Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Thị trường truyền hình trả tiền: Hết “cấm chợ”, lại “ngăn sông”?

Cho đến thời điểm này, Viettel ít nhất đã hai lần “dự kiến” khai trương dịch vụ truyền hình cáp (THC) nhưng rồi cuối cùng đành phải trì hoãn. Cho đến gần đây, qua lời phát biểu của ông Nguyễn Mạnh Hùng - Phó Tổng giám đốc Viettel - trong Hội nghị triển khai nhiệm vụ năm 2014 của Bộ TT&TT, người ta mới “vỡ nhẽ” rằng Viettel và các doanh nghiệp viễn thông (telco) dù đã hết bị “cấm chợ” nhưng vẫn còn bị “ngăn sông”.

  Thị trường truyền hình trả tiền: Hết “cấm chợ”, lại “ngăn sông”?
“Thua keo này, bày keo khác”
Trong năm 2012 - 2013, Hiệp hội Truyền hình trả tiền (THTT) và VTV đã ra sức ngăn cản các telco như FPT, VNPT và đặc biệt là Viettel tham gia thị trường THC vì sợ sức mạnh từ các tập đoàn công nghệ này. Hiện tượng “cấm chợ” đó cho thấy một điều rằng, chính VTV và “những đứa con” cùng với Hiệp hội THTT nằm trong tay họ đang lo sợ một sự cạnh tranh sòng phẳng trên thị trường dù VTV đang có ưu thế chiếm đến 70% - 80% thị trường THC. Tuy nhiên, dưới áp lực và sự phản đối của dư luận, ý đồ “cấm chợ” của VTV và Hiệp hội THTT đã không thể trở thành hiện thực. Bộ TT&TT, khi ấy dù có đầy đủ thẩm quyền cấp giấy phép dịch vụ THC cho Viettel nhưng đã có lúc thiếu tự tin, phân vân và trì hoãn công việc hết sức bình thường này. Cuối cùng Bộ TT&TT đã cấp phép cho Viettel và FPT, song rõ ràng vẫn còn chịu áp lực từ VTV và buộc phải nhân nhượng khi không cho phép Viettel và FPT cung cấp dịch vụ THC tương tự tại 8 tỉnh và thành phố lớn.
Tuy nhiên sau keo “cấm chợ” bất thành, lúc này đây Viettel đang đứng trước khó khăn tiếp theo là chưa nhận được sự hợp tác chia sẻ nội dung từ các nhà đài. Chính vì thế, ông Nguyễn Mạnh Hùng đã phải đề nghị Bộ TT&TT ban hành chính sách kết nối trước nguy cơ tập đoàn này và các telco khác sẽ bị rơi vào tình trạng “ngăn sông” của nhà đài. Cần biết rằng, Viettel được cấp giấy phép cung cấp dịch vụ THC vào ngày 26.4.2013 và telco này cam kết trong vòng 12 tháng sẽ khai trương dịch vụ, nếu không kịp sẽ tự chịu phạt 30 tỉ đồng. Với sự bất hợp tác hiện nay của phía nhà đài, thì ngay cả sắp tới VNPT có được cung cấp dịch vụ THC đi nữa thì cũng sẽ gặp khó khăn tương tự Viettel mà thôi.
Vì sao “ngăn sông”?
Như ở trên đã nói, VTV và thế lực của họ lo sợ các telco cung cấp dịch vụ THC vì muốn độc chiếm thị trường, trong đó điều đáng lo nhất là không tin rằng cạnh tranh nổi với Viettel về giá. Trong Triển lãm Vietnam Telecom 2013 diễn ra vào tháng 11.2013, ông Nguyễn Mạnh Hùng đưa ra thông điệp rằng Viettel tiếp tục định hướng cung cấp dịch vụ giá rẻ nhằm đáp ứng đa phần nhu cầu của người tiêu dùng tại Việt Nam và THC là một trong những mũi nhọn tích hợp các tiện ích về kết nối và nội dung đến từng gia đình.
Đặc biệt ở khu vực nông thôn Việt Nam chiếm tới 70% dân số đang có tỉ lệ người dùng THTT khá thấp, chiến lược giá và cung cấp dịch vụ của Viettel sẽ tạo nên lợi thế lớn trong cạnh tranh. Dù biết rằng chính mình đang “ngăn sông” Viettel nhưng các nhà đài cũng ý thức được rằng sự cấm cản này khó có thể mãi mãi. Theo một nguồn tin, sự bất hợp tác này nhằm mục đích ra giá với nhau để buộc Viettel chấp nhận điều kiện không được hạ giá bán dịch vụ THC nếu muốn được hợp tác chia sẻ nội dung.
Cũng như lần “cấm chợ”, việc ngăn cản Viettel khai trương dịch vụ càng lâu thì càng có lợi cho các nhà đài đối thủ, thậm chí sẽ “ác” hơn nếu khiến được Viettel trễ tiến độ khai trương so với cam kết và phải chịu phạt. Có lẽ Viettel thừa biết những điều này và cũng sẽ tìm ra phương sách để giải quyết. Cần nhớ rằng, năm 2005 khi Viettel bị VNPT làm khó về kết nối thì lãnh đạo cao nhất của ngành lúc đó nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phạm Văn Trà - đã có công văn gửi lên Thủ tướng kiến nghị giải quyết vấn đề.

"Chim ngu" Flappy Bird thu về hơn 1 tỉ đồng tiền quảng cáo mỗi ngày

(GenK.vn) - Với lượng người chơi khổng lồ, Flappy Bird đang mang lại doanh thu hàng tỉ đồng cho lập trình viên người Việt.

