Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Mỹ xoay trục, Nga đang lật cánh sang châu Á-TBD

(Cách đánh)- Đã qua rồi thời nước Nga “ngủ đông”, bây giờ, “khi Putin muốn, châu Âu sẽ chết cóng” thì việc phát huy “địa lợi, nhân hòa” đã và đang có được để “lật cánh” sang châu Á-Thái Bình Dương, thể hiện vị thế một cường quốc đã từng mất đi trước đây không phải là ý tưởng viễn vông của Liên bang Nga.


Có một điều lý thú là nếu như Mỹ hùng hổ “xoay trục” sang châu Á-TBD thì Nga cũng “lật cánh” sang châu Á-TBD.

Về mục đích kinh tế, cả Nga và Mỹ đều có sự giải thích như nhau và hoàn toàn hợp với sự phát triển khách quan của khu vực. Như Nga chẳng hạn, thương mại với châu Á của Nga chỉ hơn 16 tỷ USD trong nội khối APEC.

Mặc dù 2/3 lãnh thổ Nga nằm ở châu Á, song chưa đầy 1/4 kim ngạch thương mại của nước này đến từ giao dịch với khu vực so với 50% đến từ châu Âu. Đặc biệt vùng Viễn Đông, vùng lãnh thổ này của Nga đang ngày càng bị phụ thuộc vào ngành công nghiệp đang phát triển của Trung Quốc, không quan tâm đầu tư, phát triển sẽ có nguy cơ mất kiểm soát.

Hơn nữa, tương lai kinh tế thế giới là ở châu Á-TBD thì sự chuyển hướng của Nga, hay Mỹ là đương nhiên.

Về mục đích quân sự, cả Nga và Mỹ không cùng từ ngữ trong sự giải thích của họ, nhưng với Mỹ thì hiện nay đã quá rõ ràng, là để kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc. Còn Nga?.

Trong nhiều thời điểm, Nga gần như đã lãng quên phía Đông. Vùng Viễn Đông của Nga có diện tích bằng một nửa Trung Quốc mà dân số thì thưa thớt, chỉ bằng một nửa dân số Bắc Kinh.

 Vùng Viễn Đông lại có tài nguyên khoáng sản, tài nguyên nước, tài nguyên rừng và tài nguyên sinh vật biển phong phú, tiềm năng khai thác, sử dụng rất lớn.

Có thể ví vùng Viễn Đông như một cô gái xinh đẹp, nhưng hơ hớ bên cạnh một anh hàng xóm đang lớn, với cơ bắp cuồn cuộn, với ánh mắt thèm thuồng đầy dục vọng là Trung Quốc mà không đề phòng, cảnh giác thì bị chiếm đoạt có ngày là chắc chắn.

Trước tình hình, diễn biến của một Trung Quốc đang trỗi dậy, hung hăng, khát khao năng lượng, tài nguyên. Trong “Chiến lược An ninh Quốc gia Liên bang Nga trước năm 2020”, Nga đã mở rộng phạm vi sử dụng vũ lực tới lĩnh vực tranh giành nguồn năng lượng.

Theo tinh thần đó, Nga tăng cường sức mạnh quân sự Viễn Đông và sẵn sàng cho việc sử dụng vũ lực bảo vệ nguồn tài nguyên năng lượng khi cần thiết.
Những hành động hết sức quyết liệt, mạnh tay đối với tàu Trung Quốc xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế biền của Nga là một thông điệp răn đe hết sức cứng rắn, đanh thép, trước “sự mở rộng quá đáng của các quốc gia láng giềng” như Thủ tướng Nga mới đây ám chỉ.

Nga thành lập Bộ phát triển Viễn Đông và bất chấp có sự tranh chấp Nga-Nhật về quần đảo Curil, Nhật vẫn là nhà đầu tư nước ngoài chủ yếu vào Viễn Đông. Điều đó chứng tỏ Trung Quốc rất khiến Nga phải cảnh giác, đề phòng.

Rốt cuộc, mục đích quân sự của Nga cũng là ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc.
Tàu tuần duyên Nga Dzerzhinsky đã nổ súng cảnh cáo và sau đó bắn vào con tàu treo cờ Trung Quốc.
Tàu tuần duyên Nga Dzerzhinsky đã nổ súng cảnh cáo và sau đó bắn vào con tàu treo cờ Trung Quốc hồi tháng 7/2012.
Một điều không thể phủ nhận là nước Nga dưới thời Putin đã không ngừng ổn định, phát triển, vị thế của một cường quốc quân sự, kinh tế, càng được cải thiện một cách vững chắc. Và, đương nhiên, tầm nhìn chiến lược toàn cầu nói chung và khu vực châu Á-TBD nói riêng của Kremli không thể ngắn và hẹp chỉ trong vùng Viễn Đông mà thôi.

Trên Biển Đông

Với trí chiến lược rất quan trọng ở khu vực châu Á-TBD, nếu Biển Đông bị một quốc gia nào khống chế sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi ích an ninh, chính trị, kinh tế cả khu vực.

Vì thế, việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền hầu hết trên biển Đông với “đường lưỡi bò” phi lý, đương nhiên là các nước trong khu vực và ngay cả Nga, Mỹ dù không phải thuộc bên tranh chấp cũng không bao giờ chấp nhận.

Trung Quốc chiếm trọn biển Đông, Mỹ sẽ khó khăn khi “quản lý” các tàu ngầm tấn công chiến lược của Trung Quốc đe dọa an ninh vùng phía Tây nước Mỹ và khống chế tuyến đường hàng hải từ TBD sang  Ấn Độ Dương, thách thức sự hiện diện quân sự của Mỹ tại đây.

Với Nga, thì càng không, vì đây là nơi mà Nga đã và đang hiện diện bằng sự hợp tác đặc biệt với Việt Nam. Sự “đặc biệt” đó thể hiện ở 3 yếu tố:

Thứ nhất là, thống nhất với nhau về nguyên tắc.

Nga ủng hộ Việt Nam giải quyết tranh chấp trên biển Đông bằng biện pháp hòa bình, không dùng vũ lực, tuân thủ luật pháp quốc tế và Công ước về Luật biển năm 1982 (UNCLOS).

Thứ hai là, nội dung và mục tiêu chiến lược của Nga-Việt trên biển Đông hoàn toàn thỏa mãn có lợi cho nhau, không có sự xung đột nào dù là nhỏ.

Thứ ba là sự hợp tác được xây dựng trên một nền tảng hữu nghi, truyền thống, thân thiện, tin cậy lẫn nhau giữa 2 dân tộc đã được thử thách qua bao biến cố thăng trầm. Vì vậy, đây là sự hợp tác vì nhau, là sự hợp tác để cùng phát triển mà không có tính chất vừa hợp tác vừa kiềm chế nhau.

Thời gian qua, Nga giúp Việt Nam xây dựng Hải quân để đủ sức đương đầu với các thách thức an ninh trên biển Đông.

Các loại phương tiện, vũ khí tiên tiến, hiện đại trong lực lượng phòng không, không quân, hải quân, phòng thủ biển…mua được từ đối tác Nga được coi như “át chủ bài” trong sức mạnh quân sự của Việt Nam, có sức răn đe mạnh.

Chẳng hạn, ngoài việc bán 6 tàu ngầm KILO, Nga còn giúp Việt Nam đào tạo thủy thủ, xây dựng căn cứ…Nhưng, chính mối quan hệ “đặc biệt” Việt-Nga đã biến 6 tàu ngầm KILO đóng cho Việt Nam tiên tiến hơn (đương nhiên), không những thế mà còn có sự khác biệt.

Sự khác biệt đó là gì? Tất nhiên đó là điều tuyệt mật. Nếu như nó giống nhau, giống như của Trung Quốc thì giới bình luận quân sự không cho rằng: “Hạm đội tàu ngầm của Việt Nam sẽ là một thế lực mới trên biển Đông, cuộc chơi sẽ thay đổi”, trong khi Trung Quốc có những hơn 60 tàu ngầm…

Hoặc 18 chiếc SU-30 giá rẻ đang được Nga cải tiến ở Belarut, nếu là của Việt Nam thì chắc chắn sẽ được cải tiến theo ý đồ chiến thuật mà Việt Nam đề xuất, bởi vì đây là kinh nghiệm từ chiến tranh, là nét độc đáo Việt Nam mà các chuyên gia vũ khí Nga tâm phục khẩu phục, không phải nghi ngờ.

Đó cũng chính là sự hợp tác giữa ý tưởng, thực tế và công nghệ của Việt-Nga.

Có thể nói, mối quan hệ “đặc biệt” với Nga, nhất là trong lĩnh vực quân sự, có vai trò to lớn trong công cuộc bảo vệ chủ quyền của Việt Nam.

Đương nhiên chỉ với Nga thôi thì chưa đủ, ngay với Nga, để bảo vệ chủ quyền vùng Viễn Đông, Nga phải mua 4 tàu đổ bộ Mistral của Pháp…điều đó cho thấy Việt Nam phải tăng cường xây dựng mối quan hệ kỹ thuật quân sự với nhiều quốc gia để bổ sung những thứ không có hoặc yếu kém từ Nga nhằm hoàn thiện chiến thuật, phù hợp với nghệ thật quân sự Việt Nam.

Chúng ta có thừa sức mạnh tinh thần để bảo vệ Tổ quốc, nhưng sức mạnh vật chất (trang bị vũ khí, kỹ thuật…cho quân đội) cũng rất quan trọng, không thể thiếu và nếu như có đủ những thứ cần thiết đó, Việt Nam sẽ có thừa khả năng đương đầu với mọi thách thức về an ninh, chủ quyền.

Việt Nam là một quốc gia có vai trò, vị trí chiến lược quan trọng trên Biển Đông. Chính vị trí địa lý đó đã khiến Việt Nam luôn nằm trong sự dòm ngó, lăm le xâm lược của các thế lực hùng mạnh.

Và, cũng chính vậy mà Việt Nam là một đất nước có truyền thống đánh giặc ngoại xâm, chưa từng run sợ trước bất cứ kẻ thù nào.

Vì vậy, Việt Nam và Liên bang Nga là sự lựa chọn của nhau, của lý trí và tình cảm. Ý chí, bản lĩnh Việt Nam với sức mạnh Nga và sức mạnh Nga với ý chí, bản lĩnh Việt Nam đã, đang và sẽ là một đối tượng tác chiến chiến lược đáng gờm trên khu vực châu Á-TBD cho bất cứ ai.
Trung Quốc chuộc ngư dân

  • Lê Ngọc Thống

Đòn phản công vào ’tử huyệt’ của hải quân địch

(Quốc phòng) - Tấn công vào một mục tiêu nào mà sự chiến thắng sẽ làm rúng động toàn bộ chiến dịch hay ảnh hưởng sống còn đến kết quả chiến dịch… thì mục tiêu đó được coi là “tử huyệt”.


Thực tế trong chiến tranh, có những “tử huyệt” của địch, để phát hiện ra nó không phải dễ dàng, đơn giản, mà cần có những bộ óc sáng suốt của những vị tướng tài, của một bộ tham mưu tài giỏi đầy kinh nghiệm chiến trận mới “nhìn thấy” cái mà ngay địch cũng không thể “nhìn thấy”.
 
Vì loại “tử huyệt” này nó tồn tại lịch sử và khách quan, có khi ngay trước mắt nhưng chẳng ai “nhìn thấy” và cũng có khi chỉ chịu lộ ra trước những tác động, hoạt động quân sự của đôi bên như bày mưu, cài thế… mà thôi.
 
“Buôn Ma Thuột” trong chiến dịch mùa xuân năm 1975 là “tử huyệt” thuộc kiểu loại đó.
 Không quân, hải quân lạc hậu của Việt Nam, tập kích có hiệu quả vào đội hình hàng dọc của Hạm đội 7 Hoa Kỳ trong trận hải chiến ngày 19/4/1972
Không quân, hải quân lạc hậu của Việt Nam, tập kích có hiệu quả vào đội hình hàng dọc của Hạm đội 7 Hoa Kỳ trong trận hải chiến ngày 19/4/1972
Nhưng thực tế cũng có những “tử huyệt” thì dù có che giấu kiểu gì cũng không thể được vì nó tồn tại mang tính bắt buộc, tính nguyên tắc và tính khoa học, cho nên chẳng cần kinh nghiệm và nhãn quan quân sự vẫn rất dễ nhận biết và ai cũng “nhìn thấy”.
 
Tử huyệt loại này gọi là “bất khả kháng”.
 
Trong cuộc chiến tranh thống nhất đất nước thì “2 con đường mang tên Hồ Chí Minh” là “tử huyệt bất khả kháng” của chúng ta mà Mỹ-Ngụy nhận thấy, vì chúng ta không còn con đường nào khác. Nếu Mỹ ngăn chặn được sự vận chuyển, hoạt động của của chúng ta trên 2 con đường này thì coi như Mỹ đã thắng.
 
Vậy “tử huyệt bất khả kháng” của lực lượng hải quân tác chiến tầm xa (HQTX) khi đối đầu với lực lượng hải quân tác chiến tầm gần (HQTG) và lực lượng phòng thủ bờ biển là ở đâu?
 
Có thể nói, phương án tác chiến của HQTX mà các cường quốc biển thực hiện để tấn công từ hướng biển vào một quốc gia nào đó đều có hình thức chung, dù trên thế giới mới chỉ có Mỹ thực hiện, đó là: Bắt đầu bằng đòn tấn công của tên lửa tầm xa từ tàu ngầm, tàu mặt nước vào hệ thống phòng thủ biển, trung tâm quân sự, kinh tế quan trọng, hệ thống TTLL, Radar...
 
