Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2016


Giúp đỡ người khác cũng là giúp đỡ chính mình, trong lịch sử còn ghi lại nhiều chuyện cải biến số mệnh nhờ làm điều thiện.
(Ảnh minh họa/Nguồn: Internet)
(Ảnh minh họa/Nguồn: Internet)
Vương Chí Nhân vô tình gặp một người phụ nữ nhảy sông tự tử đã không một chút đắn đo suy nghĩ mà lập tức ra tay cứu vớt. Không ngờ, việc cứu vớt tính mạng người phụ nữ này cũng chính là cứu tính mạng của anh ta sau này. Câu chuyện thật đúng với câu: “Cứu người là cứu mình!”
Xưa kia ở tỉnh An Huy có một thương nhân tên là Vương Chí Nhân, đã ngoài 30 tuổi nhưng vẫn chưa có con. Một ngày nọ, một thầy tướng số quen biết nói với anh ta rằng: “Tháng mười năm nay anh sẽ gặp phải một tai họa lớn nguy hiểm đến tính mạng. Anh nhất định phải cẩn thận đề phòng thì may ra mới thoát được !”.
Vương Chí Nhân từ trước tới giờ luôn bội phục khả năng của vị thầy tướng số này nên tin ngay không một chút nghi ngờ. Anh ta vội vã đi đến Tô Châu ngay lập tức, thu hồi hết mọi khoản đầu tư buôn bán và thuê một căn nhà ở Tô Châu để sống tạm nhằm tránh đại nạn, theo như lời mách bảo dặn dò của thầy tướng số.
Một đêm nọ, Vương Chí Nhân ra ngoài đi dạo, vô tình bắt gặp một phụ nữ nhảy xuống sông tự tử. Anh ta sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng này, Anh ta muốn cứu người phụ nữ này nhưng lại không biết bơi và vì muốn cứu người phụ nữ đó nên anh ta đã vội vàng lấy ra 10 lượng bạc giơ lên cao khỏi đầu và hô lớn để những người trên thuyền ở bờ sông nghe thấy: “Ở đây có một phụ nữ bị ngã xuống nước, ai cứu được cô ấy sẽ được thưởng 10 lượng bạc!”. Sau khi những người chèo thuyền nghe thấy, đều nhanh chóng chèo ra sông để cứu người phụ nữ đó.
Một lát sau có 2 chiếc thuyền đến vớt và đưa người phụ nữ kia lên bờ. Vì may mắn được cứu kịp thời nên người phụ nữ đó đã sống sót. Vương Chí Nhân là người quân tử giữ lời hứa,nên đã lấy ra 10 lượng bạc và trả cho 2 người chèo thuyền.
Khi người phụ nữ đã hồi tỉnh rồi, Vương Chí Nhân vẫn còn rất lo lắng. Anh cất lời hỏi: “Xin hỏi cô, có phải cô có sự tình nào nghĩ không thông hay là vì điều gì mà phải đi tự tử vậy ?!”
Người phụ nữ rưng rưng nước mắt trả lời: “Chồng của tôi làm thuê cho một ông chủ nhưng ông chủ ấy đang túng thiếu, không có đủ tiền nên đã trả công cho chồng tôi bằng một con heo. Hôm qua lúc chồng tôi đi làm chưa về, có một người ở thôn khác đã đến làng của tôi tìm mua heo. Tôi đã bán con heo đó đi lấy 10 lượng bạc. Sau khi bán xong, tôi thấy rất vui và nghĩ rằng mình đã bán được giá cao. Sau đó, một người em họ của tôi đến chơi nhà và phát hiện ra tất cả số bạc ấy đều là giả! Tôi sợ khi chồng tôi về biết sự việc sẽ trách mắng và cảm thấy cuộc sống khổ cực này thật vô nghĩa, cho nên tôi đã tìm đến cái chết!”
Sau khi nghe chuyện, Vương Chí Nhân vô cùng thương cảm, không ngần ngại lấy ra đủ số tiền bằng với số tiền bán heo và đưa cho người phụ nữ kia. Anh ta cũng khuyên người phụ nữ hãy quay về nhà và sống thật tốt. Người phụ nữ mang số bạc ấy về và kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho chồng mình nghe nhưng người chồng không tin. Thế là, hai vợ chồng họ vội chạy đến chỗ ở của Vương Chí Nhân để xác nhận sự việc.
Lúc này, Vương Chí Nhân đã nằm ngủ, nghe thấy tiếng gõ cửa và một giọng phụ nữ cất lên: “Tôi là người phụ nữ đã nhảy xuống nước và được tiên sinh cứu mạng. Tôi quay lại để cám ơn Vương tiên sinh! Xin hãy mở cửa!”
Nghe thấy thế, Vương Chí Nhân nghiêm giọng trả lời: “Cô là phụ nữ đã có chồng, còn tôi là lữ khách đang ở một mình. Nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi giờ đang là đêm hôm khuya khoắt sao có thể gặp mặt được?”
Người chồng nghe xong câu nói của Vương Chí Nhân thì mọi nghi ngờ trong lòng đều tan biến mất. Anh ta cảm động sâu sắc và lên tiếng: “Tiên sinh đúng là một bậc chính nhân quân tử. Xin tiên sinh đừng hiểu lầm, hai vợ chồng chúng tôi cùng đến đây để cám ơn đại ơn đại đức xả thân cứu người của tiên sinh!”
Vương Chí Nhân nghe xong, lúc này mới chợt hiểu ra mọi chuyện và nhanh chóng thay quần áo để ra tiếp đón khách. Không ngờ, ngay khi anh ta vừa mở cửa bước ra thì bức tường phòng ngủ bất ngờ đổ sập xuống. Chiếc giường bị tường đổ vào nên cũng bị sập theo. Hai vợ chồng họ thấy thế đều cảm thán mãi không thôi, rồi trịnh trọng bái tạ Vương tiên sinh.
Tháng mười trôi qua, Vương Chí Nhân tâm trí đã rất thoải mái vì anh ta biết rõ mình đã thoát được kiếp nạn. Vương Chí Nhân trở về quê An Huy và gặp lại vị thầy tướng số. Vị thầy tướng vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy Vương Chí Nhân, ông nói: “Mấy tháng không gặp, mà tướng mạo của cậu đã hoàn toàn cải biến. Cậu đã được thay da đổi thịt rồi, nét ‘âm đức’ đột nhiên xuất hiện đầy cả khuôn mặt. Tôi đoán rằng nhất định cậu đã làm một việc đại thiện là cứu mạng người. Với tướng mạo của cậu bây giờ, cậu sẽ có hậu phúc vô cùng lớn!”
Về sau, vợ của Vương Chí Nhân đã lần lượt sinh hạ được 11 người con trai, mỗi người con đều rất hiếu lễ và có đức. Vương Chí Nhân cũng sống đến 96 tuổi, đồng thời ông luôn hạnh phúc và khỏe mạnh trong suốt cuộc đời. Qua câu chuyện này, chúng ta có thể thấy rằng nhân quả báo ứng là có thật. Việc gì cũng vậy, hễ là có nhân thì ắt sẽ có quả. Cũng giống như người nông dân gieo hạt, gieo hạt đậu sẽ thu được đậu, gieo hạt dưa sẽ thu được dưa, không hề có điểm nào sai!
Mai Trà biên dịch từ Secretchina