Sau khi nổi lên như một hiện tượng, các trang tin uy tín quốc tế đều đăng tải hình ảnh cùng các bài viết về Flappy Bird, nhiều người đã đặt ra câu hỏi, với tựa game có hàng triệu lượt tải về nhưng hoàn toàn miễn phí, vậy doanh thu của game lấy từ đâu để tiếp tục duy trì?
Trả lời phỏng vấn của giới truyền thông, anh Nguyễn Hà Đông, lập trình viên duy nhất phát triển Flappy Bird chia sẻ "con chim ngu" mang về cho mình khoảng hơn 50 nghìn USD mỗi ngày (tương đương với hơn 1 tỉ đồng/ngày).
"Chim ngu" Flappy Bird thu về hơn 1 tỉ đồng tiền quảng cáo mỗi ngày
Nếu bạn là người dùng thông thường, hẳn khi nghe con số trên sẽ cho rằng nó được phóng đại quá mức. Nhưng nếu nhìn vào thực tế, doanh thu trên hoàn toàn hợp lý. Flappy Bird đứng đầu bảng xếp hạng của AppStore với số lượng review và tải về kỉ lục, những hashtag trên mạng xã hội Facebook, Instagram, Vine, Twitter về tựa game này ngập tràn nội dung.
Mỗi khi người dùng thua cuộc (Game Over), Flappy Bird sẽ hiện quảng cáo nhỏ ở cạnh trên hoặc dưới của game. Điểm đáng nói là do độ khó quá cao khiến tình trạng game over xảy ra liên tục, cũng đồng nghĩa với việc quảng cáo thường xuyên hiện trên màn hình người dùng. Với tần suất xuất hiện quảng cáo lớn cùng lượng người chơi khổng lồ, không khó để hình dung ra doanh thu khủng mà Flappy Bird có thể mang lại.
Anh Đông cho biết tựa game này lấy ý tưởng mô hình mini games của Nhật Bản, các game mini được phát hành miễn phí và có chèn quảng cáo nhỏ để mang về doanh thu. Anh không có ý định tung ra phiên bản trả phí để người dùng lựa chọn gỡ quảng cáo hoặc một hình thức thương mại nào khác vì với độ phổ biến của Flappy Bird như hiện nay, chỉ một thay đổi nhỏ cũng có thể ảnh hưởng rất lớn tới game.
Tham khảo TheVerge.

Flappy Bird - Game Việt "đánh bại" Clash Of Clans trên iOS và Android

(GenK.vn) - Flappy Bird - tựa game đang làm mưa làm gió trên hai kho ứng dụng của hệ điều hành iOS và Android là sản phẩm của một nhà phát triển (developer) trẻ tuổi người Việt Nam.

Đây là một tựa game miễn phí được cho rằng khá "ngớ ngẩn", nhưng chính sự ngớ ngẩn trên đã giúp nó tăng hạng một cách chóng mặt, đẩy các ứng dụng nổi tiếng như Snapchat, Facebook Messenger, Clash of Clans, Youtube,... để chiếm vị trí top 1 trên bảng xếp hạng ứng dụng miễn phí AppStore và Google Play. Điều này cũng đồng nghĩa với việc Flappy Bird ở thời điểm hiện tại đang phổ biến hơn cả tựa game Angry Birds đình đám.
Flappy Bird -  Game Việt "đánh bại" Clash Of Clans trên iOS và Android
Được biết, người phát triển Flappy Bird là lập trình viên Nguyễn Hà Đông, 29 tuổi và đang sinh sống tại Hà Nội, Việt Nam. Tựa game này được phát triển tiếp từ một phiên bản cũ mà anh thực hiện năm 2012 nhưng do không vừa ý nên đã hoãn ngày phát hành. Đồng thời, anh cũng khiến cộng đồng quốc tế ngạc nhiên khi biết có tới 3 game của anh đang xếp vị trí cao trên kho ứng dụng AppStore, với game Super Ball Juggling ở vị trí thứ 2 và Shurriken Block ở vị trí thứ 8. Những game này đều do một mình Nguyễn Hà Đông xây dựng dưới tên studio .Gears (dotGears).
Đặc thù của game mobile khác khá xa so với những game chơi trên PC, với một chiếc smartphone, người dùng ưu tiên lựa chọn tựa game đơn giản, dễ chơi và tính giải trí cao. Điều này đã được chứng minh bởi sự thành công của Fruit Ninja hay Angry Birds.
Flappy Bird trên trang tin nổi tiếng TechCrunch.
Flappy Bird trên trang tin nổi tiếng TechCrunch.
Flappy Bird cũng tương tự, cách chơi không thể đơn giản hơn. Bạn cần chạm ngón tay vào màn hình để "đẩy" chú chim trong trò chơi đi qua lần lượt các đường ống để đạt điểm số, nếu vô tình bị rơi hoặc va vào ống màu xanh, trò chơi sẽ kết thúc. Ở thời điểm viết bài này, tôi nhận thấy từ trẻ em cho tới người trưởng thành, mọi người đều đang cố gắng phá kỉ lục của chính mình. Điều khiến người chơi dành nhiều thời gianc ho Flappy Bird có lẽ chính bởi sự "khó chịu" mà nó tạo nên, rất khó để điều khiển chú chim theo ý muốn cá nhân.
Flappy Bird -  Game Việt "đánh bại" Clash Of Clans trên iOS và Android
Một người chơi đã chia sẻ trên Twitter cho biết: "Kể từ khi dùng smartphone, tôi chưa từng gặp trò chơi nào mang lại cảm giác tương tự như vậy".
Flappy Bird được Nguyễn Hà Đông đưa lên kho ứng dụng AppStore từ ngày 24/5/2013 nhưng nó chỉ thực sự nổi bật khoảng một tuần trở lại đây.
Một số ý kiến tiêu cực của bạn bè quốc tế cho rằng Đông đã sử dụng thủ thuật nào đó nhằm chiếm các vị trí cao trên bảng xếp hạng. Nhưng với ý kiến cá nhân của người viết bài, tôi tin rằng đây hoàn toàn là những gì mà Đông và Flappy Bird xứng đáng nhận được. Các nhà phát triển (devloper) ở Việt Nam gặp rất nhiều khó khăn trong vấn đề kinh phí duy trì hoạt động, chắc chắn một điều chúng ta không thể "đấu" lại được những tên tuổi lớn làng game mobile như EA về truyền thông/marketing.

