Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

Kỳ ngộ trên núi Võ Đang (P2): Đạo sĩ hơn 300 tuổi chỉ dẫn nhân loại đi qua kiếp nạn

Tôi cả đêm không chợp mắt nổi, nằm miên man suy nghĩ. Việc này thật quá huyền hoặc rồi. Tôi chẳng qua chỉ là suy tưởng một chút thôi mà ai ngờ cuộc sống lại cấp cho tôi cơ hội được gặp cao nhân ẩn thế lánh đời. Vì sao nhiều người lên núi đều không gặp mà tôi chỉ khác họ chút ít thì lại được gặp? Các vị độc giả không cần phải nghi ngờ. Tôi gặp được họ đều đã có trong số mệnh. Sau này từ lời của vị đạo trưởng mà tôi biết được tôi với ông là có duyên phận kiếp trước, và kiếp này lại trùng phùng. Không phải là duyên trong nhân duyên vợ chồng, mọi người đọc từ từ rồi sẽ thấu tỏ.

nhung-hinh-anh-phong-canh-dep-trong-phim-tieu-ngao-giang-ho-image4
nhung-hinh-anh-phong-canh-dep-trong-phim-tieu-ngao-giang-ho-image4
Núi Võ Đang
Tiếp theo Phần 1
Sang ngày thứ hai tiểu đồng sáng sớm đã tới gọi tôi dậy. Cậu nói rằng đạo trưởng tìm tôi có việc. Cậu nói xong bèn đưa tôi một bộ y phục nữ ngày xưa bảo tôi mặc nó rồi đi ra bên ngoài chờ. Bộ quần áo này tay áo màu tím dài, còn váy thì chấm đất với các lớp, càng xuống dưới màu tím càng đậm, đến cuối thì gần như đen. Thực sự tôi thấy nó rất đẹp, cũng không biết diễn tả nó đẹp ra sao nữa, bộ y phục này có chút giống như tơ, mặc lên thì cảm giác trơn láng và thoải mái. Tôi mặc xong có chút cao hứng thầm nghĩ. trên đường lớn mà mặc bộ y phục này chắc sẽ gây chú ý lắm. Hiện tại thì ở đây là thâm sơn cùng cốc nên cũng không ai thấy.
Tiểu đồng trên đường đi hỏi tôi: Cô rất thích phải không?
Tôi nghe xong mặt đỏ như gấc ngượng ngùng cúi đầu im lặng.
Tiểu đồng nói: Sư phụ bảo tôi mang cho cô đó, tôi chưa thấy sư phụ đối xử tốt như thế này với người khác. Nói cho cùng thì quần áo hiện đại rất khó nhìn, Sư phụ tôi nói là muốn đưa cô đi tới một nơi nên cần phải thay y phục.
Tới trước cửa điện chờ một lát thì đạo trưởng đi tới. Ông hôm nay mặc bộ quần áo giống như đạo bào. Quần áo thuần một màu trắng thanh khiết nhìn rất cốt cách. Đạo trưởng nói: Có người bạn đã chờ cô từ rất lâu rồi. cô nên đi gặp ông ấy. 
Tôi kinh ngạc nói: Là ai vây? Tôi lần này tự mình đi tới núi võ đang, không không có bạn bè nào đi cùng cả?
Đạo trưởng cười mà như không, chẳng trả lời câu hỏi của tôi. Ông quay người đi lên cầu, tôi vội vàng đi theo. Muốn sóng bước cùng ông mà không kịp, tôi vừa không biết đường lại cước bộ chậm. Còn đạo trưởng thì cứ như lướt đi vậy, chân không thấy chạm đất. Cũng may ông cố tình đi chậm để tôi theo kịp. Đi qua cây cầu nhỏ đầu tôi đã lấm tấm mồ hôi, tôi thầm nghi hoặc, không biết ông ấy muốn đi đâu nữa. Đây chẳng phải là xuống núi sao? Thuận tiện đuổi ta về, không để ta làm nhiễu việc thanh tu của ông? Nghĩ đến đó thì chân tôi đã dừng lại.
Đạo trưởng vẫn bước tiếp không quay đầu lại, ông nói với tôi: không phải đuổi cô đi. Chỉ là duyên chúng ta chưa hết. Lần này đưa cô đi gặp bạn cũ của cô, các vị đã rất lâu chưa gặp lại rồi.
Tôi trong lòng nghi hoặc thầm nghĩ : Cuối cùng là ai đây? làm gì mà thần thần bí bí vây, sao đạo sĩ không nói luôn…
Đạo trưởng nói: cô gặp ông ta, tự nhiên sẽ hiểu thôi. Đi thôi nào.
