ít, muốn tăng thêm nhưng ngại không biết nói sao.
11 giờ một đêm nọ, mình từ trường học trở về, rửa mặt xong vừa định thay đồ đi ngủ, ông Campbell rón rén bước vào phòng mình. Sau khi hỏi chuyện đôi ba câu, ông Campbell ngồi vào ghế, trong tư thế nói chuyện có vẻ nghiêm túc. Xem ra rốt cục ông ấy cũng muốn nói những lời cất giấu trong lòng. Trong đầu mình đã sớm có sự chuẩn bị, chỉ cần mình có thể chấp nhận được, ông ấy tăng tiền thuê nhà lên mình cũng đồng ý, dù sao người chủ nhà như vậy cũng không phải dễ mà tìm được.
Con trai“, ông Campbell bắt đầu nói, “Ở nhà con bên kia, lúc con nửa đêm về nhà, mặc kệ cha mẹ con có ngủ hay không, con đều dùng sức mà đóng cửa ầm ầm và cất tiếng ho lớn tiếng sao?”
Mình ngẩn cả người, chẳng lẽ đây là những gì nghẹn trong lòng ông ấy muốn nói sao?
Mình nói: “Con không rõ, có lẽ…”
Thật sự, lớn nhường này chưa từng có người nào hỏi mình vấn đề như vậy, chính mình cũng không chú ý những “chi tiết” này.
Ta tin là con không cố ý”, ông Campbell mỉm cười nói, “Vợ ta có chứng mất ngủ, mỗi buổi tối con đi về nhà đều đánh thức bà ấy, mà bà ấy một khi tỉnh lại sẽ rất khó ngủ tiếp; vì vậy, về sau nếu con có về trễ như thế, nếu như có thể chú ý nhẹ nhàng một chút, ta sẽ rất vui”.
Ông Campbell dừng lại một chút rồi nói: “Kỳ thực, ta đã muốn sớm nhắc nhở con chú ý, chỉ là vợ ta sợ sẽ làm con tự ái, một mực không cho ta nói; con là một người hiểu chuyện, con sẽ không vì thiện ý nhắc nhở của ta mà thấy tổn thương chứ?”
Mình miễn cưỡng gật đầu. Không phải là mình thấy ông ấy nói không đúng, cũng không phải là mình tự ái, mà chỉ là cảm thấy ông ấy có chút tính toán chi li nhỏ nhặt. Mình sống cùng cha mẹ hơn 20 năm nay, họ chưa bao giờ so đo với mình chuyện này. Nếu như vì vậy mà mình quấy rầy họ, họ cũng sẽ nhất định dễ dàng bỏ qua, nhiều nhất cũng đóng chặt cửa phòng ngủ của mình mà thôi. Trong lòng mình nghĩ: Rốt cục cũng không phải nhà của mình!
Đương nhiên, cho dù trong lòng mình có chút bực tức, nhưng mình vẫn tiếp nhận lời nhắc nhở của ông Campbell, mỗi buổi tối trở về đều rất chú ý nhẹ nhàng mọi thứ.
Thế nhưng, một buổi chiều không lâu sau, khi mình từ trường học trở về, vừa vào đến chỗ của mình, ông Campbell lại bước vào. Mình chú ý thấy mặt ông ấy có chút sa sầm.
Con trai, có lẽ con không vui, nhưng mà ta vẫn phải hỏi; lúc con đi tiểu, có phải là không nhấc cái đệm lót bồn cầu lên không?”
Trong lòng mình “lộp bộp” một tiếng. Mình thừa nhận, có lúc mình đi tiểu gấp, hoặc là lười biếng, khi tiểu cũng có không xốc miếng đệm lót bồn cầu lên”.
Dạ… thỉnh thoảng…” mình lúng túng.
Như vậy sao được?” ông Campbell lớn tiếng nói, “Chẳng lẽ con không biết như vậy sẽ làm nước tiểu văng tung tóe lên đệm sao? Cái này không chỉ là vệ sinh, mà còn là không tôn trọng người khác, nhất là đối với người phụ nữ”.
Mình giải thích: “Con hoàn toàn không có ý không tôn trọng người khác, chỉ là không…”