Phát hiện sinh vật trong suốt kỳ lạ tại biển New Zealand

(GenK.vn) - Sinh vật hình dạng kỳ quái đầu cá, đuôi tôm và toàn thân trong suốt như thạch được phát hiện ở New Zealand lập tức gây cơn sốt cho nhiều người quan tâm.

Một ngư dân đã bắt được ở ngoài khơi New Zealand một sinh vật kỳ lạ, có hình dạng bên ngoài giống tôm nhưng có thân trong suốt như sứa. Các chuyên gia hải dương học Anh cho rằng đó là một dạng cá bống biển có tên khoa học là Salpa maggiore.
Ngư dân Stewart Fraser vô cùng bối rối khi cầm con cá kỳ lạ này trên tay. Nó không hẳn là cá và cũng không giống bất cứ sinh vật nào mà ông từng nhìn thấy. Sinh vật sở hữu một cái đầu cá nhưng cái đuôi của loài tôm và hoàn toàn trong suốt như thạch.
Phát hiện sinh vật đầu cá, đuôi tôm thân trong suốt
Sinh vật sở hữu một cái đầu cá nhưng cái đuôi của loài tôm và hoàn toàn trong suốt như thạch
Phát hiện sinh vật đầu cá, đuôi tôm thân trong suốt
Sinh vật kỳ lạ xuất hiện ở vùng biển cách bán đảo Karikari, New Zealand khoảng 70 km về phía Bắc
Người ngư dân này đang cùng hai cậu con trai đánh cá ở vùng biển cách bán đảo Karikari, New Zealand khoảng 70 km về phía Bắc thì phát hiện ra con cá tôm quái dị này. Ông chia sẻ: "Tôi phân vân không hiểu nó là cái gì nhưng trí tò mò đã buộc tôi phải nhìn kỹ hơn. Tôi thấy nó có vảy, khá cứng trong suốt như thạch và có thể nhìn xuyên qua cơ thể của nó."
Phát hiện sinh vật đầu cá, đuôi tôm thân trong suốt
Nhà nghiên cứu ở viện hải dương học ở Plymouth cho rằng đây là một loài cá bống biển nhưng chúng thường được tìm thấy trong vùng biển lạnh hơn, hầu hết ở phía nam đại dương.
Chúng có cơ thể dạng ống và di chuyển bằng cách bơm nước qua cơ thể, đông thời lọc luôn nguồn thức ăn phù du trong đó. Với cơ thể trong suốt như thạch, loài cá bống biển dễ dàng ngụy trang và tránh được sự săn lùng của kẻ thù.
Phát hiện sinh vật đầu cá, đuôi tôm thân trong suốt
Thân hình trong suốt của sinh vật này giúp chúng ngụy trang trong nước dễ dàng và tránh được kẻ thù.
Phát hiện sinh vật đầu cá, đuôi tôm thân trong suốt
Loài bống biển thường được tìm thấy ở vùng biển lạnh, tập trung nhiều ở Nam Đại Dương
Theo Livescience

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Chế tạo pin điện thoại từ đường: Chuyện không tưởng nay đã thành thật

(GenK.vn) -

Chắc hẳn nhiều người trong chúng ta đã biết, các loại đường như glucose, fructose, sucrose và dextrose tồn tại trong nước uống có ga, kẹo hay các loại đồ ngọt nói chung đều là một nguồn năng lượng tuyệt vời. Về mặt sinh học, các phân tử đường mang theo rất nhiều năng lượng, rất rẻ tiền và dễ dàng chuyển hóa thành năng lượng. Đó là lý do mà mọi sinh vật sống trên trái đất đều tạo ra năng lượng ATP ( 1 dạng năng lượng do hoạt động trong tế bào sản sinh ra) từ đường. 
Zhangs glucose-powered enzymatic fuel cell (Virginia Tech)
Mới đây, các nhà khoa học tại Virginia Tech đã thành công trong việc chế tạo các tế bào có khả năng sinh ra năng lượng từ những phân tử đường. Điện năng được chuyển hóa từ đường thông qua bột maltodextrin có mật độ lên đến 596 ampe/giờ/kg, cao hơn nhiều lần so với công nghệ pin lithium-ion hiện tại. Dự kiến, công nghệ này sẽ được thương mại hóa trong 3 năm tới và xuất hiện trên nhiều thiết bị di động như smartphone và máy tính bảng.
Một trong những rắc rối của dự án này là chuyển hóa năng lượng từ đường rất khó nếu không phải là một thực thể sống. Trong tự nhiên, các enzim sẽ là chất xúc tác cần thiết để chuyển hóa các phân tử đường thành năng lượng. Tuy rằng tạo ra một lượng lớn enzim để chế tạo pin di động không phải là khó nhưng vấn để ở đây là làm sao để có thể tối ưu hóa năng lượng trong những viên pin sinh học này và liệu chúng ta có thể sử dụng chúng trong thời gian dài hay không?
Enzymatic fuel cell diagram
Cấu tạo viên pin sinh học mới của các nhà khoa học Virginia Tech.