Tiếp theo máy bay từ tàu sân bay xuất kích tấn công để làm chủ vùng trời, truy tìm tiêu diệt tàu ngầm, tàu mặt nước đối phương. Cuối cùng là lực lượng lính thủy đánh bộ từ các tàu đổ bộ cỡ lớn LPD, LCAC…đổ bộ vào bờ.
 
Một chiến dịch tấn công của HQTX phát động bao gồm một loạt giai đoạn từ A đến Z và các đòn tấn công trên được coi là giai đoạn cuối cùng là Z. Nếu quốc gia nào chỉ “nhìn thấy” đòn cuối cùng, nghĩ nhiều về nó thì có khi hoảng loạn, thiếu tự tin, bi quan…dẫn đến tê liệt ý chí phản kháng. Vì, quả thật, đây là sức mạnh khủng khiếp mà sức chịu đựng thì khả năng có hạn.
 
Tuy nhiên, đòn cuối cùng này có thực hiện được trọn vẹn hay không, có phát huy toàn bộ sức mạnh hỏa lực hay không và trong một thời gian đã định hay không…thì còn phụ thuộc rất nhiều một loạt kế hoạch tác chiến khác như kỹ thuật, hậu cần, dịch vụ…mà thiếu nó lực lượng tuyến đầu dù có thực hiện phương châm tác chiến “đánh nhanh, thắng nhanh” cũng không dám mạo hiểm triển khai tấn công.
 
Điều gì sẽ xảy ra nếu như không thể “đánh nhanh thắng nhanh” mà không có lực lượng tiếp tế khi hết tên lửa, hết dầu, hết nước ngọt hay hỏng hóc trong khi chưa đánh quỵ được đối phương?.
 
Rõ ràng, những sự phụ thuộc mang tính bắt buộc… này chính là “tử huyệt bất khả kháng” của địch. Nếu HQTG chủ động “tránh thế mạnh ban đầu của địch”, ưu tiên cho nhiệm vụ tác chiến tiêu diệt lực lượng hậu cần, kỹ thuật của địch chính là đòn đánh vào tử huyệt.
 Máy bay Argentina tấn công tàu chiến Anh
Máy bay Argentina tấn công tàu chiến Anh
Còn nhớ trong cuộc chiến chống Nguyên Mông lần thứ 3. Sử sách không ghi diễn biến cụ thể, chỉ biết là đối đầu với hơn 400 thuyền chiến của Ô Mã Nhi tại cửa biển Vân Đồn, "hải quân bờ" của Trần Khánh Dư-vị tướng đánh thủy giỏi nhất Đại Việt lúc bấy giờ, đại bại.
 
Trước khi tự trói chịu tội ông tướng nhà Trần phát hiện lẽo đẽo đằng sau có một đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ do không kịp theo đoàn thuyền chiến của Ô Mã Nhi, vậy là gom góp "tàn quân" Trần Khánh Dư diệt gọn đoàn thuyền này.
 
Lịch sử đã ghi nhận dù có hay chưa có 400 thuyền chiến của Ô Mã Nhi thì vua tôi nhà Trần cũng bị buộc phải rời Thăng Long để tránh sức mạnh của quân bộ Thoát Hoan, và do đó, điều Thoát Hoan cần nhất, mang tính sống còn là đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ chứ chưa phải là đoàn thuyền chiến của Ô Mã Nhi.
 
Không có lương thực trong khi ở ngay nơi “vườn không nhà trống” thì có thêm 400 hay 1000 thuyền chiến của Ô Mã Nhi cũng bằng không mà còn nguy hiểm hơn.
 
Không rõ là do “vô tình hay hữu ý”, tướng Trần Khánh Dư đã chơi một đòn cực hiểm buộc Thoát Hoan chỉ có một mệnh lệnh rút quân là thượng sách, logic quân sự mà chẳng ai chê trách. Và, Ô Mã Nhi với 400 thuyền chiến trong trận “lượt về” trên sông Bạch Đằng kết quả thế nào ta đã rõ.
 
Như vậy, có thể nói, phát hiện và chọn mục tiêu có tính chất “tử huyệt” để tấn công của HQTG là cực kỳ quan trọng.
 
Nhưng, tấn công như thế nào để tiêu diệt nó mới là điều quyết định.
 
Đương nhiên là phải dùng lối đánh tập kích bất ngờ, nhưng tấn công vào thời điểm nào, ở đâu…thì còn tùy thuộc vào tuyến xuất phát tấn công của địch, đặc biệt vào địa hình khu vực xảy ra tác chiến, bởi lẽ điều này nó quyết định đội hình tấn công của HQTX.
 
Dứt khoát trong khu vực Biển Đông và Hoàng Sa, Trường Sa, đội hình tham gia tác chiến của địch sẽ chỉ có thể là dài. Và, đây chính là “tử huyệt bất khả kháng” của đối phương.
 
Với một chiều dài bờ biển hơn 3000km và với hơn 3000 hòn đảo lớn nhỏ như của Việt Nam ta, thì phối hợp lực lượng (nhanh, thấp, sâu, uy lực mạnh) tập kích từ nhiều hướng là đòn cực kỳ lợi hại, khó chống đỡ của địch, là đòn đánh sở trường của Hải quân Việt, sát tinh với đội hình dài.
 
Do sở trường, sở đoản của lực lượng HQTX và HQTG khác nhau và thực tế chiến tranh giữa 2 lực lượng này chỉ xảy ra giữa Mỹ với đối thủ quá yếu cho nên chưa có kiểm nghiệm, khẳng định được sự lợi hại của 2 lực lượng HQTX và HQTG đối đầu sẽ như thế nào.
 
Nhưng nếu như nói rằng lực lượng HQTX và HQTG đều giống nhau về vũ khí, còn phương tiện mang nó, HQTX hiện đại hơn, to lớn hơn thì không sai, để rồi, từ đó suy ra rằng, HQTX sẽ luôn luôn làm chủ khu vực tác chiến là quá vội vàng, chủ quan.
 
Có thể thấy, qua cuộc chiến Falklands/Malvinas giới quân sự đã quá rõ những “tử huyệt” của lực lượng hải quân khi tác chiến tầm xa cách căn cứ hàng ngàn hải lý mà lực lượng hỗ trợ thiếu trước hụt sau. Nếu lúc đó hải quân Argentina bản lĩnh hơn một chút, thêm một chút “sức rướn” là Hải quân Anh quốc bị ôm hận.
 
Dù không quân, hải quân của Argentina rất yếu, nhưng Hải quân Anh khi tác chiến tầm xa cũng bị trả giá tổn thất nặng nề.
 
Lịch sử chống ngoại xâm phương Bắc của Việt Nam có một điều cứ giống như “lời nguyền” rằng: “Những lúc nào Việt Nam chuẩn bị sẵn sàng, kỹ lưỡng thì quân phương Bắc tràn sang không sớm thì muộn đều bị “OUT”, cũng đáng để cho giới nghiên cứu suy nghĩ.
 
Việt Nam đã qua rồi thời kỳ luôn dùng chiến thuật để bù đắp sự thiếu hụt về công nghệ. Thế hệ tướng lĩnh, binh sỹ Việt Nam hôm nay sẵn sàng chiến đấu và chiến đấu với kẻ thù bảo vệ Tổ quốc thuận lợi hơn nhiều lần so với cha anh. Đó là, có sự chuẩn bị bài bản, kỹ càng; không chênh lệch quá lớn về sự hiện đại (chất lượng) của vũ khí; những kinh nghiệm quý báu chỉ có từ máu xương mà thế hệ cha anh để lại từ 2 cuộc chiến tranh với Pháp, Mỹ.
 
Trên thế giới, ngoại trừ hải quân Mỹ thì chưa có một lực lượng hải quân của quốc gia nào có đủ khả năng đáp ứng đủ nhu cầu cần thiết cho việc tác chiến tầm xa (cách căn cứ hàng ngàn hải lý).
 
Trung Quốc đang phấn đấu “Mỹ có cái gì thì Trung Quốc có cái đó”, nhưng xem ra thời gian không phải được tính bằng một con số. Trong khi đang loay hoay để thoát khỏi sự bao vây của Mỹ, Nhật, Úc…ra khỏi chuỗi đảo thứ nhất, cho nên, Biển Đông là vị trí không gần cũng không xa với Hải quân Trung Quốc, là nơi họ dành mọi nỗ lực sức mạnh, ưu tiên lực lượng, để tiến ra TBD bằng hướng này.
 
Tiến ra phía Nam để có mặt ở TBD với Trung Quốc không quan trọng và rất dễ dàng, nhưng cách tiến ra như thế nào mới là quan trọng. Nếu vừa tiến vừa chiếm chắc sẽ không thành công vì, Nhật Bản tuy vậy nhưng chưa từng chống xâm lược, còn Việt Nam thì đã quá nhiều lần với mọi đối thủ.
 
Bởi vậy, con đường hòa bình – con đường không bao giờ có tử huyệt là con đường nhanh nhất để Trung Quốc tiến ra TBD.
  • Lê Ngọc Thống/ĐVO

Vũ khí siêu vượt âm Nga đi sau nhưng về trước Mỹ?

(Quốc phòng) - Nga đang âm thầm phát triển một tên lửa siêu vượt âm và sẽ thử nghiệm vào mùa hè năm nay.

Mặc dù các phương tiện truyền thông Nga từng cho biết, dự án phát triển tên lửa siêu vượt âm của nước này đã bị hủy bỏ. Tuy nhiên, một nguồn tin trong Bộ Quốc phòng Nga đã tiết lộ rằng, thời điểm thực hiện các vụ phóng thử thực sự đầu tiên của tên lửa siêu vượt âm tương lai, có khả năng đạt tốc độ đến Mach 5 (gần 5.800 km/h) đã được ấn định.

Theo thời báo Izvestia của Nga, các vụ thử nghiệm tên lửa siêu vượt âm đã được lên kế hoạch diễn ra vào tháng 7 hoặc tháng 8/2013 và được tiến hành tại trường thử ở Akhtubinsk, tỉnh Astrakhan.

Dự án chế tạo tên lửa siêu vượt âm được phát triển hoàn toàn trong bí mật nên người ta không biết gì về mật danh, các nhiệm vụ, các tính năng chiến - kỹ thuật của nó.

Trong năm 2012, các vụ thử đầu tiên của tên lửa siêu vượt âm đã diễn ra ở trường thử tại Akhtubinsk, nhưng không được coi là thử nghiệm đầy đủ.
aa
Tên lửa siêu vượt âm MKB Raduga của Liên Xô.
Trong vụ thử nghiệm đầu tiên đó, tên lửa đã tách khỏi giá treo trên máy bay, động cơ đẩy được khởi động giúp tên lửa bay được vài km ở tốc độ cận âm và sau đó tiếp đất.

Mục tiêu của các lần phóng thử nghiệm sơ bộ là kiểm tra khả năng điều khiển của tên lửa trong khi bay và sự phối hợp của nó với hệ thống phóng và thiết bị trên khoang máy bay mang.

Theo kế hoạch, trong các vụ thử nghiệm mới, sẽ diễn ra vào tháng 7- 8 tới, tên lửa sẽ được thử nghiệm đầy đủ, gồm thực hiện các chuyến bay dài hơn ở tốc độ bay siêu vượt âm, còn động cơ sẽ hoạt động ở vài chế độ.

Sự phát triển của tên lửa siêu vượt âm đã được Liên Xô phát triển ráo riết từ thập kỷ những năm 1970, nhưng thực tế tới năm 1990, chương trình đã bị hủy bỏ hoàn toàn. Ví dụ, Liên hiệp NPO Mashinostroenia đã chế tạo tên lửa Meteorit, sau đó bắt đầu dự án 4202. Viện thiết kế MKB Raduga trong thập kỷ 1980 đã bắt đầu dự án GELA Kh-90. Trong thập kỷ 1970, trên cơ sở tên lửa của hệ thống tên lửa phòng không S-200 đã chế tạo tên lửa Kholod và tên lửa này đã đạt tốc độ bay 6.000 km/h.

Hiện nay, NPO Mashinostroenia tham gia cùng Ấn Độ phát triển tên lửa hành trình siêu vượt âm BrahMos, có khả năng đạt tốc độ Mach 5. Ngoài ra, Tập đoàn tên lửa chiến thuật (KTRV) của Nga cũng đang phát triển một tên lửa có khả năng đạt tốc độ nhanh hơn 12-13 lần tốc độ âm thanh.

Tháng 9/2012, Phó Thủ tướng Nga Dmitri Rogozin đã tuyên bố rằng, Nga đang dự định chế tạo một siêu tập đoàn để phát triển các công nghệ siêu vượt âm. Dự kiến, tập đoàn này sẽ bao gồm cả KTRV và NPO Mashinostroenia.

Hypersonic Weapons: Mỹ gọi, Nga trả lời!