“Ta đương nhiên là tin tưởng con không có ý đó, nhưng điều này không nên trở thành một lý do như vậy”.
Nhìn ông Campbell đỏ mặt lên, mình lầm bầm: “Chuyện nhỏ như vậy, không đến nỗi làm cho ông tức giận như vậy”.
Ông Campbell càng thêm kích động: “Nghĩ cho người khác, để trong tâm và tôn trọng người khác, đây là điều tu dưỡng tối thiểu nhất, mà chân chính của việc tu dưỡng là thể hiện từ việc nhỏ nhất.
Con trai, thi đậu học vị hay có một chức vị gì đó tuy trọng yếu, nhưng những thói quen tu dưỡng khi ở cùng người khác cũng vô cùng quan trọng. Nếu như nói học vị, chức vụ đại biểu cho thân phận một người… thì tu dưỡng và thói quen, chính là thân phận thứ hai của người đó, cũng như thế, mọi người sẽ từ đó mà phán đoán một con người”.
Mình không thể nào kiên nhẫn lắng nghe, tiện tay cầm một quyển sách lật lung tung cả lên. Mình cảm thấy ông Campbell vô cùng hà khắc, việc này nếu như là ở trong nước, cũng có thể bị để tâm đến như vậy sao?
Buổi tối, nằm trên giường, mình cân nhắc rất lâu và quyết định rời khỏi nhà của ông Campbell. Họ đã không vừa mắt với mình, thì mình tìm một nhà khác có thể “khoan dung” hơn mà ở.
Ngày hôm sau, mình liền nói lời từ biệt với vợ chồng ông Campbell, hoàn toàn không để ý rằng họ cực lực muốn giữ mình lại. Thế nhưng, chuyện xảy ra tiếp sau đó làm cho mình chuẩn bị không kịp.
Mình liên tiếp đi đến 5, 6 gia đình, họ đều tiếp đãi mình với một câu hỏi giống nhau: “Nghe nói cậu lúc đi tiểu không xốc cái đệm bồn cầu lên phải không?”
Cái khẩu khí ấy, thần sắc ấy…Mình đâu thể nào tưởng tượng nổi sự việc này lại nghiêm trọng đến như vậy đối với bọn họ. Cuối cùng, mình chỉ biết xấu hổ đầy mình mà bỏ đi.
Đến tận giờ, mình mới hiểu được lời của ông Campbell nói: “Thói quen và tu dưỡng là thân phận thứ hai của một con người”.
Trong mắt mọi người, mình chính là đang tiếp thụ trình độ giáo dục cao đẳng, vậy mà lại nông cạn, thiếu khuyết tu dưỡng hàng ngày.
Mình tuyệt nhiên không trách vợ chồng ông Campbell đã đem “thói xấu” của mình truyền khắp nơi, trái lại, lâm vào tình cảnh như vậy, đối với mình, oán giận lại biến mất, thậm chí còn vô cùng cảm kích. Nếu như không có họ, không có đoạn kinh nghiệm xấu hổ kia, mình cũng không thể biết được làm như vậy sẽ khiến người ta khó chịu đến thế. “Không câu nệ tiểu tiết”, câu này ngoài miệng có vẻ là tốt nhưng cũng cần chú ý biết chừng nào.
Kể xong câu chuyện, Nam trầm mặc một lúc…
Bồi dưỡng những sinh hoạt tập quán hàng ngày… những điều này vốn nên nằm trong chương trình học tập của thiếu niên thời đại này, nhưng tại sao lại để đến lúc trưởng thành về sau, khi đến một quốc gia khác tha hương mới học được chứ? Thậm chí, nếu như Nam không nghe được những lời của ông Campbell thì cả đời cũng không học được những thứ “nhỏ nhặt” ấy. Giáo dục bên trong chúng ta, quả là thiếu thốn biết bao nhiêu thứ!