Khó khăn đó đã được các nhà nghiên cứu tại Virginia Tech vượt qua bằng cơ chế pin sinh học riêng có thể chứa được rất nhiều tế bào mang năng lượng. Mặc dù Zhang, người đứng đầu dự án khoa học này không hé lộ nhiều thông tin về độ ổn định của viên pin mới cũng như số chu kỳ sạc nhưng nếu chỉ mất 3 năm để công nghệ này đi vào đời sống thì đó quả là một thành tựu lớn. Theo đó, viên pin sinh học này sử dụng tới 13 loại enzim khác nhau, khi tác dụng với không khí, các enzim này sẽ chuyển hóa mỗi phân tử đường để tạo thành 24 electron qua đó tạo ra mật độ năng lượng lên tới 0,8 mW/cm cao hơn 10 lần so với mật độ hiện tại là 6 mA/cm trên các cụ pin lithium-ion của điện thoại hay máy tính bảng. 
Để sạc loại pin này, chúng ta sẽ sử dụng đến một dung dịch đặc biệt có 15% khối lượng là bột maltodextrin. Do vậy công nghệ pin sinh học độc đáo kể trên không chỉ tạo ra nhiều năng lượng hơn cho máy tính bảng hay điện thoại mà còn góp phần to lớn trong việc bảo vệ môi trường bởi chúng chỉ tạo ra điện và nước. Ngoài ra, loại pin này còn có thể được ứng dụng trong ngành y tế cho phép con người có thể tạo ra những quả tim nhân tạo lấy năng lượng trực tiếp từ đường trong cơ thể bệnh nhân mà không cần thay pin, mở ra cơ hội chữa trị một lần và dứt điểm những căn bệnh biến chứng về tim.
Tham khảo: ExtremeTech

Android không miễn phí như nhiều người tưởng

Để tích hợp các dịch vụ của Google như Gmail, Maps hay Play Store trên sản phẩm, hãng sản xuất sẽ phải trả khoảng gần 1 USD cho mỗi thiết bị bán ra.

Nhắc đến Android, những cụm từ như “miễn phí” hay “mã nguồn mở” luôn được đặc biệt nhất mạnh. Xét trên một phương diện nào đó, những cụm từ trên là đúng. Google không tính phí những mã nguồn mở trên Android, cho phép bất cứ nhà sản xuất nào cũng có thể sử dụng phần mềm của họ để tích hợp vào điện thoại hoặc máy tính bảng.
Phóng to Những nhà sản xuất như LG phải trả Google khoảng 1 USD cho mỗi sản phẩm bán ra. Ảnh: BGR.
Phóng to Những nhà sản xuất như LG phải trả Google khoảng 1 USD cho mỗi sản phẩm bán ra. Ảnh: BGR.
Trên thực tế, Google vẫn kiếm tiền trực tiếp từ Android (ngoài việc kiếm tiền gián tiếp qua quảng cáo như phần lớn dịch vụ miễn phí khác của họ). Android được phát hành miễn phí, nhưng nếu Samsung, HTC, Sony và hàng nghìn nhà sản xuất khác muốn tích hợp các dịch vụ quan trọng của Google, họ phải trả phí. Nếu không, thiết bị của họ sẽ không thể truy cập Gmail, Maps hay kho ứng dụng Play Store. Thông tin này vừa được hé lộ bởi The Guardian.
Theo đó, các nhà sản xuất cần phải được cấp phép bởi Google nếu muốn cài đặt sẵn các ứng dụng nói trên cho smartphone hoặc tablet. The Guardian khẳng định, mức giá cho các ứng dụng nói trên khá thấp. Trong hầu hết các trường hợp, nhà sản xuất chỉ phải trả chưa đến 1 USD (chính xác là khoảng 0,75 USD) cho mỗi thiết bị kích hoạt.
0,75 USD là một con số khá nhỏ. Tuy nhiên, xét trong bối cảnh hiện có khoảng 1,5 triệu thiết bị Android được kích hoạt mỗi ngày thì trong một năm, Google cũng có thể trực tiếp thu về vài trăm triệu USD từ Android (chưa kể các khoản gián tiếp).
Tuy nhiên, nếu so với việc Microsoft "lột" đến 15% giá trị của mỗi chiếc smartphone chạy Windows Phone khi bán ra thì 0,75 USD mà Google thu của các nhà sản xuất thiết bị vẫn là một con số rất khiêm tốn.
Theo Zing

Lộ diện siêu tăng hàng đầu thế giới của Thái Lan

Bảo An - theo Trí Thức Trẻ | 28/06/2013 07:31

(Soha.vn) - Nhà máy Malyshev (Ukraine) lần đầu tiên giới thiệu mẫu xe tăng chiến đấu T-84 Oplot được sản xuất theo hợp đồng ký kết với Bộ Quốc phòng Thái Lan.

Đại diện của nhà máy Malyshev đã giới thiệu chiếc xe tăng chiến đấu T-84 Oplot đầu tiên mang số hiệu 01 trước phái đoàn quân đội Thái Lan được dẫn đầu bởi Tư lệnh lực lượng tăng – thiết giáp Thái Lan Bunsantinom Sansavatom tới thăm nhà máy.
Thời điểm chuyển giao lô xe tăng Oplot đầu tiên cho Thái Lan không được tiết lộ. Vào tháng 4/2012, Tổng giám đốc của nhà máy Malyshev, ông Nicolas Belov cho biết lô xe tăng T-84 Oplot đầu tiên sẽ được chuyển giao cho Thái Lan trước cuối năm 2012, nhưng điều đó đã không xảy ra.
Xe tăng chiến đấu T-84 Oplot.
Xe tăng chiến đấu T-84 Oplot.
Ông Nicolas Belov cũng không tiết lộ chính xác số lượng xe tăng trong lô đầu tiên chuyển giao cho phía Thái Lan vì đây là thông tin bí mật. Hợp đồng cung cấp 49 xe tăng chiến đấu T-84 Oplot cho quân đội Thái Lan được ký kết vào thagns 12/2011 với tổng giá trị lên tới 200 triệu USD.
Quân đội Thái Lan dự định sẽ mua khoảng 100 xe tăng chiến đấu T-84 Oplot để thay thế cho loại xe tăng M41A3 do Mỹ sản xuất đã lạc lậu.
Số xe tăng Oplot mới của quân đội Thái Lan sẽ trang bị cho Tiểu đoàn kỵ binh thiết giáp  số 4 ở Bangkok, Tiểu đoàn kỵ binh thiết giáp số 8 ở Nakhon Ratchasima, Tiểu đoàn kỵ binh thiết giáp số 9 ở Phistanulok và Tiểu đoàn kỵ binh thiết giáp số 16 ở Nakhon Si Thammarat.
Tăng chiến đấu T-84 Oplot là một trong những xe tăng chiến đấu hiện đại hàng đầu thế giới hiện nay. Oplot là biến thể nâng cấp từ thiết kế T-84. Nó được trang bị hệ thống hỏa lực mạnh gồm: Pháo nòng trơn 125m, súng máy hạng nặng 12,7mm, súng máy đồng trục pháo chính 7,62mm.
Một số hình ảnh về siêu tăng mới của Thái Lan:
 Xe tăng Opt số hiệu 01
Xe tăng Opt số hiệu 01
 Xe tăng Opt số hiệu 01
Xe tăng Opt số hiệu 01
 Xe tăng Opt số hiệu 01
Xe tăng Opt số hiệu 01
 Xe tăng Opt số hiệu 01
Xe tăng Opt số hiệu 01
Xe tăng Opt số hiệu 02
Xe tăng Opt số hiệu 02
Xe tăng Opt số hiệu 03
Xe tăng Opt số hiệu 03