Trong khi người Mỹ đang tích cực phát triển nhiều dự án vũ khí siêu vượt âm của họ, và thường phô trương công nghệ trước toàn thế giới, điển hình là loại phương tiện bay siêu vượt âm X-51 Raider, có tốc độ lớn hơn Mach 5. Trong 3 năm qua, Không quân Mỹ đã tiến hành hàng loạt thử nghiệm trên dự án vũ khí tấn công toàn cầu của họ. Nhưng may mắn thay, loại vũ khí của Mỹ mà Phó Thủ tướng Nga Dmitry Rogozin luôn nhắc đi nhắc lại rằng, nó sẽ là mối đe dọa lớn tới an ninh nước Nga vẫn chưa thể thành công chọn vẹn sau hàng loạt các cuộc thử nghiệm tốn tiền.
â
X-51 hay tên lửa siêu vượt âm của Nga sẽ về đích trước?
Ông Rogozin từng nhiều lần kêu gọi, yêu cầu Nga phải phát triển vũ khí siêu vượt âm của riêng mình để có thể bắt kịp người Mỹ. Tuy nhiên, các dự án quân sự "hầm hố" ở Nga thường xuất hiện nhiều thông tin nhiễu loạn, phát triển, sau đó hủy bỏ, nhưng thực tế khó có thể biết được người ta có hủy bỏ thật hay là âm thầm phát triển và bất ngờ tung ra khi thử nghiệm làm cả thế giới choáng váng. Điển hình chính là dự án vũ khí siêu vượt âm Mach 5 đang nằm trong vòng bí mật mà chỉ có một vài quan chức cấp cao của Quân đội Nga được biêt.

Việc giữ kín bí mật về tất cả thông tin của loại siêu vũ khí mới, ngoại trừ tốc độ siêu vượt âm Mach 5 của Nga đã đủ để làm người Mỹ phải cẩn trọng hơn trong các kế hoạch triển khai quân sự của họ nhằm vào đất nước họ. Người Nga vẫn tích cực làm việc trong những dự án phát triển vũ khí "siêu bí mật" hơn là sự phô trương ở các dự án tương tự của phương Tây.

Vai trò của tên lửa siêu vượt âm mới sẽ là một vũ khí chiến thuật, chiến dịch hay chiến lược, được dùng để chống tàu, tấn công mặt đất hay trang bị đầu đạn hạt nhân hoặc thông thường của cũng chưa thể xác định được. Nhưng có thể, đây chính là một thứ vũ khí siêu lợi hại mà người Nga phát triển để có thể tấn công trong tích tắc các thành phần của hệ thống lá chắn tên lửa Mỹ đang được hình thành xung quanh nước Nga.

Các chuyên gia quân sự cũng đều thống nhất rằng, chắc chắn siêu tên lửa mới sẽ đóng một vai trò rất quan trọng với nước Nga. Nó sẽ là một công cụ tạo ra những ảnh hưởng lớn về mặt chính trị của Moscow với toàn thế giới, đồng thời cũng là một tín hiệu gửi tới Mỹ rằng, mặc dù Liên Xô đã sụp đổ, nhưng sức mạnh quân sự nước Nga vẫn luôn sát cánh, ngang vai với người Mỹ để có thể tạo ra một thế giới không cực.

Nếu như phát triển thành công tên lửa siêu vượt âm, Nga cũng hoàn toàn có thể ứng dụng công nghệ động cơ đẩy hypersonic của nó để sử dụng cho những nhiều dự án phát triển phương tiện quân sự và dân sự khác của họ, ví dụ như máy bay chở khách.
* Hypersonic Weapons: Vũ khí siêu vượt âm.
  • Thái Vy

"Sát thủ bầu trời" Sukhoi T-50 sẵn sàng chiến đấu

(Quốc phòng) - Một loạt các loại vũ khí mới cho siêu tiêm kích tàng Sukhoi T-50 của Nga đã hoàn thành thử nghiệm và chuẩn bị sản xuất loạt.


Tổng công ty Tên lửa Chiến thuật (KTRV) của Nga đang tiến hành thành công kế hoạch thử nghiệm và chuẩn bị sản xuất loạt các vũ khí hàng không mới, kể cả các vũ khí dành cho tiêm kích thế hệ 5 PAK FA, Tổng giám đốc KTRV Boris Obonosov cho biết hôm 26/1.
Theo ông này, việc phát triển các hệ thống vũ khí tiêu chuẩn cho loại siêu tiêm kích tàng hình Sukhoi T-50 đang diễn ra theo đúng tiến độ nhằm bảo đảm việc cung cấp số lượng lớn theo đúng thời hạn mà Không quân Nga và đối tác Ấn Độ yêu cầu, ông Obnosov nói.
Ông Obnosov cho biết, “hàng loạt các hệ thống vũ khí dành cho tiêm kích thế hệ thứ 5 đang trải qua thử nghiệm ban đầu trên các loại máy bay khác, và khi số lượng máy bay Su-T-50 tham gia thử nghiệm tăng lên, chương trình thử nghiệm vũ khí hàng không sẽ được tiếp tục ngày càng nhiều, ngay trên loại máy bay chính (Su-T-50).

Chiến đấu cơ tàng hình Sukhoi T-50 sắp được thử nghiệm vũ khí mới.
Chiến đấu cơ tàng hình Sukhoi T-50 sắp được thử nghiệm vũ khí mới.

Ông Obnosov tiết lộ rằng, một số lượng lớn các sản phẩm vũ khí hàng không mới đang trong giai đoạn kết thúc thử nghiệm và chuẩn bị ban đầu cho việc sản xuất loạt. Các loại vũ khí khác đang tiếp tục thử nghiệm.
Các loại vũ khí đã hoàn thành thử nghiệm bao gồm, tên lửa có điều khiển Kh-31PD, RVV-MD, RVV-SD và RVV-BD. Sắp thử nghiệm xong Kh-31AD.
Vị Tổng Giám đốc KTRV còn lưu ý rằng, các sản phẩm vũ khí xuất khẩu mới của công ty này “tương đương” với các mẫu tốt nhất thế giới và thậm chí còn “vượt trội” ở nhiều thông số. Riêng loại tên lửa có điều khiển RVV-BD có hiệu quả tấn công rất cao về tầm xa và không có đối thủ trên thế giới.
Tên lửa Kh-35UE.
Tên lửa Kh-35UE.
Để tăng cường sức tấn công, trong tương lai gần, sẽ thay thế tên lửa chống hạm Kh-35E bằng biến thể tên lửa thế hệ mới Kh-35UE, mở rộng phạm vi chiến đấu của hệ thống tên lửa chống hạm Uran trang bị cho tàu chiến và cho hệ thống tên lửa bờ biển Bal-E. Tên lửa có điều khiển Kh-35UE không thua kém gì các biến thể tối tân nhất của tên lửa Harpoon của Mỹ và “vượt trội” các tên lửa nổi tiếng cùng loại trên thế giới, trong đó có Excocet.
+ Kh-31PD là tên lửa chống radar cao tốc, dùng tiêu diệt các đài radar tên lửa phòng không của đối phương. Tên lửa có tầm bắn từ 15-250 km, trọng lượng phóng 715 kg, chiều dài 5,34 m.
+ Kh-35UE là tên lửa không - đối - hạm, dùng tiêu diệt tàu chiến, tàu đổ bộ mặt nước và tàu vận tải. Tên lửa có tầm bắn từ 7-260 km, trọng lượng phóng 550 kg (lắp cho máy bay), 650 kg (lắp cho trực thăng) hay 670 kg (lắp trên tàu). Tên lửa có chiều dài từ 3,85 (lắp cho máy bay) đến 4,4 m (lắp cho tàu và trực thăng).
a
Tên lửa RVV-MD (ngoài) và RVV-SD (trong).
+ Tên lửa không - đối - không tầm ngắn và không chiến cơ động tầm gần RVV-MD cho phép tiêu diệt các mục tiêu bay (máy bay tiêm kích, cường kích, ném bom, vận tải quân sự và trực thăng) bất kể ngày đêm, từ mọi hướng, khi có sự đối kháng mạnh của đối phương. Tên lửa có khả năng chống nhiễu cao, kể cả nhiễu quang học.
RVV-MD dùng để trang bị cho tiêm kích, cường kích và trực thăng chiến đấu. Tên lửa có tầm bắn tối đa 40 km, trọng lượng phóng 106 kg, chiều dài 2,92 m.
+ Tên lửa không - đối - không tầm trung RVV-SD dùng để tiêu diệt mục tiêu bay (máy bay tiêm kích, máy bay cường kích, máy bay ném bom, máy bay vận tải quân sự, trực thăng, tên lửa hành trình) bất kể ngày đêm, ở mọi góc độ, trên phông địa hình và mặt nước, khi có sự đối phó tích cực của đối phương. Tên lửa có tầm bắn tối đa 110 km (ở bán cầu trước) và 25 km (bán cầu sau), trọng lượng phóng 190 kg.
+ Tên lửa dẫn đường tầm xa RVV-BD có trọng lượng phóng 510 kg, tầm bắn lên tới 200 km, khả năng phát hủy các mục tiêu có quá tải lên tới 8G ở độ cao từ 15 - 25 km.

Tên lửa Kh-31PD.
Tên lửa Kh-31PD (giữa).

  • Thái Vy (tổng hợp)

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

VN hạ thủy thành công 2 tàu hộ vệ tên lửa Molniya

(Quốc phòng) - Việt Nam đã hạ thủy thành công tàu hộ vệ tên lửa Molniya thuộc đề án 1241.8, tạo ra bước đột phá mới trong công nghệ đóng tàu quân sự nội địa.


Tàu hộ vệ tên lửa M1 được hạ thủy vào đầu tháng 3 tại nhà máy đóng tàu Ba Son.
Tàu hộ vệ tên lửa M1 được hạ thủy vào đầu tháng 3 tại nhà máy đóng tàu Ba Son.
Các phương tiện truyền thông Nga nói rằng, nhà máy đóng tàu Ba Son (TP.HCM) đã hạ thủy hai chiếc tàu tên lửa thuộc dự án 1241.8 (Molniya) được xây dựng cho Hải quân nhân dân Việt Nam vào năm 2006 theo thỏa thuận với Nga.

Theo báo Nga, chiếc tàu đầu tiên (trên kiến trúc thượng tầng có ghi ký hiệu M1) đã được hạ thủy vào ngày 13/3/2013, và chiếc thứ hai (ký hiệu M2) hạ thủy vào ngày 2/4/2013. Cả hai con tàu đều đã hoàn thành và có mức độ sẵn sàng cao, nhiều khả năng chúng sẽ được chuyển giao cho Hải quân Việt Nam trong năm nay.

Trang mạng Livejournal của Nga cho biết, việc nhà máy Ba Son hạ thủy thành công tàu tên lửa cao tốc M1, M2 mở ra bước đột phá lớn trong việc tiếp cận công nghệ đóng tàu quân sự hiện đại của thế giới.

Ngoài việc từng bước làm chủ công nghệ đóng tàu quân sự hiện đại đảm bảo nguồn cung vũ khí cho quân đội, việc hạ thủy còn tiến đến việc đưa công nghiệp đóng tàu quân sự Việt Nam trở thành ngành mũi nhọn của đất nước.

Tàu tên lửa cao tốc M1, M2 thuộc đề án 1241.8 là đề án phát triển các tàu chiến tốc độ cao, hỏa lực mạnh phục vụ cho các hoạt động tác chiến, tuần tra, bảo vệ bờ biển ở các vùng nước nông, vùng ven biển. Tàu có chiều dài 51,6m, rộng 10m, mớn nước 2,56 mét, tải trọng đầy tải 550 tấn.

Tàu được trang bị hệ thống điện tử hiện đại bao gồm: radar tìm kiếm mục tiêu MR 352 Positiv-E với phạm vi phát hiện mục tiêu khoảng 150 km, radar điều khiển hỏa lực MR-123, radar điều khiển hỏa lực Garpun-Bal-E cùng hệ thống chiến tranh điện tử toàn diện.

Về vũ khí, tàu tên lửa cao tốc M1, M2 được trang bị pháo hạm AK-176M 76,2mm tầm bắn 15 km, 2 pháo bắn siêu nhanh AK-630M 30mm với tốc độ băn lên đến 5.000 phát/phút. Đặc biệt, tàu được trang bị tới 16 tên lửa chống hạm cận âm Kh-35 với tầm bắn 130 km.

Theo một số nguồn tin, các tàu thuộc đề án 1241.8 được đóng tại Việt Nam sẽ được trang bị tổ hợp tên lửa chống hạm Kh-35UE với tầm bắn lên đến 220 km.

Tàu được trang bị hệ thống động lực CODOG (kết hợp động cơ diesel-tuabin khí) với tổng công suất 30.000 mã lực. Hệ thống động lực này giúp tàu đạt tốc độ tối đa lên đến 42 hải lý/giờ (75,6 km/h).

Tàu có phạm vi hoạt động 1.650 hải lý với tốc độ 14 hải lý/giờ. Thời gian hoạt động liên tục trên biển 10 ngày, thủy thủ đoàn 50 người.

Hợp đồng xây dựng cho Việt Nam các tàu tên lửa dự án 1241.8 đã được Việt Nam và Tập đoàn xuất khẩu vũ khí Nga Rosoboronexport ký kết trong năm 2006. Hợp đồng bao gồm việc cung cấp cho Việt Nam hai tàu tên lửa dự án 1241.8, và xây dựng tại Việt Nam sáu tàu như vậy với sự hỗ trợ của Nga. Tổng giá trị của hợp đồng lên tới 1 tỷ USD.

Theo hợp đồng này, nhà máy đóng tàu Vympel cùng với Cục thiết kế Almaz sẽ hỗ trợ Việt Nam đóng Molnya dự án 1241.8 theo giấy phép của Nga. Hai chiếc tàu tên lửa thuộc dự án 1241.8 đã được hoàn thành và bàn giao cho Hải quân nhân dân Việt Nam trong năm 2007 (hai tàu mang số hiệu HQ-375 và HQ-376).
Tàu hộ vệ tên lửa M2 hạ thủy vào đầu tháng 4 vừa qua.
Tàu hộ vệ tên lửa M2 hạ thủy vào đầu tháng 4 vừa qua.