Mai Mai, dịch từ kannewyork.com
 
 

Không nên vì theo sở thích của con trẻ và của mình mà hại chúng. Hầu như trên thế giới này ai cũng thích uống nước ngọt mà không biết sự độc hại của nó như thế nào.
Bố mẹ đang “đầu độc” con trẻ bằng nước ngọt đóng chai
Mặc dù biết tác hại của nước ngọt đóng chai nhưng không ít các ông bố bà mẹ vẫn cho trẻ uống hàng ngày. Lý do đơn giản là: “Vì chúng thích”.
Em gái chị Bình mách chị “em nghe nói uống nước ngọt sẽ làm cho giòn xương đấy” thì chị Bình bảo: “Ừ chị biết. Nhưng cháu nó thích thì biết làm thế nào”.
Anh Vinh ở Định Công, Hà Nội cũng có cách chiều con y hệt. Nhà anh Vinh có hai bé trai, một bé 10 tuổi, một bé 7 tuổi. Cả hai đứa con của anh Vinh đứa nào cũng mê …nước ngọt. Tủ lạnh nhà anh Vinh lúc nào cũng sắp đầy các loại nước ngọt như Coca cola, C2, 7 up, sprite…
Vợ anh Vinh cằn nhằn thì anh gạt đi. Anh Vinh nói “Báo bây giờ toàn báo vớ báo vẩn. Lúc thì bảo nước ngọt có hại, lúc thì bảo không. Báo thì nói uống sữa đậu nành làm giảm bản lĩnh, báo kia lại nói ăn thoải mái không việc gì…Túm lại là nói linh tinh hết. Người ta sản xuất ra để uống, có nghĩa là uống được. Nếu mà có hại thì ai cho sản xuất. Vả lại, chết có số cả. Bây giờ mà ngồi mà lo vớ lo vẩn như thế thì chỉ có nước nhịn. Cô có bắt con cô nhịn được không?!”.
Không ít phụ huynh biết tác hại của nước ngọt đóng chai nhưng vẫn cho chúng uống thường xuyên
Không chỉ con anh Vinh nghiện nước ngọt mà ngay bản thân anh Vinh cũng rất mê món đồ uống này. Anh nghiện nước ngọt từ thời sinh viên. Ngày chưa lấy vợ, anh đã là một chàng thanh niên “em chã” vì bệnh béo phì. Mới đây, anh Vinh bị xây xẩm mặt mày, phải đi cấp cứu ở Viện 198. Bác sĩ cho biết, may mà anh đến viện kịp thời chứ nếu không thì đã phải chạy thận cả đời vì suýt mắc chứng … suy thận. Sau đợt nằm ở bệnh viện về, anh Vinh quyết tâm từ bỏ thói quen uống nước ngọt để làm gương cho con.
Cũng giống như chị Bình, anh Vinh, hiện nay không ít phụ huynh mặc dù được khuyên không nên cho con uống nước ngọt đóng chai nhưng họ vẫn cho con uống với một lý do hết sức đơn giản: “Vì chúng thích”. Có người, thậm chí còn dùng chai nước ngọt làm phần thưởng mỗi khi con được điểm 10. Họ không biết rằng, chỉ vì chiều theo sở thích của con nên đã vô tình “đầu độc” chính đứa con của mình.
Một lon nước ngọt = một liều “thuốc độc”
Theo các chuyên gia, thông thường, nước ngọt có gas chứa các acid như malic, tartric, citric, phosphoric… cộng với chất đường. Đó là các tác nhân làm hủy hoại men răng, tác động không tốt đến dạ dày. Hiện nay, nhiều loại nước ngọt có gas chứa phosphoric, khi hấp thu nhiều vào cơ thể sẽ làm suy giảm chất vôi trong xương, lâu ngày sẽ gây loãng xương; xương sẽ xốp và dễ gãy… Những người uống quá nhiều nước ngọt (2 lon mỗi ngày) có khả năng cao mắc các bệnh dưới đây:
Trong nước ngọt có ga tiềm ẩn các chất gây ung thư như methylmadizole. Theo các nhà khoa học, đường trong loại đồ uống giải phóng ra insulin loại chất nuôi dưỡng các khối u. Chất tạo màu trong nước ngọt có chứa 2 chất ô nhiễm gây ra ung thư ở động vật – 2-methylimidazole và 4-methylimidazole.
Bố mẹ đang "đầu độc" con trẻ bằng nước ngọt đóng chai - 2
Isabel Drake, một nhà nghiên cứu tại Đại học Lund (Thụy Điển) cũng cho biết, những người uống nhiều nước ngọt có ga sẽ có nguy cơ mắc ung thư tuyến tiền liệt cao hơn 40% so với bình thường.
Theo một nghiên cứu mới công bố trên tạp chí Cancer Epidemiology, Biomarkers & Prevention (Mỹ), những phụ nữ mãn kinh “ghiền” thức uống ngọt có nhiều nguy cơ phát triển thể ung thư tử cung, được gọi là ung thư nội mạc tử cung týp 1 phụ thuộc vào estrogen
Thông tin từ tờ An ninh Thế giới, năm 2013, trong một hội thảo về thận được tổ chức Mỹ, các nhà khoa học thuộc Đại học Y khoa Osaka, Nhật Bản và Đại học Case Western Reserve ở Cleveland, Mỹ đã đưa ra một báo cáo khiến nhiều người giật mình.
Báo cáo gây chấn động này cảnh báo những người yêu thích sử dụng nước ngọt như một loại đồ uống thường xuyên, với 2 lon nước ngọt mỗi ngày sẽ dẫn đến suy thận. Bởi nước ngọt làm tăng lượng muối trong máu, đồng thời tăng protein trong nước tiểu (protein niệu).
Tiến sĩ Ryhei Yamamoto, người tham gia cuộc nghiên cứu, phát biểu: “Trong nước ngọt đóng lon, các nhà sản xuất dùng đường fructose – hay còn gọi là đường trái cây để tạo vị ngọt. Tuy nhiên, fructose làm gia tăng sự nhạy cảm của thận với angiotensin II, một protein điều chỉnh sự cân bằng muối”.
Khi muối được tái hấp thu vào thận dưới sự tác động của nước ngọt sẽ khiến cơ thể bị mắc những căn bệnh nghiêm trọng như tiểu đường, béo phì, suy thận, cao huyết áp…
Thêm một khuyến cáo nữa của Hội Tim mạch Mỹ, trong một lon nước ngọt có dung tích 350ml thường chứa 7 muỗng cà phê đường. Trong khi đó mỗi ngày, trẻ em chỉ được phép tiêu thụ không quá 3 muỗng cà phê đường. Như vậy nếu một ngày bạn cho con bạn uống một chai nước ngọt thì lượng đường vào cơ thể con bạn vượt hơn gấp đôi tiêu chuẩn cho phép. Đó là chưa kể cơ thể còn phải tiêu thụ glucose từ những thực phẩm khác nữa.
Do vậy nếu việc uống từ một đến hai đồ uống có đường mỗi ngày tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường 26%, so với những người uống một lần mỗi tháng. Uống một lần mỗi ngày làm tăng nguy cơ 15%.
Theo Khánh Ngân (Gia đình và Xã hội)