Bài học cay đắng của Thái Lan khi mua tàu chiến Trung Quốc

theo Đất Việt | 15/07/2013 09:55

Trong quân đội một số quốc gia Đông Nam Á, tàu chiến lớp Giang Hồ II (053H1) của Trung Quốc đang được sử dụng với cương vị chủ lực. Tuy nhiên, chất lượng của những tàu chiến này đang ngày càng xuống cấp và không ít quốc gia đã phải đặt dấu hỏi.

Myanmar đã từng bị coi phụ thuộc vào Trung Quốc ở Đông Nam Á, tuy đang từng bước cải cách đất nước, nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu với quốc gia này. Và một lẽ dễ hiểu, khí tài quân sự của Myanmar mang đậm dấu ấn của ngành công nghiệp vũ khí Trung Quốc.
Tàu hộ vệ tên lửa lớp Giang Hồ II (Type 053H1) của Trung Quốc hiện diện trong biên chế Hải quân Myanmar với cái tên F-21 Mahar Bandoola, sắp tới, tàu chiến này sẽ tham gia triển lãm hải quân Langkawi. Một quan chức hải quân Myanmar cho biết là họ còn có kế hoạch trong năm nay sẽ đến thăm nhiều nước Đông nam Á, quốc gia đầu tiên hải quân nước này xét đến là Singapore.
Ngoài tàu hộ vệ tên lửa F-21 Mahar Bandoola, Hải quân Myanmar cũng còn 1 chiếc tàu cùng lớp do Trung Quốc viện trợ là chiếc F23 Mahar Thiha Thura.
Tàu hộ vệ tên lửa lớp 053H1 (Giang Hồ II) số hiệu F23 Mahar Thiha Thura
Tàu hộ vệ tên lửa lớp 053H1 (Giang Hồ II) số hiệu F23 Mahar Thiha Thura
Tàu này dài 103,22 m; rộng - 10,83 m; lượng choán nước nước, tiêu chuẩn/toàn phần 1565/1960 tấn; độ mướn nước 3,19 m; tốc độ 25,5 hải lý/giờ; phạm vi hoạt động 3.000 dặm với tốc độ 18 hải lý/giờ và 1.750 dặm với tốc độ 25 hải lý/giờ; biên chế 195 người; hai động cơ diesel 12E390VA (16.000 mã lực).
Nhưng vì lý do kinh phí dành cho hải quân có hạn nên Myanmar chỉ có thể trang bị tên lửa hạm đối hạm C-802 có tầm phóng 120 km thay vì trang bị tên lửa C-802A có tầm phóng 180 km. Ngoài ra, F-21 không được trang bị tên lửa hạm đối không, máy định vị bằng sóng âm thanh.
Như vậy để thấy, do bản thân tiềm lực của quốc gia sở hữu mà tàu chiến của Trung Quốc không phát huy được hết sức mạnh của bản thân.
Tuy nhiên, đó chỉ là bề nổi và là cái cớ để Trung Quốc có thể thanh minh cho chất lượng sản phẩm của mình. Tấm gương cho các nước mua tàu chiến cổ lỗ sĩ của Trung Quốc là Thái Lan.
Họ sở hữu 2 tàu hộ vệ tên lửa HTMS Naresuan và HTMS Taksin thuộc lớp tàu hộ vệ 053H2 (Lớp Giang Hồ III) Trung Quốc xuất khẩu sang Thái Lan. Chiếc HTMS Naresuan được bàn giao tháng 12/1994 và chiếc HTMS Taksin hoàn thành giữa năm 1995.
Đây là lớp tàu hộ vệ thế hệ kế tiếp, thậm chí còn hiện đại hơn chiếc F-21 lớp Giang Hồ II (053H1) của Myanmar.
Song, Hệ thống điện lực của 053H2 thiết kế phi khoa học đã dẫn đến rất nhiều sự cố, hệ thống động lực thiếu tin cậy, hệ thống kiểm soát rủi ro trên tàu cũng có nhiều hạn chế, thiết kế vỏ tàu không chắc chắn, rất dễ gặp sự cố thủng thân tàu hoặc rò rỉ nước.
Thái Lan đã phải nhờ đến sự can thiệp của các công ty Thụy Điển để cứu 2 tàu chiến này thoát khỏi cảnh nghỉ hưu sớm. Đồng thời, hệ thống vũ khí, điện tử, trang thiết bị đi kèm của Trung Quốc cũng bị dỡ bỏ. Có thể nói tàu chiến của Trung Quốc trong quân đội Thái Lan chỉ là cái xác không hồn.
Tàu chiến
Tàu chiến "made in China" của Thái Lan phải "thay máu" toàn bộ
Thái Lan đã duyệt chi 1 tỷ USD để bổ xung tàu chiến, tuy nhiên quân đội nước này đã nghĩ ngay đến vũ khí của Âu, Mỹ thay vì hàng giá rẻ của Trung Quốc. Bài học với 2 tàu hộ vệ tên lửa đã là quá đủ.
Trung Quốc đã vươn lên là quốc gia xuất khẩu vũ khí thứ 5 thế giới, và khách hàng chủ yếu của Trung Quốc là những nước nghèo với ngân sách quốc phòng hạn hẹp. Vũ khí của Trung Quốc đáp ứng được yếu tố “rẻ”cho đối tác. Tuy nhiên, rẻ thường đi kèm với kém chất lượng.
Các quốc gia xuất khẩu vũ khí hàng đầu như Nga, Mỹ luôn có một quy chuẩn cho sản phẩm xuất khẩu của mình. Ví dụ như Su-35, S-400 phiên bản xuất khẩu sẽ được rút bớt một số tính năng mang tính độc quyền cho quân đội Nga.
Mẫu tàu chiến Giang Hồ II đã khiến nhiều quốc gia có vũ khí Trung Quốc phải giật mình khi đứng trước nguy cơ tiền mất tật mang.