Đạo trưởng tiếp tục dẫn đường cho tôi, mà nói ra thì thật kỳ lạ, cảnh vật trên đường đi tôi trong đời chưa từng thấy qua bao giờ, lá cây bên đường có màu sắc rất lạ, hoa ở đây rất nhiều là chưa từng thấy. Đi được một lúc mà cảm giác như đi rất lâu rồi, loại cảm giác này giống như không tương ứng với thời gian trôi qua.
vo-dang
Cứ thế tôi và đạo trưởng đi qua đi lại rồi đột nhiên nhìn thấy trước mặt một ngôi nhà bằng gỗ nhỏ. Đạo trưởng quay người nói với tôi: Tới rồi!
Tôi cẩn thận đi theo đạo trưởng, không biết trước mặt là người ra sao. Đạo trưởng đi tới trước cửa thì gõ nhẹ, trong nhà truyền ra giọng nói rất giống người có bệnh: ai đó?
Đạo trưởng ứng lời: là tôi, tôi mang cô ấy tới rồi.
Người đó nghe xong lập tức đi ra mở cửa, lúc cánh cửa mở ra tôi giật thót mình. Động tác thật quá nhanh, vậy mà tôi còn tưởng trong nhà là người bệnh! Người mở cửa là một người đàn ông khỏe khoắn có vẻ ngoài vào khoảng 25 tuổi, trên người mặc bộ quần áo dài mầu vàng cổ xưa giống như trường bào. Nhìn không giống với người có bệnh, trước đó khi nghe âm thanh trả lời của anh ta tôi còn ngỡ là của một người già có bệnh nặng.
Đạo trưởng chỉ anh ấy và nói: anh ta tên là Hoàng Viêm là bạn cũ của cô đó.
Tôi nhìn anh ấy đầy nghi hoặc nói: Tôi không nhận ra anh.
Hoàng Viêm mời chúng tôi vào trong nhà, anh nói rằng muốn trao đổi với tôi vài chuyện.
Tôi cẩn thận nhìn Hoàng Viêm, tuy anh nhìn rất thân thiện hòa nhã và cũng nói rằng đã biết tôi từ lâu, nhưng trong lòng tôi xuất hiện tâm đề phòng và nghi hoặc không biết là có âm mưu gì không.
Rồi Hoàng Viêm như đọc được suy nghĩ của tôi đột nhiên mở lời nói: Cô đã khác rồi, cô ngày xưa rất thuần tịnh, không ngờ bây giờ lại có nhiều nghi tâm vậy. Xem ra cô sau khi vào chốn phàm nhân đã trở thành một người bình thường rồi, một chút bản tính thuần chân lúc xưa đã không còn thấy đâu nữa.
Tôi ứng lại: Anh nói chúng ta đã biết nhau từ kiếp trước sao?
Hoàng Viêm nói: Đúng vậy, cô trước kia từng chuyển sinh qua Long tộc ở trên trời. Long tộc là tôn giả trong nước, cũng là một dạng thần hộ pháp. Trong lúc Hoàng Viêm nói, ý thức của tôi đột nhiên mơ hồ nhớ lại ký ức xưa,  giống như đi qua nơi tôi đã từng sống ở các không gian, nhìn thấy tất cả những chuyện ngày xưa…. mọi thứ ùa về….
Ký ức về Long Tộc
Chúng tôi nguyên hình là rồng, nhưng mà chúng tôi cũng có thể biến thành hình người. Xưa kia chúng tôi cùng nhau ở trên trời canh giữ một viên bảo thạch, viên đá quý này gọi là Thất thải trân châu. Đó là một viên trân châu trong suốt, phát ra ánh áng 7 màu lấp lánh. Màu đỏ – da cam – lục – thanh – lam – tím không ngừng biến hóa. Ở trong Long Tộc, các loại hình rồng khác nhau sẽ có các sứ mệnh khác nhau. Mà sứ mệnh của chúng tôi là bảo hộ viên trấn cung chi châu này, viên Long Châu này luôn luôn được đặt trong một nơi bí mật trong Long cung do 2 người chúng tôi canh giữ. Tương truyền viên Thất thải trân châu này có các phép màu cường đại.
hqdefault
Bởi vì Hoàng Viêm từ nhỏ vốn có tài năng thiên bẩm, không giống với người khác nên đã được giao cho sứ mệnh trọng đại này, Tôn Giả Long Tộc đã an bài cho chúng tôi cùng nhau bảo hộ viên Thất thải trân châu này. Trong Long Tộc, Hoàng Viêm từ nhỏ vốn là đứa trẻ thông minh nhất, được thiên phú nhiều nhất. Vậy nên tính tình của cậu ta trở nên có chút ngạo mạn, còn tôi chỉ là một cô gái bình thường trong Long Tộc.  Sở dĩ để cho tôi và Hoàng Viêm cùng nhau bảo hộ trấn cung chi bảo là bởi vì hai tính khí khác nhau sẽ bổ trợ lẫn nhau nhau, sẽ không xảy ra sai sót.