Tại sao tất cả các đại gia ô tô thế giới đều phải kinh sợ 'hãng xe điện tí hon'?

Trên thị thị trường ô tô thế giới, Tesla chỉ là gã tí hon tại California chuyên thiết kế và sản xuất một số mẫu xe chạy điện. Trong khi các đại gia ô tô hàng đầu thế giới  sản xuất vài triệu chiếc xe mỗi năm thì Tesla năm nay dự kiến sản xuất được 21.000 chiếc.

Thoạt nghe thì Tesla không đáng so sánh (thậm chí còn nhỏ hơn sản lượng năm 2012 của Trường Hải) vậy nhưng các hãng ô tô lớn của thế giới đều đang lo ngay ngáy trước sự tăng trưởng của Tesla.
Thăng hoa với quân bài chiến lược
Tính từ đầu năm đến nay, cổ phiếu của hãng xe này đã tăng tới 400%, đưa giá trị thị trường của công ty lên trên mức 20 tỷ USD, tức lớn hơn cả vốn hóa của nhiều hãng xe lâu đời như Suzuki, Mazda hay Fiat.
So với Ford, sản lượng xe của Tesla chưa bằng 1% doanh số hàng tháng, vậy nhưng giá trị thị trường đã bằng 1/3 và bằng 40% vốn hóa của General Motors (GM).
Sản lượng còn khiêm tốn và cũng mới chỉ có lãi quý đầu tiên sau 10 năm hoạt động. Vậy vì đâu mà Tesla lại thăng hoa như vậy?
Tesla Roaster - chiếc xe điện đầu tiên của Tesla bắt đầu tung ra thị trường từ năm 2008. Chiếc xe thể thao đắt tiền này được sản xuất với mục đích tạo doanh tiếng và làm “mồi câu” để huy động vốn cho việc sản xuất Model S, chiếc xe rẻ hơn và có thể sản xuất hàng loạt.
Đến tháng 6/2012, Model S chính thức tung ra thị trường và chỉ sau đúng 1 năm, Model S đã vươn lên trở thành chiếc xe điện bán chạy thứ 3 thế giới. Hiện nay, chiếc sedan với giá hơn 70.000 USD này đang cháy hàng ở rất nhiều thị trường. Tại Mỹ, chiếc Model S là dòng xe hơi cao cấp bán chạy thứ 3 chỉ sau 2 đối thủ sừng sỏ là Mercedes và BMW.
Lý do Model S trở nên hút khách có thể được miêu tả là “xe con có khả năng vận hành mạnh mẽ như dòng thể thao nhưng vẫn mang lại cảm giác êm ái như trên Rolls-Royce, rộng rãi không kém Chevrolet Equinox và sở hữu hiệu suất vận hành hơn cả mẫu Toyota Prius”. Có lẽ vì vậy mà tạp chí Motor Trend xếp Moden S là chiếc xe hàng đầu của năm 2013 trong khi tạp chí Consumer Reports thừa nhận đây là một trong những chiếc xe tuyệt nhất mà họ từng lái thử.
Chiếc Model S đã giúp Tesla lần đầu tiên có lãi vào quý 1 năm nay dù cho phố Wall dự báo công ty lỗ. Hơn nữa, sản lượng bán ra trong quý này tăng tới 83%, vượt qua chính dự báo của Tesla.
Hiện nay, quy mô của Tesla cũng như dòng xe chạy điện vẫn còn khiêm tốn, chỉ chiếm 3-4% so với tổng lượng xe hơi được bán ra. Vậy nhưng tiềm năng tăng trưởng là rất lớn.
Theo báo cáo Global EV Outlook thì sản lượng xe điện bán ra năm 2012 tăng hơn gấp đôi năm 2011, từ 45 nghìn lên 113 nghìn chiếc.
Một công ty nghiên cứu thị trường dự báo đến năm 2025, sản lượng xe điện bán ra hàng năm sẽ lên đến 130 triệu chiếc (bao gồm cả xe máy). Xe điện sẽ được sự hỗ trợ về tài chính của các chính phủ để làm cho giá bán rẻ hơn cũng như tác động đến nhận thức của người mua xe nhằm chuyển từ xe chạy xăng dầu sang xe chạy điện.
Là một nhà tiên phong trong thị trường xe điện, hơn ai hết, Tesla sẽ là người hưởng lợi lớn khi mà nhu cầu về xe điện bùng nổ. Sản lượng hiện nay của Tesla còn rất nhỏ nhưng chuyên viên phân tích Tyler Durden của Zero Hedge ước tính, đến năm 2022, sản lượng xe của Tesla có thể đạt từ 0,5-3 triệu chiếc.

CEO Elon Musk. Ảnh: Businessweek
CEO Elon Musk. Ảnh: Businessweek

Tham vọng của kẻ tí hon
Qua mặt rất nhiều ông lớn về giá trị thị trường nhưng ban lãnh đạo Tesla kỳ vọng giá trị công ty sẽ còn tăng nữa.
Năm ngoái, khi vốn hóa của Tesla mới chỉ có 3 tỷ USD, hội đồng quản trị công ty đã dành cho Giám đốc điều hành Elon Musk một quyền chọn mua 5,3 triệu cổ phiếu với giá 31,17 USD/cp (~ tổng giá trị 165 triệu USD). Hiện nay, giá cổ phiếu đã lên đến 168 USD – tức 5 lần giá thực hiện quyền chọn.
Tỷ phú công nghệ Elon Musk giới thiệu kế hoạch tàu chạy nhanh hơn máy bay dân dụng
Tuy nhiên, Elon chỉ có thể thực hiện quyền chọn khi mà khi mà vốn hóa của Tesla đạt mức 43,2 tỷ USD, tức là hơn gấp đôi giá trị hiện nay, cùng với 10 ‘cột mốc hoạt động’ phải đạt được đến năm 2022. Nếu đạt được tất cả những mục tiêu này thì Elon chỉ bỏ 165 triệu USD nhưng thu về lượng cổ phiếu có trị gấp hơn 10 lần.
Đây là một mục tiêu cực kỳ thách thức khi mà tại thời điểm phát hành quyền chọn, vốn hóa của Tesla mới chỉ có 3 tỷ USD trong khi Ford là 53 tỷ và GM là 40 tỷ USD.
Theo Khả Hãn

Elon Musk lo sợ CEO của Google có thể vô tình tạo ra một con robot hủy diệt

Một trong những nỗi ám ảnh khiến nhà tỷ phú Elon Musk lo sợ lại không liên quan gì đến hai công ty SpaceX và Tesla mà ông đang điều hành, mà nó lại liên quan đến vị CEO của Google.