Chuyên gia Nga chứng minh Trung Quốc không thể thắng

theo Đất Việt | 17/07/2013 23:15

Như báo chí đã đưa tin, Nga đang tiến hành cuộc tập trận có quy mô lớn nhất trong suốt thời kỳ hậu Xô Viết tại Quân khu phía Đông (quy mô, số lượng binh lực, vũ khí-khí tài... tham gia đã được các báo đưa tin chi tiết, xin không nhắc lại ở đây).

Không biết vô tình hay hữu ý, Giám đốc Viện phân tích chính trị và quân sự Viện hàn lâm khoa học Nga  A. Sharavin, người đang có mặt tại cuộc tập trận này ngày 16/7 đã tuyên bố: “Xác xuất xảy ra chiến tranh giữa Nga và Trung Quốc là cực kỳ thấp, nhưng nếu như một xung đột giả định như vậy vẫn xảy ra thì Quân giải phóng nhân dân Trung Hoa sẽ không thể chiến thắng trong một cuộc chiến tranh với Liên Bang Nga".
Ông cũng cho rằng “không ai có thể coi thường yếu tố vũ khí hạt nhân” và “Nga có ưu thế tuyệt đối trước Trung Quốc về cả vũ khí hạt nhân chiến thuật lẫn vũ khí hạt nhân chiến lược”. Còn về lực lượng vũ trang thông thường, nhất là lục quân thì sao?
Xin giới thiệu một số ý chính trong các bài viết gần đây của chính cấp phó của ông A. Sharavin là A. Khramchikhin, Phó Giám đốc Viện trên về vấn đề này.
Quân đội Trung Quốc đã được tái trang bị vũ khí- trang bị kỹ thuật (VK-TBKT) hiện đại và đang tiến hành các cuộc tập trận tấn công.
Cả Nga và Phương Tây đều cho rằng Trung Quốc vẫn tiếp tục sản xuất các phương tiện kỹ thuật tác chiến chất lượng thấp và quy mô sản xuất không lớn.
Đây là chuyện hoang đường, vì mọi người đều biết rằng sản xuất bất kỳ một phương tiện kỹ thuật nào với số lượng ít đều không kinh tế (càng nhiều đơn vị thành phẩm được sản xuất, giá thành mỗi đơn vị càng hạ), các sản phẩm quân sự càng không phải là ngoại lệ.
Chính vì cả Nga và Phương Tây đều đang làm theo quy trình ngược nên cứ nghĩ rằng Trung Quốc cũng đang làm như họ .
Trên thực tế, Trung Quốc trung thành với một nguyên tắc là tiến hành công tác thử nghiệm rất lâu với nhiều kiểu phương tiện kỹ thuật (quân sự) cùng chức năng, lựa chọn mẫu có nhiều ưu điểm nhất, khắc phục các nhược điểm còn lại của mẫu đó.
Sau khi đã đạt được kết quả tối ưu theo các tiêu chí của mình đối với mẫu trên, Trung Quốc bắt đầu tiến hành sản xuất hàng loạt với một quy mô mà Nga và Phương Tây đều khó hình dung.
Không thể không nhắc tới một khía cạnh khác của vấn đề. Nếu xung đột quân sự Trung - Mỹ xảy ra thì không gian tác chiến sẽ là trên biển và trên không. Chính vì thế mà Mỹ và Phương Tây đặc biệt chú ý tới sự phát triển của Không quân và Hải quân chứ không phải là Lục quân của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA).
Cũng không hiểu vì sao mà các nhà phân tích Nga cũng tư duy theo hướng đó và thường xuyên trích dẫn các nguồn thông tin về PLA  từ Phương Tây.
Trong khi Nga có đường biên giới trên bộ với Trung Quốc dài tới 4.300 km và những yêu sách lãnh thổ của Trung Quốc đối với Nga vẫn còn nguyên. Dù muốn hay không Nga cũng không thể trốn tránh thực tế này.
Lục quân PLA đang phát triển rất nhanh, không kém gì Không quân và Hải quân: đổi mới nhanh về chất lượng trong khi vẫn duy trì các chỉ số về số lượng .
Xe tăng Trung Quốc.
Xe tăng Trung Quốc.
1.  Ưu thế dân số đông
Mặc dù có sự cắt giảm đáng kể về quân số trong những năm 1980, PLA vẫn có quân số lớn nhất thế giới (2.285.000 người, số liệu năm 2012-ND) trong khi chất lượng được tăng cường rất đáng kể.
Nhờ có nguồn dự bị động viên rất lớn cho nên trong thời bình PLA đã có thể tận dụng được những ưu diểm của cả hai hình thức tuyển quân: tuyển theo chế độ hợp đồng và tuyển theo chế độ nghĩa vụ.
Một mặt, các công dân có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ quân sự đối với đất nước, mặt khác- ưu thế dân đông cho phép PLA lựa chọn những người ưu tú nhất phục vụ trong quân đội (trước hết là các thanh  niên thành phố), nhiều người trong số họ sau khi hết hạn nghĩa vụ đã tình nguyện ở lại phục vụ theo hợp đồng.
Những thanh niên trẻ không được gọi nhập ngũ (chủ yếu là các thanh niên nông thôn ít học) đều phải qua các khóa huấn luyện quân sự cơ bản và sẽ trở thành một lực lượng dự bị động viên khổng lồ trong trường hợp có chiến tranh lớn xảy ra.