Hai tàu M1, M2 mới được hạ thủy đang được lắp đặt các thiết bị khác.
Hai tàu M1, M2 mới được hạ thủy đang được lắp đặt các thiết bị khác.

Tàu đã được lắp đặt radar, vũ khí nhưng chưa được lắp tên lửa, việc hạ thủy thành công tàu tên lửa M1, M2 là bước đột phá quan trọng của công nghiệp đóng tàu Việt Nam.
Tàu đã được lắp đặt radar, vũ khí nhưng chưa được lắp tên lửa, việc hạ thủy thành công tàu tên lửa M1, M2 là bước đột phá quan trọng của công nghiệp đóng tàu Việt Nam.

Uy lực tàu tên lửa đầu tiên của Việt Nam

  • PV (Tổng hợp theo Soha, Infonet)

Trung Quốc cho rằng "thời cơ" chiếm Trường Sa đã đến?

(Quốc phòng)- Không cần úp mở gì nữa, rõ ràng là Trung Quốc đã chiếm Trường Sa của Việt Nam trên văn bản hành chính. Họ đã biến Trường Sa Việt Nam trở thành quận huyện của họ có đầy đủ cơ cấu tổ chức chính quyền…trong khi Trường Sa là một huyện của Khánh Hòa-Việt Nam mà dân cư của ta đã và đang sinh sống từ lâu đời. Vấn đề là khi nào Trung Quốc sẽ dùng sức mạnh?

Bất kỳ hoạt động nào, chính trị, quân sự hay kinh tế, thì việc nắm bắt thời cơ là một yếu tố vô cùng quan trọng tạo nên thắng lợi. Để mất thời cơ, sẽ kéo dài thời gian và có kết quả không trọn vẹn. Thời cơ chỉ đến một lần mà không bao giờ trở lại.
Trong trang sử quan hệ với Việt Nam, với dã tâm bành trướng, bá quyền, Trung Quốc đã rất nhiều lần lợi dụng thời cơ để gây cho Việt Nam nhiều khó khăn, tổn thất.
Năm 1974, sau khi mặc cả với Mỹ sau lưng Việt Nam, lợi dụng Việt Nam tập trung sức người, sức của cho công cuộc thống nhất đất nước, Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa.
Năm 1979, lợi dụng chính sách ngoại giao xơ cứng của Việt Nam với Mỹ. Trung Quốc tấn công Việt Nam. Cuộc tấn công này đạt được 2 mục đích.
Thứ nhất, triệt hạ khả năng Việt Nam thay đổi chính sách ngoại giao với Mỹ, tạo ra hố sâu ngăn cách giữa Việt Nam với Mỹ và các nước phương Tây.
Cuối cùng, bị cấm vận kinh tế, căng thẳng về an ninh, thù trong giặc ngoài, khiến Việt Nam kiệt quệ sau chiến tranh, không có khả năng hồi phục hoặc hồi phục chậm chạp…là bài học giá trị mà Việt Nam nhận được từ Trung Quốc.
Thứ hai là Trung Quốc, qua đó, xin được làm bạn với Mỹ. Sự hậm hực của Mỹ như được thỏa lòng. Mỹ “nuôi” Trung Quốc trong gần 3 thập kỷ.
Năm 1988, Trung Quốc đánh chiếm một số đảo ở Trường Sa trước khi Việt Nam rút quân từ Campuchia về nước sau 10 năm giúp bạn năm 1989.
Phải công nhận một điều rằng Trung Quốc theo dõi, lợi dụng thời cơ để “chơi” Việt Nam rất tốt, đặc biệt là thời điểm 1979.
Năm 1979, không phải vì lúc đó các quân đoàn chủ lực Việt Nam đang giải phóng Campuchia, đó chỉ một phần để giảm thiểu tổn thất quân sự, điều này, với Trung Quốc không quan trọng, mà giỏi ở chỗ, ngay lúc đó, họ đã lường trước những cái được, cái mất trong mối quan hệ của Việt Nam với Mỹ.
Họ đã nhìn thấy thời cơ bình thường hóa quan hệ Mỹ-Việt dễ dàng thuận lợi cho Việt Nam đã qua đi và họ chớp lấy thời cơ đó bằng hành động có lợi cho mình: Được làm bạn với Mỹ bằng “dạy cho Việt Nam một bài học”.
Có thể nói Trung Quốc đã nhìn thấy hiện tại, tương lai mối quan hệ Việt - Mỹ ảnh hưởng đến Trung Quốc như thế nào. Đó là tầm nhìn xa chiến lược của ông Đặng Tiểu Bình.
Sách lược “Giấu mình chờ thời” thực chất là nghệ thuật thời cơ. Nó có 2 hoạt động quan trọng. Thứ nhất là, rình mò, theo dõi, lợi dụng thời cơ để hành động cho mục đích. Thứ hai là bí mật các hoạt động để tạo thời cơ và khi thời cơ đến thì chớp lấy hành động.
Hai hoạt động này luôn song hành cùng nhau và đối với Trung Quốc, trong 3 thập kỷ lại đây, họ chủ yếu thiên về hoạt động kiểu thứ nhất-rình mò, theo dõi, lợi dụng thời cơ, mà như trên đã dẫn.
Khi thời cơ đến thì hành động, lúc đó thì không cần vì không thể giấu mình là tất yếu.
Tình hình Biển Đông trong thời gian gần đây cho thấy Trung Quốc không còn “giấu mình” nữa. Họ không cần giấu diếm ý đồ, ngang nhiên hành động, bất chấp tất cả để thực hiện tham vọng chiếm Trường Sa của Việt Nam và 80% Biển Đông. Trên Biển Đông Trung Quốc đã “chơi bài ngửa”.
Vậy, phải chăng Trung Quốc cho là thời cơ của họ đã đến?
Bất kỳ người dân Việt Nam nào cũng biết và bất bình với những hành động ngang ngược, nguy hiểm của Trung quốc trong những ngày gần đây.
Nguy hiểm càng gia tăng khi Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Rồi, ngày 21/7, phía Trung Quốc đã tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu nhân dân khóa I của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.
Không cần úp mở gì nữa, rõ ràng là Trung Quốc đã chiếm Trường Sa của Việt Nam trên văn bản hành chính. Họ đã biến Trường Sa Việt Nam trở thành quận huyện của họ với đầy đủ cơ cấu tổ chức chính quyền…trong khi Trường Sa là một huyện của Khánh Hòa-Việt Nam mà dân cư đang sinh sống từ lâu đời.
Chiến sĩ Trường Sa bảo vệ chủ quyền thiêng liêng Tổ quốc
Chiến sĩ Trường Sa bảo vệ chủ quyền thiêng liêng Tổ quốc
Vấn đề là khi nào Trung Quốc sẽ dùng sức mạnh để đánh chiếm?
Giới hiếu chiến quân sự và còn có những học giả “ăn theo” của Trung Quốc đã nắm bắt 4 vấn đề trong dự báo thời cơ, coi đó là thời cơ để lợi dụng.
Trước hết là về thời cơ bên ngoài:

Một là: ASEAN đã rệu rã, khả năng đoàn kết để chống Trung Quốc không còn, họ có thể “bẻ từng chiếc một” dễ dàng.
Hai là: Mối quan hệ Việt-Mỹ phát triển nhanh không tưởng tượng nổi trên nhiều mặt, trong đó có an ninh quốc phòng. Hiện tại mối quan hệ này đang “lòng trong tuy đã, nhưng ngoài còn e”.
Nếu để thêm thời gian, khi Việt-Mỹ không còn e ngại gì nhau nữa, “tay trong tay” thì khó khăn sẽ gấp bội cho mục đích bành trướng.
Ba là: Mỹ vừa mới trở lại châu Á-TBD, các mối quan hệ gây dựng đang còn mới mẻ. Mỹ chỉ quan tâm đến “diện”, chưa quan tâm đến “điểm” trên biển Đông, nên can thiệp của Mỹ là chưa sẵn sàng nếu như làm gì đó mà không ảnh hưởng đến “an toàn hàng hải” của Mỹ.
Vụ Scarborough, thông qua đó và với ngay Philipines, một đồng minh của Mỹ, càng chứng tỏ nhận định trên là đúng.
Đây là thời cơ được xác định là quan trọng nhất.
Bốn là: Thế và lực Việt Nam bây giờ đang còn hạn chế, chưa đủ khă năng bắt Trung Quốc phải trả giá đắt. Nếu để đến hết năm 2014, lúc đó Việt Nam có thời gian hiện đại hóa Không quân, Hải quân như hoàn chỉnh Hạm đội tàu ngầm, tàu chiến hiện đại khác thì Trung Quốc không có khả năng trên cơ Việt Nam. Đụng vào Việt Nam thì Trung Quốc phải trả giá đắt và chắc chắn đắt không chịu đựng nổi. Bởi vậy, bây giờ hoặc không bao giờ.
Đây là thời cơ được xác định là quyết định thành bại của hành động.
Cuối cùng là thời cơ bên trong (nội bộ):
Có thể Trung Quốc cho rằng họ mạnh chưa từng thấy. Hoặc đây là thời cơ để chuyển những mâu thuẫn nội bộ ra bên ngoài hoặc là thời cơ để cho giới quân sự hiếu chiến, những “con rồng” đầy thế lực vì lợi ích cục bộ, gây áp lực lên chính quyền trung ương Trung Quốc đang trong cuộc đấu tranh tranh giành quyền lực gay gắt diễn ra trước khi đại hội Đảng CSTQ vào mùa thu tới.
Vân vân và vân vân.
Quả thật, xét về mặt thời gian, thì những thời cơ trên (bên ngoài) hoàn toàn chính xác, không sai điểm nào, rất dễ nhận biết và dự đoán. Chẳng hạn như Việt Nam 2010 thực lực không bằng 2014 là đương nhiên.
Điều quan trọng là, qua đây, dư luận cũng rất dễ nhận biết dã tâm và sự ham muốn cháy bỏng, không cưỡng lại được của giới có tư tưởng bành trướng, bá chủ thiên hạ ngấm sâu vào máu đến mức độ nào.
Với nhận thức “bây giờ hoặc không bao giờ” họ trở nên điên cuồng và liều lĩnh hơn bao giờ hết.
Nhưng, rất tiếc, đánh giá sức mạnh Việt Nam, khả năng giáng trả tại thời điểm đó chính xác mới là quyết định thành bại của cuộc chiến.

Điều này thì chỉ có giới thông thái, trí tuệ, sáng suốt làm được, vì đó là một vấn đề khoa học, cho nên nó không dành cho những kẻ có cái “đầu nóng”.
 
>>Hình ảnh đẹp nhất về Trường Sa

Lê Ngọc Thống

Châu Á Thái Bình Dương- lịch sử tồi tệ đang lặp lại?

(Quốc phòng) - Khi một cường quốc có tư tưởng bành trướng, bá quyền đang trỗi dậy thì việc thâu tóm khu vực… đương nhiên sẽ đối đầu với nhiều quốc gia và đặc biệt là Mỹ- cường quốc đang giữ ngôi vị số 1 thế giới, là không thể tránh khỏi.
 