Đến một ngày, tính ham chơi của Hoàng Viêm nổi lên, cậu ta nói là chưa từng được đi ra thế giới bên ngoài để chơi đùa, rất muốn đi ra ngoài chơi. Tôi liền ngăn cản cậu ta: “Không thể được! Sứ mệnh của chúng ta là bảo hộ trấn cung chi bảo, không thể rời đi được!”.
Hoàng Viêm kênh kiệu nói: “Ta chỉ là ra ngoài một chút, sẽ rất nhanh trở về. Vì sao ta vốn thiên bẩm tài giỏi như vậy lại bắt ta ở đây bảo hộ Thất thải trân châu chứ? Kỳ thực phải cho ta đi ra ngoài thi thố tài năng mới đúng! Ta nghe nói gần đây bên ngoài tinh quái rất điên cuồng, luôn đánh lén Long Tộc chúng ta. Bởi vì có ta ở đây cho nên bọn hắn không dám tới, giờ ta sẽ đi ra ngoài giết sạch bọn chúng. Long Tộc chúng ta đây chẳng phải sẽ uy danh đại hiển sao? Hơn nữa việc này sẽ khiến bọn chúng khiếp sợ không còn dám có chủ ý đánh Long Tộc chúng ta”.
Tuy rằng Hoàng Viêm nói cũng có ý đúng, nhưng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Không đợi tôi đáp lời, Hoàng Viêm đã bay đi ra ngoài. Tốc độ của Hoàng Viêm rất nhanh, cho dù tôi có đuổi theo cũng sẽ không kịp. Ngay tại lúc Hoàng Viêm vừa mới ra ngoài trong nháy mắt, tôi nghe thấy một tiếng cười quái dị.
Tôi lập tức đề cao cảnh giác: “Là ai?”.
“Ha…ha…ha…”. Một con chim đại bàng lớn đột nhiên hiện ra, sở dĩ nói hiện ra, là vì vừa xong chỗ này còn không nhìn thấy có gì.
Tôi lớn tiếng quát: “Ngươi từ đâu đến? Chẳng lẽ ngươi muốn cướp Thất thải trân châu sao?”.
Chim đại bàng cười quái dị: “Ta đã ở trong này từ lâu rồi, trước đây vài ngày ta bất ngờ có được một pháp bảo. Pháp bảo này có thể khiến cho thân thể trở nên trong suốt ẩn hình, nhưng pháp bảo này chỉ có tác dụng khi bất động, một khi thân thể động đậy liền sẽ hiện nguyên hình. Ta sớm biết Hoàng Viêm tính khí ngạo mạn, cho nên đã ẩn núp, chờ ngày có thể lấy được Thất thải trân châu trấn cung chi bảo của các ngươi”.
Tôi kiên quyết tuyên chiến: “Ta sẽ không để cho ngươi thực hiện được điều đó! Ta cho dù liều chết cũng sẽ bảo hộ bảo vật của Long tộc đến cùng!”.
Lời nói vừa dứt, tôi liền lập tức hướng đến chim đại bàng mà tấn công. Chim đại bàng thân thể khổng lồ, hơn nữa là khắc tinh của Rồng. Mới sau vài chiêu ban đầu, đòn công kích của tôi rõ ràng là quá yếu. Chim đại bàng kêu to mấy tiếng, sau đó đột nhiên lại có một con đại bàng khác bay tới nhắm thẳng vào người tôi mà đánh. Tôi bị bọn chúng mổ cho mình đầy thương tích.
Ngay tại lúc nguy kịch nhất, tôi dùng toàn bộ khí lực phát ra tiếng rồng kêu to, âm thanh vừa phát ra, lập tức có các sinh mệnh khác trong Long Tộc xuất hiện. Chim đại bàng thấy khí thế Long Tộc của chúng tôi lớn mạnh, biết đánh không lại bèn chạy trốn. Chuyện này rất mau đã được Tôn Giả Long Tộc biết. Tôn Giả phái 2 vị chiến Long khác đi bảo hộ Thất thải trân châu, và cho mời tôi đến đại điện. Trên ghế rồng, Tôn Giả với vẻ mặt nghiêm nghị, bộ dạng trang nghiêm.
Tôn Giả hỏi: “Hoàng Viêm đi đâu?”.