Có lẽ chính vì đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh như vậy mà Trung Quốc vẫn duy trì hệ thống động viên (kể cả đối với người dân và nền công nghiệp).
Cũng vì những lý do tương tự, đại bộ phận các binh đoàn trong Lục quân PLA vẫn là các sư đoàn. Chỉ có một khối lượng không đáng kể các binh đoàn được tái biên chế theo hình thức tổ chức lữ đoàn.
Chúng ta đều biết rằng các binh đoàn cấp lữ đoàn thường được sử dụng để tiến hành các cuộc chiến tranh cục bộ, còn các bình đoàn cấp sư đoàn được sử dụng để tiến hành các cuộc chiến tranh quy mô lớn.
2. Sức mạnh xe tăng Trung Quốc     
Và để tiến hành một cuộc chiến tranh quy mô lớn, Trung Quốc đã xây dựng được một lực lượng xe tăng lớn nhất trên thế giới.
Hiện nay PLA đã được trang bị không ít hơn 4.000 xe tăng hiện đại Type-96 và Type-99 (theo một số nguồn khác thì con số này là 1.500 Type-96 và 200 Type-99, có lẽ đây là số liệu những năm 2005-2006), việc thay thế các xe tăng đã lạc hậu bằng các xe tăng hiện đại hơn được thực hiện theo nguyên tắc “một đổi một”. Điều đó có nghĩa là chất lượng được tăng cường nhưng số lượng vẫn giữ nguyên.
Tăng Type-96/96A đã được trang bị cho tất cả các quân khu của PLA, Type-99 mới được trang bị chủ yếu cho 3 quân khu: Thẩm Dương, Bắc Kinh và Lan Châu (chính 3 quân khu này có đường biên giới với Nga). Các tăng Type – 99 cũng đã bắt đầu được đưa vào trang bị cho  các quân khu còn lại. Năng lực sản xuất các loại tăng này của công nghiệp quốc phòng Trung Quốc vào khoảng 200 đến 300 chiếc/năm.
Có một sự kiện mà nhiều người đã biết là vào tháng 12/2012 trong trận chiến giành thành phố Kherlin giữa quân đội hai nước Sudan và Nam Sudan, các xe tăng Type-96 của Lực lượng vũ trang Sudan đã bắn hỏng ít nhất 4 chiếc tăng T-72 của Sudan (nước này mua của Ucraina) trong khi không bị tổn thất một chiếc nào.
Như vậy, ít nhất thì các xe tăng “đại trà “ của Trung Quốc cũng không thua kém về chất lượng so với các xe tăng thông thường của Nga. Khó có thể giải thích kết cục trên là do các kíp pháo thủ xe tăng Nam Sudan được huấn luyện kém hơn lính xe tăng Sudan vì hiện không hề có một cơ sở nào để chứng minh.
Tất nhiên, cũng có thể cho rằng, các kíp lái xe tăng là người Trung Quốc, nhưng như thế thì các kíp xe T-72 cũng hoàn toàn có thể là những người Slavo ở phía Đông (ý nói là các lính tăng Ucraina- ND).
Lực lượng tên lửa hiện đại của Trung Quốc
Lực lượng tên lửa hiện đại của Trung Quốc
3. Xe chiến đấu nhiều và hệ thống pháo bắn dàn mạnh nhất
Trung Quốc đã chế tạo các xe lội nước với  loại xe hàng đầu là xe tác chiến bộ binh WZ- 502 có lắp tháp pháo của xe chiến đấu bộ binh Nga BMP-3 (lực lượng lính thuỷ đánh bộ Trung Quốc đã được trang bị 300 xe loại này và Trung Quốc đang tiếp tục sản xuất thêm).
Dĩ nhiên, hiện tượng này được các chuyên gia đánh giá là để chuẩn bị cho các chiến dịch đổ bộ lên Đài Loan, mặc dù những chiếc xe này hoàn toàn có thể vượt qua các con sông, ví dụ như Amur và Ussuri (các con sông biên giới Nga-  Trung) một cách dễ dàng .
Tuy nhiên sau đó các nhà thiết kế vũ khí Trung Quốc cho rằng rằng tính lưỡng dụng của xe lội nước làm giảm khả năng bảo vệ của xe nên đã thiết kế biến thể mới của loại xe chiến đấu bộ binh này – WZ-502G.
Do tăng cường lớp thép bảo vệ nên nó không thể lội nước được, song bù lại, theo các số liệu dựa theo các nguồn từ Trung Quốc, tháp pháo WZ-502G và phần đầu của xe có thể chịu được đầu đạn xuyên thép 30mm từ cự ly 1 km, còn thân xe có thể chịu được đạn xuyên thép 14,5mm từ khoảng cách 200 m.
Có một sự trùng hợp thú vị – 30mm là cỡ đạn pháo 2A42, vũ khí chủ yếu của xe chiến đấu bộ binh Nga BMP-2 và súng máy cỡ 14,5 mm là loại súng chỉ được trang bị cho các xe vận tải bọc thép của Nga (xe chiến đấu bộ binh Mỹ “Bradly” được trang bị pháo 25mm M242. Cỡ đạn tối đa của súng máy các nước Phương Tây là 12,7mm).
Ngoài các xe chiến đấu bộ binh hiện đại, Trung Quốc cũng đang tăng cường đưa vào biên chế các xe vận tải bọc thép và các phương tiện xe ô tô bọc thép, trong đó có cả những loại được thiết kế chế tạo theo công nghệ MRAP, có nghĩa là được sử dụng trong một cuộc chiến tranh chống du kích.