Mỹ, Trung Quốc đổi vai cho nhau
Năm 1954, Việt Nam bị chia làm 2 miền mà giới tuyến là sông Bến Hải. Mỹ nhảy vào thay chân Pháp, xây dựng ở miềm Nam chế độ Ngô Đình Diệm. Hiệp định Giơ-ne-vơ, theo đó, sau 2 năm sẽ tổng tuyển cử thống nhất đất nước, bị chế độ Sài Gòn xé bỏ bất chấp luật định quốc tế.
Công cuộc thống nhất đất nước không còn con đường nào khác ngoài con đường bạo lực, đã phát triển mạnh mẽ. Chế độ Ngô Đình Diệm đã đến hồi lâm nguy thì Mỹ trực tiếp đưa quân vào để cứu vãn.
Trung Quốc bấy giờ không muốn Việt Nam đánh Mỹ, họ muốn giữ nguyên hiện trạng như Triều Tiên bây giờ.
Bộ đội tên lửa của Quân dội Nhân dân Việt Nam bắn  đạn thật
Bộ đội tên lửa của Quân dội Nhân dân Việt Nam bắn đạn thật
Nếu như cho đến bây giờ, đã 6 thập kỷ trôi qua, ngày 3/8/2012, lãnh đạo CHDCND Triều Tiên mới nói “Thống nhất 2 miền Triều Tiên vốn bị thế lực bên ngoài chia cắt là nhiệm vụ tối thượng”, thì ngay từ khi bị các nước lớn mặc cả trên lưng trong việc ký hiệp định Giơ-ne-vơ, Việt Nam đã coi nhiệm vụ thống nhất Tổ quốc là tối thượng rồi.
“Nam Bộ là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi”.
Với ý chí và lòng quyết tâm cao độ, dù phải hy sinh không biết bao xương máu Việt Nam vẫn kiên quyết đánh Mỹ để thống nhất 2 miền Nam-Bắc.
Bởi vậy, mối quan hệ Việt- Trung- Mỹ lúc đó, tính chất và đối đầu biểu hiện rất nhiều góc cạnh.
Việt Nam trực tiếp đánh Mỹ. Đây là sự việc bắt buộc mà Trung Quốc có ủng hộ hay không, Việt Nam vẫn đánh Mỹ. Đó truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân tộc.
Trung Quốc, như trên đã nói, không muốn Việt Nam đánh Mỹ, nhưng khi Việt Nam kiên quyết đánh và biết cách thắng Mỹ thì vì lợi ích quốc gia, nên ủng hộ Việt Nam và thực tế sau khi Việt Nam đánh Mỹ giòn dã, “làm ăn được”, Trung Quốc mới được Mỹ “hạ cố” đến và cho ra đời cái “Thông cáo Thượng Hải năm 1972” rồi chiếm được Hoàng Sa năm 1974.
Trung Quốc đang dùng chiến lược
Trung Quốc đang dùng chiến lược "biển người trên biển" để thử lòng kiên nhẫn của Việt Nam
Quan hệ Trung- Việt được coi như mối quan hệ lợi ích, tự nhiên. Nhưng dù là gì thì nhân dân Việt Nam vẫn ghi lòng tạc dạ, biết ơn sự giúp đỡ to lớn, quý báu mà nhân dân Trung Quốc đã dành cho.
Trung Quốc và Mỹ đối đầu gián tiếp. Trung Quốc đánh Mỹ bằng Việt Nam vì không muốn Mỹ sát biên giới của mình. Cả hai đều mặc cả với nhau vì lợi ích quốc gia trên lưng Việt Nam. Sau khi có “Thông cáo Thượng Hải năm 1972” thì Mỹ muốn làm gì Việt Nam cũng được, miễn sao “ngươi không đụng đến ta thì ta không đụng đến ngươi”.
Và, một trong kết quả đó là Việt Nam phải hứng chịu một trận tập kích bằng B52 khốc liệt, tàn bạo nhất trong lịch sử để biến Việt Nam trở lại “thời kỳ đồ đá” của không lực Mỹ.
Lịch sử là vậy, hiện nay lịch sử vẫn lặp lại tuy vai vế và cách sử dụng lực lượng có thay đổi.
Rõ ràng, Việt Nam vẫn là quốc gia bị xâm lược, nếu Trung Quốc khi xâm chiếm Trường Sa thì Việt Nam buộc phải đối đầu trực tiếp với Trung Quốc như từng đối đầu với Mỹ trước đây là điều không cần bàn cãi.
Tại sao Trung Quốc lại như vậy? Tại vì Trung Quốc chiếm Trường Sa, chiếm trọn Biển Đông, thực hiện xong “chuỗi đảo thứ nhất”, tiếp đến bành trướng nốt “chuỗi đảo thứ hai”…là chiến lược bành trướng bá quyền, bá chủ thế giới của một cường quốc đang trỗi dậy mạnh mẽ.
Hiện trung Quốc đang theo rất sát xao những đọng thái của Mỹ châu Á Thái Bình Dương
Trung Quốc đang theo dõi rất sát sao những động thái của Mỹ ở châu Á Thái Bình Dương.
Âm mưu và hành động của Trung Quốc như vậy, liệu Mỹ để Trung Quốc chiếm trọn Biển Đông, bước khởi đầu quyết định, để thực hiện âm mưu bá chủ, thách thức vị trí thống trị của Mỹ trong khi sức mạnh của Mỹ đang vượt trội đối thủ hay không? Câu trả lời chắc chắn là không bao giờ.
Do đó ủng hộ Việt Nam bắt nguồn từ lợi ích quốc gia của Mỹ dù Mỹ có thích Việt Nam hay không, cũng như Trung Quốc giúp Việt Nam trước đây.
Mỹ và Trung Quốc đổi vai cho nhau, phải chăng là sự mỉa mai của lịch sử?
Nếu như lịch sử, Trung Quốc đối đầu với Mỹ bằng mỗi Việt Nam thì hiện tại Mỹ đối đầu với Trung Quốc không chỉ “bằng mỗi Việt Nam” mà thực tế đã cho thấy Philipines, Nhật bản…là những tuyến đầu của Mỹ được hình thành một cách tự nhiên bắt nguồn từ chính Trung Quốc.
Thế lực vượt trội, sức mạnh vượt trội nên rất khó để Trung Quốc biến biển Đông thành “ao nhà”. Huống chi trên biển Đông đâu phải chỉ tồn tại 3 thế lực Việt- Trung- Mỹ, vì thế, các hoạt động của Trung Quốc vừa qua đã phạm phải những sai lầm nghiêm trọng.
Hoạt động là để tạo thời cơ, thúc đẩy thời cơ và khi thời cơ xuất hiện thì đón lấy cho mình, nhưng các hoạt động của mình lại tạo thời cơ cho người khác thì sự hoạt động đó có ý nghĩa gì?.
Có thể thấy, sách lược của Trung Quốc đúng như BTV Chu Phương của Tân Hoa Xã đã nói: “…Quá trình thiết lập “thành phố Tam Sa” (xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam) thể hiện sự nóng vội và cẩu thả, rõ ràng là quyết định được đưa ra thiếu luận chứng khoa học và không sáng suốt…”
Trung Quốc và Mỹ ai hiếu chiến và man rợ?
Tình hình hiện nay, căn cứ vào thái độ, hành động và phát ngôn của Trung Quốc thì không ai không đánh giá Trung Quốc hiếu chiến hơn Mỹ.
Mỹ đã từng hiếu chiến và giờ đây chắc họ đã hiểu hiếu chiến sẽ thu lại lợi lộc gì. Nhưng thật sự Trung Quốc có hiếu chiến hay không?
Với tư tưởng của Mao Trạch Đông “chính quyền hình thành trên mũi súng” thì khi cái gọi là “Thành phố Tam Sa” xuất hiện, tất nhiên, sẽ khiến Việt Nam cảnh giác cao độ trước tình huống Trung Quốc sẽ dùng vũ lực.
Và lịch sử có vẻ như đang lặp lại mà “trang phục mới” chính là cách sử dụng lực lượng?
Nếu như Việt Nam đã từng đối đầu với quân đội chính quy Mỹ, thì hiện tại, Việt Nam đang phải chống xâm lăng bởi hàng trăm nghìn ngư dân Trung Quốc trên hàng chục nghìn chiếc tàu cá.
Trong chiến tranh, kẻ xâm lược bắt nhân dân làm con tin, xua đi đầu trong các cuộc càn quét, tấn công là có xảy ra dù là hèn hạ. Nhưng bắt chính dân mình làm bia đỡ đạn, lên tuyến đầu…thì không gì dã man hơn.
Dân Trung Quốc trên bờ ôm chân “quan dân phòng” xin được mưu sinh. Ngư dân thì phải dấn thân vào công việc nguy hiểm trước phong ba bão táp, làn đạn mũi tên để thỏa lòng các “quan bành trướng”.
Dân Trung Quốc trên bờ ôm chân “quan dân phòng” xin được mưu sinh. Ngư dân thì phải dấn thân vào công việc nguy hiểm trước phong ba bão táp, làn đạn mũi tên để thỏa lòng các “quan bành trướng”.
Vì sao Trung Quốc có ý tưởng dùng tàu cá mang đầy chất nổ để chống Hải quân Mỹ? Vì sao Trung Quốc (giới hiếu chiến) muốn trang bị vũ khí cho ngư dân?
Vì sao Trung Quốc biến ngư dân tàu cá thành công cụ bành trướng xâm lược, công cụ để khiêu khích? Vì sao 23.000 tàu cá Trung Quốc hùng hổ ra khơi, xa bờ trên ngàn hải lý, bất chấp, khi mùa bão trên biển Đông bắt đầu, liệu họ có kịp về khi bão đến?...
Bởi vì, như báo TQ phân tích: “Dùng tàu cá sẽ giúp giảm bớt gánh nặng cho quốc gia, vì nếu chúng ta đưa lực lượng hải quân lên tuyến đầu lúc này, chúng ta sẽ rơi ngay vào bẫy do chính phủ Mỹ giăng ra". (Tức là Hải quân Trung Quốc phải tránh xa Hải quân Mỹ, Nhật…, đối thủ đáng sợ, để cho tàu cá và ngư dân chết bớt đi cho Hải quân hưởng lợi, bảo toàn lực lượng chờ thời).
Như vậy, tư tưởng tránh đối đầu với Mỹ tồn tại ngay cả trong giới được cho là hiếu chiến nhất của Trung Quốc.
Trong khi đó, đối với các nước nhỏ thì dùng tàu cá để khiêu khích tạo cớ cho hành động quân sự (khác với Mỹ trong sự kiện vịnh Bắc Bộ năm 1964 dùng hạm đội 7 để gây cớ).
Có thể nói, bất kỳ cách sử dụng tàu cá như thế nào, hễ là vì mục đích xâm phạm chủ quyền của các quốc gia khác mà vượt quá giới hạn của sự chịu đựng thì sớm hay muộn sẽ bị giáng trả và lúc đó ngư dân là vật tế thần chiến tranh đầu tiên.
Vì vậy, chỉ có một cách giải thích duy nhất cho sách lược kia là bắt ngư dân làm bia đỡ đạn.
Vậy, Trung Quốc và Mỹ ai hiếu chiến, ai dã man…dư luận tự đánh giá chính xác.
Một lần nữa, BTV Chu Phương của THX nói đúng: “Hành động sai lầm nguy hiểm vô trách nhiệm của một số người trong việc thiết lập “thành phố Tam Sa” đang đẩy nhân dân Trung Quốc sa vào miệng hố chiến tranh…”
(Xin lưu ý bạn đọc: Cụm từ “thành phố Tam Sa” có nghĩa là “Xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam”).
  • Lê Ngọc Thống

Ngư dân Trung Quốc – vật tế thần của “quan thiên triều”?

(Quốc phòng)- Tàu đánh cá của Trung Quốc đang được các thế lực hiếu chiến, dân tộc cực đoan lợi dụng và sử dụng như một công cụ để bành trướng, bá quyền. Ngư dân trên tàu, họ có biết những nguy hiểm phải gánh chịu là thế nào không?

Trong khi xu hướng chung của thế giới, đặc biệt là phương Tây rất coi trọng tính mạng của người lính, họ tìm cách sản xuất ra những vũ khí trang bị hiện đại để giảm thiểu tối đa sự hy sinh của con người thì Trung Quốc khác hẳn.
Sự khác biệt đến mức vô cảm của một số quan chức Trung Quốc khiến dư luận giật mình, ghê sợ.
Đầu tiên là ý tưởng “nhẹ nhàng như không” của Phó đô đốc Trương Triệu Trung, nhà bình luận quân sự tại Đại học Quốc phòng Trung Quốc, đã chế nhạo về con tàu “Siêu tàng hình” của Mỹ chế tạo và nói rằng dù có thiết kế công nghệ cao, nhưng con tàu có thể dễ dàng bị nhấn chìm bởi một đám các chiếc thuyền đánh cá chất đầy thuốc nổ.
Ông nói, nếu huy động đủ tàu, một số có thể vượt qua và gây nổ tạo một lỗ hổng trên thân tàu của Mỹ (không thấy đề cập đến số ngư dân).
Chẳng ai dám tranh cãi với ông Phó đô đốc Trung Quốc về chiến thuật, nhưng dư luận hơi băn khoăn về việc ông sử dụng lực lượng.
Hải quân Trung Quốc đâu rồi? Những tàu nhỏ tốc độ cao chất đầy thuốc nổ lao thẳng vào tàu Mỹ sao không sử dụng, việc chi phải tàu đánh cá?
Vậy là, ngư dân Trung Quốc ngoài việc kiếm sống nuôi gia đình còn phải bị chết thay cho con cháu, lính tráng của ông Phó đô đốc. Ông Phó đô đốc đánh tàu chiến Mỹ cho đến chiếc tàu đánh cá cuối cùng, ngư dân cuối cùng.
Chiến thuật “Tọa sơn quan hổ đấu” quả là phát huy hiệu nghiệm. Hải quân Mỹ bị tàu cá Trung Quốc đánh cho tơi bời, không còn mảnh giáp. Lúc này, Hải quân Trung Quốc sẽ xuất trận và sẽ vô địch, bá chủ thế giới.
Nếu như chỉ là ý tưởng của ông Phó đô đốc Trương Triệu Trung về cách sử dụng tàu đánh cá thì dư luận chưa thể nói ra cái điều trên làm chi, vì có thể ông Phó đô đốc đã từng thấy 30 chiếc tàu đánh cá của ông ghi điểm dễ dàng trong vụ Scarborogh nên ông không nghĩ đến những cái xác của ngư dân hiền lành chất phác, chịu cực khổ trên biển để mưu sinh sau khối thốc nổ sẽ như nào khi phải đối đầu với tàu chiến siêu tàng hình hiện đại của Hải quân Mỹ.
Nhưng đến khi nghe tin ông Hạ Kiến Bân, Chủ tịch Tập đoàn quốc doanh Ngư nghiệp Bảo Sa tại tỉnh Hải Nam, thúc giục chính phủ nước này vũ trang và huấn luyện quân sự cho 100.000 ngư dân Trung Quốc để tràn xuống biển Đông đối đầu với các nước trong khu vực… thì dư luận không còn nghi ngờ gì về quan điểm vô cảm, ghê rợn của ông Phó đô đốc là đùa và không phải chỉ mình ông.
Ông Hạ Kiến Bân tuyên bố trong một bài bình luận trên tờ Thời báo Hoàn cầu ngày 28.6: “Nếu chúng ta đưa 5.000 tàu cá ra biển Đông, sẽ có 100.000 ngư dân tại đó…
Và nếu chúng ta biến họ thành những dân quân, cấp vũ khí cho họ, chúng ta sẽ có một lực lượng quân sự mạnh hơn tất cả các nước khác ở biển Đông gộp lại”.
“Dùng tàu cá sẽ giúp giảm bớt gánh nặng cho quốc gia, vì nếu chúng ta đưa lực lượng hải quân lên tuyến đầu lúc này, chúng ta sẽ rơi ngay vào bẫy do chính phủ Mỹ giăng ra".
Tức là Hải quân Trung Quốc phải tránh xa Hải quân Mỹ, Nhật…đối thủ đáng sợ, để cho tàu cá và lũ ngư dân chết bớt đi cho hải quân hưởng lợi, bảo toàn lực lượng chờ thời.
(Chao ôi, thương thay cho ngư dân và buồn thay cho Hải quân Trung Quốc vì bảo toàn lực lượng mà nỡ lòng nào… nếu như theo Cao Kiến của ông Hạ Kiến Bân).
Rõ ràng, cũng không ai dám tranh cãi về tầm chiến lược nhìn xa trông rộng “sặc mùi tàu cá” của ông Hạ Kiến Bân.
Dư luận khu vực và báo chí Việt Nam cho rằng đây là âm mưu thâm độc, nguy hiểm…Nhưng thâm với ai thì chưa biết, chỉ biết là nó rất độc ác và nguy hiểm với ngư dân Trung Quốc trước tiên.
 
Tàu đánh cá của ngư dân Trung Quốc
Tàu đánh cá của ngư dân Trung Quốc
Ông Phó đô đốc và ông Hạ Kiến Bân có một điểm chung là cách sử dụng lực lượng tàu cá và coi tính mạng ngư dân của họ cũng như cá mú.
Nếu như Phó đô đốc không đếm xỉa đến tính mạng ngư dân mang đầy chất nổ đối đầu với Hải quân Mỹ thì ông Hạ Kiến Bân cũng không ngại ngần đưa 100.000 ngư dân vào vòng nguy hiểm trước họng súng của đối phương.
Theo thông lệ quốc tế, ngay các tàu chấp pháp trên biển như Cảnh sát biển chẳng hạn cũng chỉ trang bị súng 25 li trở xuống, còn lớn hơn thì được coi là tàu Hải quân, ý nghĩa sẽ khác đi. 
Ông Hạ Kiến Bân thừa biết khi tàu cá mà trang bị vũ khí thì đương nhiên thế giới chẳng coi đó là tàu đánh cá, và do vậy sẽ được các quốc gia ven biển đối xử khác với tàu đánh cá.
Tàu đánh cá mà trang bị vũ khí để làm gì? Chỉ có cách giải thích duy nhất là để ăn cướp (cướp biển). Đối xử với tàu cướp biển thì…tất nhiên khác với tàu đánh cá. Chỉ thương ngư dân chất phác trên tàu không hiểu.
Vụ xâm phạm EEZ của Nga vừa qua, nếu Nga phát hiện tàu cá Trung Quốc được trang bị vũ khí thì có lẽ ngư dân sẽ không một ai toàn mạng, bởi Nga không coi đó là tàu đánh cá.
Chung quy lại vì sợ phải đối đầu với Hải quân Mỹ, Nhật mà 2 nhà “chiến lược” này nhẫn tâm, độc ác, vô cảm, lùa ngư dân đi trước làm bia đỡ đạn.
Ngư dân có tội tình gì, có được chia phần nào từ tham vọng bành trướng của 2 ông?
Ở Trung Quốc, người ta phát hiện có 9 con rồng đang khuấy nước Biển Đông. Cứ đà này, người của giao thông vận tải biển Trung Quốc cũng đòi chính phủ trang bị vũ khí cho tàu vận tải, thậm chí các doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc đầu tư ở nước ngoài cũng đòi trang bị vũ khí…chắc thế giới đại loạn.
Có điều, nếu Chính phủ Trung Quốc thuận theo ý tưởng của các rồng con, của các quan nhỏ thiên triều thì thế giới đại loạn đâu chưa thấy mà Trung Quốc đại loạn là nhãn tiền.
Ảnh nóng: Đại diện Việt Nam tại cuộc tập trận lớn nhất thế giới

Lê Ngọc Thống

Trung Quốc trỗi dậy hòa bình hay trỗi dậy bành trướng?

(Cách đánh) - Trong hơn 3 thập kỷ, Trung Quốc cố che đậy tâm địa để tạo dựng hình ảnh “trỗi dậy hòa bình” khó khăn bao nhiêu thì giờ đây họ đã đổ xuống sông, xuống biển dễ dàng bấy nhiêu.

Trong mắt khu vực và thế giới, Trung Quốc đã trở nên đáng lo ngại, cảnh giác cho tất cả các quốc gia láng giềng hơn bao giờ hết.

Hơn 3 thập kỷ phát triển trong thế hòa bình, không bị kiềm chế, chống phá của các thế lực thù địch, Trung Quốc đã trỗi dậy trong hòa bình.

Sự trỗi dậy kinh tế, biểu hiện về GDP, Trung Quốc đã vượt Nhật Bản để chiếm ngôi vị thứ 2 thế giới, sau Mỹ, thực ra chưa làm cho Trung Quốc trở thành một cường quốc giàu có, bởi vì tính theo đầu người thì GDP của họ rất là khiêm tốn, chỉ bằng 1/40 lần Mỹ hay Nhật, vì thế, tuy là một trung tâm kinh tế thứ 2 của thế giới nhưng sự nổi bật, ảnh hưởng chi phối kinh tế thế giới và trách nhiệm toàn cầu là không đáng kể.

Để có hòa bình mà trỗi dậy thì phải lấy lòng Mỹ, Trung Quốc đã không từ một thủ đoạn nào kể cả phản bội bạn bè, thậm chí coi thường xương máu, tính mạng người lính của mình.

Cuộc chiến tranh lạnh đang xảy ra một mất một còn thì Trung Quốc tấn công Liên Xô nhằm gửi một thông điệp cho Mỹ và khối NATO rằng: Chúng tôi và họ-Liên Xô cùng các nước trong phe XHCN không liên quan, không cùng ý thức hệ, xin hãy trừ Trung Quốc ra. (Thử hỏi không có Hồng quân Liên Xô đánh tan quân Quan Đông Nhật và sau đó để lại cho toàn bộ vũ khí trang bị thì ai là kẻ phải chạy ra Đài Loan, Mao hay Tưởng?)

Do phải giúp Việt Nam chống Mỹ để tạo ra một vùng đệm an toàn, sau khi Việt Nam thống nhất, biết không thể điều khiển Việt Nam như Triều Tiên, không dễ dàng mặc cả trên lưng Việt Nam như trước đây, năm 1979 Trung Quốc tấn công Việt Nam.

Cuộc tấn công này không có ý nghĩa gì về quân sự, thậm chí thất bại nhưng mục tiêu chính trị thì Trung Quốc đã đạt được: “Trung Quốc và Việt Nam là kẻ thù và tất nhiên, Trung Quốc sẽ là bạn với Mỹ”. Họ đã hy sinh hàng chục vạn binh lính và tình hữu nghị láng giềng để được làm bạn với Mỹ, được Mỹ không cấm vận, được hưởng “tối huệ quốc”, được yên ổn làm ăn, “giấu mình chờ thời” gần 3 thập kỷ để mà trỗi dậy.

Một sự thật là, hòa bình tạo ra sự trỗi dậy cho Trung Quốc nhưng ngược lại, tiếc thay, sự trỗi dậy của Trung Quốc lại không tạo ra hòa bình cho xung quanh, bởi lẽ, sự trỗi dậy này có 2 yếu tố luôn đi kèm theo nó, tỷ lệ thuận với nó, được biểu hiện rõ nét nhất, đó là tư tưởng chủ nghĩa dân tộc cực đoan và lối hành xử bằng sức mạnh cơ bắp trong bang giao quốc tế.
Tàu hộ vệ Đông Hoán 560, con tàu mắc cạn ở Trường Sa. Ảnh: Inquirer
Tàu hộ vệ Đông Hoán 560, con tàu mắc cạn ở Trường Sa. Ảnh: Inquirer
Đó chính là tư tưởng bành trướng, bá quyền nước lớn, là sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong đường lối chiến lược đối ngoại của Trung Quốc.

Cùng với sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc, thông qua truyền thông như Thời báo Hoàn Cầu và những vị học giả hiếu chiến, những vị tướng thừa “dũng” mà thiếu “trí”, thiếu “nhân”, tuyên truyền, đổi trắng thay đen, lừa bịp người dân làm cho tư tưởng chủ nghĩa dân tộc cực đoan nổi lên như sóng cồn, người dân bị kích động chưa từng thấy.

Nói chung, đối với người dân đại Hán thì Biển Đông là của họ, thế giới là của họ, Trung Quốc là “mặt trời”, là trung tâm, bá chủ thế giới…

Chính vì thế, năm 2010, Trung Quốc xuất bản cuốn sách “Giấc mơ Trung Quốc – Tư duy nước lớn và định vị chiến lược trong thời đại hậu Mỹ của đại tá Lưu Minh Phúc-giáo sư, Giám đốc Viện Nghiên cứu xây dựng quân đội, thuộc trường Đại học Quốc phòng Trung Quốc.

Cuốn sách vừa xuất bản tại Bắc Kinh đã trở thành sách bán chạy nhất. (Không hẳn là sách hay, nhưng vì đánh đúng tâm lý AQ của dân tộc đang muốn làm bá chủ). Hầu như không có một phản ứng trái chiều nào từ cuốn sách này, mặc dù nội dung cuốn sách nêu các biện pháp soán ngôi Mỹ rất “cải lương” phi thực tế, sách chỉ có giá trị kích động là chính.

Đây là tác phẩm đầu tiên của Trung Quốc công khai tuyên bố nước này đặt mục tiêu trong thế kỷ XXI sẽ trở thành quốc gia lớn mạnh nhất thế giới, thay Mỹ lãnh đạo thế giới.

Có thể nói, cuốn sách được công khai phổ biến rộng rãi, qua nó, Trung Quốc đã hoàn tất công việc trang bị “Tư duy nước lớn” cho toàn thể công dân Trung Hoa vĩ đại và kích động đến mức đọc xong sách này, nhà báo Jeffrey Schmidt thốt lên: “Trung Quốc đã tháo găng tay và đang thách thức sự thống trị thế giới của Mỹ”.

Để bành trướng trên biển, Trung Quốc đã lợi dụng chủ nghĩa dân tộc trong tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông bằng cách nhấn mạnh “khía cạnh lịch sử” - bằng chứng phi lý, kệch cỡm, trong các tuyên bố chủ quyền của mình.

Sách lược này có 2 mặt, thứ nhất là:  Đồng thời, với chính sách mập mờ, không rõ ràng của Trung Quốc trên biển Đông, Bắc Kinh lợi dụng chủ nghĩa dân tộc cực đoan để trục lợi. Bắc Kinh có thể “linh hoạt giải thích lập trường tranh chấp” của mình mà thực chất là để bành trướng mọi lúc, mọi nơi có thể, tùy theo sức mạnh.

Thứ 2 là: Chính sách này cũng đã dẫn đến việc hành động của Bắc Kinh phụ thuộc vào sự gia tăng áp lực trong nước, khiến Bắc Kinh bị động, cực đoan trong đối ngoại khi phải nghiêng theo chủ nghĩa dân tộc nếu như không muốn bị tẩy chay, phản đối, đặc biệt, không muốn mầm mống ly khai xuất hiện trong các nhóm có lợi ích cục bộ đầy thế lực.

Vì thế, khi gặp phải sự chống đối quyết liệt, có bài bản như vụ Scarborough của Philipines thì bế tắc trong cách giải quyết, cách phản ứng duy nhất là lên cơ bắp, đe dọa, phùng mang, trợn mắt…là lối hành xử tất yếu của kẻ phi nghĩa.

Và do vậy, đó chính là nguyên nhân làm cho mặt nạ “trỗi dậy hòa bình” bị lột bỏ. Trung Quốc đã lộ nguyên hình như những gì ta đã nghe, đã thấy hiện tại, rất hung hăng và bất chấp tất cả trong một loạt diễn biến thời gian gần đây.

Tuy nhiên, vào thời điểm hiện nay, Trung Quốc đang sợ rất nhiều thứ, từ sự đoàn kết của ASEAN; sự liên minh của các quốc gia nhỏ láng giềng với các đối thủ tiềm tàng xương xẩu của Trung Quốc; sự tuân thủ luật pháp quốc tế, đa phương hóa tranh chấp Biển Đông; đặc biệt là sự hiện diện của Hoa Kỳ…

Bởi thế, những hành động gần đây của Trung Quốc chỉ là dấu hiệu phản ánh sự hoảng loạn, mất bình tĩnh trong một thế đơn độc, cùng đường.

Phải chăng đó là sự dẫy dụa của căn bệnh ung thư bành trướng?.

Lê Ngọc Thống

Tại sao Trung Quốc trở nên hung hăng, bất chấp?

(Cách đánh) - Kinh tế, an ninh, quốc phòng phụ thuộc sống còn vào an ninh năng lượng. Với Trung Quốc, an ninh năng lượng phụ thuộc rất lớn vào việc cung cấp từ nước ngoài. Cắt đứt nó, Trung Quốc sẽ sụp đổ. Và, đây là nước cờ độc thứ 2 của Mỹ…


Buộc Trung Quốc theo lối chơi của Mỹ trên khu vực mà Mỹ có quá nhiều ưu thế vượt trội.

