Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016

“Trầm tĩnh” hàm chứa sức mạnh vô địch

Có năng lực cái thế nhưng không tùy tiện phô trương, có thể giữ tâm được trầm tĩnh, điềm đạm trong mọi trường hợp, đó chính là sức mạnh vô địch.
(Ảnh: eweb4.com)(Ảnh: eweb4.com)
Tích xưa, có lần các vị thần trên thiên giới muốn bầu chọn vị thần có quyền bá chủ cõi trời. Bất kỳ vị nào cũng cho mình là quyền lực nhất, tối cao nhất trong vũ trụ. Họ nhất định cử ra một người trọng tài trong cuộc tranh tài lựa chọn. Vị trọng tài này có khả năng phán đoán và sự ngay chính đặc biệt, và cũng là người cao tuổi hơn hết.
Trong các vị thần, một vị bước ra nói: Các ngài hãy xem để thấy rõ sức mạnh của tôi đây.
Tức thì một ánh chớp lạnh xương, liền sau đó là sấm sét nổ vang, làm rung động không trung, dường như cả thế gian đều rung rinh sắp đổ… Các vị thần đều lo lắng. Lúc bấy giờ không ai còn nghĩ quyền năng mình là bất khả xâm phạm nữa.
Vị thần bão tố bước ra nói: Sức mạnh của tôi còn ghê gớm hơn, hãy xem dưới kia, cánh đồng mênh mông lặng lẽ…
than set
Vừa nói dứt lời, bỗng mặt nước biển dâng lên. Ban đầu từ từ, kế đó sóng nổi gió tung, những cơn sóng thần bắt đầu cuồn cuộn… chỉ còn nước mênh mông trắng xóa. Những ngọn núi cao, sóng cũng đánh ụp hết, không còn thấy ngọn. Sóng càng lúc càng cao, gió càng lúc càng lớn, lăm le chìm ngập đến tận cõi trời. Các vị thần đều thất sắc, xin ngưng. Thần Bão Tố vẫy tay: sóng bỗng lặng, gió bỗng yên. Nước biển hạ xuống.
Các vị thần chưa hết xung động thì một giọng cất lên:
Sức mạnh không phải ở nơi phô trương sự bạo tàn, vì nó chỉ phá hoại mà không tạo lập. Sức mạnh ở chỗ khuất phục được cái tâm của người khác. Người ta cảm động vì sự dịu dàng chứ không phải vì khủng khiếp sợ hãi mà khuất phục.
Dứt lời, vị thần Âm Nhạc lấy ống tiêu thổi lên một hơi, nhẹ nhàng êm ái khiến hết thảy các vị thần mê mẩn tâm thần. Tất cả đều bị Âm nhạc lôi cuốn như thôi miên.
than am nhac
Nhưng, có một vị thần, thái độ huyền bí, dường như thản nhiên bất động. Vị này không vì sấm sét mà lóa mắt; sóng bủa, nước dâng cũng không khiến gương mặt trầm tĩnh của ông thay đổi. Và tiếng nhạc du dương cũng không làm cảm động lòng ông chút nào cả.
Trọng tài quay lại hỏi:  Ngài có phải bị vấn đề gì không?
– Không, tôi thấy cả và tôi nghe cả.
– Tại sao ngài không động lòng? Sấm nổ, nước dâng không làm tim ngài chấn động lên sao? Nhạc thần, tiêu thánh không làm tâm hồn ngài xao xuyến sao?
– Ngài lầm, quả tim tôi cũng đập, tâm hồn tôi cũng nghe tiếng nhạc.
– Nhưng sao gương mặt ngài không biểu lộ cảm xúc gì?
– Không. Tôi là Trầm Tĩnh. Tôi là kẻ biết huấn luyện và làm chủ cảm giác của tôi rồi. Còn các ngài, các ngài chỉ làm nô lệ cho nó vì chính các ngài đã không thể chế ngự nó. Có ích gì khi đi lo áp chế những sự vật quanh mình, khi mà một tiếng nhạc tiêu tao cũng đủ làm cho cái tay cầm sấm sét kia phải rụng rời như rũ liệt? Còn nói đến uy lực gì nữa đây?
tram tinh
Các vị thần cúi mặt làm thinh. Vị trọng tài nói tiếp: Quyền bá chủ thuộc về vị thần này, Trầm Tĩnh. Sức mạnh thật nằm ở nơi tâm hồn trầm tĩnh của Ngài. Hơn cả sự điều khiển vạn vật, vị này biết chế ngự tình cảm và dục vọng của mình.
Bất kỳ một sức mạnh nào, nếu còn bị một thế lực khác làm gục ngã, thì không còn gọi là sức mạnh nữa. Vị thần này không phô trương những thế lực vô ích như thế. Bất kỳ những ám thị, những dẫn dụ nào, cũng không làm nao núng tâm hồn vị này. Trái lại, vị này đã thấy hết và đã khiến hết thảy những dục vọng ấy trở nên nhỏ bé dưới chân mình. Vị ấy xứng đáng là chúa tể.
Thuần Chân biên soạn
Theo daikynguyenvn.com