Một trong những nỗi ám ảnh khiến nhà tỷ phú Elon Musk lo sợ lại không liên quan gì đến hai công ty SpaceX và Tesla mà ông đang điều hành, mà nó lại liên quan đến vị CEO của Google, Larry Page. Nghe cỏ vẻ giống như trong những bộ phim khoa học viễn tưởng, nhưng Musk thực sự lo ngại Larry Page có thể vô tình tạo ra một con robot đe dọa cả nhân loại.
Trong cuốn sách mới “Elon Musk: Tesla, SpaceX, and the Quest for a Fantastic Future”, tác giả Ashlee Vance đã miêu tả những gì mà Elon Musk thực sự đang lo sợ. Tác giả của cuốn sách đã có một lần ăn tối cùng với nhà tỷ phú này và biết thêm được những điều thú vị về con người ông.
Elon Musk đã tiết lộ rằng ông có một nỗi sợ hãi giống như cơn ác mộng vào mỗi đêm. Ông lo sợ nhà đồng sáng lập và giám đốc điều hành của Google, Larry Page có thể đang xây dựng một đội ngũ robot với trí thông minh nhân tạo mà có nguy cơ có thể đe dọa cả nhân loại.
Elon Musk

Mối lo ngại này không hề xuất phát từ sự ganh ghét cá nhân, mà trên thực tế Musk và Page là những người bạn khá thân. Musk nói rằng Page là một người tốt và ông luôn hướng đến tương lai với đầy sự thiện chí.
Tuy nhiên chính tính cách này lại khiến cho CEO của Google có thể mắc sai lầm, vì ông luôn nghĩ rằng máy móc sẽ luôn làm theo lệnh của con người mà không đặt ra những giả thuyết xấu nhất. Larry Page có thể vô tình tạo ra một con quái vật mà ông không hề hay biết.
Đây không phải lần đầu tiên Elon Musk nói về chủ đề trí tuệ nhân tạo sẽ đe dọa loài người. Ông thậm chí còn nói rằng “trí tuệ nhân tạo là mối đe dọa lớn nhất đối với loài người. Với trí thông minh nhân tạo, chúng ta đang triệu hồi một loài quỹ dữ”.
Trong khi đó, vị CEO của Google lại có quan điểm hoàn toàn khác về trí tuệ nhân tạo. Ông cho rằng máy móc cần phát triển hơn nữa, phải có khả năng làm được nhiều công việc hơn để trợ giúp con người. Larry Page tin rằng đây là cơ hội giúp loài người phát triển và thay đổi tương lai mà chúng ta cần phải nắm lấy.
Tác giả Ashlee Vance trả lời phỏng vấn “Mối quan hệ giữa hai người đang trở nên phức tạp hơn, mặc dù họ vẫn đang là bạn thân. Musk cho rằng Larry Page có thể vô tình tạo ra một thứ hủy diệt nhân loại mà ông không hề hay biết. Do ông không hề nghĩ đến một viễn cảnh như vậy để có thể phòng tránh nó, ông luôn tin rằng trí tuệ nhân tạo là công cụ hữu ích”.
Cùng quan điểm với Elon Musk còn có rất nhiều nhà khoa học và những người nổi tiếng trong ngành công nghệ, như tỷ phú Bill Gates hay nhà khoa học Stephen Hawking. Tất cả bọn họ đều cho rằng chúng ta nên cẩn trọng trong việc phát triển trí tuệ nhân tạo và không được để nó ngoài tầm kiểm soát của con người.
Tham khảo: businessinsider

CEO của Google: "Elon Musk giống người vô gia cư tại thung lũng Sillicon"

Elon Musk có khối tài sản ròng lên đến 13 tỷ USD, nhưng ông thường hay liên hệ với bạn bè để có thể ở nhờ khi đi công tác.