Tôi trả lời: “Bẩm, nghe nói có yêu quái đánh chiếm, cậu ta đi đuổi theo yêu quái!”.
Tôn Giả nghiêm giọng: “Ngươi tưởng là ta không biết tính khí của Hoàng Viêm như thế nào sao? Có phải là hắn đi ra ngoài chơi hay không?’.
Tôi: …..
Tôn Giả nói tiếp:
“Tất cả mọi người đều tranh giành Thất thải trân châu, lại không biết Thất thải trân châu là gì. Kỳ thực, Thất thải trân châu có tác dụng có thể khiến nước duy trì ở trạng thái thuần tịnh. Mà nước là nguồn gốc của vạn vật. Cho nên nước thuần tịnh là trọng yếu phi thường, nếu nước không thuần tịnh đối với thế giới chúng ta mà nói là xảy ra kiếp nạn lớn.
Nước không thuần tịnh sẽ làm cho hết thảy vật chất trở nên càng ngày càng không thuần tịnh (giống như bạn uống nước không sạch, sau khi uống thì cái nước bẩn ấy sẽ lưu lại thân thể, đến lúc đó bạn không có cách bài trừ ra), đến lúc đó không thể nào vãn hồi được nữa! Thất thải trân châu có một bí mật lớn nhất, mà không một ai trong thế giới chúng ta được biết. Đó chính là … ngay cả Thất thải trân châu cũng không tinh khiết!”.
Tôi kinh hãi: “Cái gì? Thất thải trân châu cũng không tinh khiết, vậy nước kia …?”.
thâm sơn kỳ ngộ, NÚI VÕ ĐANG, long tộc, huyền cơ,
Tôn Giả nói, nước không thuần tịnh sẽ làm cho hết thảy vật chất trở nên càng ngày càng không thuần tịnh. (Ảnh: Internet)
Tôn Giả nói:
“Đúng vậy. Thế giới chúng ta từ sớm đã không thuần tịnh, cứ tiếp tục như vậy sẽ tiến đến kiếp nạn của vũ trụ Thành – trụ – hoại – diệt – không. Vật chất vũ trụ không còn tinh khiết thì tự nhiên sẽ bị hủy và tiến tới diệt vong. Nhưng mà, vũ trụ lại có một truyền thuyết, khi vũ trụ sắp bị hủy diệt sẽ có Sáng Thế Chủ hạ thế chính Pháp, đem hết thảy mọi thứ bất chính mà quy chính lại.
Chỉ có vị Chủ vũ trụ này mới có đủ năng lực cứu hết thảy mọi chúng sinh trong vũ trụ. Cũng chỉ có vị Chủ vũ trụ mới có Uy Đức lớn mạnh như vậy. Nhưng mà quá trình hạ thế tất nhiên sẽ trải qua khó khăn trùng điệp, một cá nhân tu luyện phải có đức rất lớn, chịu khổ mới có thể tu thành, thành tựu quả vị. Huống chi lần này là một sự kiện lớn như vậy, để đắc được thì khó khăn liền càng lớn”.
Tôi nói: “Tôn Giả, tôi nguyện ý hạ thế đắc Pháp của vũ trụ, vãn cứu Long Tộc của chúng ta thoát khỏi diệt vong”.
Tôn Giả nói:
“Tử Nhi, kỳ thực bản nguyên sinh mệnh của ngươi là không giống với chúng ta, ngươi là từ nơi rất xa tới đây. Ở sâu trong nội tâm ngươi sớm được gieo hạt giống Pháp tốt, ngươi vì để cứu các chúng sinh trong thế giới của mình mà tầng tầng hạ xuống, một tầng thứ là chuyển sang một kiếp khác. Mỗi lần chuyển sang kiếp khác ngươi đều quên hết sự tình trước kia, khi ngươi ra đời ở Long Tộc, ta sớm biết ngươi không cùng tầng thứ sinh mệnh với chúng ta. Mà ngươi là vì muốn hạ xuống tam giới tìm phương pháp thần diệu, nên đã kết duyên với tầng thứ của chúng ta đây.
Ở bên ngoài tam giới thì có thể biết mình từ tầng thứ nào đến, nhưng khi đến tam giới rồi thì liền cái gì cũng không biết nữa. Tam giới chính là chỗ mê, nếu không siêu thoát khỏi tam giới thì đời đời kiếp kiếp chịu luân hồi trong đó. Khổ ư, không chịu khổ làm sao có thể tu luyện. Không chịu khổ thì không có được uy đức, nơi bên ngoài tam giới thì có thể sử dụng thần thông, cũng không có khổ để chịu”.