Nếu như ai đó cho rằng Trung Quốc-một quốc gia có nền kinh tế tăng tốc phát triển như vũ bão, sẵn sàng soán ngôi siêu cường số 1 mà Mỹ không “để mắt” tới Trung Quốc là nhầm.

Chẳng qua là Mỹ chưa rảnh tay, lợi ích của Trung Quốc với Mỹ còn nhiều nên đang chơi con bài lẫn nhau đó thôi. Nhưng, Mỹ chẳng quên một nước Trung Quốc đang lên với nhiều tham vọng.

Đánh chặn từ xa trừ hậu họa không phải là điều Mỹ không dám.

Ở Châu Phi, Trung Quốc đầu tư vào rất nhiều tiền của nhằm đảm bảo nguồn năng lượng cho tương lai. Tại Sudan, dưới bàn tay đạo diễn của Mỹ, nước nam Sudan thành lập với ¾ trữ lượng dầu mỏ khiến Trung Quốc ngậm đắng nuốt cay.
Li bi, thì Trung Quốc ủng hộ Cadafi, tuồn vũ khí vào nhưng cuối cùng cũng hoàn toàn mất trắng. Iran, nguồn cung cấp dầu cho Trung Quốc cũng bị Mỹ cấm vận…Nói chung những tử huyệt quan trọng về năng lượng của Trung Quốc đều bị Mỹ khống chế.

Khu vực Châu Á - TBD, bành trướng ra hướng Đông, Trung Quốc không thể, vì gặp liên minh Hàn Quốc-Nhật-Mỹ. Chỉ duy nhất hướng Tây là Biển Đông (Trung Quốc gọi là Biển Nam Trung Hoa) là hướng mà Trung Quốc toan tính và mơ ước chiếm trọn là có cơ sở nhất.
Tàu chiến lớp 056 mới của Hải quân Trung Quốc
Tàu chiến lớp 056 mới của Hải quân Trung Quốc
Về kinh tế, gần 90% thương mại của Trung Quốc đều qua đường biển. Đặc biệt, gần như toàn bộ nhiên liệu nhập khẩu của Trung Quốc đều phải đi qua eo biển Malaca và Biển Đông. Biển Đông còn là nơi đảm bảo cơn khát năng lượng cho Trung Quốc trong tương lai nếu các tử huyệt năng lượng của Trung Quốc bị Mỹ điểm huyệt.

Về quân sự khi có được Biển Đông hoặc ít nhất yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc được toại nguyện thì đó là nơi trú ngụ an toàn, nơi xuất phát tấn công thuận lợi nhất của các loại tàu ngầm chiến lược của Trung Quốc uy hiếp được Mỹ. Hiện tại, Trung Quốc chỉ có các vùng biển nông cho nên các tàu ngầm Trung Quốc không phát huy tác dụng, chẳng khác nào “cá nằm trên cạn”…

Nhiều học giả Trung Quốc còn cho rằng: ‘Biển Đông là đường sinh mệnh của Trung Quốc”, “không có Biển Đông, ưu thế địa hải dương của Trung Quốc có thể không tồn tại, sẽ không thể tránh khỏi phải trở thành một quốc gia lục địa”…

Sự đánh giá này tuy hơi quá với xu hướng toàn cầu hóa và hòa bình thế giới, nhưng không sai với tâm địa bành trướng, bá quyền và tham vọng bá chủ thế giới của Trung Quốc hiện nay.

Đương nhiên, Mỹ chẳng lẽ không hiểu điều này, quá hiểu là đằng khác, bởi vậy, sự trở lại châu Á-TBD của Mỹ với một loạt hành động mau lẹ, kịp thời, mạnh mẽ cả chiều rộng lẫn chiều sâu trên các lĩnh vực chính trị, quân sự và kinh tế…gần như là nội dung trọng tâm của chiến lược Mỹ để bảo vệ và củng cố vị trí ngôi vị số 1 thống trị thế giới của mình.

Cuối cùng, Mỹ đã lập mưu, cài thế, chọn sẵn cho Trung Quốc một địa chiến trường mà ở đó Mỹ có quá nhiều ưu thế: Biển Đông-Biển Nam Trung Hoa.

Việc Trung Quốc tỏ ra hung hăng, bất chấp trong một loạt diễn biến mới đây trên biển Đông phải chăng là sự phản ứng thái quá của Trung Quốc trước Luật biển Việt Nam? Phải chăng dấu hiệu đó phản ánh sự hoảng loạn, mất bình tĩnh và bế tắc về chiến lược của một siêu cường đơn độc trước thế cờ hiểm không thể chống của Mỹ? Hay phải chăng đó là dấu hiệu bộc phát của căn bệnh ung thư bành trướng?...Nhưng chắc chắn có một nguyên nhân từ Mỹ.

Dư luận không lo ngại một cuộc chiến tranh lạnh sẽ xảy ra giữa Trung Quốc và Mỹ vì Mỹ không muốn “đánh chuột làm vỡ bình”. Thực ra Mỹ muốn gì ở Trung Quốc? Mỹ muốn Trung Quốc “giàu nhưng không mạnh”. Vì Trung Quốc là nơi sản xuất hàng tiêu dùng cho dân Mỹ, là nơi cho Mỹ vay tiền và tư bản Mỹ bóc lột. Mối quan hệ, ràng buộc kinh tế giữa Mỹ và Trung Quốc không phải là nhỏ.

Khống chế Trung Quốc, buộc Trung Quốc theo luật chơi của Mỹ mới là mục đích tối thượng của Hoa Kỳ.

Điều khiến dư luận lo lắng là “khi 2 con voi làm tình thì cỏ dưới chân sẽ bị giẫm nát”. Liệu Trung Quốc và Mỹ bắt tay nhau, chia xẻ quyền lợi trên lưng các nước nhỏ, như cách nói của ông Tập Cận Bình là “châu Á-TBD đủ lớn cho cả hai”, hay không?.

Hơn ai hết, Việt Nam đã từng là nạn nhân của 2 ông lớn này. Điều nhức nhối còn đến tận ngày nay khi Mỹ phản bội bạn bè, đồng minh, bán đứng Hoàng Sa thân yêu của Việt Nam cho Trung Quốc.

Trước tình hình này, Trung Quốc phải làm gì để ít nhất cũng cân bằng thế và lực ở khu vực châu Á-TBD, phá tan thế cờ hiểm của Mỹ?

Việt Nam nằm ở một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Có được Việt Nam thì Trung Quốc ít nhất cũng cân bằng với Mỹ về thế. Quan trọng là có được Việt Nam bằng cách nào. Tấn công xâm lược Việt Nam ư? Hay là liên minh hữu nghị thật sự? Vấn đề đặt ra có vẻ quá muộn, nhưng muộn còn hơn không.

Rõ ràng là, Việt Nam không dại gì nghiêng về Mỹ để chống Trung Quốc và cũng chẳng có ngây thơ ngả theo Trung Quốc để chống Mỹ. Việt Nam muốn là bạn với tất cả trên tinh thần tôn trọng độc lập và chủ quyền của nhau.
  •  Lê Ngọc Thống

Mỹ chơi nước cờ biển Đông độc hơn Trung Quốc

(Cách đánh) - Không ai hiểu Trung Quốc bằng Mỹ, trừ Việt Nam. Và, đây là nước cờ độc thứ nhất của Mỹ…


Khiến Trung Quốc tự trói chân tay mình

Khi chiến tranh lạnh kết thúc, Liên Xô , lúc đó là đối thủ “ kẻ tám lạng, người nửa cân” với Mỹ, chưa từng sợ Mỹ, tan rã. Nước Nga mới thân phương Tây đã hình thành và nắm quyền điều khiển.

Lẽ ra với chế độ chính trị giống Mỹ và phương Tây như Nga thì Nga sẽ yên ổn làm ăn, không lo lắng gì về an ninh quốc phòng với Mỹ, nhưng thực tế thì không.

Chính Nga, chứ không phải Trung Quốc mới là đối thủ tiềm tàng cản trở, thách thức địa vị Bá chủ thế giới của Mỹ.

Bởi thế, kiềm chế Nga là mục tiêu chiến lược lâu dài của Mỹ. Hiệp ước Bắc đại tây dương(NATO) không bị bãi bỏ mà còn phát triển về hướng Đông để bao vây Nga. Các hệ thống lá chắn tên lửa cũng để chống Nga…Mỹ muốn Nga không còn “cựa quậy” giống như Nhật Bản sau chiến tranh thế giới lần 2 vậy.

Hơn ai hết, Mỹ thừa hiểu sức mạnh quân sự của Nga. Nếu tiếng gầm của con Sư tử Mỹ vang rền hùng mạnh trên thế giới đầy khí phách, nội lực thì tiếng gầm của con Hổ Nga nghe có vẻ yếu vì đói mồi, nhưng xin lưu ý, đó vẫn là tiếng gầm của Hổ, chúa sơn lâm.
Đừng thấy hổ đói mồi phải ăn cỏ mà tưởng là giống Dê rồi đến “Vuốt râu Hùm” thì mất mạng như chơi. Ông Mikheil Saakashvili, Tổng thống Georgia là một nạn nhân như vậy. Tiếc là khi ông ta hiểu ra điều này thì đã quá muộn.

Còn Trung Quốc thì sao? Là nước thứ hai sau Liên Xô cùng phe xã hội chủ nghĩa, khi Liên Xô tan rã tại sao Mỹ không “làm gỏi” luôn? Chẳng lẽ 3 thập kỷ giấu mình chờ thời để trổi dậy mà Mỹ bỏ qua, không biết ư?

Đơn giản là qua cuộc chiến tranh Việt Nam không ai hiểu ý đồ, ý chí, nội lực của Trung Quốc hơn Mỹ. Vì thế Mỹ rất tự tin, Trung Quốc chẳng là cái gì khi cạnh tranh, thách thức địa vị thống trị của Mỹ. Mỹ bắt đầu chơi con bài Trung Quốc.
Tàu Ngư Chính 204 của Trung Quốc. Ảnh minh họa: Global Times
Tàu Ngư Chính 204 của Trung Quốc. Ảnh minh họa: Global Times
Một thực tế là Trung Quốc có tiến bộ vượt bậc về kinh tế và quân sự khiến thế giới ca ngợi. Bộ máy tuyên truyền của Mỹ thì không ngừng thổi phồng lên sức mạnh quân sự của Trung Quốc, nào là tàu ngầm Trung Quốc đuổi tàu SB Mỹ, nổi lên cách vài trăm mét mà Mỹ không biết; nào là trong 5-10 năm tới Trung Quốc sẽ đuổi kịp và vượt Mỹ…Trung Quốc cũng tự mình xếp hạng đứng thứ 2 sau Mỹ về quân sự…

Mỹ tự “lo sợ, hốt hoảng”, Mỹ vẽ ra một bức tranh màu hồng cho Trung Quốc, làm Trung Quốc mất tỉnh táo sinh ra ngộ nhận.

Thứ nhất họ cho rằng Mỹ bị khủng hoảng kinh tế, sa lầy ở Irac, Apganxtan nên suy yếu, việc Trung Quốc đuối kịp và vượt chỉ là vấn đề thời gian. Thời cơ soán ngôi đã đến.

Thứ hai là tiềm lực quân sự của họ cho phép họ tuyên bố “lợi ích cốt lõi” (là lợi ích mà Trung Quốc có quyền dùng vũ lực để bảo vệ hoặc chiếm giữ) ở nơi mà họ muốn (trước mắt là biển Đông, tiếp theo là Châu Á TBD chẳng hạn).

Cái bẫy của Mỹ giăng ra, Trung Quốc chui vào không ngần ngại

Trung Quốc lập tức thay đổi thái độ và hành xử với các quốc gia láng giềng, khu vực. Thái độ thì hung hăng, hiếu chiến, nước lớn. Hành động thì ngang ngược, chèn ép, bắt nạt, đe dọa dùng vũ lực.

Ngay như Nhật Bản-siêu cường biển châu Á thật sự mà vụ Nhật bắt Thuyền trưởng tàu đánh cá TQ xét xử khiến TQ gầm lên, hùng hùng hổ hổ,(đúng là nghé không sợ cọp) vậy, thử hỏi những nước nhỏ khác trong khu vực Trung Quốc coi ra gì? Ai dám bắt tay thân thiện với một quốc gia như thế mà không bất an? Họ sẽ làm gì, chịu hòa tan, lệ thuộc hay là tìm lối khác?

Và đây là những bước đi của họ:

Đầu tiên là tăng cường tiềm lực quân sự, hợp tác với nhau để tạo nên sức mạnh. Việt Nam là một trong những nước có tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc nhiều nhất và đương nhiên bị gây căng thẳng, đe dọa nhiều nhất. Bởi vậy, tăng cường tiềm lực quân sự, xây dựng Hải quân hiện đại đủ sức đương đầu với nguy cơ xâm lược là điều không thể không làm.

Thực tế, với sự hợp tác với Nga, Ấn Độ về quân sự, Việt Nam đã tăng cường đáng kể sức mạnh phòng thủ của mình, có đủ tự tin để quan hệ với Trung Quốc một cách bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, hòa bình và cùng phát triển. Việt Nam đã học được từ lịch sử bài học không nên đặt niềm tin vào những lực lượng bên ngoài.