Musk sở hữu 1 căn biệt thự tại Los Angeles giá trị 17 triệu USD có tầm nhìn ra biển tuyệt đẹp, nhưng ông không sở hữu căn nhà nào tại thung lũng Sillicon, nơi toạ lạc của công ty Tesla Motors.
"Anh ấy là loại người vô gia cư, và tôi nghĩ điều đó thật hài hước," Giám đốc điều hành Google, Larry Page cho biết. Mỗi tuần Musk đều ghé thăm thung lũng Sillicon và đôi khi ghé thăm cả Page, người sở hữu ngôi nhà có 6 phòng ngủ ở Palo Alto như một người bạn thân thiết.
"Anh ấy gửi e-mail cho tôi và nói, tôi không biết sẽ ở đâu tối nay, tôi có thể đến nhà anh không?", Larry Page chia sẻ "tôi còn chưa đưa cho Musk chìa khoá hay thứ gì cả".
5 Bizarre Quotes That Prove Elon Musk Is Probably a Genius

Một số thông tin thú vị khác về nhà tỷ phủ này cũng được tiết lộ, trong đó vợ cũ Justine Musk của Musk còn nghĩ anh là một cyborg "Tôi liên tưởng anh ấy với Kẻ huỷ diệt (Terminator). Anh ấy tập trung vào một điều gì đó và nói:nó phải thuộc về ta. Từng chút một, anh ấy đã cho tôi ra rìa".
Christie Nicholson, người đã gặp Musk tại một bữa tiệc thì cho biết "Anh ấy nghĩ rất nhiều về những chiếc ô tô chạy bằng điện. Cứ chốc chốc anh ấy lại hỏi tôi nghĩ gì về những chiếc xe chạy bằng điện".
"Mọi người ở xung quanh đây thường trượt trên các hành lang. Tôi thật sự tự hỏi có nên đặt tàu lượn siêu tốc – giống như một tàu lượn chức năng tại các nhà máy ở Fremont. Bạn bước vào, và nó sẽ đưa bạn đi khắp nhà máy và cũng có khả năng đi lên hoặc xuống. Những người khác có tàu lượn thì tại sao chúng tôi không thể ? … Nó có lẽ sẽ thật sự tốn kém, nhưng tôi thích ý tưởng của nó." – Elon Musk cho thấy những suy nghĩ khá khác biệt của mình.
Elon Musk đã từng để một người ném con dao vào quả bóng kẹp giữa hai chân của mình. Khi kể lại lúc thực hiện màn trình diễn này, Musk cho biết "Tôi đã thấy người ném dao biểu diễn trước đây, nhưng tôi cũng khá lo lắng. Tôi vẫn lo sợ anh ấy có thể ném trúng "quả bóng" của mình.
Tham khảo: gizmodo

Elon Musk chỉ tuyển người bán kem giỏi nhất hành tinh

Elon Musk có tiêu chí tuyển nhân sự rất cao, nhưng cũng rất kỳ lạ.

Nghe có vẻ nực cười nhưng Elon Musk cho biết ông chỉ tuyển người giỏi nhất hành tinh cho dù anh ta chỉ là một người bán kem dạo. Đó chính là tiêu chí chọn nhân lực cho SpaceX và Tesla của Elon Musk.

Cựu giám đốc tuyển dụng nhân tài của SpaceX, bà Dolly Singh, cho biết Elon Musk luôn đặt ra nhiệm vụ cho bà là tìm được một người giỏi nhất hành tinh và thuyết phục ông vì sao Elon Musk sẽ chọn người này trong hảng tỷ người trên Trái Đất .
Dolly Singh, cựu giám đốc nhân tài của SpaceX
Dolly Singh, cựu giám đốc nhân tài của SpaceX

Thậm chí khi tìm kiếm nhân viên phụ trách canteen bán kem và sữa chua cho nhân viên SpaceX thì Elon Musk đã yêu cầu:"Tìm cho tôi người bán những thứ này giỏi nhất hành tinh, hãy nhớ kỹ điều đó". Quả nhiên, Dolly Singh mất tới 2 tháng để chọn được một người như thế - không hề đơn giản.

Với tiêu chí tuyển dụng như vậy có lẽ chúng ta cũng không bất ngờ khi Tesla và SpaceX đang trở thành những cái tên "hot" của thế giới công nghệ hiện nay.
Tham khảo: BusinessInsider