Tôi nói: “Tôn Giả, tôi hiểu. Tôi quyết định hạ thế tìm chính Pháp!”.
Tôn Giả nói: “Hạ thế phải chịu khổ, nếu mê mờ ở nhân gian kia thì vĩnh viễn không trở về được!”.
Tôi nói: “Tôn Giả, nếu là ngài, ngài là Tôn Giả Long Tộc. Nếu biết chúng sinh trong thế giới của mình sắp rơi vào kiếp nạn, tôi tin rằng ngài cũng sẽ không ngồi nhìn và mặc kệ. Tôi ban đầu quyết định hạ phàm tìm chính Pháp, tâm tình cũng là như vậy, không thể không quản chúng sinh trong thế giới của mình. Để thế giới của mình miễn được kiếp nạn, tôi đây đương nhiên không cho phép mình được chùn bước”.
Tôn Giả nói: “Nếu đi xuống, có thể vĩnh viễn không về được!”.
Tôi nói: “Nếu tôi không đi xuống, thì không đắc được Pháp. Chúng sinh trong thế giới của tôi có thể sẽ bị hủy diệt, nếu tôi hạ thế, thì chí ít cũng có cơ hội để thông hiểu và đắc được Pháp. Nếu tôi không xuống dưới nhân gian kia, thì chúng sinh của tôi vĩnh viễn không được cứu!”.
Tôn Giả nói: “Ngươi phải nhớ kỹ, bộ pháp này là Sáng Thế Chủ cũng là vị Phật chủ dùng để chính Pháp vũ trụ. Lần này vì để giải cứu kiếp nạn của vũ trụ, vị Phật chủ đã hạ phàm truyền Pháp. Ngươi sau khi đắc Pháp tu luyện thành công thì có thể canh tân thế giới của mình. Nhưng mà lần này chuyện này vô cùng khó khăn, bởi vì nó quan hệ với chuyện của toàn vũ trụ. Cho nên ma và các loại sinh mệnh bại hoại cũng sẽ dốc toàn lực xuất động, đi xuống gây trở ngại cho chính Pháp. Vì là việc đại sự như vậy nên gặp khó khăn cũng lớn tương đương. Nếu có thể đi xuống thì thật đáng khen lắm!”
Tôi nói: “Vâng, thưa Tôn Giả. Tôi biết, chính niệm sẽ khiến tôi không chùn bước”.
Tôn Giả thở dài một tiếng: “Khi tới tam giới, đầu não bị tẩy sạch hết liền cái gì cũng không biết. Duyên của ngươi ở tầng thứ đây cũng kết thúc rồi, giờ lại hạ xuống tầng tầng nữa đi thôi”.
Tôi khom người hành lễ với Tôn Giả, rồi xoay người rời đi. Tôi đi về phía Long môn. Tôi biết rằng khi tiến vào cánh cửa này chính là đi xuống một tầng thế giới; sẽ quên hết mọi chuyện trước đây, xoay vòng trong tam giới mới thôi …
(Còn nữa)
Thiện Dũng dịch từ Soundofhope.org
Tansinh.net

Kỳ ngộ trên núi Võ Đang (Phần cuối): Đạo sĩ hơn 300 tuổi chỉ dẫn nhân loại đi qua kiếp nạn

Ký ức sau cùng, Hoàng Viêm vì phạm vào thiên tội lúc bảo vệ thần vật “Thất thải trân châu”  tự ý rời bỏ chức trách nên đã bị đánh hạ xuống trần gian chịu khổ.
Trở về sau cơn mộng mị phiêu phiêu, tôi giật mình nhận ra trên mặt đã tràn trề lệ châu rơi lã chã. Tôi đã một mực khổ sở đi tìm và mong muốn tìm tư tưởng giải thoát ai ngờ còn trách nhiệm trên vai với kỳ vọng của chúng sinh trong thế giới của tôi. Cũng không lạ gì khi tôi cứ ẩn ước một ý niệm mơ hồ trong tâm đi tìm con đường tu luyện, hóa ra một mặt nguyên thần của tôi đã sớm biết vì sao tôi lại sống tại thế gian này!
9_83299
Tiếp theo Phần 1 và Phần 2

Đạo trưởng và Hoàng Viêm nhìn tôi như vậy thì đã hiểu tôi vừa trải qua chuyện gì, họ vô cùng vui mừng. Hoàng Viêm húng hắng một tiếng rồi nói: Cô bây giờ đang mặc bộ quần áo mà trước kia cô ưa thích. Cô rất vui vẻ với sắc tím mộng mơ. Tôi biết khi xưa đã không phải với cô, đã khiến cô bị chim Bằng (Sự tích chim Bằng độc giả có thể tìm trong Sử Ký Tư Mã Thiên để hình dung được sự to lớn của nó) đánh bị thương. Rồi sau đó tôi bị giáng xuống hạ giới nhưng tội vẫn chưa chừa, tôi lén lút mang xuống bộ quần áo mà cô thích nhất, tôi biết một ngày nào đó nhất định chúng ta sẽ gặp lại. Tôi cũng vì rất tin tưởng cô nên tôi biết cô tương lai nhất định sẽ đắc Pháp! nên tôi ở lại trên núi một mực ròng rã chờ cô đến, mong gửi lại bộ y phục này và nói với cô trước kia tôi đã không cư xử đúng mực rồi dẫn đến sai lầm đó làm cô bị liên lụy theo.
Hoàng Viêm trước mắt bây giờ không còn là Hoàng Viêm kiêu ngạo ngày trước nữa, ở chốn trần gian chịu bao khổ sở đã làm anh ta trở nên trưởng thành và ổn định rồi.
Tôi rất vui vẻ nói: Tôi đã không còn xem anh là người xa lạ nữa, anh biết đó, tôi hoàn toàn không rõ chuyện này nhưng anh đã giúp mở ký ức của tôi ra để tôi nhớ lại những điều đó. Đạo trưởng cũng nói tôi đã được chú định rằng sẽ tới đây. Vậy đạo trưởng và tôi cuối cùng có duyên phận gì?
Đạo trưởng ứng lời: Chúng ta trong một tầng trời đã kết duyện phận cùng nhau, trong luân hồi tại nhân gian này chúng ta có kiếp đã từng là người thân thích họ hàng rồi. Sau khi bần đạo mở thiên mục trong tu luyện thì ký ức cũng đồng thời mở ra. Rồi dùng công năng “Túc Mệnh Thông” nhìn thấy cô đời này là người có tâm cầu đạo, do vậy mà cũng mòn mỏi một mực ở đây chờ cô đến. Cái điện đường to lớn mà cô biết đó thực ra là huyễn ảnh, người khác nhìn không thấy. Tôi có ý triển hiện ra cho cô nhìn thấy, mong cùng cô kết thúc duyên phận tại đây. 

Tôi ngạc nhiên:
Kết thúc duyên phận?

Đạo trưởng nói: Đúng vậy, kiếp này quá quan trọng. Nếu mà kiếp này không đắc được Pháp thì vĩnh viễn không thể trở về nữa.
Tôi hỏi lại: Vì sao vậy?
Đạo trưởng hồi đáp: Vì Pháp để chính lại vũ trụ đã khai truyền rồi, muốn một kiếp khác có cơ duyên đắc Pháp thì vĩnh viễn không thể có nữa.
Tôi: Pháp của vũ trụ, đó có phải chính là có thể khiến cho những sinh mệnh khác nhau có thể tu về thế giới bản thân nguyên lai của sinh mệnh đó phải không?
Đạo trưởng nói: Không sai. Không còn bất kỳ pháp nào nữa đâu ngoài pháp này. Tôi xem ra cô cơ duyên rất lớn, lúc nào cũng có Thần Phật mặc nhiên bảo hộ cô (Nghe đến đây, tôi nước mắt lại lã chã tuôn rơi, tôi vẫn luôn mặc nhận mình không phải người tốt, ít nhất là trong trần thế này tôi sớm đã nuôi dưỡng thành rất nhiều tập tính không tốt. Không tưởng tượng nổi mình còn được Thần Phật bảo hộ).
Tôi nức nở, nghẹn ngào nói: Vì sao họ muốn bảo hộ tôi vậy?
Đạo trưởng trả lời: Không chỉ cô, rất nhiều Thần vì để cứu chúng sinh của mình đã hạ thế và những Thần trong thế giới của họ đều dõi theo bảo hộ họ. Rất nhiều người hạ thế là chủ của thế giới trên thiên thượng, mà cũng chỉ có là chủ mới có thể gánh vác trọng trách nặng nề này. Cô ngày xưa đã từng kết duyên với vị Tôn giả của loài rồng (Long tộc), giờ ông ấy cũng đã hạ thế để đắc Pháp rồi, chỉ là đáng tiếc thay ông đã mê mờ quá sâu, đã hãm mình vào trong dục vọng vật chất nơi thế gian rồi. Không tin vào tu luyện nữa, đã quên đi mục đích hạ thế của mình rồi, đó là sự hối hận sau này của kiếp người a!
Hoàng Viêm cảm khái nói:  Ôi… Tôi đêm đêm đều nhìn thấy chúng sinh trong thế giới loài rồng của Tôn giả khóc lặng [rơi nước mắt mà không nói]; Họ lúc đầu kỳ vọng rất lớn vào Tôn giả. Hy vọng Tôn giả có thể ở thế gian mà đắc Pháp mà cứu loài rồng, không ngờ đến…
Tôi nói: Không chỉ có Tôn giả là mê mờ quá sau mà con người hiện tại trên thế gian có tâm sáng nào được mấy người? Họ luôn dùng quan niệm trên thế gian mà sống qua ngày, ngay cả nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn của họ cũng bị quan niệm vật chất chôn vùi cả rồi. Xin hỏi hai người, Pháp mà hai người nói mà có thể khiến vũ trụ không đi đến hủy diệt là pháp môn nào?
Đạo trưởng nói: Cô đã nghe qua rồi.
Hoàng Viêm nói: Hiện tại trên thế gian đột nhiên xuất hiện một pháp môn mà sau đó và nhanh chóng cường thịnh rồi lại gặp ma nạn khủng khiếp?
Tôi nghi hoặc: Tôi nghĩ …Pháp Luân Công?
Đạo trưởng nói: Không sai. Người thế gian thường dùng quan niệm của bản thân đã hình thành mà xem xét sự việc này khác, lúc Đại Pháp chưa bị đàn áp bức hại thì không thấy ai nói Pháp là xấu cả. Những  người không luyện cũng không quan tâm việc này nhưng khi ma nạn bắt đầu thì con người thế gian trong truyền thông tà ác bịa đặt lừa dối thì đối với Đại Pháp vũ trụ lại sinh ra nhiều suy nghĩ không tốt và không dùng suy nghĩ rõ ràng để suy xét vấn đề, không xem rõ chân tướng vấn đề.
Tôi nói: Tôi trước kia là có nghe qua lời bịa đặt của Đảng Cộng Sản Trung Quốc về Đại Pháp, nhưng lúc đó tôi đối với Đại Pháp không có suy nghĩ xấu gì. Rất nhiều sự việc, tôi biết rằng bản thân không biết tường tỏ sự việc ra sao thì không muốn bàn tán lum xum vào. Hiện tại chúng tôi nói thế này. Mà thực sự là vậy. Thực sự là tốc độ khai truyền Đại Pháp rất nhanh, có thể là còn rất nhiều người tới mà chưa đắc Pháp. Thông qua việc đàn áp mà phơi bày ngọn ngành chân tướng, đưa Đại Pháp tới trước mắt để mọi người lựa chọn giữa chính – tà, thiện – ác, Cũng là một lần biểu đạt thái độ của các sinh mệnh. Tôi trước đây cũng biết Đại Pháp qua lời dối trá vu khống trên báo chí của chính quyền, nhưng trong tâm không hề nghĩ xấu về Pháp.
Đạo trưởng: Đúng rồi, trường ma nạn này cũng có thể khiến người tu luyện từ trong ma nạn, chịu khổ mà kiến lập uy đức của mình, hai nữa có thể đưa Pháp vũ trụ đến để chúng sinh lựa chọn cho tương lai của họ. Người tốt có thể từ trong đó nghe thấy việc tốt, người không tốt có thể từ trong đó mà nghe việc xấu. Cô nghe chuyện xưa của Tô Đông Pha chưa?。
Tôi nói: Mời đạo trưởng nói.
Đạo trưởng: Tô Thức là một đại tài tử, Phật Ấn là một cao tăng, hai người thường tham thiền, đả tọa. Phật Ấn là người mộc mạc thành thực hay bị Tô Thức khi phụ và lấn át. Tô Thức có lúc chiếm được tiện nghi thì rất sung sướng rồi về nhà nói chuyện với em gái cũng là tài nữ Tô Tiểu Muội. Một ngày hai người lại đả tọa. Tô Thức hỏi: Ông xem xem tôi giống gì? Phật Ấn nói: Tôi nhìn ông giống Tôn Phật. Tô Thức nghe xong cười lớn, rồi nói: Ông biết tôi nhìn ông ngồi đó giống cái gì không? chính là giống một đống phân bò. Lần này Phật Ấn lại không nói được gì. Tô Thức về nhà khoe khoang với em gái việc này. Tô tiểu Muội cười nhạt toẹt một tiếng rồi nói với anh rằng đây là ngộ tính lúc tham thiền của anh sao, anh biết người tham thiền nghiền ngẫm rốt ráo gì không? là kiến tâm kiến tính đó, trong tâm anh có gì thì trong mắt nhìn như vậy. Phật Ấn nói nhìn thấy anh như Tôn Phật, đó là nói rõ trong tâm ông ấy có Tôn Phật; anh nói Phật Ấn giống phân bò, nghĩ chút xem trong tâm anh có gì nào!
Tôi nghe xong cười lớn mà không ngưng được: Ha ha,… Hay
Đạo trưởng nói: tốt rồi, kỳ ngộ trong núi sau lần này cần kết thúc rồi. Về nhà rồi cô có thể đem việc này viết ra, nhưng cần chờ tới lúc thích hợp. Hy vọng cô sau khi về tu luyện cho tốt, sau này nhân gian phát sinh biến động rất lớn.
Tôi hỏi ngay: Biến động? là kiếp nạn sao?
Đạo trưởng: Đối với một nhóm người thì đó là kiếp nạn của họ, đối với một nhóm người khác mà nói thì đó là việc vui mừng đưa đến điều tốt đẹp, vậy nên phải để cô lựa chọn rồi. Các dự ngôn thời xưa (xem thêm tại đây: Tiên tri dự ngôn) rất nhiều đều là từ Thần tại các tầng khác nhau lưu xuống, hy vọng lúc mạt kiếp tối hậu có thể khiến nhiều người có đầu óc thanh tỉnh biết chân tướng. Thực ra đối với một sinh mệnh có thể đắc Pháp mà nói, tự nhiên biết rõ Pháp này không phải cầu mong người khác tu. Mà là giả như đắc Pháp không phải cô, cô trong hoàn cảnh toàn những lời bịa đặt lừa dối đó đối với Pháp của vũ trụ đã phạm tội rồi mất đi tất cả thì đó không phải đáng tiếc sao?
Tôi: Đúng vậy, tôi hiểu rồi, người tu luyện đều nên có cân nhắc trong tâm, nên nói ra cho nhiều người hơn nữa biết chân tướng sự thật để giúp họ được đắc cứu….
Tôi biết lúc thích hợp sẽ viết sự việc này ra cho những người có thiện niêm có thể cứu.
Hoàng Viêm đột nhiên kêu lên một tiếng: A! Vì chuyện mà quên mất rồi, cô xem đây là viên thủy tinh mầu tím trước kia cô đeo.
Anh ta lấy từ trong người ra một khối thủy tinh trong suốt màu tím đưa tới tay tôi. thủy tinh tím có cảm giác mát lạnh, nhìn cẩn thận thấy phía trong có vài điểm tím di chuyển. Từ biệt Hoàng Viêm tôi cùng đạo trưởng về tới Huyễn Chân Điện. Tiểu đồng sớm đã chuẩn bị ít cơm. Trên bàn 3 người trầm mặc không nói. Tiểu đồng cũng không hỏi chúng tôi đi đâu, im lặng ngồi bên, với người tu luyên mà nói thì tâm trạng, thái độ là thuận theo tự nhiên, những gì nên biết thì sẽ biết, không nên biết thì cả đời cũng sẽ không biết.
Cuối cùng, sau khi xuống núi. Tôi tới nhà trọ thì đã tối, tính nghỉ ngơi một chút rồi sẽ về nhà. Nhưng lúc đi đến nhà trọ hốt nhiên phát hiện trên lịch của nhà trọ tôi lên núi là ngày hôm kia tức là tôi ở trên núi hai ngày nhưng ở đây mới trôi qua vài tiếng. Đang trong lúc mê mờ nghĩ rằng vì không biết đường xá mà lúc ngủ có một giấc mộng, nhưng khối thủy tinh đã làm tôi tỉnh ra đó không phải giấc mơ đó là điều chân thực.
Về đến nhà, tôi liền lập tức đi tìm sách liên quan đến Đại Pháp để xem. Tôi tải sách trên mạng về đọc, Xem rồi thu hoạch được lợi ích rất lớn, rồi mới hiểu ra tu luyện chân chính là gì. Ngoài ra còn thoái xuất khỏi đoàn thanh niên của ĐCSTQ, phân ranh giới với tà ác, từ lúc tu luyện đến giờ thần tích thể hiện không ít. Nói đến chỗ này, nói nhiều cũng vô ích. Người hiểu tự nhiên biết
Bỏ qua cho tôi vì hiện tại mới đem việc này ra. Nguyên nhân vì cần thời cơ thích hợp. Hiện tại cũng là lúc đó rồi, bất quá thời gian bây giờ cũng rất ngắn. Rất nhanh thôi chân tướng sự việc sẽ hiển hiện. Lúc Thần Phật đại hiển thì cũng là lúc kết thúc ác nghiệp của nhân loại. Ngay lúc còn cơ hội này, mong các vị trân quý bản thân mình.
Thiện Dũng dịch từ Soundofhope.org
Tansinh.net