Nhưng Việt Nam cũng đang đứng trước một cơ hội khác thường trong việc xây dựng một liên minh quốc tế và khu vực hiệu quả trong việc bảo vệ những tuyên bố chủ quyền hợp pháp. Rõ ràng Việt Nam không còn đứng một mình trong việc phản đối  bá quyền Trung Quốc. Các nước khác như Philipin, Malaixia, Indonixia… cũng có những bước đi như vậy.

Bước đi tiếp theo là tìm đối tác để đối trọng, cân bằng với sức mạnh quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc (Mỹ, Nga, Nhật, Ấn Độ…) và Mỹ là sự lựa chọn tối ưu.

Hoa Kỳ cũng chỉ chờ có thế. Giống như một vở kịch có 3 màn tuyệt phẩm.

Màn thứ nhất: Bi kịch tàu chiến Hàn Quốc bị đánh chìm. Không cần biết nguyên nhân ai là thủ phạm, chỉ biết rằng mối quan hệ giữa Mỹ-Hàn tưởng như đã nguội lạnh bỗng nhiên ấm áp trở lại.

Màn thứ hai: Sự kiện tranh chấp với Nhật Bản. Những tưởng Mỹ không còn chỗ đứng chân trên đất Nhật nào ngờ thái độ như muốn ăn tươi nuốt sống Nhật Bản khiến cho Liên minh Mỹ-Nhật có thêm sức sống mới. Trung Quốc vô tình khiến Nhật nổi máu “Võ sĩ đạo”.(Với Philipines thì Mỹ đã có sẵn Hiệp ước phòng thủ chung)

Và bước đi cuối cùng là giảm bớt sự lệ thuộc vào Trung Quốc.

Một nước như CHDCND Triều Tiên mà quan hệ với Nga để giảm bớt sự lệ thuộc vào Trung Quốc thì đủ biết sự lệ thuộc vào Trung Quốc nó phức tạp như thế nào.

Đối với các nước Asean thì Myanmar là một minh chứng sinh động. Ngả theo phương Tây đã đành, Myanmar còn quyết định ngừng hợp đồng xây thủy điện với Trung Quốc khiến ông lớn hàng xóm phản đối quyết liệt.

Vậy là Mỹ trở lại châu Á-TBD như là một “hiệp sỹ” đối với các quốc gia trong khu vực, củng cố, hình thành mau lẹ những liên minh quân sự…khiến Trung Quốc không kịp phản ứng, chỉ “thốt lên” “Trung Quốc chưa từng  thành lập một liên minh quân sự như vậy” (Lưu Vi Dân).

Hiện diện của Mỹ ở châu Á-TBD, bất kỳ cách dùng từ ngữ nào cũng vì mục đích: Bao vây, kiềm chế Trung Quốc.

Trong khi đó Trung Quốc thu được gì? Họ mất bạn, láng giềng gần thì tự mình khiến họ xa lánh, cảnh giác, mất lòng tin. Trung Quốc nhìn đâu cũng thấy kẻ thù.

Trung Quốc cứu vãn tình thế bằng cách ngăm người này, đe người khác rằng không được theo Mỹ, Nhật…nhưng đã muộn.

Chính Trung Quốc đã tự đẩy các quốc gia láng giềng ngả theo Mỹ, chính họ vì ngộ nhận, do sự ru ngủ của Mỹ đã tự trói tay chân mình.

Trục Đức-Ý-Nhật ngày xưa mà không làm được gì thì một Trung Quốc đơn độc liệu có thành công khi bộc lộ tham vọng và ngông cuồng quá sớm?
Trung Quốc tăng tàu chiến thực hiện mưu đồ ở Biển Đông

  • Lê Ngọc Thống

Chỉ cần Trung Quốc hành động dấn thêm một bước...

(Quốc phòng)- Nếu như giữa hòa bình và chiến tranh có một ranh giới tiếp giáp, thì có thể nói Trung Quốc đã đi hết ranh giới này. Chỉ cần Trung Quốc hành động dấn thêm một bước là xung đột có nguy cơ sẽ xảy ra ở Biển Đông.


Diễn biến gần đây cho thấy nguy cơ đó là không thể coi thường và do vậy phải cảnh giác cao độ.
Việc mời thầu quốc tế trong EEZ của Việt Nam chẳng hạn, sự ngang ngược được coi như “rao bán nhà hàng xóm”.
Tiếp theo, Trung Quốc hùng hổ tổ chức 30 tàu cá xuống Trường Sa.
Nguy hiểm càng gia tăng khi Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Rồi, ngày 21/7, phía Trung Quốc đã tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu nhân dân khóa I của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.
Trung Quốc đã chính thức ăn cướp Hoàng Sa, Trường Sa Việt Nam trên văn bản hành chính.
Nếu như chỉ là thách thức, khiêu khích bình thường đúng nghĩa của 2 từ đó thì sự kiên nhẫn sẽ là đối trọng.
Nhưng thách thức, khiêu khích tới mức trắng trợn, ngang ngược, thì thực chất là hành động mà buộc đối phương không hành động không được.
Trụ sở cái gọi là
Trụ sở cái gọi là "thành phố Tam Sa" mà Trung Quốc xây dựng trái phép trên đảo Phú Lâm, thuộc huyện đảo Hoàng Sa, thuộc quyền quản lý của thành phố Đà Nẵng, Việt Nam.

Có thể đây chỉ là hành động của các nhóm lợi ích có thế lực lớn trong nội bộ Trung Quốc mà Bắc Kinh trục lợi, thông qua “đám âm binh” đó, Trung Quốc chơi bài ngửa, không thèm che đậy ý đồ, dọa dẫm gây sức ép.

Nhưng dù sao đây là hành động hết sức nguy hiểm bởi nạn binh đao có thể bắt đầu từ “đám âm binh” thiếu kiểm soát này.
Liệu một kịch bản như Scarborough xuất hiện: Hàng chục tàu cá và tàu Hải giám quây lại cản trở ở Trường Sa?
Phải chăng, Trung Quốc đã đem chiến tranh đến trước cửa nhà Việt Nam? Sự lựa chọn nào cho Việt Nam?
Đương nhiên, đã đến nước này nếu chọn Trung Quốc, “xin hòa hiếu” với Trung Quốc, nói thẳng toẹt ra là đầu hàng, thì…chắc chắn Việt Nam không bao giờ chọn cách này.
Ngả theo Mỹ để chống Trung Quốc?
Rõ ràng từ xưa tới nay Việt Nam không quen ngả theo ai hết. Việt Nam quá hiểu cái giá của “ngả theo” ai đó là gì.
Trong công cuộc thống nhất đất nước, nếu như ngả theo Trung Quốc thì Việt Nam đã như Triều Tiên và Hàn Quốc bây giờ.
Độc lập, tự chủ, tranh thủ sự ủng hộ của bè bạn quốc tế và nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới để bảo vệ Tổ quốc là nguyên tắc bất di bất dịch của chúng ta.
Ở thời điểm hiện nay, quan hệ với Mỹ như thế nào là một vấn đề mà dư luận rất quan tâm.
Điều chắc chắn là Việt Nam muốn là bạn thân thiết với Mỹ mà không tùy thuộc vào Trung Quốc.
Lâu nay, chính sách quốc phòng của Việt Nam chủ trương không liên minh với ai để chống nước thứ 3. Vì thế, Việt Nam không theo Mỹ để chống Trung Quốc và lại càng không ngây thơ ngả theo Trung Quốc để chống Mỹ.
Nhưng khi Trung Quốc liều lĩnh, tham lam cướp đảo, cướp biển của Việt Nam thì…Việt Nam sẽ “khắc cốt ghi tâm” bất kỳ ai giúp đỡ, ủng hộ Việt Nam dù chỉ bằng lời nói.
Đó chính là sức mạnh thời đại, chính nghĩa mà Việt Nam đã từng được có trước đây và do vậy Việt Nam muốn là bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới kể cả Mỹ.
Có điều, có những chuyện không phải muốn là được.
Nếu như với Bắc Triều Tiên, điều kiện tiên quyết để thỏa thuận hòa bình là Mỹ yêu cầu Bắc Triều Tiên phải ngừng ngay vô điều kiện việc chế tạo vũ khí hạt nhân thì với Việt Nam, Mỹ cũng hành xử như vậy về nhân quyền để bãi bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam.
Đây là sai lầm của Mỹ, bởi Việt Nam khác Triều Tiên, nhân quyền không gây nguy hiểm cho Mỹ bằng vũ khí hạt nhân.
Mỹ là vậy, là nước cường quốc số 1 thế giới nên trịch thượng, không chịu “lắng nghe để thấu hiểu”, cho nên, “hàn gắn vết thương” giữa 2 nước Việt-Mỹ chậm là dễ hiểu.
Mỹ quan trọng lý do nhân quyền theo kiểu Mỹ, nhưng với Việt Nam lý do đó không quan trọng, vì Việt Nam cũng đang từng bước tiếp cận nền dân chủ mà trong bản Tuyên ngôn độc lập Việt Nam đã trân trọng ghi rõ.
Thả người này, người kia, thậm chí thả cả hàng nghìn loại người như ông tiến sỹ vớ vẩn nào đó cũng chẳng là gì với Việt Nam. Việt Nam không quan trọng chuyện đó. Việt Nam quan trọng là vấn đề lòng tin.
Mỹ chỉ có thể gây hại cho Việt Nam chứ không đời nào Việt Nam gây hại cho Mỹ. Mỹ bỏ cấm vận cho Việt Nam nhưng nếu Việt Nam chưa có dấu hiệu đáp ứng sự tử tế của Mỹ thì Mỹ có quyền nói được, làm được điều mình muốn.
Thế hệ 5X đã ít, từ thế hệ 6X trở đi ở Việt Nam, quá khứ với họ chỉ là lịch sử, chẳng ai căm thù Mỹ, vậy tại sao Mỹ không đưa tay ra, Mỹ là nước lớn, là số 1 thế giới, Mỹ sợ cái gì?.
Điều này chứng tỏ Mỹ và Việt Nam thiếu lòng tin nhau; Mỹ chưa hiểu Việt Nam, còn thù hận Việt Nam…trong khi lẽ ra phải ngược lại.
Trong chuyện này có lẽ ông Thượng nghị sĩ McCain là hiểu Việt Nam nhất, ông nói: “Chúng tôi mong đợi sự tiến bộ (nhân quyền) chứ không phải là sự thay đổi tức thì”.
Đúng vậy, cái gì cũng phải có thời gian. Thời gian sẽ làm cho 2 nền văn hóa tiếp cận nhau hơn, các hệ thống giá trị về đạo đức trở nên gần gũi hơn.
Việt Nam mong chờ ở Mỹ sự tử tế để khiến Việt Nam tin cậy.
Mỹ tử tế với Việt Nam, có lẽ đó là thứ vũ khí hiệu nghiệm nhất, hiệu quả thu được tuyệt vời nhất mà B52, tàu chiến hay cấm vận…không thể làm được.
Thực tế cho thấy, với Việt Nam, Pháp, Nhật (kẻ thù xưa) đã là bạn bè. Người Việt nhiều tình, nghĩa và độ lượng. Bây giờ Nhật đã giúp Việt Nam tăng cường sức mạnh Hải quân.
Chắc chắn việc Mỹ bỏ cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam là vấn đề thời gian vì đó còn là lợi ích của Mỹ, việc đó, tuy chưa phải là nhu cầu bức thiết của Việt Nam nhưng là biểu tượng cho sự gần gũi nhau hơn, dễ dàng lựa chọn, tiếp cận các bước đi tiếp cho tương lai gần.
Tuy nhiên, nếu ai đó cho rằng Việt Nam ngả theo Mỹ là Việt Nam yên bình, không sợ gì Trung Quốc là “mệnh lệnh của lương tri, thời đại…” thì đúng là quá ngây thơ, ấu trĩ và nhầm lớn.
Mỹ có quyền lợi của Mỹ. Nên Mỹ và Trung Quốc có thể mặc cả trên lưng Việt Nam (nỗi đau còn đó khi Mỹ bán đứng Hoàng Sa thân yêu của Việt Nam cho Trung Quốc) chứ không đời nào Mỹ đánh Trung Quốc cho Việt Nam.
Cho nên, Việt Nam phải tự mình làm lấy việc đó bằng sức mạnh tinh thần và vật chất. Việt Nam phải là một nhân tố quan trọng, có quyền “ra giá” cho sự mặc cả của họ nếu như có sự mặc cả.
Biết rằng “Khi 2 con voi làm tình thì cỏ dưới chân chúng sẽ bị giẫm nát”. Nhưng khi cỏ dưới chân 2 con voi đó có “tổ kiến lửa” thì chúng dại gì mà rủ nhau đến đó?
Và, đó chính là sự lựa chọn duy nhất đúng cho Việt Nam trong tình hình hiện nay.
Làm thế nào để có sức mạnh tinh thần? Làm thế nào để cả nước đồng lòng, đồng bào trong và ngoài nước kết tinh thần yêu nước thành một làn sóng nhấn chìm quân xâm lược?
Làm thế nào để có sức mạnh vật chất đủ sức răn đe giáng trả, bắt quân xâm lược phải trả một giá đắt không chịu đựng nổi nếu chúng liều lĩnh gây ra chiến tranh?
Câu trả lời sẽ tự bật ra từ lãnh đạo Việt Nam và từ mỗi một chúng ta.
Ảnh hiếm máy bay, tàu chiến, tên lửa Việt Nam sản xuất

  • Lê Ngọc Thống