Pháo nòng cũng phát triển rất nhanh. Hiện Trung Quốc đã đưa vào trang bị pháo tự hành 155mm PLZ-05 (đã có ít nhất 250 khẩu đang có trong trang bị của các đơn vị).
Điểm mạnh truyền thống của Lục quân PLA là pháo phản lực. Nước này đã sản xuất rất nhiều hệ thống pháo phản lực bắn dàn dựa trên các mẫu do Liên Xô thiết kế và các mẫu do chính  mình nghiên cứu thiết kế.
Hiện nay Trung Quốc là nước đã chế tạo hệ thống pháo phản lực bắn dàn mạnh nhất và có cự ly bắn xa nhất - WS-2 ( 6x400mm), với các biến thể đầu tiên có tầm bắn 200 km và biến thể mới nhất (WS-2D) có tầm bắn lên tới 350-400 km.
Kể cả MRLS và HIMARS của Mỹ lẫn “Smerch” (tầm bắn của “Smerch” chỉ là 90 km-ND) của Nga đều không có được tính năng kỹ- chiến thuật tương tự so với WS-2.
Nói chung , sử dụng hệ thống pháo phản lực bắn dàn để tiêu diệt các mục tiêu diện (có diện tích lớn) trên mặt đất có lợi hơn nhiều so với sử dụng không quân để tiêu diệt các mục tiêu đó (diện tích hủy diệt của “Smerch là 672.000 m2, không có số liệu về WS-2- ND).
Bởi vì trong trường hợp này có thể tránh được rủi ro là tổn thất các máy bay cực kỳ đắt tiền và các kíp phi công được đào tạo còn đắt tiền hơn, cũng không phải mất các khoản chi phí nhiên liệu cực kỳ đắt đỏ.
Thay vào đó, chỉ phải tiêu hao đạn dược (đạn pháo) mà đạn pháo thì rẻ hơn bom đạn hàng không nhiều. Độ chính xác không cao khi sử dụng hệ thống pháo phản lực bắn dàn có thể bù lại bằng một khối lượng lớn các đầu đạn được phóng đồng thời.
Ngoài ra, hiện nay, các đầu đạn của hệ thống hỏa lực bắn dàn đã có thể điều khiển được, kể cả đạn của WS-2. Việc sử dụng các máy bay không người lái trinh sát phục vụ cho các tổ hợp càng làm tăng độ chính xác khi bắn.
Hệ thống hỏa lực bắn dàn có ưu thế đáng kể so với tên lửa chiến thuật về công suất hỏa lực trong khi giá thành đạn pháo cũng rẻ hơn so với tên lửa. Nhược điểm chủ yếu của hệ thống pháo phản lực so với không quân và tên lửa chiến thuật vẫn được cho là cự ly bắn hạn chế. Nhưng cho đến thời điểm này Trung Quốc đã khắc phục được nhược điểm đó như đã trình bày ở trên.
Không khó để  thấy rằng, từ chiều sâu của vùng Mãn Châu Lý các WS-2D có thể gần như ngay tức khắc tiêu diệt tất cả các đơn vị của lực lượng vũ trang Nga tại các khu vực Vladivostok- Ussursk, Khabarovsk và Blagoveshensk- Belogorsk.
Còn từ khu vực giáp biên giới của Mãn Châu Lý, các tổ hợp pháo phản lực bắn dàn trên có thể tiêu diệt các đơn vị quân đội và các căn cứ không quân Nga ở khu vực Chita và các xí nghiệp chiến lược tại thành phố  Komsomlsk-trên sông Amur (có cả các nhà máy sản xuất máy bay tiêm kích chủ chốt của Nga hiện nay-ND).
Trong khi đó, các đầu đạn kích thước nhỏ của hệ thống pháo phản lực này có tốc độ trên siêu âm, thời gian từ khi phóng đến mục tiêu ở cự ly xa nhất không vượt quá 5 phút. Hệ thống phòng không Nga không thể phát hiện được chúng chứ chưa nói tới khả năng tiêu diệt.
Một cái khó khác là gần như không thể phát hiện được việc triển khai hệ thống pháo phản lực bắn dàn trên lãnh thổ Trung Quốc, bởi vì các tổ hợp phóng rất giống với các xe tải bình thường (các cụm ống phóng rất dễ ngụy trang để trông giống như các thùng xe của xe tải). Dĩ nhiên, loại vũ khí này tuyệt đối không phải là vũ khí phòng thủ mà hoàn toàn là một loại vũ khí tấn công.
Tuy “Tomahawk” của Mỹ có cự ly bắn xa hơn nhiều, nhưng tốc độ của nó dưới tốc độ âm thanh vì thế thời gian từ khi phóng đến mục tiêu ở cự ly tối đa không phải là 5 phút mà là 2 giờ trong khi các tổ hợp phóng của chúng (các tàu khu trục và và tuần dương) thì không thể ngụy trang được. Hiện NATO chưa có bất cứ loại vũ khí gì có tính năng kỹ- chiến thuật tương đương với WS-2.
Cho đến thời gian gần đây, nhiều chuyên gia vẫn cho rằng điểm yếu của Lục quân Trung Quốc là không có máy bay lên thẳng tấn công. Trước đây thì qủa là như vậy, Trung Quốc chỉ có các máy bay Z-9 được chế tạo  theo mẫu của máy bay lên thẳng “Dophin” của Pháp đã tương đối lạc hậu.
Nhưng đến nay, vấn đề trên đã được giải quyết. Trung Quốc đã đưa vào trang bị các máy bay lên thẳng tấn công WZ-10 được chế tạo theo công nghệ Nga và công nghệ phương Tây (đã đưa vào trang bị 60 chiếc và đang tiếp tục sản xuất).
Xem thêm: